Chương 8: Cánh Hoa Vừa Nở Lại Khép
Thứ 6, ngày 6 tháng 9 năm 2013.
Buổi sáng hôm nay, tôi lại đến lớp sớm như thường lệ. Trong lòng mang theo một chút hồi hộp, mong muốn thấy Nguyệt đã có chút thay đổi sau những cuộc trò chuyện. Nhưng khi bước vào lớp, ánh mắt tôi lại gặp phải sự thất vọng quen thuộc.
Nguyệt ngồi đó, tay cầm quyển sổ màu đen, ánh mắt nhìn ra cửa sổ xa xăm. Có điều gì đó buồn bã trong dáng ngồi của cô.
"Lại gặp nhau sớm rồi!" Tôi cố gắng giữ giọng tươi tắn.
"Ừm."
Chỉ một tiếng lạnh lùng, thêm chút ngượng ngùng khi cô tránh ánh mắt tôi. Tôi ngồi xuống bên cạnh, cảm giác như bức tường vô hình lại được dựng lên, cao hơn, dày hơn.
"Quyển sổ đó... bà dùng để làm gì thế? Viết nhật ký hay ghi nháp bài vở?"
Nguyệt không trả lời, chỉ ôm chặt quyển sổ vào lòng. Tôi không muốn cái khoảng cách này nữa. Tôi đưa tay vào cặp, lấy ra một quyển sổ màu đen giống hệt, trên bìa ghi dòng chữ "Nhật Ký Ngày Đẹp".
"Tôi cũng có một quyển giống bà này." Tôi nói, giọng nhẹ nhàng hơn. "Tôi dùng nó để viết nhật ký những ngày tôi thích. Viết thơ, viết lời nhạc ngẫu hứng. Bà biết không, mỗi khi viết, cảm giác như được quay về quá khứ sau khi đọc lại."
Lần này, ánh mắt Nguyệt sáng lên. Cô nhìn quyển sổ trong tay tôi, rồi cầm quyển của mình lên so sánh. Đôi mắt như vừa tìm thấy điều gì đó quen thuộc.
"Ông xem này!" Nguyệt bất ngờ lên tiếng, giọng có chút bồi hồi. "Quyển của tôi trên đầu có hình mặt trăng, còn quyển của ông lại có hình mặt trời."
Tôi cầm lên xem kỹ. Đúng thật, hai quyển sổ như tên của chúng tôi - một mặt trời, một mặt trăng. Nhật và Nguyệt.
Không khí đột nhiên nhẹ nhõm. Cả hai cùng cười, tiếng cười xua tan bầu không khí xa lạ ban nãy. Cười vì sự trùng hợp thú vị này, vì định mệnh đã ghép hai người chúng tôi lại với nhau.
Nguyệt cười đến nỗi nước mắt rưng rưng, cô lấy tay gạt đi, rồi nói với giọng dịu dàng hơn tôi từng nghe:
"Thế tại sao nó lại có tên là "Nhật Ký Ngày Đẹp"?"
Tôi mỉm cười, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng buổi sáng đang len lỏi vào:
"Người ta thường nói nhật ký phải viết hằng ngày. Nhưng với tôi, chỉ những ngày tươi đẹp nhất, vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất, tôi mới viết vào đây. Để một ngày nào đó, nếu có chuyện buồn xảy ra, tôi sẽ mở quyển này ra và thốt lên: "Tôi cũng có những ngày hạnh phúc như này sao?" Rồi sau đó sẽ mỉm cười, xua tan mọi nỗi buồn đang bao quanh."
Nguyệt im lặng, rơi vào trầm tư. Một lúc lâu sau, cô ngước mặt nhìn thẳng vào mắt tôi. Lần này không còn tránh né, mà là một ánh nhìn thật lâu, sâu thẳm. Cô nở nụ cười, lúm đồng tiền xuất hiện trên má, khiến tim tôi đập nhanh.
"Thế đã có bao nhiêu ngày đẹp rồi?"
"Bốn tuần! Tôi mới bắt đầu viết từ khi nhập học thôi. Ha ha! Nhưng tôi sẽ tiếp tục viết nó."
Tôi cười, rồi hỏi lại:
"Còn bà? Dùng quyển sổ đó để làm gì?"
Nguyệt lúng túng nhìn vào tay đang cầm quyển sổ. Cô vừa muốn mở ra, vừa không muốn. Sự mâu thuẫn hiện rõ trên khuôn mặt, bàn tay run rẩy không nhấc nổi quyển sổ lên.
Tôi dũng cảm đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bàn tay trắng mịn của cô:
"Tôi thật sự muốn hiểu hơn về bà. Cho nên... bà chia sẻ với tôi nhé?"
Câu nói ấy như chạm vào điều gì đó sâu kín trong lòng Nguyệt. Hai mắt cô rưng rưng nước. Chỉ xem một quyển sổ mà cô xúc động đến thế sao?
Hàng loạt câu hỏi nảy sinh trong đầu tôi. Liệu trong đó có những bí mật mà Nguyệt không thể nói ra? Cô vẫn chưa sẵn sàng mở lòng với tôi?
Tôi bấm chặt môi, lấy lại bình tĩnh, rồi đặt hẳn tay mình lên bàn tay ấm áp của cô:
"Nếu chưa muốn thì từ từ đã. Không sao đâu!"
Nguyệt không phản kháng. Cô im lặng, lắc đầu lia lịa.
Cuối cùng, cô bình tĩnh trở lại. Nguyệt nhẹ nhàng lật quyển sổ ra, toàn là những trang giấy trắng, không có gì. Cô lướt qua vài trang, rồi dừng lại ở một trang có vài dòng chữ viết.
"Tôi chưa viết gì nhiều cả." Nguyệt ngượng ngùng nói. "Tôi còn không biết nên viết gì vào trong này. Tôi đã mua quyển sổ gần một năm rồi nhưng vẫn chưa biết phải làm gì với nó. Còn đây... chỉ là ngẫu hứng nhỏ trong hai hôm nay thôi."
Tôi nhìn chăm chú vào từng dòng chữ:
"Một cuộc đời ngắn ngủi như thế này thì làm sao có thể sống ý nghĩa với nó đây?"
Phía dưới còn có một đoạn thơ:
"Cuộc sống ngắn ngủi bao lâu?
Ngẩn ngơ ngắm nhìn bầu trời
Ước mơ, hoài bão phiêu bồng
Chẳng kịp kể hết một đời"
Lòng tôi thắt lại. Nguyệt cũng thích làm thơ, nhưng sao toàn những câu tiêu cực thế này? Cô gái nhỏ nhắn, đáng yêu này đang trải qua điều gì đáng sợ với cuộc đời?
Tôi không nói gì, lấy bút trong cặp ra, đặt quyển sổ của Nguyệt xuống bàn, ghi vào ngay phía dưới câu thơ của cô:
"Cuộc sống này đừng sợ hãi rằng nó khi nào sẽ kết thúc. Quan trọng là trong giây phút ngắn ngủi ta còn tồn tại thì hãy sống hết mình, làm những điều mình muốn, yêu những điều mình yêu, theo đuổi ước mơ mình khao khát. Vì vốn dĩ, chúng ta đâu biết trước được ngày mai sẽ diễn ra như thế nào, hay thậm chí nó còn không diễn ra."
"Tương lai đâu ai biết sẽ ra sao
Sống hết hôm nay, hết cả tấm lòng
Đừng u sầu, đừng tiếc nuối mai sau
Sống vui vẻ, sống trọn đời mênh mông!"
Những câu ngắn gọn ấy khiến Nguyệt xúc động lần nữa. Nước mắt lã chã rơi, từ từ trên mặt cô giàn giụa nước mắt. Cô khóc như một đứa trẻ, vừa khóc vừa ôm quyển sổ vào lòng.
Tôi không thể kìm nén cảm xúc nữa. Tôi bỏ qua mọi câu hỏi nghi vấn, vô tình nắm chặt lấy bàn tay mềm yếu của cô. Thể hiện sự ấm áp, an ủi như một tia nắng ngọt ngào bao bọc lấy cô gái nhỏ bé này.
"Ê! Hai người làm gì thế?"
Tiếng Trinh vang lên từ cửa lớp. Cô bạn vừa bước vào, nhìn thấy cảnh tôi đang nắm tay Nguyệt, mặt tái mét.
"Nhật! Ông đang làm gì vậy?"
Tôi vội buông tay Nguyệt ra:
"Không... không có gì đâu!"
"Không có gì? Tôi thấy hết rồi!" Trinh giọng gay gắt. "Ông nắm tay cô ấy!"
Nguyệt vội lau nước mắt, đứng lên:
"Tôi... tôi ra ngoài một chút!"
Cô chạy ra khỏi lớp. Trinh nhìn theo với ánh mắt không thiện cảm, rồi quay sang tôi:
"Ông thích cô ấy à?"
"Không... tôi chỉ an ủi cô ấy thôi!"
"An ủi? Bằng cách nắm tay?"
"Trinh, bà hiểu lầm rồi."
"Tôi hiểu lầm gì? Từ khi cô ấy đến, ông chỉ quan tâm đến cô ấy!"
Lúc này Thủy và Hưng xuất hiện. Thủy nhìn tình hình, lập tức hiểu:
"Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu." Tôi nói vội.
"Có chứ!" Trinh quay sang Thủy. "Tôi thấy Nhật nắm tay Nguyệt!"
"Thế thì sao?" Hưng xen vào. "Nắm tay có sao không?"
"Sao ư? Họ... họ đang..."
"Đang gì? Đang kết bạn? Hay là mày ghen?" Hưng nói thẳng.
Trinh đỏ mặt:
"Tôi... tôi không ghen!"
"Không ghen thì sao lại phản ứng thế?" Thủy cười. "Trinh, mày nên bình tĩnh lại."
"Nhưng..."
"Không có nhưng gì hết! Nhật giúp Nguyệt là chuyện tốt. Mày không nên hiểu lầm!" Hưng nói dứt khoát. "Vã lại, nếu tụi nó có yêu nhau thì cũng là chuyện bình thường. Mày với Nhật có phải người yêu đâu mà làm quá lên thế?"
Trinh im lặng, nhìn tôi lần cuối rồi quay đi về chỗ ngồi. Không khí lớp trở nên ngột ngạt.
"Mày ổn không?" Hưng hỏi nhỏ.
"Ổn... chỉ là..."
"Chỉ là mày lo cho Nguyệt?" Thủy nói. "Để tao đi tìm cô ấy."
*****
Thứ 7, ngày 7 tháng 9 năm 2013.
Sau sự việc hôm qua, tôi hẹn cả nhóm đi học nhóm ở quán cà phê quận 1. Nguyệt ban đầu từ chối, nhưng sau khi Thủy thuyết phục, cô đồng ý.
"Tôi đến rồi!" Hưng vẫy tay khi thấy chúng tôi.
"Mày sớm ghê!" Tôi cười.
"Ừ! Tao hứng thú lắm!"
Thủy và Nguyệt đến sau. Nguyệt trông có vẻ ngại ngùng:
"Tôi đến muộn..."
"Không sao đâu bà!" Hưng nói. "Bà đúng giờ mà!"
Chúng tôi ngồi vào bàn gần cửa sổ. Quán cà phê yên tĩnh, phù hợp để học.
"Chúng ta bắt đầu làm bài tập Toán!" Thủy mở sách ra.
"Ôi trời! Toán!" Hưng rên lên. "Tao dở môn này lắm!"
"Thế thì học đi!" Tôi cười.
Suốt buổi sáng, chúng tôi cùng làm bài tập. Nguyệt rất giỏi Hóa, giải thích cho cả nhóm nghe. Thủy giỏi Toán, giúp Hưng hiểu bài. Còn tôi giúp về Văn.
"Nguyệt giải thích dễ hiểu ghê!" Hưng khen.
"Cảm ơn ông..." Nguyệt đỏ mặt.
"Thật mà. Tao hiểu luôn!"
"Nguyệt có tài năng dạy học đấy!" Thủy nói.
Nguyệt cười nhẹ, nhưng tôi thấy trong mắt cô vẫn còn một khoảng cách nào đó. Như thể cô vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng chúng tôi.
Đến trưa, chúng tôi đi ăn cơm ở quán gần đó.
"Gọi gì đây?" Hưng xem thực đơn.
"Cơm tấm!" Tôi nói.
"Tao cũng ăn cơm tấm!" Thủy đồng ý.
"Nguyệt ăn gì?" Hưng hỏi.
"Tôi... tôi ăn gì cũng được."
"Vậy ăn đòn nha." Hưng trêu.
"Thế không được. Bà phải chọn món mình thích!" Tôi nói.
"Vậy... cơm tấm cũng được."
Chúng tôi ngồi ăn và trò chuyện. Hưng kể chuyện hài để bầu không khí giãn ra, bớt áp lực hơn. Nguyệt cũng cười, nhưng tiếng cười có phần ngượng ngùng. Tôi để ý thấy cô vẫn giữ một khoảng cách tinh tế với cả nhóm.
Chiều về, chúng tôi đi dạo phố đi bộ Nguyễn Huệ.
"Đẹp quá!" Nguyệt ngắm nhìn xung quanh.
"Bà chưa đi ở đây bao giờ à?" Thủy hỏi.
"Tôi ít đi chơi..."
"Thế thì từ giờ phải đi nhiều hơn. Sài Gòn có nhiều chỗ đẹp lắm!"
"Ừm..."
Chúng tôi ngồi uống nước trên vỉa hè, nhìn người qua lại.
"Này!" Hưng bất ngờ nói. "Chúng ta chụp ảnh kỷ niệm đi!"
"Ừ! Chụp đi!" Thủy đồng ý.
Hưng lấy điện thoại ra, cả nhóm tụ lại.
"Đứng gần lại! Nguyệt, bà đứng giữa!"
"Tôi... tôi không thích chụp ảnh..."
"Thôi mà! Một tấm thôi!"
Nguyệt miễn cưỡng đứng giữa. Chúng tôi cười tươi, còn Nguyệt chỉ cười nhẹ, vẫn có chút e dè.
"Xong rồi!" Hưng xem ảnh. "Đẹp ghê!"
Tôi nhìn Nguyệt. Cô đang nhìn xa xăm, như nghĩ về điều gì đó. Thủy cũng để ý, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Cả Hưng cũng cảm nhận được. Không khí bỗng trở nên im lặng một chút. Chúng tôi đều biết, Nguyệt vẫn đang giữ một khoảng cách. Nhưng không ai dám nói ra, vì sợ làm cô thêm khó xử.
*****
Chủ nhật, ngày 8 tháng 9 năm 2013.
Hôm nay chúng tôi lại gặp nhau ở công viên Tao Đàn. Nguyệt đến muộn một chút.
"Xin lỗi... tôi đến muộn."
"Không sao đâu." Tôi nói.
Chúng tôi ngồi dưới bóng cây, trò chuyện về chuyện học hành.
"Tuần sau thi Hóa rồi!" Thủy nói.
"Ôi! Tao chưa học gì hết!" Hưng hoảng hốt.
"Nguyệt giỏi Hóa nè, giúp Hưng đi." Tôi gợi ý.
"Được không Nguyệt?" Hưng nhìn Nguyệt.
"Được... nhưng tôi cũng chỉ biết chút chút thôi."
"Đừng khiêm tốn. Bà giỏi lắm! Không giỏi thì sao thi chuyên Hóa được?"
Nguyệt cười nhẹ, rồi bắt đầu giải thích bài cho Hưng. Thủy và tôi ngồi bên cạnh quan sát.
"Nguyệt giỏi thật đấy!" Thủy thì thầm.
"Ừ. Nhưng mày có thấy không... Nguyệt vẫn còn..."
"Giữ khoảng cách?"
"Ừm..."
"Tao cũng thấy. Hưng cũng vậy. Nhưng chúng ta không biết đó là gì."
"Có lẽ... Nguyệt vẫn chưa tin chúng ta hoàn toàn?"
"Hay là... sợ?"
"Sợ gì?"
"Sợ... bị tổn thương."
Tôi im lặng, có lẽ Thủy nói đúng.
Chiều hôm đó, khi chia tay, Nguyệt nói:
"Cảm ơn mọi người... đã dành thời gian cho tôi."
"Không có gì đâu bà!" Hưng cười. "Chúng ta là bạn mà!"
"Bạn..."
Nguyệt lặp lại từ đó, rồi cười nhẹ. Nhưng trong mắt cô vẫn còn một nỗi buồn mờ mờ.
"Bà về cẩn thận nhé!" Tôi nói.
"Ừm... ông cũng vậy."
Nguyệt quay lưng ra về. Tôi nhìn theo, cảm thấy lòng nặng trĩu.
"Mày lo cho Nguyệt lắm nhỉ?" Thủy hỏi.
"Ừ..."
"Mày thích Nguyệt à?"
Tôi im lặng. Thích à? Có lẽ... tôi không biết nữa.
"Dù thế nào đi nữa, chúng ta phải kiên nhẫn." Hưng nói. "Nguyệt cần thời gian."
"Ừ. Nhưng tao sợ... cô ấy sẽ không bao giờ mở lòng."
"Sẽ mở thôi! Tin tao đi!"
Nhưng trong lòng tôi, vẫn còn nỗi lo lắng. Nguyệt như một đóa hoa vừa nở, nhưng lại vội khép cánh lại. Không biết cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu nỗ lực, để cô hoàn toàn nở rộ.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, nghĩ về những ngày qua. Nguyệt đã có chút thay đổi, cô cười nhiều hơn, nói nhiều hơn. Nhưng vẫn còn một bức tường vô hình.
Điện thoại reo. Tin nhắn từ Thủy:
"Mày nghĩ sao về Nguyệt?"
Tôi gõ lại:
"Tao không biết. Cô ấy... phức tạp lắm."
"Tao hiểu. Nhưng mày đừng bỏ cuộc, Nguyệt cần mày."
"Ừ. Tao sẽ cố gắng."
Tôi tắt đèn, nhắm mắt. Trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh Nguyệt, đôi mắt buồn, nụ cười ngượng ngùng, và quyển sổ màu đen với những dòng thơ bi quan.
Liệu tôi có thể giúp cô tìm lại niềm vui không?
Câu hỏi ấy vẫn còn bỏ ngỏ, chờ đợi thời gian trả lời.
*****
Hết.