Chương 11: Tim Rộn Ràng Như Lá Đưa
Thứ 7, ngày 14 tháng 9 năm 2013.
Sáu giờ ba mươi phút. Tôi đã có mặt tại công viên, ngồi trên chiếc ghế đá nhỏ, tay thơ thẩn vuốt ve bề mặt lạnh lẽo của ghế. Ngước mắt nhìn lên bầu trời rộng lớn, ánh nắng buổi sáng vừa ló dạng sau những tán cây xanh.
Tôi không biết từ lúc nào, trong thâm tâm luôn nghĩ và nhìn thấy hình bóng của Nguyệt. Một hình ảnh của cô gái kiêu sa, xinh đẹp, thông minh nhưng lại rụt rè nhút nhát và yếu đuối. Nhưng lại gây ra ấn tượng sâu sắc in hằn vào trí nhớ, trong nội tâm, lấn át hết tất cả suy nghĩ khác về Nguyệt.
Đang ngồi mơ mộng thì bỗng có một cơn gió thật mạnh quấn ngang qua kèm theo sự mát mẻ nhẹ nhàng. Nó làm cho những tán cây phía trên chỗ tôi ngồi trở nên lao xao, xào xạc rơi rụng xuống những chiếc lá vàng úa như cơn mưa nhỏ đang đổ xuống, tạo nên không gian thật nên thơ trữ tình.
Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mơ, loay hoay nhìn xung quanh xem Nguyệt đã đến chưa rồi đưa tay lên xem đồng hồ, vừa đúng bảy giờ. Tôi lập tức ngồi chỉnh tề, chỉnh lại bộ quần áo - áo thun xanh, quần âu đen kèm giày thể thao màu trắng, tạo nên phong cách trẻ trung nhưng cũng có phần lịch lãm.
Một tiếng nói nhẹ nhàng từ phía sau lưng vang đến tai, giọng nói ngọt ngào:
"Ông đến sớm thế?"
Tôi giật mình quay lại nhanh chóng để nhìn thấy hình bóng của cô, liền bị thu hút ngay vào vẻ đẹp không lời tả. Nguyệt mặc bộ váy xòe màu hồng, cổ tròn, tay ngắn để lộ ra làn da trắng mịn không tì vết. Phong cách bánh bèo đáng yêu không thể dùng từ nào miêu tả được.
Tôi như chết lặng, chôn chân một chỗ ngơ ngác ngắm nhìn không chớp mắt. Nguyệt thấy tôi cứ nhìn mình mãi nên đâm ra ngại ngùng, đưa tay vén lọn tóc thừa rồi nói:
"Đi… đi siêu thị mua đồ nhé!"
"Được..."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện xua tan bầu không khí ngại ngùng lúc nãy. Khoảng cách vô hình chung ngày càng thu ngắn trong sự vô thức của cả hai. Gần đến nỗi tôi chỉ cần nhích vai sang một cái nhẹ là có thể chạm vào vai Nguyệt ngay.
Tôi phát giác được chuyện này. Tai thì vẫn lắng nghe cô nói chuyện nhưng ánh mắt và tâm trí đang đổ dồn về phía bàn tay mịn màng, bé nhỏ của cô.
Gần đến như thế sao? Mình có thể nắm tay cô ấy không? Nhưng chỉ mới là bạn thì nắm tay kỳ quá. Nhưng mà mình thật sự rất muốn.
Trong thoáng chốc, hàng loạt suy nghĩ nảy sinh nhưng tôi cố kìm nén cảm xúc, giữ bình tĩnh rồi tự nhủ còn quá sớm, chưa phải lúc thổ lộ tình cảm với Nguyệt.
"Nhật ơi, nghe tôi nói không vậy?" Nguyệt hỏi.
"À! Nghe... nghe chứ!"
"Vậy tôi vừa nói gì?"
"Bà nói... nói về..." Tôi lúng túng.
Nguyệt cười nhẹ:
"Ông không nghe đúng không?"
"Xin lỗi... tôi đang nghĩ chuyện khác."
"Nghĩ gì?"
"Không... không có gì đâu!"
Cả hai đến siêu thị, đi một vòng ở quầy bánh ngọt, một vòng khu bán quần áo, một vòng khu hải sản rồi đi ngang qua các quầy lẩu. Chúng tôi đi vòng vòng như không có mục tiêu sẵn.
"Nguyệt ơi..." Tôi thắc mắc. "Bà bảo là mua nhiều thứ. Nhưng nãy giờ đi mấy vòng rồi mà chưa mua gì hết. Bà muốn mua gì thì nói, tôi lựa giúp cho?"
Nguyệt cứ im lặng, bỏ ngoài tai câu nói của tôi mà chỉ cúi mình đi thẳng về phía trước. Cô đang muốn làm gì thế?
Đi được thêm một đoạn, tôi đứng lại rồi nắm lấy vạt áo của cô giật nhẹ kéo về phía sau trong sự bất ngờ của cô. Tôi chỉ tay về hướng nhà sách:
"Chúng ta vào nhà sách một chút đi."
Nguyệt hỏi lại:
"Ông muốn tìm sách sao?"
"Cũng không hẳn. Mà nãy giờ đi cũng nhiều vòng rồi, vào đó ngồi nghỉ ngơi một tí, suy nghĩ xem nên mua gì trước đi ha?"
"Nhưng mà..."
Cứ thấy cô ấp a ấp úng, tôi thở dài rồi như thói quen gần đây, vô thức đưa tay lên xoa đầu Nguyệt vài cái kèm nụ cười chiều chuộng:
"Rốt cục cô gái bé nhỏ này đang muốn mua gì đây?"
Tôi bỗng giật mình như bừng tỉnh, mình đang xoa đầu cô ấy từ khi nào không biết. Có lẽ là hành động theo cảm xúc không kiểm soát được. Tôi đỏ cháy hết cả mặt, không biết nên ăn nói thế nào cho hành động vô ý này. Tôi nuốt nước bọt, ngại ngùng không nói nên lời.
Nguyệt đứng một chỗ trong tĩnh lặng. Im lặng một lúc lâu, hai tay buông thả xuống, đôi má ửng đỏ hết lên, như sự ngại ngùng, lúng túng của thiếu nữ mới lớn. Sau đó cô mới ngẩng nhẹ đầu lên nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe, lung linh nhưng nhìn kỹ thì sâu thẳm lại có chút đượm buồn:
"Ông thích gì có thể chọn. Chủ nhật tuần sau... là sinh nhật của ông mà?"
Nghe xong câu đó khiến tôi bất động vài giây trong sự ngạc nhiên. Đến ngay cả chính bản thân còn không nhớ ngày hôm đó là sinh nhật. Tôi vốn từ xưa đến nay chỉ tập trung vào việc học mà không biết sinh nhật là gì. Vào ngày đó, cùng lắm được ba mẹ nấu một bữa ngon rồi được vài lời chúc từ giáo viên cùng vài người bạn thân. Cho nên tôi cũng không quan tâm lắm, nó chẳng khác gì ngày bình thường.
Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc, thậm chí sởn gai ốc hơn đó là Nguyệt lại biết sinh nhật của mình. Tôi còn chưa nói cho cô biết cơ mà? Tôi đổ mấy giọt mồ hôi bất ngờ, sau đó cố giữ bình tĩnh kìm nén cảm xúc rồi từ từ hỏi:
"Sao bà lại biết?"
Cô nhanh chóng trả lời:
"Cái hôm ông mở quyển nhật ký ra thì tôi có thấy được dòng ở trang đầu tiên là 22 tháng 9. Cho nên tôi nghĩ đó là ngày sinh nhật của ông. Vì thường tôi cũng hay ghi ngày tháng năm sinh vào đầu trang của quyển sổ... Chỉ để biết rằng... mình có thật sự tồn tại trên đời này mà thôi."
Thật không ngờ cô gái với nhiều suy nghĩ tiêu cực như vậy lại biết quan tâm đến người khác. Tôi phì cười một tiếng thật lớn trong sự hạnh phúc. Lần đầu tiên có người quan tâm mình trước cả ngày sinh nhật thế này, thậm chí còn cố tình dẫn mình đi để tự lựa chọn quà.
"Bà ngốc quá đó. Có ai lại dẫn người khác đi lựa quà cho chính bản thân họ như vậy? Thế thì còn gì yếu tố bất ngờ ngày sinh nhật chứ? Ha ha!"
"Cũng tính là vậy. Nhưng mà tôi không suy nghĩ được gì nhiều hết. Đây cũng là lần đầu tiên tôi tặng quà sinh nhật cho người khác đó. À không... là lần đầu tặng quà sinh nhật cho bạn bè."
Tôi thoáng chút ngỡ ngàng. Hôm nay cô làm tôi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Mắt tôi sáng lên:
"Bạn bè?"
"Ừm..."
Tôi phì cười:
"Tôi cũng là lần đầu tiên được người khác tặng quà sinh nhật đó. Mà còn là con gái nữa cơ chứ. Nhưng tại sao lại tặng cho tôi? Chắc chỉ có tôi là bạn..."
Đang nói giữa chừng thì Nguyệt cắt ngang, giọng nói lớn phản đối:
"Không phải!"
Tôi hết hồn, sững sờ đứng nhìn cô. Từ lúc quen đến giờ thì đây là lần đầu tiên Nguyệt nói to đến thế, khiến tôi trở nên bối rối, e sợ mình đã làm cô giận.
"Xin lỗi! Nếu tôi nói gì sai thì cho tôi xin lỗi!"
Cô im lặng, lắc đầu liên tục:
"Tôi không biết. Dù chỉ mới quen ông được ít lâu. Nhưng mỗi lần nghe đến tên ông thì tim tôi bỗng nhiên đập mạnh hơn. Tôi không hiểu. Tôi cũng từng nói với ông là tôi không muốn kết bạn và tin tưởng ai cả. Nhưng khi gặp ông thì suy nghĩ đó trong đầu dường như biến mất hoàn toàn. Khi đi bên cạnh ông, tôi có cảm giác được bảo vệ, được an toàn, được an ủi. Tôi không biết tôi bị gì nữa. Tại sao vậy? Nè, không lẽ tôi..."
Chưa nói dứt câu, tôi liền hiểu ra vấn đề nào đó, nhanh đưa tay lên chặn miệng nhằm không để cô nói ra thêm bất cứ từ ngữ nào nữa. Sau đó tôi đưa ra vẻ mặt dịu hiền, ấm áp đến lạ thường, tôi từ tốn:
"Đi chọn quà nhé!"
"Ừm..."
Cuối cùng sau hai tiếng lòng vòng trong siêu thị thì cũng chọn được quà, đó vẫn là một quyển sổ màu xanh dương trùng với màu sắc của bầu trời, ngoài bìa có hình mặt trời rực rỡ chói lóa.
Tôi cầm quyển sổ trên tay rồi quay sang nói lời cảm ơn:
"Cảm ơn bà nhé! Tôi xin nhận quà này trước ngày sinh nhật luôn nha!"
"Ừm..."
Nhưng tôi không muốn để thời gian vui vẻ như này cứ thế trôi qua. Tôi tiếp tục nói để cố gắng lôi kéo thêm:
"Thế còn cuối tuần sau?"
Nguyệt thắc mắc:
"Tuần sau?"
"Phải! Cuối tuần sau bà có bận gì không?"
Cô đưa tay lên xoè xoè lọn tóc thừa, cố nhớ lại xem hôm đó bản thân có bận gì không, rồi trả lời:
"Tôi không."
Nghe xong câu đó tôi hớn hở ra cả mặt, hai mắt lóe lên niềm vui, liền chộp lấy hai tay của Nguyệt trong vui sướng mà quên mất cả ngại, vẫy nhẹ rồi nói:
"Thế chủ nhật tuần sau lúc chín giờ mình gặp ở công viên nha! Sau đó tôi dẫn bà đến quán cà phê mới mở gần đây, nghe nói nó đang nổi tiếng lắm!"
Bị nắm tay như vậy khiến Nguyệt đờ đẫn đi mà không có chút phản kháng nào, chỉ có thể "ừm" một tiếng thật nhỏ. Tôi bừng tỉnh lại vội vàng thu tay về, cả hai đều nhìn qua chỗ khác tránh ánh mắt của đối phương. Hai người lại đỏ hết cả mặt, tay nắm chặt vào nhau kìm nén sự ngượng ngùng khó thể tả này.
Nói kiểm soát là thế, nhưng tôi có cảm giác càng ngày càng khó kiểm soát được nó. Điển hình là những hành động thân mật trong vô thức, trong trái tim tôi vốn đã có chỗ riêng biệt dành cho Nguyệt, cho nên mỗi hành động đều vô tình trở nên thân thiết hơn với cô.
Những lời Nguyệt bộc lộ lúc nãy làm tôi cảm thấy thêm hy vọng. Tôi quyết định rồi, tôi sẽ ở bên cô gái này. Nhưng không biết bây giờ, cô có suy nghĩ gì thêm về tôi không nhỉ?
"Nhật! Nguyệt!"
Tiếng Hưng vang lên từ xa. Tôi quay lại thấy Hưng và Thủy đang chạy đến.
"Sao tụi mày đến muộn thế?" Tôi hỏi.
"Tao ngủ quên!" Hưng cười.
"Còn tao thì phải đợi nó dậy!" Thủy lắc đầu.
Nguyệt thấy họ, có vẻ hơi ngại:
"Chào Thủy, chào Hưng..."
"Chào Nguyệt! Hôm nay bà xinh quá!" Thủy khen.
"Đúng! Mặc váy đẹp lắm!" Hưng phụ họa.
Nguyệt đỏ mặt:
"Cảm ơn..."
"Hai người đi đâu rồi?" Thủy hỏi.
"Đi vòng quanh siêu thị." Tôi đáp.
"Mua gì?"
Tôi chưa kịp trả lời thì Hưng đã chỉ vào quyển sổ trong tay tôi:
"Ồ! Mua sổ à? Đẹp ghê!"
"À... này là..." Tôi lúng túng.
"Tôi tặng Nhật." Nguyệt nói nhỏ.
"Ồ hồ! Tặng quà à?" Hưng cười toe. "Dịp gì thế?"
"Sinh nhật..." Nguyệt ngượng ngùng.
"Sinh nhật ai?" Thủy tò mò.
"Sinh nhật tao." Tôi trả lời.
"Gì? Sinh nhật mày à?" Hưng la lên. "Khi nào?"
"Chủ nhật tuần sau."
"Sao không nói?" Thủy hỏi. Thật ra thì họ trêu tôi. Hai người này vốn biết sinh nhật tôi, nhưng họ thường để tôi tự nói trước.
"Tao quên mất rồi."
"Quên sinh nhật à? Vớ vẩn!" Hưng cười. "Thế phải tổ chức thôi!"
"Không cần đâu..."
"Cần chứ! Sinh nhật tuổi 18 mà!" Thủy nói. "Chúng ta tổ chức một buổi nhỏ nhé!"
"Nhưng..."
"Không có nhưng! Đã quyết!" Hưng nói dứt khoát.
Nguyệt nhìn tôi, mắt có chút lo lắng. Tôi hiểu, cô sợ buổi tổ chức đông người.
"Thôi được." Tôi nói. "Nhưng chỉ bốn người thôi nhé!"
"Ừ! Bốn người cũng đủ vui rồi!" Thủy đồng ý.
Buổi chiều hôm đó, bốn người chúng tôi đi dạo phố đi bộ Nguyễn Huệ. Nguyệt có vẻ thoải mái hơn so với lần trước.
"Bà thấy Sài Gòn thế nào?" Thủy hỏi Nguyệt.
"Đẹp... và sống động."
"Bà đã quen hơn chưa?"
"Cũng... đang dần quen."
"Tốt quá! Lần trước tôi còn lo bà không thích Sài Gòn!"
"Không... tôi thích. Chỉ là... cần thời gian thích nghi."
Hưng chen vào:
"Mà nè! Chúng ta chụp ảnh nữa đi!"
"Lại chụp à?" Tôi cười.
"Ừ! Lần này phải chụp đẹp hơn lần trước!"
Chúng tôi tụ lại, Hưng giơ điện thoại lên:
"Cười lên nào! 1, 2, 3!"
Tách!
Hưng xem ảnh:
"Đẹp ghê! Nhìn này!"
Chúng tôi túm lại xem. Trong ảnh, bốn người cười tươi. Nguyệt đứng giữa, hai má ửng hồng, nụ cười tự nhiên hơn lần trước.
"Nguyệt cười đẹp lắm!" Thủy khen.
"Cảm ơn bà..." Nguyệt ngượng ngùng.
"Lần sau phải chụp nhiều hơn!" Hưng nói.
"Ừ!" Cả nhóm đồng thanh.
Chiều về, khi tiễn Nguyệt lên xe buýt, cô bỗng nói:
"Nhật ơi... hôm nay tôi rất vui."
"Tôi cũng vậy."
"Cảm ơn ông... đã kiên nhẫn với tôi."
"Không có gì đâu!"
"Và... chủ nhật tuần sau... tôi sẽ đến đúng giờ."
"Ừ! Tôi đợi bà!"
Nguyệt cười, rồi lên xe. Qua cửa kính, cô vẫy tay chào. Tôi vẫy lại.
Xe buýt khởi hành, dần xa. Tôi đứng nhìn theo đến khi không còn thấy nữa.
"Mày thích cô ấy thật rồi."Thủy nói bên cạnh.
Tôi không trả lời.
"Tao biết mà." Hưng cười. "Nhìn mắt mày là biết rồi."
"Vậy... tao phải làm gì?" Tôi thở dài.
"Cứ từ từ thôi." Thủy nói. "Cô ấy đang dần mở lòng rồi."
"Ừ. Kiên nhẫn lên!" Hưng vỗ vai tôi.
Tôi gật đầu. Phải, kiên nhẫn. Như lá vàng trong gió, từ từ bay, từ từ rơi, cuối cùng cũng sẽ tìm được nơi đáp xuống.
Và tim tôi, đang rộn ràng như lá đưa trong gió cuối thu này.
*****
Hết.