Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 2: Cuộc Gặp Nào Cũng Đến Lúc Chia Ly?

 

 

 

"Gì?" Tôi giật mình.


"Bố mẹ tao quyết định định cư Canada, cuối tháng này bay luôn."


Tôi đặt đũa xuống, nhìn Đức. Không tin vào điều mình vừa nghe. Đúng là vào năm học trước, nó có bảo tôi rằng gia đình sẽ chuyển sang nước ngoài sinh sống. Nhưng tôi nghĩ nó sẽ phải hoàn thành chương trình học cấp ba ở đây. Như vậy thì tôi sẽ có thêm một năm chơi với Đức, nào ngờ… người tính không bằng trời tính.


"Sao đột ngột thế?"


"Không phải đột ngột. Bố tao xin được visa từ năm ngoái rồi, nhưng giấy tờ mãi mới xong. Tuần trước mới thông báo phải bay cuối tháng này."


"Vậy... mày không học hết lớp 12 ở đây à?"


"Không, tao sẽ học lớp 12 bên đó, hệ thống khác hoàn toàn."


Tôi không biết nói gì. Đức là một trong những người bạn đầu tiên khi tôi đến cấp ba. Cùng chơi bóng đá, cùng học nhóm, cùng chia sẻ mọi chuyện. Đột ngột chia xa thế này, tôi không biết phải phản ứng như thế nào mới đúng.


"Thật ra... hôm nay tao lên lớp cũng chỉ để lấy học bạ thôi. Chứ không có học tiếp."


"Vậy mà sáng nay mày vẫn hỏi tao lớp thế nào..."


"Tao không muốn phá hỏng bầu không khí đầu năm học. Người ta nói đầu xuôi, đuôi lọt mà. Tao không biết nói sao nữa... Buồn quá..."


Chúng tôi ăn cơm trong im lặng, không khí nặng nề lắm.


"Ngày mai mày rảnh không?" Đức hỏi đột ngột.


"Sao?"


"Tao muốn đi dạo một vòng Sài Gòn lần cuối. Mày đi với tao được không?"


"Được chứ, mấy giờ?"


"Sáng sớm luôn, tao muốn đi nhiều nơi."


Lúc này, Trinh bước đến gần bàn của chúng tôi.


"Chào Nhật! Chào Đức!"


"Ơ, Trinh!" Tôi đứng dậy.


"Ngồi xuống cho tôi nói chuyện với!" Trinh kéo ghế.


Thật ra tôi biết Trinh từ năm ngoái, cô ấy cũng vài lần nói chuyện với Đức, và có mặt trong buổi học học sinh giỏi. Nhưng từ lớp 11 cô bạn này có vẻ... quan tâm tôi hơn mức bình thường.


"Nhật ơi, ngày mai có rảnh không?"


"Ủa, sao hôm nay ai cũng đến đặt hẹn ngày mai vậy? Chưa nổi tiếng mà đã đặt hẹn dữ." Tôi cười.


"Tôi muốn rủ ông đi mua sắm để chuẩn bị năm học mới mà!"


"Mua sắm? Mua gì?"


"Đồ dùng học tập, sách vở, còn... quần áo mới nữa! Tôi thấy ông mặc hoài mấy cái áo cũ."


Đức liếc tôi, nháy mắt. Tôi lắc đầu:


"Thôi, tôi không thích mua sắm lắm..."


"Đi mà! Vừa mua đồ vừa dạo phố, vui lắm! Đi học thì cũng cần phải có ngày nghỉ ngơi chứ, đúng không? Vã lại, tôi là lớp phó, ông là lớp trưởng, phải cùng nhau làm gương chứ."


"Trinh à, ngày mai tôi có hẹn với Đức rồi..."


Trinh nhìn Đức, rồi lại nhìn tôi:


"Vậy chiều đi? Sáng ông đi với Đức, chiều đi với tôi!"


"Ủa..."


"Đồng ý đi! Tôi đã hẹn mấy đứa bạn khác trong lớp rồi, thiếu ông là không vui!"


Đức cười khẩy:


"Đi đi mày, chiều tao về rồi."


"Thôi được rồi..." Tôi đành gật đầu. Dù sao thì mới đầu năm, tôi cũng không muốn tự tạo cho mình nhiều áp lực. Dành thời gian đi dạo một chút cũng không sao.


"Yeah! Vậy 2 giờ chiều tôi đón ông ở nhà nhé!"


Trinh vui vẻ bỏ đi, Đức nhìn theo rồi quay sang tôi:


"Cô bạn này thích mày rõ ràng lắm đó."


"Đừng nói bậy."


"Tao nói thật mà! Từ lớp 11 đến giờ, lúc nào nhắc đến mày là mắt cô ấy sáng lên."


"Tao chỉ coi là bạn thôi. À không, chỉ là người quen thôi."


"Biết rồi, mày lúc nào cũng vậy. Có mấy cô gái quan tâm cũng làm ngơ. Như vậy rồi nào mới có người yêu được."


Buổi chiều, các tiết học khá nhẹ nhàng. Do mới đầu năm nên các thầy cô chủ yếu giới thiệu chương trình, phát sách, chưa vào bài mới.


Tiết Toán, thầy Hùng vào lớp:


"Chào các em! Năm nay các em lớp 12, sắp thi đại học rồi, áp lực sẽ rất lớn, cố gắng nha."


"Dạ!" Cả lớp đồng thanh.


"Lớp 12A1 là lớp chuyên, tập trung học sinh giỏi. Thầy hy vọng các em sẽ đạt kết quả cao trong kỳ thi sắp tới."


Thầy Hùng nhìn tôi:


"Đặc biệt em Nhật, em sẽ thi học sinh giỏi Quốc gia. Đây là niềm tự hào của trường. Các bạn khác cũng thi chuyên, dù chỉ cấp thành phố, nhưng cũng quan trọng lắm, không được lơ là đó."


"Em sẽ cố gắng ạ!"


"Tốt! Các em khác cũng phải nỗ lực. Ai biết đâu được năm nay trường mình sẽ có nhiều học sinh đỗ đại học danh tiếng."


Tiết Anh văn, cô Mai phát sách:


"Các em về nhà đọc trước bài 1. Tuần sau chúng ta sẽ bắt đầu vào bài mới."


"Dạ!"


Trinh ngồi trước quay lại:


"Nhật ơi, năm ngoái ông học thêm tiếng Anh ở đâu?"


"Tôi không học thêm, tự học thôi."


"Thật à? Giỏi quá! Tôi có mấy câu hỏi, về nhà ông giải thích giúp được không?"


"Được thôi."


Hùng bên cạnh thì thầm:


"Mày được rồi đó, Trinh hỏi bài đấy!"


Tôi cười, không đáp.


Tiết cuối là Lý, Thầy Minh vào, viết lên bảng:


"Chương trình Vật lý 12 khá nặng. Các em phải chú ý từ đầu năm."


"Dạ!"


"Nhất là các em dự định thi khối A, vật lý rất quan trọng."


Tôi ghi chép cẩn thận. Tôi định thi khối D - Toán, Văn, Anh, phải học tốt Toán mới được.


*****


Thứ 7, Ngày 10 tháng 8 năm 2013.


Bảy giờ sáng, tôi đã có mặt ở nhà Đức. Bạn tôi đã chờ sẵn.


"Đi thôi! Hôm nay tao muốn đi hết những nơi yêu thích."


"Đi đâu trước?"


"Công viên Tao Đàn, nơi chúng ta hay chơi bóng."


Chúng tôi tản bộ đến công viên. Sáng sớm, không khí mát mẻ.


"Còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?" Đức hỏi.


"Nhớ chứ, lớp 10 mày ngồi cạnh tao. Tao còn cho mày chép bài Văn."


"Ừ. Từ đó thành bạn đến giờ."


Chúng tôi ngồi trên ghế đá, nhìn những đứa trẻ chơi đùa.


"Tao sẽ nhớ mày lắm."


"Tao cũng vậy, nhưng đi Canada là cơ hội tốt mà."


"Biết, nhưng xa bạn bè, xa quê hương..."


"Qua đó học hành tử tế, rồi có cơ hội quay về thăm quê."


"Ừm..."


"Ủa." Đức nhớ ra một vấn đề nào đó. "Chẳng phải mày sắp tới thi học sinh giỏi, nhận học bổng rồi cũng đi du học đúng không?"


"Ờ thì... đúng là vậy." Tôi ấp úng. "Tao dự sẽ nhận học bổng, sang nước ngoài du học thời gian rồi quay trở về."


"Mày giỏi như thế thì tao nghĩ mày sẽ làm được thôi." Đức đặt tay lên vai tôi động viên. "Đó cũng là ước mơ của mày mà. Nhưng mà mày sẽ học ngành gì thế?"


"Tao... chưa biết nữa. Nhưng chắc sẽ học cái gì đó liên quan đến văn học." Tôi cười khẽ, một câu hỏi đơn giản, nhưng với tôi bây giờ lại rất khó trả lời.


"Mày rất thích viết nhạc, làm thơ còn gì?" Đức cười toe toét. "Hay là mày làm ca nhạc sĩ đi. Ngày nào đó mày nổi tiếng, rồi sang Canada trình diễn, tao sẽ đi xem!"


"Mày thật biết đùa, tao còn chẳng biết gì về thanh nhạc. Nhưng mà... tao nghĩ tao sẽ làm thử điều đó."


Cả hai người chúng tôi bỗng im lặng, ngước nhìn lên bầu trời kia.


Sau đó, chúng tôi đi tiếp đến chợ Bến Thành, rồi nhà thờ Đức Bà, rồi bưu điện Sài Gòn. Những nơi quen thuộc với hai đứa trẻ sinh ra tại Sài Gòn.


"Tao sẽ gửi tin nhắn cho mày thường xuyên."


"Nhớ đấy! Kể cho tao nghe cuộc sống bên đó."


11 giờ 30, chúng tôi ăn sáng ở quán phở quen. Đức cứ nhìn quanh quẩn:


"Nhớ quá... Phở Sài Gòn bên Canada chắc không ngon như này."


"Đừng có làm tao buồn..."


12 giờ, tôi đưa Đức về nhà. Gia đình Đức đang chuẩn bị hành lý.


"Chú Minh ơi!" Tôi chào bố Đức.


"Ơ Nhật! Chú buồn lắm khi phải xa các bạn của Đức."


"Qua đó Đức sẽ có bạn mới mà chú."


"Hy vọng thế, Nhật nhớ giữ liên lạc với Đức nha!"


"Dạ!"


Tôi ôm Đức:


"Chăm sóc sức khỏe, qua đó học tốt."


"Mày cũng vậy. Chúc mày thực hiện được ước mơ."


"Sẽ cố gắng."


"Cuộc gặp nào rồi cũng sẽ đến lúc chia ly nhỉ?" Tôi vô tình thốt ra.


"Không đâu." Đức khẽ sững lại, rồi khẽ mỉm cười. "Chia ly, không phải mãi mãi không gặp lại. Chỉ là tạm thời thôi, rồi một ngày nào đó, sẽ gặp lại nhau, tại một nơi nào đó."


"Thôi! Không u rủ nữa. Giúp tao gửi lời tạm biệt đến Thủy và Hưng, họ là bạn thân nhất của mày mà, hơn cả tao. Tụi mày phải sống thật tốt, đạt được thành công." Đức lên giọng, mạnh mẽ, dứt khoát.


"Được! Hẹn gặp lại!"


"Ừ! Hẹn gặp lại!"


Sau đó, tôi quay về. Trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Nó có buồn, có đau đớn, nhưng cũng có vui, và hạnh phúc. Tôi không hiểu rõ cảm xúc lúc ấy. 


Tôi chỉ biết một điều, chỉ cần không quay đầu nhìn lại, cứ tiếp tục bước tiếp. Thì một ngày nào đó, chúng tôi sẽ còn gặp lại nhau.


Về đến nhà được 10 phút thì Trinh gọi điện:


"Nhật! Tôi đến đón ông rồi đây!"


"A... tôi đang..."


"Ra ngoài đi! Tôi đang đứng ở cổng!"


Tôi thở dài, ra cổng. Trinh mặc chiếc váy hoa xinh xắn, trang điểm nhẹ. Và chẳng có thêm người bạn cùng lớp nào khác cả. Tôi nhận ra ý của Trinh, cô muốn đi riêng với tôi. Tôi không quan tâm, dù sao cũng đã lỡ đồng ý, thôi thì đi mua thêm chút đồ dùng, để sau này còn cần dùng đến.


"Đi thôi!"


"Mà đi đâu?"


"Vincom trước! Mua đồ dùng học tập!"


Trên đường đi, Trinh cứ nói chuyện liên tục:


"Ông có thấy buồn vì Đức chuyển trường không?"


"Có."


"Đừng buồn, còn tôi mà!"


Tôi chỉ gật đầu.


"Ông thích màu gì? Tôi muốn mua vở cùng màu với ông."


"Màu gì cũng được."


"Thế ông chọn màu xanh dương nhé! Màu yêu thích của tôi!"


Đến Vincom, Trinh kéo tôi vào cửa hàng văn phòng phẩm. Cô bạn mua rất nhiều thứ: vở, bút, thước kẻ, túi đựng...


"Ông mua gì không?"


"À, tôi có đủ rồi."


"Mua vài cái bút đi! Cây này đẹp lắm!"


Trinh cầm một cái bút máy đắt tiền đưa cho tôi.


"Thôi, tôi không cần."


"Tôi mua tặng cho."


"Không cần thật!"


Nhưng Trinh vẫn mua, rồi cô bạn kéo tôi đi mua quần áo.


"Ông thử cái áo này xem!"


"Tôi không..."


"Thử đi mà! Nhìn đẹp lắm!"


Tôi đành thử, Trinh đứng ngoài chờ:


"Ra đi! Để tôi xem!"


Tôi ra, Trinh vỗ tay:


"Đẹp quá! Rất hợp với ông!"


"Mình về thôi..."


"Chưa được, còn mua giày!"


Cả buổi chiều, Trinh cứ lôi tôi đi từ shop này sang shop khác. Mua này, mua nọ. Còn liên tục chụp ảnh "tự sướng" với tôi.


"Ông cười đi! Sao cứ nghiêm mặt thế!"


Tôi cười gượng. Thật sự, tôi chỉ muốn về nhà, nhưng không đủ lạnh lùng để từ chối thẳng thừng.


5 giờ chiều, ngồi ở quán café, Trinh hỏi:


"Hôm nay vui không?"


"Ừ... vui..."


"Tôi thích đi chơi với ông lắm! Ông rất... đặc biệt!"


Tôi uống nước, không đáp.


"Ông có biết... từ lớp 11 tôi đã..."


"Trinh à, tôi về đây!"


Tôi đứng dậy, không muốn nghe tiếp, Trinh có vẻ thất vọng:


"Sao... nhanh vậy?"


"Tôi mệt rồi."


"Vậy... chủ nhật này đi xem phim nhé?"


"Tôi có việc."


"Thế tuần sau?"


"Xem sao..."


Đưa Trinh về nhà, tôi mới thở phào. Trên đường về, tôi nghĩ về Đức. Rồi nghĩ về Trinh, cô bạn có vẻ thích tôi nhưng tôi không có cảm xúc gì đặc biệt.


Có lẽ tôi chưa sẵn sàng cho những mối quan hệ phức tạp. Tôi chỉ muốn tập trung vào học tập và ước mơ viết nhạc của mình.


Năm cuối cấp ba thật sự đã bắt đầu, với những thay đổi, những chia ly, và những tình cảm mới mà tôi vẫn chưa biết cách đối phó.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}