Chương 1: Mùa Thu Ấy Đến Rồi
"Em từng nói, khi hoa lại nở, hãy gọi tên em trong tiếng gió xuân. Nhưng từ khi em ra đi, dù ngàn hoa khoe sắc, tôi chỉ nghe tiếng khóc của mùa đông giữa lòng mùa xuân."
"Nếu có kiếp sau, xin cho tôi được gặp em vào những ngày đầu tiên của tuổi hai mươi. Có chậm trễ hơn nữa thì cũng không sao, miễn được ôm em trong vòng tay, và cùng nhau già đi trong yêu thương."
*****
Thứ 6, Ngày 9 tháng 8 năm 2013.
"Út ơi, dậy đi! Muộn rồi!"
Giọng mẹ vang lên từ tầng dưới khiến tôi giật mình. Tôi nhìn đồng hồ, mới 5 giờ 30 sáng. Thật ra vẫn còn sớm, nhưng hôm nay đặc biệt. Vì nó là ngày nhận lớp, và cũng là năm cuối cấp ba.
"Dạ, con dậy rồi!" Tôi đáp lại, nhưng vẫn nằm im trên giường thêm vài phút nữa.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran như đang níu kéo mùa hè không muốn ra đi. Tôi mở cửa sổ, hít thở thật sâu. Không khí có chút gì đó khác, không còn nóng bức như tháng 7, mà thay vào đó là mùi hoa sữa thoang thoảng từ sân vườn.
"Hoa sữa?" Tôi thì thầm.
Mẹ tôi thường kể, bà ngoại tôi ở Hà Nội mỗi lần gọi điện về đầu tháng 9 là lại hỏi: "Sài Gòn hoa sữa nở chưa con?". Có lẽ với những người Bắc, mùi hoa sữa giống như một sợi dây kết nối với quê nhà. Còn ở Sài Gòn, thì có lẽ nó trễ hơn.
"Út! Xuống ăn sáng đi!" Mẹ gọi lần nữa.
"Dạ!" Tôi vội vàng đánh răng, rửa mặt.
Xuống bếp, mẹ đã để sẵn tô phở trên bàn. Khói nóng bay lên, tôi cầm đũa lên rồi đặt xuống.
"Sao thế con?"
"Không... hơi hồi hộp thôi mẹ."
"Hồi hộp gì? Con học giỏi thế còn gì. Vả lại, làm như lần đầu tiên đi nhập học không bằng."
Tôi cười, mẹ không hiểu. Không phải hồi hộp vì học tập, mà là cảm giác... này là năm cuối rồi. Sau năm học này, tôi sẽ không còn được đứng ở sân trường quen thuộc. Không còn được ngồi trên những chiếc xe buýt đông nghịt học sinh mỗi khi đi trễ nữa. Không còn được thong dong đi dạo phố vào buổi sáng đến trường nữa.
"Mẹ, con đi học đây!"
"Ăn hết phở đi!"
"Con ăn ở trường!" Tôi vội vàng đeo túi xách, chạy ra cửa.
Trên đường, tôi dừng lại ở khu công viên như thói quen. Những cụ già vẫn đang tập thể dục. Cô Năm bán bánh mì quen mặt đang chuẩn bị xe đẩy.
"Chào cô Năm!"
"Ơ Nhật! Lớp 12 rồi hả con? Cao quá!"
"Dạ, lớp 12 rồi cô."
"Vậy là sắp thi đại học nhỉ? Giỏi văn như thế, chắc thi Sư phạm hay báo chí?"
Tôi cười, vẫy tay chạy tiếp. Mọi người đều nghĩ giỏi văn thì phải làm nghề liên quan đến văn. Nhưng thật ra, tôi thích viết nhạc. Mặc dù những bài thơ, những câu từ tôi viết ra... thơ thì chẳng ra thơ, nhạc thì chẳng ra nhạc. Tôi tự gọi là "ngẫu hứng" cho nó sang.
Đến gần trường, tôi thấy dòng học sinh đổ về như thủy triều. Từ các em lớp 10 nhỏ con với khuôn mặt còn non nớt, đến các bạn lớp 12 đã trưởng thành hơn hẳn.
"Nhật!"
Tôi quay lại. Là Đức, một bạn học chung từ lớp 10 đang chạy đến.
"Mày lớp mấy?" Đức thở hổn hển.
"12A1. Còn mày?"
"12A3. Shit, không cùng lớp."
"Biết mà, họ chia lộn xộn hết rồi."
"Nghe nói 12A1 toàn học sinh giỏi nhỉ?"
"Không biết, vào xem thế nào đã."
Chúng tôi bước vào sân trường. Bảng điểm danh đặt ở giữa sân, đám học sinh chen chúc nhau tìm tên. Tôi không cần chen. Ở trường này, ai cũng biết tôi là học sinh nào.
"Ê, Nhật đây rồi!" Một giọng nào đó hét lên.
Tôi cười gượng, nổi tiếng cũng mệt. Không chỉ vì học giỏi, mà còn vì các bạn nữ thường hay xì xầm về tôi. "Cao ráo", "đẹp trai", "học giỏi" - những từ này tôi nghe mãi rồi. Bản thân như một nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình vậy, tôi không thích điều đó, vì đôi lúc nó có chút… gây phiền phức không đáng có cho tôi.
"Lớp 12A1 lên lầu 3!" Cô giáo kêu loa.
Tôi đi cùng đám đông. Dưới sân, tôi nghe thấy:
"Nhật lên lầu 3 rồi!"
"Lớp nào vậy?"
"12A1 á!"
"Ôi, lớp học sinh giỏi!"
Tôi lắc đầu, bước lên cầu thang.
Vào lớp, tôi đứng ở cửa một lúc, 40 gương mặt hoàn toàn xa lạ. Nhưng nói không quen thì cũng không hẳn, vì có một vài gương mặt xem như có nhìn qua vài lần.
"Các em vào chỗ ngồi theo bảng phân chia đã được sắp sẵn nhé!" Cô giáo bước vào. Cô tên là Lan, giáo viên tạm thời cho hôm nay, vì chủ nhiệm lớp chính thức đang bệnh không vào được. Tôi biết tin này là do nghe lỏm được nhóm bạn cùng lớp đang thì thầm bàn tán phía góc.
Tôi vào lớp, tìm tên mình. Bàn cuối, dãy số 2. Bước đến chỗ ngồi, tôi cảm thấy 39 đôi mắt đang nhìn mình. Có chút ngại ngùng, nhưng cũng quen rồi.
"Chào!" Tôi mỉm cười với bạn bàn dãy số 3.
Cậu bạn đó có vẻ bất ngờ, mắt mở to:
"Ơ... chào, tôi là Hùng..."
"Tôi là Nhật."
"A... biết rồi, ai mà không biết..." Hùng nói nhỏ.
Phía trước bàn đầu, có hai bạn nữ quay lại liếc nhìn rồi thì thầm với nhau. Tôi giả vờ không thấy, lấy sách ra.
"Chào cả lớp!" Cô giáo vỗ tay. "Cô tên là Lan, dạy môn địa lý. Vì lý do sức khoẻ nên thầy chủ nhiệm của mấy đứa không đến lớp buổi này được. Trước tiên, chúng ta cùng tự giới thiệu để làm quen nhau nhé!"
"Dạ!" Cả lớp đáp.
"Ai tự nguyện lên trước không?"
Cả lớp im lặng, tôi đứng lên:
"Dạ, em xin phép được giới thiệu trước ạ!"
"Ồ, Nhật! Em lên đi!"
Tôi bước lên bục. Nhìn xuống 39 gương mặt đang chăm chú:
"Chào mọi người! Mình tên Nhật, học chuyên văn. Mình rất vui được học chung với các bạn. Hy vọng chúng ta sẽ có một năm học cuối cấp thật tuyệt vời và nhiều kỷ niệm với nhau nhé!"
Vỗ tay rất to.
"Cảm ơn Nhật! Ai tiếp theo?"
Một bạn nữ đứng lên. Tóc dài, mắt to:
"Mình tên Trinh, học chuyên toán. Mình thích đọc sách, nghe nhạc..."
Cô bạn nói rồi liếc nhìn tôi, tôi mỉm cười lịch sự.
"Còn bạn khác nữa không?"
Lần lượt các bạn lên giới thiệu, tôi chú ý quan sát. Lớp này thật sự đều là học sinh giỏi. Chuyên toán, chuyên lý, chuyên hóa, chuyên anh... Áp lực cạnh tranh sẽ rất lớn.
"Bây giờ chúng ta sẽ chọn ban cán sự. Thật ra thì đây cũng không phải là nhiệm vụ của cô. Mà thầy chủ nhiệm mấy đứa nhờ cô, cho nên mọi người chọn ban cán sự công tâm nhé. Đừng làm thầy chủ nhiệm phiền lòng đó." Cô Lan nói.
"Em đề cử Nhật làm lớp trưởng ạ!" Một bạn nam hét lên.
"Em cũng đồng ý!" Một bạn nữ phụ họa.
"Nhật! Nhật!" Cả lớp hô.
Tôi đứng lên:
"Mình cảm ơn các bạn, nhưng mình nghĩ..."
"Không! Nhật làm lớp trưởng đi!" Hùng bàn bên thúc.
Cuối cùng tôi cũng phải nhận, lại một vai trò lãnh đạo nữa. Thật sự tôi chẳng thích chút nào, từ năm lớp một đến giờ, kiểu gì khi bầu ban cán sự lớp thì tôi cũng bị dính vào. Không lớp trưởng thì cũng lớp phó; không lớp phó thì cũng là tổ trưởng.
Có những năm còn làm thủ quỹ, hoặc tệ nhất là làm tổ trưởng tổ văn nghệ hồi năm lớp 8. Danh hiệu ban cán sự nghe oách thế thôi chứ tôi chẳng muốn làm. Bản thân chỉ thích như bao học sinh bình thường, và chăm chú hơn vào việc học, không có gì bận tâm khác.
Sau khi chọn xong ban cán sự, cô Lan phát thời khóa biểu:
"Năm nay các em sẽ rất căng thẳng. Thi học sinh giỏi, thi đại học... Nhất là em Nhật, em sẽ thi học sinh giỏi cấp quốc gia để nhận học bổng đúng không?"
"Dạ, em đang chuẩn bị ạ."
"Mọi người cố gắng học tập lẫn nhau nhé!"
Giờ ra chơi đến, tôi ra sân, Đức chạy đến:
"Sao? Lớp thế nào?"
"Ổn, toàn cao thủ."
"Có ai đẹp không?" Đức nháy mắt.
"Mày này..." Tôi cười.
"Thật mà! Nghe nói lớp mày có Trinh, cô bạn học chuyên toán rất xinh đấy!"
"Sao mày biết?"
"Tao quen mấy thằng lớp 11. Chúng nó kể năm ngoái Trinh nổi tiếng lắm. Xinh mà học giỏi."
Tôi quay lại nhìn lên lầu 3. Có thể thấy Trinh đang đứng ở cửa sổ, cũng đang nhìn xuống. Mắt chúng tôi chạm nhau, cô bạn vội quay đi.
"Mày xem, người ta còn nhìn mày đấy!" Đức cười.
"Đừng có tưởng bừa!"
"Tưởng gì! Ai mà không biết Nhật là crush của bao cô gái trong trường!"
Tôi lắc đầu, nhưng thôi, tôi đã quen rồi.
Chuông vào học reo, tôi chạy lên lớp. Tiết đầu là văn, môn sở trường của tôi.
"Hôm nay chúng ta sẽ học về thơ Xuân Quỳnh..." Cô giáo dạy văn bắt đầu.
Tôi mở sách, nhưng tâm trí cứ lang thang. Năm cuối rồi. Sau này sẽ ra sao? Thi đại học ở đâu? Làm nghề gì? Viết nhạc có thành công không?
"Nhật, em đọc bài thơ "Sóng" cho cả lớp nghe nhé!"
"Dạ!"
Tôi đứng lên, giọng đọc rõ ràng, truyền cảm, cả lớp im lặng lắng nghe. Khi tôi đọc xong, vỗ tay rất to.
"Cảm ơn Nhật! Bây giờ các em thảo luận nhóm về nội dung bài thơ..."
Tôi ngồi xuống, Trinh ở bàn trước quay lại:
"Nhật đọc hay quá!"
"Cảm ơn!"
"Tôi có thể hỏi Nhật vài câu về bài không?"
"Được thôi!"
Và thế là tôi bắt đầu cuộc trò chuyện đầu tiên với một người bạn mới trong lớp. Có lẽ năm học này sẽ không tệ như tôi nghĩ.
Tiếng chuông báo nghỉ trưa vang lên. Tôi đang chuẩn bị đi ăn thì Đức xuất hiện ở cửa lớp.
"Nhật! Ra đây một tí!"
Tôi ra ngoài hành lang, Đức có vẻ không vui.
"Sao thế?"
"Mày có rảnh không? Tao muốn nói chuyện."
"Được, đi ăn cơm luôn."
Chúng tôi xuống căn tin. Đức gọi hai phần cơm, nhưng chỉ cầm đũa lên rồi đặt xuống.
"Nói đi, có chuyện gì?"
Đức im lặng một lúc rồi thở dài:
"Xin lỗi vì đến bây giờ mới nói. Tao... tao sẽ chuyển trường."
*****
Hết.