Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 7: Không Phải Hoa Mắc Cỡ, Sao Lại Cứ Khép Kín

 

 

 

Thứ 3, ngày 3 tháng 9 năm 2013.


Sau kỳ nghỉ lễ 2 tháng 9, không khí trường học như trở lại với nhịp sống quen thuộc. Tôi bước vào lớp sớm như thường lệ, và không ngạc nhiên khi thấy Nguyệt đã ngồi đó.


"Chào bà. Nghỉ lễ vui không?"


Nguyệt ngẩng lên, gật đầu nhẹ:


"Ừm... tôi về Bình Dương thăm bà ngoại."


"Thế à! Bà ngoại khỏe chứ?"


"Khỏe rồi. Bà hỏi thăm về chuyện học của tôi."


"Bà kể gì?"


"Tôi... tôi nói đang làm quen với môi trường mới."


Tôi ngồi xuống bên cạnh, để ý thấy hôm nay Nguyệt đã bớt đeo trang sức. Chỉ còn một sợi dây chuyền nhỏ.


"Bà bớt đeo trang sức rồi à?"


Nguyệt đỏ mặt:


"Ừm... tôi nghĩ lại lời ông nói tuần trước."


"Thế à! Vậy là tốt rồi!"


"Nhưng... tôi vẫn không biết làm sao để mọi người thấy tôi... bình thường."


"Bà cứ tự nhiên thôi. Cười nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn."


"Khó quá..."


Lúc này, tiếng rộn ràng vang lên ngoài hành lang. Thủy và Hưng xuất hiện ở cửa lớp.


"Nhật! Chúng tao đến rồi!" Hưng vẫy tay.


"Sao tụi mày nay lên sớm thế?" Tôi hỏi.


"Tao nhớ mày quá mà!" Hưng cười toe.


Thủy bước vào, thấy Nguyệt:


"Chào Nguyệt! Nghỉ lễ vui không?"


"Chào... ừm, cũng được."


"Bà về Bình Dương à?"


"Ừ..."


Thủy ngồi xuống bên cạnh Nguyệt:


"Bình Dương thế nào? Bạn bè ở đó thế nào?"


"Cũng... bình thường thôi."


"Bà có nhớ họ không?"


Nguyệt gật đầu. Thủy nhìn tôi rồi lại nhìn Nguyệt:


"Bà biết không, ở Sài Gòn này cũng có nhiều người muốn làm bạn với bà lắm."


"Thật không?"


"Thật! Nhưng bà cứ lạnh lùng nên họ không dám lại gần."


"Tôi không lạnh lùng..."


"Thế thì bà phải chứng minh! Hôm nay giờ ra chơi, đi với tụi này nhé!"


Nguyệt do dự:


"Nhưng..."


"Không có nhưng! bà phải thử!" Hưng xen vào. "Tôi với Thủy sẽ giới thiệu bà với mấy đứa bạn khác!"


"Nhưng tôi... tôi không biết nói gì..."


"Không sao! Cứ lắng nghe là được rồi!" Thủy cười.


Tôi nhìn Thủy với ánh mắt biết ơn. Cô bạn này thật sự hiểu và muốn giúp Nguyệt.


"Mà này!" Hưng bất ngờ nói  "Hôm qua tao mơ thấy Đức!"


"Đức à?" Tôi giật mình.


"Ừ! Mơ thấy thằng đó đang ăn phở ở Canada! Ha ha!"


"Mày này! Nó ăn được phở gì ở đó!" Tôi cười.


"Biết đâu! Có thể có quán Việt chứ!"


"Mày có liên lạc với nó không?"


"Có! Nó gửi tin nhắn cho tao. Nói ở đó lạnh lắm!"


"Thế à..."


Tôi cảm thấy nhớ Đức. Người từ lớp 10, giờ đã xa cách hẳn. Nhưng có lẽ đó chỉ là xa về khoảng cách địa lý mà thôi. Vì trong tâm tôi, Đức vẫn luôn là người bạn ngày nào.


"Tao cũng nhận được tin nhắn từ nó." Tôi nói.


"Nó nói gì?"


"Nó bảo ở đó cuộc sống khác lắm. Học khác, bạn bè khác, thậm chí cả không khí cũng khác."


"Nó có buồn không?"


"Có... nhưng nó cố gắng thích nghi."


Lúc này Nguyệt lên tiếng:


"Ông... Ông cũng từng xa bạn thân à?"


"Ừ. Đức là một trong những người bạn đầu tiên của tôi khi lên cấp ba."


"Vậy ông hiểu cảm giác của tôi rồi..."


"Hiểu. Nên tôi muốn giúp bà có bạn mới ở đây."


Nguyệt nhìn tôi lâu, trong mắt có điều gì đó ấm áp.


Giờ ra chơi, Thủy kéo Nguyệt đi cùng. Tôi, Hưng và Hùng theo sau.


"Tao thấy mày quan tâm cô bạn Nguyệt nhiều ghê!" Hùng thì thầm.


"Tao chỉ muốn giúp cô ấy thôi."


"Thế thôi à? Hay là mày thích?"


"Đừng nói bậy!"


"Nhìn mặt mày là biết rồi!" Hưng cười.


"Mày cũng vậy! Tao thấy mày hay nhìn Thủy đấy!" Tôi phản pháo.


"Gì?" Hưng đỏ mặt. "Ai... ai nhìn ai!"


"Thấy chưa! Mặt đỏ cả lên!" Hùng cười.


"Tụi mày đừng có..."


"Thôi thôi! Chúng ta cùng giúp các cô ấy thôi!" Tôi nói.


Chúng tôi đến căn tin. Thủy gọi bánh mì cho tất cả.


"Đây! Bánh mì Sài Gòn đích thực!" Hưng nói.


"Tôi ăn ít thôi..."  Nguyệt nói.


"Không được, phải ăn hết!" Thủy bắt.


Nguyệt ngần ngại cắn một miếng. Rồi mắt sáng lên:


"Ngon quá!"


"Nói mà!" Hưng tự hào. "Bánh mì Sài Gòn số một!"


Chúng tôi ngồi ăn và trò chuyện. Lần đầu tiên, tôi thấy Nguyệt thoải mái như thế. Cô cười nhiều hơn, nói nhiều hơn.


"Mà này Nhật!" Hùng bất ngờ nói "Mày có định đi du học thật không?"


"Ừ... năm sau tao định đi."


"Đi đâu?"


"Chưa quyết định. Có thể Mỹ hoặc Úc."


"Lâu không?"


"Có lẽ... vài năm."


Nguyệt ngẩng lên nhìn tôi:


"Ông... Ông sẽ đi à?"


"Ừ. Đó là kế hoạch từ lâu rồi."


"Vậy... vậy năm sau. Khi tốt nghiệp, ông không ở đây nữa?"


"Ừm..."


Không khí bỗng trở nên im lặng. Nguyệt cúi xuống, không nói gì nữa.


*****


Thứ 4, ngày 4 tháng 9 năm 2013.


Hôm nay khi đến lớp, tôi thấy Nguyệt đang ngồi viết gì đó trong sổ tay. Nét mặt có vẻ buồn.


"Sao hôm nay bà có vẻ buồn?"


Nguyệt ngẩng lên:


"Không... không có gì."


"Có chuyện gì cứ kể tôi nghe."


"Ông..."


"Sao?"


"Ông có thật sự coi tôi là bạn không?"


"Tất nhiên! Tại sao bà hỏi thế?"


"Vì... vì nếu là bạn thì tại sao lại bỏ đi?"


Tôi hiểu rồi. Nguyệt buồn vì chuyện tôi sẽ đi du học. Nhưng mà… lời nói của Nguyệt tôi lại cảm nhận được sự chua xót nhỉ? Chỉ mong là do bản thân nghĩ nhiều.


"Nguyệt à... đó là kế hoạch từ lâu. Gia đình tôi muốn tôi học ở nước ngoài."


"Nhưng... nếu ông đi thì..."


"Thì sao?"


"Thì tôi sẽ lại... một mình..."


Lòng tôi thắt lại. Tôi không ngờ Nguyệt lại phụ thuộc vào tôi đến thế. Tôi không biết liệu cách mình đang làm có thật sự tốt với cô ấy. Hay chỉ là một kẻ tồi đang gieo cho cô ấy hy vọng rồi lại dập tắt.


"Bà còn có Thủy, có Hưng mà. Bọn họ sẽ thường xuyên đến tìm bà thôi."


"Nhưng không giống ông..."


"Giống sao?"


Nguyệt im lặng, không trả lời.


Lúc này Thủy bước vào:


"Chào! Sao nhìn hai người nghiêm trọng thế?"


"Không có gì!" Tôi nói vội.


"Thật không? Nguyệt, bà có vẻ buồn?"


"Tôi không sao."


Thủy ngồi xuống bên cạnh Nguyệt, đấy tôi ra:


"Bà kể cho tôi nghe đi!"


"Không có gì đâu..."


"Hay là... bà buồn vì Nhật sẽ đi du học?"


Nguyệt giật mình, mặt đỏ lên. Thủy cười:


"Tôi đoán đúng rồi!"


"Mày đoán kiểu gì vậy?" Tôi hỏi.


"Dễ mà! Hôm qua khi nghe mày nói, mặt Nguyệt buồn hẳn đi."


"Vậy mà..."


"Mày không để ý à? Hay là... mày cũng buồn nên không nhận ra?" Thủy nháy mắt.


"Tao... tao không buồn gì cả!"


"Thế à? Vậy sao tối qua mày gửi tin cho tao than thở?"


"Đó là... đó là chuyện khác!"


Hưng bước vào:


"Chuyện gì thế? Tao nghe mùi tình yêu học đường rồi!"


"Đừng có nói bậy!" Tôi và Thủy đồng thanh.


"Ha ha! Cả hai cùng phản ứng! Chắc có vấn đề rồi!"


"Không có vấn đề gì hết!"


"Vậy sao Nguyệt mặt đỏ thế?" Hưng chỉ vào Nguyệt.


Nguyệt đứng lên:


"Tôi... tôi ra ngoài một chút!"


Cô vội vã chạy ra khỏi lớp. Tôi nhìn theo, cảm thấy có lỗi.


"Tao đi theo!" Tôi nói.


"Đợi đã!" Thủy kéo tôi lại. "Để Nguyệt một mình chút."


"Nhưng..."


"Tin tao đi! Nguyệt cần thời gian suy nghĩ."


Chiều hôm đó, khi tan học, tôi thấy Nguyệt đang ngồi một mình ở ghế đá dưới sân trường. Tôi quyết định đến nói chuyện.


"Bà ngồi đây à?"


Nguyệt ngẩng lên, gật đầu.


"Tôi ngồi cùng được không?"


"Được..."


Tôi ngồi xuống, cả hai im lặng một lúc.


"Xin lỗi về chuyện sáng nay." Tôi lên tiếng.


"Không... không phải lỗi của ông."


"Tôi không ngờ chuyện tôi đi du học lại làm bà buồn."


"Tôi cũng không ngờ... tôi lại buồn thế."


"Tại sao?"


Nguyệt nhìn ra xa:


"Vì... vì ông là người đầu tiên ở đây muốn hiểu tôi. Người đầu tiên không sợ, mà lại gần tôi."


"Nhưng bà còn có Thủy, có Hưng..."


"Họ tốt. Nhưng họ đến vì ông giới thiệu. Còn ông... ông tự nguyện."


Tôi hiểu rồi. Với Nguyệt, sự chân thành của tôi có ý nghĩa đặc biệt.


"Nguyệt à... tôi sẽ không đi ngay đâu. Còn cả năm học này nữa."


"Một năm... rồi cũng qua nhanh thôi."


"Thì trong năm nay, chúng ta sẽ tận hưởng. Tôi sẽ giúp bà có nhiều bạn bè hơn."


"Rồi khi ông đi... tôi sẽ lại một mình."


"Không! Bà sẽ có Thủy, có Hưng, có nhiều người khác!"


"Nhưng..."


"Bà phải tin tôi. Bà phải cố gắng mở lòng với mọi người."


Nguyệt im lặng một lúc:


"Khó quá..."


"Tôi biết, nhưng bà phải thử."


Lúc này điện thoại tôi rung. Một tin nhắn mới. Từ Đức.


"Xin lỗi bà, tôi xem tin nhắn một chút."


"Ừm..."


Tôi mở tin nhắn. Đức viết:


"Nhật, tao nhớ mày lắm. Ở đây lạnh quá, tuyết rơi nhiều. Tao cảm thấy cô đơn lắm. Bạn bè ở đây tốt, nhưng không như mày. Tao nhớ những ngày chúng ta cùng chơi bóng, cùng học nhóm. Mày có nhớ tao không?"


Mắt tôi cay cay. Tôi nhớ Đức, nhớ lắm.


"Ông sao vậy?" Nguyệt hỏi.


"À... không có gì. Đức gửi tin nhắn thôi."


"Bạn của ông à?"


"Ừ. Nó... nó nói đang nhớ nhà."


"Ông cũng nhớ nó phải không?"


"Ừm..."


"Vậy... khi ông đi du học. Ông cũng sẽ nhớ nhà như thế?"


Tôi suy nghĩ. Phải, tôi sẽ nhớ. Nhớ Sài Gòn, nhớ trường lớp, nhớ bạn bè...


Nhưng đột nhiên, tiếng chuông trường reo vang. Một đám học sinh chạy ngang qua, cười đùa ồn ào. Tôi nhìn quanh sân trường đầy sức sống, ánh nắng chiều vàng rực, cây cối xanh tươi.


Tôi tỉnh ra. Đúng, tôi sẽ nhớ. Nhưng đó là tương lai. Còn bây giờ, tôi đang ở đây. Đang sống những khoảnh khắc này.


"Tôi sẽ nhớ. Nhưng tôi cũng sẽ trân trọng những gì còn lại." Tôi nói.


"Ông có hối hận không... khi phải bỏ lại tất cả?"


"Không. Vì đó là con đường tôi chọn. Và tôi tin rằng... những gì tốt đẹp sẽ không biến mất. Chỉ thay đổi hình thức thôi."


Nguyệt nhìn tôi, có vẻ suy ngẫm.


*****


Thứ 5, ngày 5 tháng 9 năm 2013.


Ngày cuối tuần thứ tư. Hôm nay không khí lớp học sôi động vì cuối tuần sắp đến.


Khi tôi đến lớp, Nguyệt đã ngồi đó như thường lệ. Nhưng hôm nay cô có vẻ khác.


"Chào bà."


"Chào..."


Tôi ngồi xuống. Nguyệt không nói gì, chỉ nhìn ra cửa sổ.


"Bà sao vậy?"


"Không... không có gì."


"Có chuyện gì cứ nói."


Nguyệt quay lại nhìn tôi:


"Ông có nghĩ... tôi là người kỳ quặc không?"


"Sao lại nghĩ thế?"


"Vì... tôi thấy mình khác mọi người. Mọi người dễ dàng kết bạn, dễ dàng cười đùa. Còn tôi..."


"Bà chỉ cần thời gian thôi."


"Nhưng đã bao lâu rồi... tôi vẫn không thể."


"Vì bà chưa thật sự muốn."


"Sao ông biết?"


"Vì tôi thấy. Bà vẫn đang xây một bức tường. Không để ai vào."


Nguyệt im lặng.


Lúc này Thủy và Hưng ghé ngang lớp tôi. Thủy mang theo một túi quà:


"Nguyệt! Tôi có quà cho bà!"


"Quà?"


"Ừ! Mở ra xem!"


Nguyệt mở túi, bên trong là một chiếc khăn choàng xinh xắn.


"Đẹp quá..."


"Tôi thấy bà thích màu xanh nên mua!"


"Cảm ơn bà... nhưng sao bà biết tôi thích màu xanh?"


"Vì bà lúc nào cũng nhìn bầu trời xanh trên trời mà!" Thủy cười.


Nguyệt ôm chiếc khăn, mắt ươn đỏ:


"Cảm ơn bà... bà tốt quá..."


"Không có gì! Chúng ta là bạn mà!"


"Bạn..."


Hưng chen vào:


"Này! Tao cũng có quà!"


"Quà gì?"


"Đây!" Hưng đưa ra một túi bánh. "Bánh bông lan trứng muối! Ngon lắm!"


"Cảm ơn ông..."


"Không có chi! Ăn đi!"


Tôi nhìn cảnh này, cảm thấy ấm lòng. Có lẽ Nguyệt đang dần có những người bạn thật sự. Thật ra thì đây không gọi là quà, chỉ là chúng tôi chia sẻ với nhau thôi.


Nhưng giờ ra chơi, khi Thủy và Hưng rủ Nguyệt đi ăn trưa, cô lại từ chối:


"Tôi muốn ngồi lại lớp."


"Sao? Không đi à?"


"Tôi hơi mệt..."


"Thế à... vậy bà nghỉ ngơi nhé!"


Sau khi Thủy và Hưng đi, tôi ở lại:


"Tại sao bà không đi?"


"Tôi thấy mệt."


"Hay là bà lại đang khép mình nữa rồi?"


Nguyệt không trả lời.


"Nguyệt à... Thủy và Hưng thật lòng muốn kết bạn với bà. Sao bà không thử?"


"Tôi sợ..."


"Sợ gì?"


"Sợ... sợ họ rồi cũng sẽ bỏ đi. Như ông vậy."


"Tôi không bỏ bà! Tôi chỉ đi du học thôi!"


"Nhưng kết quả vẫn là... tôi sẽ lại một mình. Mà cũng có lẽ tôi sẽ đến một nơi… một nơi chỉ có mình tôi ở đó…"


Tôi thở dài. Nguyệt quá sợ hãi, quá lo lắng về tương lai mà quên sống trong hiện tại.


"Bà biết không, có một câu nói: "Đừng khóc vì nó đã qua, hãy mỉm cười vì nó đã đến"."


"Ý ông là gì?"


"Ý tôi là... đừng buồn vì tương lai có thể chia ly. Hãy vui vì hiện tại có những người quan tâm bà."


"Nhưng..."


"Nguyệt à..." Tôi nhìn thẳng vào mắt cô. "Không phải hoa mắc cỡ, sao lại cứ khép kín?"


Nguyệt giật tôi:


"Gì?"


"Bà như một đóa hoa đẹp. Nhưng cứ khép cánh lại. Không để ai nhìn thấy vẻ đẹp bên trong."


"Ông..."


"Hãy để đóa hoa nở. Để mọi người thấy bà xinh đẹp và tốt bụng như thế nào."


Nguyệt im lặng, nước mắt lăn dài trên má.


"Tôi... tôi không biết làm thế nào..."


"Thì để tôi dạy bà."


Chiều hôm đó, khi tan học, tôi, Thủy, Hưng và Nguyệt cùng đi về. Trên đường, Hưng kể chuyện hài giúp bầu không khí trở nên thoải mái hơn.


Khi về đến nhà, tôi nằm trên giường, đầu óc chỉ nghĩ về Nguyệt. Về một cô gái mà tôi vẫn mãi không hiểu: vì sao lại tự bó buộc bản thân như thế?


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}