Chương 9: Giọt Sương Đọng Mãi Trên Hoa
Thứ 2, ngày 9 tháng 9 năm 2013.
Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi ở lại lớp một mình. Hùng đã về, Trinh cũng vội vã ra về sau khi liếc nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Chỉ còn tôi với Nguyệt.
"Bà vẫn còn ở lại à?" Tôi hỏi.
Nguyệt ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng, mềm mại như làn gió mát khẽ thổi qua:
"Ừm... tôi đang sắp xếp sách."
"Tôi thấy... ngoài tôi với thầy Hiếu ra thì bà chưa nói chuyện với ai khác à?"
"Còn có Thủy với Hưng..."
"Ừ, nhưng trong lớp thì sao?"
Nguyệt im lặng, cúi xuống tiếp tục xếp sách. Tôi biết câu trả lời, cô vẫn chưa thể kết bạn với ai khác.
"Thế... ngày mai mình làm quen thêm vài người bạn mới đi!" Tôi cố gắng giọng tươi tắn.
Nguyệt lại quay trở về trạng thái ngượng ngùng:
"Nhưng mà... không có thêm bạn thì cũng chẳng sao cả."
Tôi không chấp nhận câu nói đó. Tôi ngồi xuống, lấy bút ra viết vào những trang cuối quyển nhật ký của mình. Vì Nguyệt cũng thích làm thơ, cho nên tôi sẽ dùng thơ để truyền đạt:
"Cuộc đời ngắn chúng ta hãy mở lòng
Kết bạn mới tô thêm màu cuộc sống
Cùng nhau cười cùng nhau khóc mới hay
Để sau này không tiếc nuối đắng cay!"
Nguyệt nhìn từng dòng chữ, vẻ mặt ngẩn ngơ như đang suy nghĩ về điều gì đó chưa giải quyết được. Đôi tay bối rối cấu vào nhau thật chặt, kéo dài sự im lặng đáng sợ này.
Tôi không muốn chịu đựng cái cảm xúc không rõ ràng đó nữa. Muốn hay không? Tại sao lại không kết bạn? Nếu muốn thì cô chỉ cần mở lời, mọi người không quá đáng ghét đến nỗi vứt cô sang một bên chứ.
Tôi có chút tức giận vì mãi không hiểu được cô gái này. Vì sao phải khép mình đến thế? Tôi cau mày, hai tay nắm chặt kìm nén cảm xúc, thở dài rồi chậm rãi nói:
"Yên tâm đi, tôi sẽ ở đây với bà mà. Cho nên từ từ cũng được, không phải gấp. Mà quyển sổ đó bà có ý định làm gì với nó chưa?"
Nguyệt mỉm cười. Quả thật khi cười, cô rất xinh, rất đẹp, một vẻ đẹp trong sáng đến mức tôi không dùng từ ngữ nào diễn tả được, và cũng đánh bay luôn sự tức giận vừa rồi. Mỗi khi cô hé cười, tôi như bị hút vào vòng xoáy mê hoặc không lối thoát, chỉ muốn ngắm nhìn mãi thôi.
"Bí mật!" Cô bất giác trả lời.
"Này Nhật!" Hùng xuất hiện ở cửa lớp. "Mày còn ở đây à?"
"Ừ, tao định về rồi."
"Về cùng đi."
Tôi nhìn Nguyệt:
"Bà về không? Chúng ta đi chung. Tuy khác hướng về, nhưng ít nhất cùng đường từ đây ra khỏi trường mà."
"Tôi... tôi về sau."
"Sao? Còn việc à?"
"Ừm..."
Tôi biết cô đang tìm cớ. Nhưng tôi không muốn ép.
"Vậy bà cẩn thận nhé. Ngày mai gặp lại."
"Ừm... ông cũng vậy."
*****
Thứ 3, ngày 10 tháng 9 năm 2013.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ vừa mới nhập học mà bây giờ đã một tháng rồi. Tôi và Nguyệt bắt đầu hẹn nhau từ hôm trước, từ giờ trở đi sẽ đến học sớm hơn để dành thời gian nói chuyện.
Hầu như chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau một chút buổi sáng trước tiết đầu, lâu lâu ra ngoài cùng Thủy, Hưng, còn lại như hai thế giới. Khi tôi luôn được quan tâm chú ý của bạn bè trong lớp, thì cô lại lủi thủi một mình không ai lại gần.
Nhưng hôm nay sẽ khác.
Vào giờ ra chơi, tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi thật mạnh, gây ra tiếng động khiến mọi người nhìn tò mò. Tôi quay sang nhìn thẳng vào Nguyệt đang cúi gằm mặt xuống đống sách trên bàn. Như thể cô đang muốn trốn đi những ánh mắt của mọi người.
Tôi nhìn thấy Nguyệt như một bầu trời u ám đi kèm theo từng đám mây đen, gió lốc, sẵn sàng cuốn đi mọi thứ đến gần. Thì ra đây là điều khiến mọi người phải e ngại khi muốn tiếp chuyện với cô?
Tôi mặc kệ. Dù là mưa giông bão tố, dù là lốc xoáy cuồn cuộn, dù là cơn giận không nguôi, tôi vẫn dùng đôi bàn tay ấm áp khẽ đặt nhẹ lên vai cô, như muốn kéo cô ra khỏi thế giới mù mịt đó. Giọng nói dịu dàng - giọng tôi chỉ dành riêng cho cô - cất lên khiến bao người khác phải ngạc nhiên:
"Nè Nguyệt ơi! Trưa nay đi ăn với tôi nha?"
Nguyệt nghe thấy liền không kìm nén được cảm xúc. Cô như muốn nổ tung, tay run rẩy nắm chặt vào nhau. Tôi có thể thấy được cô ấy đang đấu tranh nội tâm dữ dội.
Nguyệt hai tay đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy rồi lao ra khỏi lớp, chạy một mạch biến mất.
Mọi người trong lớp chìm vào sự mông lung, ngạc nhiên. Chỉ còn mười lăm phút nữa là vào tiết học, thế mà cô chạy đi mất. Chạy đi đâu?
Tôi gạt phăng suy nghĩ sang một bên, đôi chân nhanh nhẹn bỏ ra ngoài để đuổi theo mà không ngần ngại.
Cả lớp cảm nhận được có chuyện gì đó đang xảy ra, liền nháo nhào cả lên, ùa ra ngoài tìm hiểu xem tình hình. Thế này thì cũng xem như họ không phải người vô tâm.
"Nhật đuổi theo Nguyệt!" Một bạn nữ kêu lên.
"Có chuyện gì vậy?" Hùng hỏi.
"Không biết! Nguyệt bỗng dưng chạy ra ngoài!"
"Trinh đâu?" Một bạn khác hỏi. "Chắc không phải là chuyện tình yêu, ghen tuông các thứ đó chứ?"
Trinh ngồi yên ở chỗ, mặt tái mét. Cô nhìn theo hướng tôi chạy đi với ánh mắt buồn bã.
Tôi chạy khắp nơi trong trường mãi không thấy cô. Loay hoay như kẻ mất phương hướng đứng giữa sân trường, hai mắt quét qua từng khu. Nỗi lo lắng ngày càng tăng.
Trong lúc bối rối, bỗng một tia sáng lóe lên trong đầu hình ảnh người con gái thích ngồi ngẩn ngơ ngay khung cửa sổ.
Tôi liền nhận ra, suy đoán thêm rồi dùng hết sức chạy lên tầng cuối cùng của trường. Tầng cuối không được khóa nhưng các học sinh hiểu là không được đến đó, vì thường là các phòng học chức năng.
Trong nháy mắt, tôi đã lên tới tầng cuối. Tôi thở hồng hộc mệt mỏi sau khi dùng quá sức, một tay chống vào tường, chân rã rời lê đi từng bước chậm rãi, nhìn xung quanh tìm kiếm hình ảnh quen thuộc.
Vừa lướt qua một chút, quả nhiên Nguyệt đang ngồi ngay ngắn trong góc hành lang, cả người co lại như muốn thu mình tránh đi thế giới không thuộc về cô.
Vừa nhìn thấy Nguyệt, tôi nở nụ cười vui mừng. Từng bước đi lại gần, ngồi bịch xuống bên cạnh. Quần áo xốc xếch, nhuễ nhoại mồ hôi, vừa thở mạnh vừa cố nói chuyện:
"Leo lên tận đây... Mệt thật đó. Nè, bà có mang nước không? Tôi khát nước rồi, chết khát mất."
Nguyệt vẫn ngồi ôm mặt, thu mình lại như con thú nhỏ muốn trốn khỏi kẻ săn mồi đáng sợ. Giọng nói yếu ớt từ bên trong phát ra thật nhỏ, làm tôi phải cố kề sát tai để nghe rõ:
"Tại sao?"
"Cái gì là tại sao?"
"Tại sao lại quan tâm tôi đến thế? Tôi chỉ là người kỳ lạ, lập dị thôi mà?"
Tôi thở dài, ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm. Tận hưởng làn gió mát đang thoang thoảng lướt qua, tôi nhẹ nhàng nói:
"Đôi khi, để tìm thấy chính bản thân mình thì cũng cần lập dị với mọi thứ xung quanh. Nhưng lập dị ở đây không nhất thiết phải cô đơn, phải tách biệt, phải tự tay tạo ra rào chắn vững chắc để không cho bất cứ ai bước vào. Đó vốn chỉ là cách chọn cuộc sống của mình thôi. Cho nên thay vì chọn sống trong cô đơn, tại sao lại không chọn sống trong tự do và hạnh phúc?"
Tôi dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
"Vậy điều gì thật sự là hạnh phúc? Hạnh phúc với tôi đó chính là chấp nhận, là tận hưởng mọi khoảnh khắc trong cuộc đời này. Giống như bây giờ, tôi tìm thấy bà, tôi ngồi bên cạnh bà, tôi được nói chuyện với bà, đó chính là hạnh phúc của tôi ngay lúc này. Nhìn bầu trời này xem, dù hôm nay có mưa giông, bão tố, dù xảy ra bất cứ điều gì, thì ngày mai nó vẫn mang màu xanh biêng biếc, màu của tự do và thuần khiết."
Nguyệt dường như bị những câu nói ấy làm thức tỉnh một chút. Cô bắt đầu ngẩng mặt lên tò mò nhìn bầu trời xem có giống như lời tôi miêu tả. Tôi nhanh chóng bắt ngay khoảnh khắc đó, cười thật to:
"Đấy, thấy chưa! Ánh sáng của nó lại tô thêm vẻ đẹp trên khuôn mặt bà đấy. Cho nên từ bây giờ, đừng giấu vẻ đẹp đó đi nữa nha!"
Nguyệt đỏ hết cả mặt, vẫn khép mình lại nhưng lần này là do cô bắt đầu để ý thấy tôi đang ngồi rất gần, cho nên trở nên e thẹn, ngại ngùng hơn. Cô nói với giọng rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe rất rõ:
"Nè... ông có biết tại sao tôi lại không muốn kết bạn không?"
Tôi hiện ra vẻ tò mò trên mặt, một phần có chút xúc động vì cuối cùng cô cũng muốn chia sẻ với mình rồi. Tôi rất muốn biết đáp án khiến tôi băn khoăn nhiều trong suốt thời gian qua:
"Có! Tôi muốn biết nhiều hơn về bà!"
Nguyệt cúi thấp đầu xuống, mắt nhìn về phía trước rồi từ từ nói:
"Tôi đã từng... bị bạo lực học đường đấy."
Tim tôi như ngừng đập. Bạo lực học đường? Cô gái nhỏ bé này?
"Do chính những người bạn cùng lớp. Cũng là những người mà tôi từng xem là tin tưởng nhất."
Gương mặt tôi thể hiện sự thương xót cho cô gái nhỏ bé này. Rồi tình cảm lại nhân lên. Tôi lúc này thật sự muốn bù đắp lại những gì cô không có được trong quá khứ.
Nguyệt tiếp tục, giọng run run:
"Vào năm lớp bảy... Tôi được giải học sinh giỏi văn cấp thành phố. Cùng với vẻ ngoài... thì từ lúc nào đó tôi bị con gái ghét bỏ. Tôi thật sự không hiểu, bản thân cũng chẳng làm gì họ cả."
Cô dừng lại, nuốt nước bọt.
"Họ như muốn tẩy chay tôi. Trong lúc xếp hàng, tôi vô tình đứng gần vài bạn nam, họ liền bảo tôi là mê hoặc, dụ dỗ. Những người con trai trong và ngoài lớp thường xuyên đến làm quen, nói chuyện với tôi. Họ nhìn thấy lại bảo tôi là "bitch", chỉ biết dùng nhan sắc dụ dỗ con trai."
Nguyệt vừa nghẹn ngào vừa tiếp tục:
"Còn quá đáng hơn khi họ bảo tôi là đồ không có ba mẹ. Đúng là từ nhỏ tôi đã không thường xuyên ở với ba mẹ... nhưng như thế thì sao chứ?"
Giọng cô chậm lại, run rẩy:
"Thế rồi một ngày nọ... họ nhốt tôi vào nhà vệ sinh... rồi uy hiếp... rất nhiều. Từng vết bầm, từng sự dơ bẩn, từng sự đau đớn lúc đó... tôi không thể nào quên được."
Nước mắt cô rơi từng hạt.
"Cho nên tôi không muốn... phải kết bạn và tin tưởng thêm bất kỳ ai nữa."
Nghe xong câu chuyện, tôi dường như chết lặng. Tôi không biết phải thốt lên điều gì, cũng không muốn hỏi sâu thêm vào nỗi đau đó. Lại càng không biết làm cách nào để có thể dỗ dành những tổn thương của cô gái này.
Trong im lặng, tôi khẽ nói một điều mà sau này nghĩ lại thấy thật kỳ lạ:
"Nè... Tôi ngồi sát vào bà được chứ?"
Nói xong câu đó, tôi liền nhận ra bản thân vừa nói một câu thật sự rất kỳ quặc. Ở đâu ra tự nhiên một thằng con trai lại đòi ngồi vai kề vai một đứa con gái trong lúc này? Đó có khác gì lợi dụng?
Nhưng đó lại là câu nói tự nhiên của tôi. Có lẽ từ sâu thẳm trong trái tim, tôi vẫn luôn mong muốn tiến gần hơn với cô.
Nguyệt không nói gì, chỉ úp mặt xuống giấu đi vẻ đỏ mặt, sau đó "ừm" một tiếng nhỏ. Dù nói là không muốn kết bạn hay tin tưởng ai, nhưng có lẽ trong mắt cô, tôi lại khác. Có vẻ như trong thâm tâm, tôi có chút gì đó đặc biệt hơn chăng?
Thứ duy nhất tôi có thể làm đó chính là lại sát gần cô, hai vai kề sát chạm vào nhau, một tay chống dưới đất bên cạnh, còn một tay xoa xoa nhẹ đầu thể hiện sự an ủi.
Nguyệt bất ngờ với hành động ấm áp đến lạ thường này. Cảm giác như mọi sự ngượng ngùng cũng không còn, khoảng cách dần thu hẹp. Mọi điều bất lực cũng tan biến ít dần trong trái tim tăm tối ấy.
Rồi cô bỗng oà lên khóc thật to, khóc rất nhiều bên cạnh tôi.
Tôi không nói gì, chỉ để cô khóc. Có lẽ cô cần điều này, một nơi an toàn để giải phóng tất cả những gì bị chứa đựng quá lâu.
"Nhật! Nguyệt!"
Tiếng thầy Hiếu vang lên từ cầu thang. Thầy chạy lên, thấy chúng tôi ngồi đó:
"Hai em ở đây à? Cả lớp tìm hoài!"
Tôi đứng lên:
"Dạ... thưa thầy..."
Thầy Hiếu nhìn Nguyệt đang lau nước mắt, rồi nhìn tôi. Thầy hiểu ngay:
"Hai em xuống lớp đi. Giờ học sắp bắt đầu rồi."
"Dạ!"
Nguyệt đứng lên, mặt vẫn còn đỏ hoe. Tôi muốn nói gì đó nhưng không biết nói gì.
"Đi thôi." Thầy Hiếu nói nhẹ.
Chúng tôi đi xuống cầu thang. Thầy Hiếu đi sau, quan sát chúng tôi với ánh mắt lo lắng.
Khi về đến lớp, cả lớp nhìn chúng tôi tò mò. Trinh nhìn với ánh mắt phức tạp. Hùng nhìn tôi với vẻ thắc mắc.
"Các em ngồi vào chỗ đi. Chúng ta bắt đầu tiết học." Thầy Hiếu nói.
Tôi ngồi xuống bên cạnh Nguyệt. Cô không dám nhìn tôi, chỉ cúi xuống sách.
Nhưng tôi để ý thấy, trên tay cô, quyển sổ màu đen được ôm thật chặt. Như thể đó là thứ duy nhất cô có thể nắm giữ trong cơn bão vừa qua.
Và tôi biết, từ hôm nay, mọi thứ đã thay đổi. Giọt sương đọng mãi trên hoa - nỗi đau đó sẽ còn đọng lại lâu dài. Nhưng ít ra, giờ cô không còn một mình nữa.
Ít ra, cô đã có tôi.
*****
Hết.