Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 10: Gió Thoảng Cuốn Lá Bay

 

 

 

Thứ 4, ngày 11 tháng 9 năm 2013.


Buổi sáng hôm nay, khi đến lớp, tôi thấy Nguyệt đã ngồi đó như thường lệ. Nhưng có điều gì đó khác, cô không còn cúi gằm mặt xuống sách nữa, mà nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt trầm tư.


"Chào bà."


Nguyệt giật mình, quay lại:


"Chào... ông."


"Bà ngủ ngon không?" Tôi hỏi, ngồi xuống bên cạnh.


"Ừm... cũng được."


Không khí giữa chúng tôi có chút khác lạ. Sau câu chuyện hôm qua, tôi không biết nên nói gì. Còn Nguyệt thì có vẻ ngại ngùng hơn.


"Nguyệt à..." Tôi do dự. "Về chuyện hôm qua..."


"Tôi... tôi xin lỗi đã khiến ông phải lo lắng."


"Không! Tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nói... cảm ơn bà đã tin tưởng chia sẻ với tôi."


Nguyệt nhìn tôi, mắt có chút ấm áp:


"Tôi cũng cảm ơn ông... đã lắng nghe."


"Bà biết không, bà rất dũng cảm."


"Dũng cảm?"


"Ừ. Dũng cảm khi vượt qua những chuyện đó. Dũng cảm khi vẫn cố gắng sống tiếp."


Nguyệt im lặng một lúc:


"Nhưng đôi khi... tôi thấy mình yếu đuối lắm."


"Không ai mạnh mẽ suốt đâu. Được yếu đuối đôi lúc cũng không sao."


Lúc này Hùng bước vào lớp:


"Sao hai đứa nói chuyện nghiêm trọng thế?"


"Không có gì!" Tôi nói vội. "Sao nay mày lại đi học sớm hơn nữa vậy?"


Tôi và Nguyệt thường đến lớp rất sớm, ai cũng biết, nhưng thường thì tận 20 phút sau thì Hùng mới có mặt tại lớp. Nay chỉ có 10 phút sau khi tôi có mặt, thì nó đã đến. Thật ra thì việc đi học sớm với lớp này chẳng có gì lạ. Bảy giờ vô học, thì lớp tôi 6 giờ 30 là gần như đông đủ hết rồi. Lớp chuyên mà. 


Mà hình như nó lờ đi câu hỏi của tôi.


"Hôm qua mày đuổi theo Nguyệt lên tầng cuối à?" Hùng tò mò.


"Ừ..."


"Có chuyện gì xảy ra hả?"


"Không... chỉ là..."


"Chỉ là sao?"


Tôi nhìn Nguyệt, cô lắc đầu nhẹ, cô không muốn mọi người biết.


"Chỉ là... tao muốn nói chuyện với Nguyệt riêng thôi."


"Thế à..." Hùng có vẻ chưa tin lắm.


Giờ ra chơi, tôi hẹn Thủy và Hưng ra sân trường. Tôi cần nói với họ về chuyện của Nguyệt.


"Sao gọi tụi tao ra đây?" Hưng hỏi.


"Tao cần nói với tụi mày về Nguyệt."


"Có chuyện gì à?" Thủy lo lắng.


Tôi kể lại câu chuyện mà Nguyệt đã chia sẻ hôm qua, về bạo lực học đường, về sự tổn thương, về lý do cô khép mình.


"Trời ơi..." Thủy ôm mặt." Tội nghiệp cô ấy quá..."


"Vậy nên cô ấy mới sợ kết bạn..." Hưng nói, giọng buồn.


"Ừ. Cho nên tao nghĩ... chúng ta phải kiên nhẫn hơn. Từ từ giúp cô ấy."


"Tất nhiên rồi." Thủy nói, giọng quyết đoán mạnh mẽ. "Tao sẽ cố gắng hơn nữa!"


"Tao cũng vậy." Hưng đồng ý. "Cô bạn Nguyệt xứng đáng được đối xử tốt hơn."


Tôi cảm thấy may mắn khi có những người bạn như Thủy và Hưng. Họ thật sự quan tâm và muốn giúp đỡ.


"Mà này!" Hưng bất ngờ nói  "Mày có thích Nguyệt không?"


"Gì?" Tôi giật mình.


"Tao hỏi thật mà! Mày quan tâm cô ấy nhiều ghê!"


"Tao... tao chỉ muốn giúp cô ấy thôi!" Thật ra tôi vẫn chưa xác định rõ ràng lại cảm xúc của bản thân. Tại sao lại làm vậy? Vì thương hại… hay là…


"Chỉ thế thôi à?" Thủy nhìn tôi với ánh mắt tinh quái.


"Ừ!"


"Thôi được! Tụi tao tin mày!"  Hưng cười. "Nhưng mà... mày cũng nên cẩn thận Trinh đấy."


"Sao?"


"Nhỏ đó ghen lắm. Hôm qua tao thấy nó nhìn mày với Nguyệt với ánh mắt không mấy thân thiện. Mày với nó còn chẳng phải là người yêu, mà nó đã như thế rồi. Không nên yêu."


"Để tao xử lý Trinh." Thủy nói. "Mày cứ tập trung giúp Nguyệt."


*****


Thứ năm, ngày 12 tháng 9 năm 2013.

 

Hôm nay có kiểm tra Toán. Cả lớp căng thẳng chuẩn bị.


"Mày học chưa?" Hùng hỏi.


"Học rồi, còn mày?"


"Tao... tao cũng học."


"Học hay ngủ?"


"Học! Thật mà!"


Tôi cười. Hùng luôn như vậy,  nói là học nhưng thật ra hay ngủ gật. Nhưng với chúng tôi, thì các môn này vẫn trong tầm tay. Không quá khó.


Lúc này Nguyệt bước vào lớp. Hôm nay cô ấy có vẻ như đi trễ hơn bình thường, nhưng hôm nay cô ấy có gì đó khác hơn. Không đeo trang sức, tóc dài buông xõa, nhưng gọn gàng.


"Sao hôm nay đi trễ thế? Và… Hôm nay bà có vẻ khác!"


Nguyệt đỏ mặt:


"Tôi... tôi thử đổi phong cách xem sao."


"Đẹp lắm! Tự nhiên hơn!"


"Cảm ơn ông..."


Chúng tôi ngồi xuống. Nguyệt lấy sách Toán ra ôn bài.


"Bà học Toán giỏi không?" Tôi hỏi.


"Cũng... bình thường thôi."


"Tôi dở Toán lắm. Bà có thể dạy tôi một chút không?" Thật ra thì tôi xạo, tôi chỉ muốn tìm mọi cách để gần cô ấy, và giúp cô ấy nói chuyện nhiều hơn.


Nguyệt ngập ngừng:


"Nhưng... tôi cũng không giỏi lắm..."


"Không sao. Chúng ta cùng học."


Và thế là chúng tôi cùng ôn bài. Nguyệt giải thích rất rõ ràng, tôi hiểu ngay.


"Bà giải thích dễ hiểu thật. Tại sao bà nói không giỏi?"


"Tôi... tôi chỉ biết chút chút thôi."


"Bà khiêm tốn quá."


Lúc này Trinh quay lại:


"Nhật! Ông cũng có thể hỏi tôi đây mà!"


"À... cảm ơn bà. Nhưng tôi đang học với Nguyệt rồi."


"Thế à..." Trinh nhìn Nguyệt với ánh mắt không mấy thân thiện.


Nguyệt cúi xuống sách, có vẻ không thoải mái. 


Tiết kiểm tra bắt đầu. Sau khi nộp bài, tôi thấy Trinh đi ra ngoài. Tôi định theo để nói chuyện đàng hoàng cho xong việc này, nhưng Hùng kéo lại:


"Đừng! Để Thủy xử lý!"


"Sao?"


"Thủy đã hẹn nói chuyện với Trinh rồi."


Tôi nhìn ra ngoài, thấy Thủy đang nói chuyện với Trinh ở góc hành lang. Trinh có vẻ khó chịu, nhưng Thủy nói gì đó khiến cô im lặng.


"Thủy nói gì vậy?" Tôi tò mò.


"Không biết. Nhưng chắc là... giải quyết chuyện ghen tuông."


Chiều hôm đó, sau khi tan học, Thủy kéo tôi ra một bên:


"Tao đã nói chuyện với Trinh rồi."


"Nói gì?"


"Tao bảo cô ấy... đừng có ghen tuông vô lý. Mày giúp Nguyệt là chuyện tốt, không có ý gì khác. Vã lại, nó cũng không có quyền gì cho việc ghen tuông này."


"Cô ấy nghe không?"


"Cũng... một nửa. Cô ấy nói cô ấy không ghen, chỉ lo cho mày thôi."


"Lo gì?"


"Lo mày bị Nguyệt lợi dụng."


"Vớ vẩn! Nguyệt không phải người như vậy!"


"Tao biết. Nhưng Trinh không biết. Cô ấy nghĩ Nguyệt tiếp cận mày vì mày nổi tiếng."


"Vậy mày nói gì?"


"Tao bảo cô ấy nếu không biết rõ chuyện thì đừng có phán xét. Và nếu thật lòng quan tâm mày, thì nên tôn trọng lựa chọn của mày."


"Cảm ơn nha."


"Không có gì! Nhưng mày cũng nên cẩn thận. Trinh... có vẻ cô ấy thích mày nhiều lắm đấy. Tao sợ nó làm liều thì lại phiền."


"Tao biết... Nhưng tao chỉ coi cô ấy là bạn thôi."


"Vậy thì tốt. Miễn là mày rõ ràng."


Khi về đến nhà, tôi nằm trên giường nghĩ về ngày hôm nay. Nguyệt đã có chút thay đổi,  cô ăn mặc đơn giản hơn, thoải mái hơn khi nói chuyện.


Điện thoại reo. Tin nhắn từ Hưng:


"Mày có thấy Nguyệt thay đổi không?"


Tôi gõ lại:


"Có. Cô ấy tự nhiên hơn rồi."


"Tao nghĩ... có lẽ vì cô ấy tin chúng ta rồi."


"Hy vọng thế."


"Mà này, thứ 7 tụi mình đi đâu đó không?"


"Chưa biết. Xem sao."


*****


Thứ 6, ngày 13 tháng 9 năm 2013.


Cuối tuần sắp đến, không khí lớp học sôi động hơn. Mọi người bàn tán về kế hoạch cuối tuần.


Khi tôi đến lớp, Nguyệt đã ngồi đó. Hôm nay cô có vẻ hồi hộp.


"Sao hôm nay bà có vẻ lo lắng vậy?"


"Tôi... không có gì đâu."


"Có chuyện gì cứ nói."


Nguyệt ngập ngừng:


"Tôi... tôi muốn hỏi một chuyện."


"Hỏi đi!"


"Cuối tuần này... ông có rảnh không?"


Tôi giật mình. Nguyệt chủ động hỏi tôi đi chơi?


"Tôi rảnh! Sao vậy?"


"Tôi muốn... đi mua vài thứ. Nhưng tôi không quen đường Sài Gòn lắm..."


"Ồ! Bà muốn tôi đi cùng à?"


"Nếu ông rảnh thì... được không?"


"Được chứ! Tôi sẽ đi!"


Nguyệt cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng rất đẹp.


"Cảm ơn ông..."


"Không có gì. Vậy bao giờ?"


"Ngày mai... bảy giờ sáng... gặp ở công viên gần trường được không?"


"Được! Tôi sẽ đến đúng giờ!"


Giờ ra chơi, tôi kể cho Thủy và Hưng nghe.


"Ô hô! Nguyệt rủ mày đi chơi à?" Hưng cười toe.


"Không phải đi chơi. Đi mua đồ."


"Mua đồ cũng là đi chơi!" Thủy cười.


"Đây là tiến bộ lớn đấy!" Hưng nói. "Cô ấy chủ động rủ mày đi!"


"Ừ. Tao cũng ngạc nhiên."


"Mày phải cẩn thận đấy!" Thủy nhắc. "Đừng làm cô ấy sợ."


"Tao biết."


"Mà nè!" Hưng bỗng nói. "Tao với Thủy cũng muốn đi!"


"Gì?" Tôi và Thủy đồng thanh.


"Ừ! Chúng ta đi bốn người cho vui!"


"Nhưng..." Tôi do dự.


"Không sao đâu! Nguyệt chắc cũng thoải mái hơn khi có nhiều người!"


"Vậy... để tao hỏi cô ấy."


Chiều hôm đó, tôi hỏi Nguyệt:


"Nguyệt à... Thủy với Hưng cũng muốn đi cùng. Bà có phiền không?"


Nguyệt suy nghĩ một chút:


"Không... không phiền. Đi cùng cũng vui."


"Thật à? Bà không ngại à?"


"Tôi... tôi đang cố gắng mở lòng hơn với mọi người."


Tôi cảm động. Nguyệt thật sự đang thay đổi.


Sau giờ học, khi mọi người đã ra về hết, Nguyệt chủ động đến chỗ tôi. Cô vẫn còn rụt rè, không tự tin lắm, chỉ đứng cách tôi vài bước, lẩm bẩm trong miệng:


"Nhật ơi... thứ bảy này... bảy giờ sáng… nhớ gặp ở công viên gần trường nhé…"


Nói xong, cô quay mặt vội vàng bỏ chạy ra khỏi lớp, để lại tôi đứng đó với nụ cười.


"Bà đã nói rồi mà!" Tôi hét theo.


Nhưng Nguyệt đã chạy mất. Chỉ còn tiếng bước chân vội vã vang lên trên hành lang.


Tôi cười. Cô bạn này đáng yêu thật.


Tối hôm đó, tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Gió thu nhẹ nhàng thổi, cuốn theo những chiếc lá vàng bay trong không khí. Mùa thu Sài Gòn không có lá vàng như miền Bắc, nhưng có những cơn gió mát, khẽ chạm vào da.


Tôi nghĩ về Nguyệt. Cô gái với quá khứ đau thương, nhưng vẫn cố gắng sống tiếp. Cô như chiếc lá nhỏ bé trong cơn gió, bay bổng nhưng cũng mong manh.


Tôi muốn bảo vệ cô. Muốn giúp cô tìm lại niềm vui. Muốn... muốn được ở bên cô.


Nhưng tôi biết mình phải kiên nhẫn. Không thể vội vàng. Phải để cô từ từ mở lòng, từ từ tin tưởng.


Giống như cơn gió thu, nó nhẹ nhàng, từ từ, cuốn lá bay theo đúng lúc.


Liệu thứ bảy này sẽ thế nào? Liệu Nguyệt có thoải mái hơn khi đi cùng bốn người? 


Những câu hỏi ấy vẫn còn bỏ ngỏ, chờ đợi thứ bảy đến để trả lời.


Nhưng trong lòng tôi, đã có một niềm tin nhỏ nhoi, mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi. Bởi vì chúng tôi đang cố gắng. Vì tình bạn, hay là điều gì đó hơn thế, đang dần nảy mầm.


Như chiếc lá vàng bay trong gió thu, cuối cùng cũng sẽ tìm được nơi đáp xuống.


*****

Hết.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}