Hẹn duyên với trà sữa
Hoài lại tiếp tục ngước lên màn hình TV, nơi đang chiếu một đoạn phim ngắn với tựa đề “Hẹn duyên với trà sữa”. Hình ảnh hiện ra trước mắt chẳng khác nào tấm gương phản chiếu lại thời thanh xuân rực rỡ, nơi hai cô cậu học trò năm nào đã từng lặng lẽ viết nên câu chuyện của riêng mình. Những thước phim đi qua trường lớp thân quen, phố phường tấp nập, quán xá rộn ràng, những buổi làm thêm và cả những buổi rong chơi vô lo vô nghĩ… Tất cả đều gợi về những khoảnh khắc mà Hoài và Kiên đã từng cùng nhau trải qua. Tim cô bỗng dội lên từng nhịp, vừa hồi hộp vừa xúc động, như thể quá khứ bỗng được ai đó cẩn trọng khơi dậy ngay trước mắt mình.
Dĩ nhiên, đó chỉ là đoạn phim quảng bá cho thương hiệu trà sữa, thế nhưng từng cảnh quay dường như lại gắn liền với từng mảnh ký ức của cô. Hình ảnh những cốc trà sữa luôn song hành cùng nhân vật chính khiến cô mỉm cười, ngỡ như thứ thức uống ngọt ngào ấy vẫn còn giữ hộ bao lời chưa kịp thổ lộ. Và điều khiến Hoài ngạc nhiên nhất chính là khi nhận ra hai gương mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình – Huy và Hà, hai bạn người mẫu ruột của cô, nay lại hóa thân thành cặp đôi tuổi teen trong phim. Họ khoác lên mình trang phục từ bộ sưu tập mới nhất mà Hoài thiết kế, tự nhiên nhập vai đến nỗi từng ánh mắt, từng cử chỉ đều gợi về những rung động trong veo của tuổi học trò.
Tuy nhiên, điều đặc biệt nhất lại nằm ở đoạn kết. Hai nhân vật ấy dần biến mất khỏi khung hình, nhường chỗ cho sự xuất hiện của một chàng trai với dáng vẻ trưởng thành. Anh cầm trong tay một cốc trà sữa hồng đen, giấu sau lưng, đứng lấp ló dưới tán cây cổ thụ thân thuộc. Cảnh quay khéo léo được thực hiện theo góc từ trên cao nhìn xuống, cố tình không để lộ gương mặt mà chỉ cho người xem thấy một bóng lưng mơ hồ. Sau cùng, cảnh phim khép lại bằng dòng chữ “to be continued…” (“còn tiếp”)
Kết phim để lại cho Hoài một cảm giác vừa hụt hẫng vừa rạo rực. Trái tim cô bỗng đập dồn dập, một linh cảm nào đó thôi thúc cô đứng dậy, rời khỏi đây. Cô bước thật nhanh, men theo con đường nhỏ dẫn về phía cây cổ thụ – nơi khung cảnh trong phim vừa tái hiện. Và rồi, điều tưởng như chỉ có thể xảy ra trong trí tưởng tượng, giờ phút này lại hiển hiện ngay trước mắt. Từ sau gốc cây, một dáng người lịch lãm đang dần hiện ra, khiến cô phải căng mắt nhìn, tim như thắt lại.
Hoài lẩm bẩm trong hoài nghi và xúc động: "Tôi phải căng mắt ra nhìn, thậm chí là hết dụi mắt lại phải chớp chớp mắt xem có nhìn nhầm không… vì chưa dám tin là cậu lại đang ở ngay trước mặt tôi đấy Kiên ạ..."
Kiên khẽ kéo cổ tay áo, liếc nhìn đồng hồ, giọng bình thản mà ấm áp: "Tôi đứng đây đợi cậu cả tiếng đồng hồ rồi."
Hoài đáp, gần như nghẹn lời: "Tôi còn vừa nhìn thấy cậu trên TV mà bây giờ cậu lại có mặt ở đây?"
"Đó không phải chương trình phát trực tiếp, nó được quay cách đây vài ngày rồi."
Trong lòng Hoài dâng lên bao mâu thuẫn, vừa trách móc vừa bất giác để lộ chút yếu mềm: "Nhưng một tên lúc nào cũng hững hờ, ngó lơ những cuộc hẹn trước đây của chúng ta lại dành cả tiếng đồng hồ để đợi tôi sao?"
Kiên cười mỉm, từ tốn giải thích: "Tôi đã đợi cậu 8 năm rồi, đợi một vài tiếng đã là gì đâu. Còn hầu như mấy lần cậu hẹn gặp thì tôi lại đang ở nước ngoài mất rồi."
Hoài cau mày, ánh mắt như có chút dỗi hờn: "Mỗi lần như thế sao cậu không nói rõ cho tôi biết?"
"Cũng định là bây giờ mới nói... Còn lúc chúng ta gặp lại nhau cách đây mấy tháng trước chỉ là vài ngày ngắn ngủi tôi về nước xử lý thêm những việc phát sinh thôi, trước đó tôi đã đi công tác nước ngoài được một thời gian rồi."
Hoài bặm môi, gương mặt thoáng buồn xen lẫn chút tổn thương: "Gặp lại tôi sau bao nhiêu năm mà cậu cũng đâu có quan tâm gì đến tôi, cảm giác chúng ta không còn như xưa nữa..."
Kiên nhìn thẳng vào mắt Hoài, giọng đều đều mà dứt khoát: "Xin lỗi vì tôi luôn tỏ ra thờ ơ với cậu vì lúc đó tôi cũng chưa sẵn sàng để bước lại gần cậu. Điều duy nhất tôi có thể làm là quan sát cậu từ xa, từ việc cậu tham gia các chương trình thực tế trên truyền hình tôi đều xem hết, đến cả việc cậu đi sự kiện hay chụp ảnh với người mẫu nam nào tôi cũng thấy cả. Cũng hay để ý cậu trên mạng xã hội nhưng không có tư cách gì để ghen với những người con trai xung quanh cậu."
Đôi mắt Hoài hơi dao động, giọng run run: "Cậu quan tâm thầm lặng như thế từ khi nào?"
"Từ hồi cấp ba tôi đã giữ thói quen đó. Có lẽ… nhớ nhau thật nhiều và kìm nén cũng thật lâu."
Cô thở dài, để mặc cảm xúc vỡ òa thành lời thú thận: "Một khi dung lượng bộ nhớ trong đầu tôi bị quá tải bởi hình ảnh của cậu mà không thể giải phóng ra, tôi đã định cất giữ cậu trong ký ức và thử tìm đủ thứ thay thế cậu nhưng không được."
Giọng trầm ấm của Kiên cất lên, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển: "Sự chờ đợi và nhớ nhung không phải chỉ đến từ một phía. Tại sao chúng ta không tự cho nhau thêm cơ hội?"
Hoài khẽ cúi mặt, bàn tay nắm chặt mép váy như để kìm lại những cảm xúc đang sắp vỡ òa: "Ngày xưa chúng ta chỉ học cùng với nhau vỏn vẹn được vài tháng, tôi đã dựa vào một chút ký ức ít ỏi của năm ấy để thích cậu từ năm này sang năm khác. Còn cậu… định tận dụng cơ hội này như thế nào?"
Một nụ cười bí ẩn hiện lên nơi khóe môi Kiên. Hắn nhẹ giọng nói: "Tặng lại nó cho cậu."
Hoài mở to mắt, thoáng sửng sốt khi thấy bàn tay Kiên vốn giấu sau lưng nãy giờ, bất ngờ đưa ra một cốc trà sữa to bự. Cô thốt lên: "Ôi trời đất! Cậu tặng tôi cốc trà sữa size XL hay XXL à?"
"Cũng không hẳn. Cậu thử mở ra xem đã."
Nắp cốc trà sữa không hề có chỗ cắm ống hút, Hoài tò mò hất nhẹ nó ra. Cô lại mở to mắt lần nữa trong sự kinh ngạc, bên trong không hề có trà sữa hay thứ nước uống nào cả, thay vào đó là một đồ vật từng khiến cô tiếc ngẩn người vì tưởng mình đã đánh mất nó từ lâu. "Hóa ra trong này là chiếc micro hồng đen cậu từng tặng tôi ngày xưa mà tôi không biết mình đã để nó thất lạc ở đâu vì tìm mãi không thấy."
Ký ức ùa về, Kiên nghiêng đầu kể lại, giọng như đang lật mở từng trang nhật ký đã cất giữ 8 năm qua: "Lúc tặng hoa cho cậu xong, tôi ra ngoài đường đứng chờ xe nhà mình đến đón thì tình cờ gặp một bạn bảo rằng đã nhặt được chiếc micro này trên sân khấu và biết nó là của cậu nhưng không tìm được cậu nên đã nhờ tôi đưa lại cho cậu. Sau đó, tôi đến bệnh viện băng bó vết thương xong mới định quay lại trường tìm cậu nhưng rồi tôi đã đến cổng trường mà không vào trong. Tóm lại… tôi đã từ bỏ ý định đưa lại nó cho cậu. Tôi đã giữ gìn nó từ ngày ấy đến tận bây giờ và coi nó như thể là hiện thân của cậu để làm động lực cố gắng. Tôi biết một câu người ta hay nói là ‘một người yêu cậu chưa chắc đã phù hợp với cậu, nhưng một người cố gắng để có thể phù hợp với cậu chắc chắn là rất yêu cậu’ đấy."
Những lời Kiên vừa bộc bạch khiến Hoài lặng người trong chốc lát. Cô hít một hơi, đôi môi run rẩy thì thầm: "Vừa nãy… lúc mở cốc trà sữa, tôi thấy ngoài chiếc micro kia thì còn tờ giấy được cuộn tròn bên trong này có ý nghĩa gì?"
Hoài loay hoay mở tờ giấy ra, bàn tay cũng run lên vì hồi hộp. Kiên khẽ đưa một tay giữ giúp phần trên để cô có thể nhìn trọn vẹn. "Trông bản vẽ này có vẻ như là khu nhà đang trong quá trình xây dựng mà cây cổ thụ đằng kia cũng khá giống trong hình vẽ?"
Kiên cười hiền, ánh mắt chan chứa một sự tự tin: "Không phải giống mà chính là nó đấy. Còn đất ở đây đang được thi công để xây khu đô thị nhưng tôi đã mua lại một phần đất nhỏ thuộc dự án này cho riêng mình cốt để giữ lại cái cây này."
Hoài ngỡ ngàng như thể chưa dám tin vào nhừng gì mình vừa nghe và nhìn thấy: "Thật sao?"
"Tôi nói dối cậu làm gì chứ?"
Hoài xúc động đến mức níu cả lưỡi: "Cậu.. cậu… mang lại cho tôi… hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Tôi đã từng rất buồn khi nghe tin toàn bộ khu đất quanh đây sẽ bị phá bỏ và cây cổ thụ này cũng vậy. Thực ra, show thời trang ngoài trời trình diễn bộ sưu tập đầu tiên được ra mắt của tôi cũng tổ chức ngay tại đây, tuy là khoảng vài năm trước rồi nhưng chính show diễn đó đã làm lên tên tuổi của tôi. Cái cây này không chỉ chứng kiến bước ngoặt đầu tiên trong sự nghiệp của tôi mà còn chứng kiến cả sự rung động đầu đời của tôi dành cho cậu, đó là lần chúng ta cùng nhau chạy trốn rồi ẩn nấp dưới gốc cây sau vụ ẩu đả với mấy đứa nhóc trong trường."
Kiên khẽ gật như thể đọc vị được toàn bộ tâm tư trong cô: "Tôi biết hết, cậu cũng từng cập nhật trên mạng xã hội mà. Ngoài kỷ niệm của chúng ta ra thì cái cây này cũng gắn với nhiều kỷ niệm tuổi thơ của tôi – thời còn nhỏ rất hay nô đùa, nghịch ngợm với bạn bè cùng trang lứa ở đây. Vây là tình yêu của cậu đã ở đây và nhân chứng cho tình yêu của cậu cũng ở đây, còn chần chừ gì nữa mà chúng ta không yêu lại từ đầu?"
Câu hỏi vang lên khiến Hoài chao đảo. Trong tim cô, những xúc cảm đối nghịch trào dâng – hoài nghi, khát khao, lo sợ, hy vọng. Cô buột miệng hỏi: "Cậu nghĩ giữa tình yêu và sự nghiệp, tôi sẽ lựa chọn như thế nào?"