Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 6: Tiến Một Bước Về Phía Đóa Hoa Ấy

 

 

 

Thứ 2, Ngày 26 tháng 8 năm 2013.


Sáng nay, khi bước vào lớp, tôi thấy Nguyệt đang ngồi viết gì đó trong sổ tay.


"Hello Nguyệt."


Nguyệt ngẩng lên, gật đầu nhẹ:


"Chào..."


Tôi ngồi xuống bên cạnh, để ý thấy cô đang viết bằng bút chì, nét chữ đẹp và đều đặn.


"Bà viết gì thế?"


"Tôi... tôi viết những gì mình nghĩ thôi."


"Ví dụ như?"


Nguyệt ngập ngừng:


"Như... về những đám mây trên trời. Về ngọn gió vào buổi sớm mai..."


"Nghe hay ghê. Tôi cũng thích quan sát thiên nhiên."


"Thật không?"


"Thật. Tôi hay ngồi nhìn ra cửa sổ, tưởng tượng những câu chuyện về các đám mây."


Lần đầu tiên, tôi thấy Nguyệt có vẻ quan tâm đến lời tôi nói. Cô ngẩng lên nhìn tôi:


"Ông tưởng tượng gì?"


"À... ví dụ như đám mây kia giống một con rồng đang bay. Hay đám mây kia như một lâu đài trên trời."


Nguyệt cười nhẹ:


"Tôi cũng hay nghĩ vậy."


"Thế à. Vậy chúng ta có điểm chung rồi."


Nguyệt lại cúi xuống sổ tay, nhưng tôi thấy cô vẫn còn nụ cười trên môi.


"Nguyệt nè..." Tôi do dự một chút. "Tôi có thể hỏi bà một chuyện không?"


"Gì?"


"Tại sao bà... không thích kết bạn với ai cả?"


Nguyệt dừng bút lại, im lặng một lúc:


"Ai nói mình không thích?"


"Vì... tôi thấy có nhiều bạn muốn làm quen với bà, nhưng bà đều từ chối."


"Họ không thật lòng."


"Sao bà biết?"


"Tôi cảm nhận được. Họ chỉ tò mò thôi."


Tôi nghĩ về những gì đã quan sát được. Thật sự, nhiều bạn trong lớp chỉ nhìn Nguyệt từ xa, thì thầm về cô, nhưng ít ai chủ động tiếp cận.


"Vậy... còn tôi thì sao? Bà nghĩ tôi cũng chỉ tò mò thôi?"


Nguyệt nhìn tôi lâu:


"Tôi... tôi chưa biết."


*****


Thứ 3, Ngày 27 tháng 8 năm 2013.


Hôm nay tôi mang theo một cuốn sách thơ để đọc trong giờ nghỉ. Khi đến lớp, Nguyệt đã ngồi đó rồi.


"Hello Nguyệt."


"Chào..."


Tôi ngồi xuống, lấy sách ra. Nguyệt liếc nhìn:


"Ông đọc thơ à?"


"Ừ. Bà cũng thích thơ mà đúng không?"


"Thích..."


"Bà thích thơ ai?"


"Xuân Quỳnh... Hàn Mặc Tử... còn ông?"


"Tôi cũng thích Xuân Quỳnh. Còn thích Tố Hữu, Nam Cao nữa."


Chúng tôi bắt đầu trò chuyện về văn học. Đây là chủ đề khiến Nguyệt trở nên thoải mái hơn. Cô nói nhiều hơn, mắt sáng lên khi nhắc đến những bài thơ yêu thích.


Lúc này, tiếng cười vang lên ngoài hành lang. Một bạn nam cao lớn và một bạn nữ nhỏ người bước vào lớp:


"Nhật! Mày ở đây à!"


Tôi quay lại, thấy Thủy và Hưng - hai người bạn thân từ lớp 6.


"Ôi! Thủy với Hưng! Sao nay tụi mày lại đến lớp tao?"


"Gì? Không được lên chơi với bạn của mình luôn sao?" Hưng cười toe toét.


Thủy nhìn Nguyệt rồi nhìn tôi:


"Đây là cô bạn mới mày kể à?"


"À... này là Nguyệt, bạn vừa chuyển trường đến. Còn này là Thủy với Hưng, bạn thân tôi từ cấp hai. Do bắt đầu năm học đến giờ bận quá, nên chúng tôi ít khi gặp trực tiếp nói chuyện. Chắc là từ giờ sẽ gặp nhau thường xuyên hơn đấy."


"Chào bà." Thủy lịch sự chào Nguyệt.


Nguyệt gật đầu nhẹ, nhưng không nói gì.


"Bà xinh ghê. Thảo nào Nhật bỏ mặt hai đứa tụi này." Hưng bất ngờ khen, khiến Nguyệt đỏ mặt.


"Hưng!" Tôi nhắc nhở.


"Sao? Khen thật mà. Bà ở đâu chuyển đến?"


"Bình... Bình Dương..." Nguyệt nói nhỏ.


"Hừm… cũng không xa lắm. Bà thích Sài Gòn không?"


"Cũng... được..."


"Được? Sài Gòn tuyệt lắm chứ! Đặc biệt là bánh mì Sài Gòn! Bà ăn chưa?"


Nguyệt lắc đầu.


"Thế à. Để tôi và Thủy dẫn bà đi ăn nha!"


"Thôi đừng đùa nữa." Tôi cười, Hưng luôn vậy, hài hước và thân thiện với ai cũng được.


"Sao? Tao chỉ muốn giúp bạn mới làm quen với Sài Gòn thôi mà."


Nguyệt cười nhẹ. Tôi ngạc nhiên, đây là lần đầu cô cười khi nói chuyện với người khác.


*****


Thứ 4, Ngày 28 tháng 8 năm 2013.


Hôm nay Thủy và Hưng lại lên lớp tôi chơi. Họ đang ngồi trò chuyện với tôi thì Nguyệt bước vào.


"Ý, hello Nguyệt!" Hưng vẫy tay nhiệt tình.


"Chào..." Nguyệt trả lời, ngồi xuống chỗ mình.


"Bà hôm qua về sớm quá. Chưa kịp nói chuyện." Hưng tiếp tục.


"Tôi... tôi có việc..."


"Việc gì? Học bài à? Bà học giỏi lắm phải không?"


Nguyệt gật đầu.


"Tôi biết mà! Bà học chuyên Hóa, giỏi lắm!"


"Ai thằng Hưng cũng khen là giỏi hết. Lần trước còn khen nhỏ Trinh giỏi nữa.." Thủy cười.


"Sao? Tao khen thật mà, nhìn Nguyệt là biết học giỏi rồi."


"Biết sao?" Tôi hỏi.


"Nhìn mắt là biết. Mắt sáng, thông minh!"


Nguyệt đỏ mặt vì lời khen.


"Mà nè Nguyệt" Hưng quay sang Nguyệt. "Sao bà ít nói chuyện với bạn trong lớp vậy?"


"Tôi cũng thắc mắc điều này." Thủy nói.


"Tôi... tôi không giỏi giao tiếp..."


Hưng vẫy tay:


"Bà nói chuyện bình thường mà, có gì đâu."


"Nhưng..."


"Không có nhưng gì hết. Bà chỉ cần tự tin thôi!"


Thủy nhìn tôi:


"Mày có để ý không, mấy bạn trong lớp hay nhìn Nguyệt nhưng ít ai đến nói chuyện."


"Tao có để ý. Tại sao nhỉ?"


"Có lẽ... vì Nguyệt trông như con nhà giàu." Thủy nói thẳng.


"Gì?" Nguyệt ngạc nhiên.


"Tuy là đồng phục, nhưng đồ của bà rất đẹp, đeo trang sức, da trắng. Mọi người nghĩ bà là tiểu thư nhà giàu nên không dám tiếp cận."


"Nhưng tôi không phải..."


"Tôi biết." Hưng ngắt lời. "Nhưng mọi người không biết. Họ sợ "không dám trèo cao"."


"Trèo cao?"


"Ừ. Sợ bà khinh thường họ vì không giàu như bà."


Nguyệt im lặng, có vẻ bất ngờ.


"Nhưng thật ra bà thế nào?" Tôi hỏi.


"Tôi... tôi chỉ là người bình thường thôi."


"Vậy tại sao đồ bà mặc… nó sáng và mịn. Nhìn vào là biết vải tốt."


Nguyệt ngập ngừng:


"Vì... vì bà ngoại bảo phải ăn mặc thật đẹp khi đi học."


"Bà ngoại quan tâm bà nhiều nhỉ?" Thủy nói.


"Ừm... Bà ngoại với bà nội nuôi tôi từ nhỏ."


"Còn bố mẹ bà?" Hưng hỏi.


Nguyệt im lặng, mắt buồn lại.


"Xin lỗi... tôi không nên hỏi." Hưng vội nói.


"Không sao..."


Không khí trở nên im lặng. Tôi cảm thấy có điều gì đó buồn trong quá khứ của Nguyệt.


*****


Thứ 5, Ngày 29 tháng 8 năm 2013.


Hôm nay chỉ có tôi và Nguyệt trong lớp sớm. Tôi quyết định hỏi thẳng những điều thắc mắc:


"Nguyệt ơi, tôi có thể hỏi về gia đình bà không?"


Nguyệt ngẩng lên nhìn tôi:


"Ông muốn biết gì?"


"Bà sống với hai người bà từ nhỏ à?"


"Ừm..."


"Còn bố mẹ?"


Nguyệt im lặng một lúc:


"Bố mẹ tôi… người mất, người còn. Hiện tại thì tôi theo bà ngoại. Bà nội thì ở Bình Dương."


"À... xin lỗi bà."


"Không sao. Tôi đã quen rồi."


"Vậy nên bà ngoại rất quan tâm bà?"


"Ừm. Bà lo lắng cho tôi lắm. Bà bảo phải ăn mặc đẹp, học giỏi, để không ai có thể khinh thường."


"Vậy mà làm mọi người nghĩ bà là tiểu thư..."


"Tôi không ngờ..."


"Bây giờ bà hiểu rồi. Vậy tại sao bà không thay đổi?"


"Thay đổi sao?"


"Ăn mặc đơn giản hơn. Để mọi người thấy bà bình thường."


"Nhưng... bà ngoại sẽ buồn."


"Bà có thể mặc đơn giản ở trường, rồi về nhà mặc đẹp."


Nguyệt suy nghĩ:


"Tôi... tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này."


"Bà thử xem. Có khi mọi người sẽ thân thiện hơn."


"Nhưng tôi vẫn không biết làm sao để kết bạn..."


"Tại sao?"


"Vì... vì tôi sợ bị tổn thương."


"Tổn thương sao?"


"Ở Bình Dương, tôi từng có những người bạn nghĩ là thân. Nhưng cuối cùng họ chỉ lợi dụng tôi."


"Lợi dụng gì?"


"Họ nghĩ tôi giàu nên... hay nhờ tôi mua đồ, cho mượn tiền..."


"À... vậy bà sợ ở đây cũng thế?"


"Ừm..."


Tôi hiểu rồi, Nguyệt không phải lạnh lùng mà chỉ tự bảo vệ mình.


"Nhưng không phải ai cũng như vậy đâu."


"Làm sao tôi biết được?"


"Bằng cách cho họ cơ hội. Rồi từ từ tìm hiểu."


"Khó quá..."


"Không khó đâu. Bà bắt đầu bằng việc cười nhiều hơn."


"Cười?"


"Ừ. Bà có nụ cười rất đẹp, nhưng bà ít cười."


Nguyệt đỏ mặt:


"Tôi... tôi không quen cười với người lạ."


"Thì luyện tập. Bắt đầu từ việc cười với tôi."


"Với ông à?"


"Ừ. Tôi đâu có làm gì bà đâu mà sợ?"


Nguyệt nhìn tôi, rồi cười nhẹ. Nụ cười thật đẹp.


"Thế đó! Bà cười thế này mọi người sẽ thích mà!"


*****


Thứ 6, Ngày 30 tháng 8 năm 2013.


Hôm nay đã hơn ba tuần kể từ ngày đầu tiên của năm học. Tôi bước vào lớp với tâm trạng khác lạ. Năm cuối cấp ba rồi, năm sau tôi dự định sẽ đi du học nước ngoài, rời xa quê hương để phát triển.


Liệu nơi đất khách quê người có còn không khí trong lành như thế này không? Có còn nghe được tiếng chim hót vang trong cây cối buổi sáng như thế này nữa không?


Tôi không biết. Cho nên tôi sẽ tận hưởng những giây phút này.


Tôi gần đây luôn đến trường rất sớm, bảy giờ vào học thì sáu giờ đã có mặt trong lớp. 


"Hôm nay bà vẫn đến sớm nhất nhỉ?"


Nguyệt giật mình, vội cất sổ vào hộc bàn:


"Ừm... tôi đến lớp sớm."


Tôi nở nụ cười để xua tan không khí ngại ngùng. Nhìn nụ cười của tôi, má Nguyệt ửng đỏ. Cả hai đều ngại ngùng nhìn đi chỗ khác. Tôi cố gắng nói thêm:


"Bà suy nghĩ sao về việc bắt đầu kết bạn mới?"


Nhìn thấy cô ngồi một mình như thế vào buổi sáng sớm này, lòng tôi không khỏi xúc động.


Nguyệt không trả lời. Cô chỉ một tay chống cằm, tay kia lấy sổ ra tiếp tục ghi chép. Tôi thấy vậy cũng không thể nói gì thêm.


*****


"Nhật! Mày đâu rồi?"


Tiếng Hưng vang lên ngoài hành lang. Tôi ra ngoài thấy Hưng và Thủy đang chờ.


"Sao?"


"Giờ ra chơi mà! Đi ăn đi!"


"Được."


"À, Nguyệt đâu?" Hưng nhìn vào lớp.


"Cô ấy ở trong."


"Rủ cô ấy đi chung đi!"


"Cô ấy không thích đi với đông người."


"Sao?"


"Cô ấy... hơi nhút nhát."


"Thế à? Thôi để tao vào rủ."


Hưng chạy vào lớp:


"Nguyệt! Đi ăn với tụi tôi không?"


Nguyệt ngẩng lên, lắc đầu:


"Tôi... tôi không đói."


"Đâu cần phải ăn! Đi chơi thôi!"


"Tôi ngồi đây thôi..."


"Sao? Sợ đông người à?"


"Không... chỉ là..."


"Thôi đi! Chúng ta ra ngoài trước rồi tính."


Nguyệt nhìn tôi, có vẻ do dự.


"Đi đi! Tôi cũng đi." Tôi nói.


"Ừm... được."


Lần đầu tiên, Nguyệt đồng ý đi chơi cùng. Đó là bước tiến nhỏ, nhưng quan trọng.


Chúng tôi cùng đi xuống căn tin. Hưng vẫn nói chuyện nhiệt tình, khiến Nguyệt dần dần thoải mái hơn. Có lẽ đây là khởi đầu cho những thay đổi tích cực.


Tuần thứ ba đã kết thúc. Tôi vẫn chưa hiểu hoàn toàn về Nguyệt, nhưng ít ra đã biết thêm một ít về quá khứ và lý do cô khép mình. Có lẽ với thời gian, sự kiên nhẫn và sự giúp đỡ từ Thủy, Hưng, cô sẽ dần mở lòng hơn.


Liệu tuần sau có gì thay đổi? Liệu Nguyệt có dám thử thay đổi cách ăn mặc như tôi gợi ý? Và liệu cô có thể tìm được những người bạn chân thật?


Những câu hỏi ấy vẫn còn chờ đợi thời gian trả lời.


*****

Hết.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}