Begin Again

Bọn tớ sắp tìm hiểu nhau

Khóe môi Kiên bất giác cong lên. Không kịp nghĩ nhiều, hắn rảo bước nhanh ra tháng máy để đi xuống tầng 1. Nhưng khi vừa đến gần sảnh, tiếng nói chuyện của hai cô lễ tân lọt vào tai hắn…

Ở quầy lễ tân, một cô gái vừa sắp xếp giấy tờ trên bàn vừa liếc nhìn Hoài rồi nói: "Chị ơi, bạn nữ xinh xắn, phong cách ăn mặc kiểu high fashion (thời trang cao cấp) đang đứng ở kia có vẻ giống nhà thiết kế Thu Hoài chị nhỉ?"

Cô gái ngồi cạnh đang chăm chú gõ bàn phím lạch cạch vẫn tranh thủ ngước lên tám chuyện: "Đúng là con bé Thu Hoài đó mà. Không biết nó là gì đối với Giám đốc của chúng ta mà lần trước có người bắt gặp hai người đấy đi với nhau trông thân thiết lắm."

"Nhà thiết kế thời trang thì làm gì liên quan đến công ty chúng ta nên chắc không phải đối tác. Em đoán hay là người yêu rồi. Người gì đâu mà vừa đẹp vừa giỏi, thế là cũng môn đăng hộ đối với anh Kiên."

"Kiên ngoài cái mác làm con trai Chủ tịch thì có cái vẹo gì đâu em, tốt nghiệp một trường đại học cũng bình thường xong ra trường vào đây làm rồi sau đó ngồi vào cái ghế Giám đốc mấy năm trời mà chẳng có thành tựu gì xuất sắc. Đi làm cũng chỉ nhận mỗi lương Giám đốc, chứ chẳng có một tí cổ phần nào của Chủ tịch đâu."

"Không có cổ phần thật á chị?"

"Chủ tịch không cho con mình ăn sẵn đâu, mặc dù là giàu nứt đổ đố vách nhưng Kiên chưa hề được thừa hưởng bất cứ tài sản gì của gia đình. Tóm lại là không có gì trong tay cả, còn cái chức danh Giám đốc kia cũng là do cậu ta tự đi lên bằng thực lực của một nhân viên thôi."

Những lời bàn tán đó như những hàng rào chắn vô hình ngăn cản Kiên bước lại gần Hoài. Dù chỉ đứng cách cô có vài mét nhưng hắn lại cảm giác bản thân mình còn cách rất xa cô gái tài sắc vẹn toàn trước mặt. 

Một thoáng do dự, Kiên lấy điện thoại trong túi ra, nhắn tin: "Cậu đừng đợi tôi nữa, tôi đang họp và chưa biết khi nào mới xong."

Hoài nhìn màn hình điện thoại sáng lên, đọc tin nhắn xong chỉ khẽ thở dài. Cô xoay người rời khỏi sảnh, mỗi bước chân như nặng thêm vì hụt hẫng. Hôm nay cô đã mất cả tiếng để trang điểm, phối đồ lộng lẫy hơn thường ngày chỉ để khiến hắn bất ngờ. Vậy mà… mọi thứ đột nhiên trở nên vô nghĩa chỉ với một tin nhắn hắn vừa gửi.

Cô vốn là người luôn lên kế hoạch cho mọi việc, nhưng mỗi lần liên quan đến Kiên, trái tim lại giành quyền điều khiển lý trí. Và hôm nay, một lần nữa, cô để cảm xúc dẫn đường - chỉ để nhận lại một khoảng trống im lặng.

 

***

 

Vài hôm trôi qua, vẫn chẳng thấy một dòng tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Kiên, Hoài càng lúc càng bồn chồn. Cô ngồi co ro trong căn phòng làm việc rộng thênh thang, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại sáng rồi tắt liên hồi, như thể chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút thôi, cái tên mà mình chờ đợi sẽ hiện ra. Mỗi lần tiếng thông báo từ điện thoại vang lên, tim cô lại khẽ thót lại trong sự mỏng mỏi thường trực. Nhưng rồi, khi mở ra, tất cả chỉ là những tin nhắn hoặc email công việc vẫn đều đặn như mọi ngày…

Hoài cắn nhẹ vào môi, tự nhủ rằng chắc dạo này Kiên bận. Tuy nhiên, cái cảm giác hụt hẫng kia lại càng lúc càng lớn, len lỏi vào từng hơi thở. Cuối cùng, sau một hồi lưỡng lự, cô hít sâu một hơi, rồi đánh liều nhắn cho hắn: “Ngày xưa bùng học đi chơi thì có đồng bọn, ngày nay bùng làm đi chơi thì liệu còn đồng bọn nữa không nhỉ?”

Vừa đúng lúc Kiên đang sửa soạn chuẩn bị ra ngoài thì nhận được tin nhắn từ Hoài, hắn bật cười. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, nhưng rồi hắn im lặng trầm ngâm một lúc lâu mới nhắn lại một câu trả lời ngắn gọn: “Đồng bọn đang có hẹn đi gặp đối tác mất rồi. Sorry!”

Những ngày tiếp theo, sự trống trải trong lòng Hoài lớn dần, như một khoảng rỗng không ai lấp đầy. Không chịu nổi sự im lặng, cô mở danh bạ gọi điện cho Kiên, giọng nói chan chứa sự mong mỏi: “Alo. Đồng bọn hôm nay đã hết bận chưa thế?”

Lời nói của hắn vang lên qua điện thoại, giọng khàn khàn, lười nhác như một cơn gió lành lạnh lướt qua tai: “Được hôm rảnh thì lại người lại uể oải, không muốn đi ra ngoài, tại vừa ốm dậy.” 

Hoài mất hứng đáp: “Vậy cậu nghỉ ngơi đi cho khỏi hắn. Bye!”

Cô cúp máy, lặng lẽ thả điện thoại xuống bàn, ngồi thẫn thờ thật lâu. Cô nhận ra rằng sự rạn nứt trong chuyện tình cảm đôi khi không phải do những lời cay nghiệt mà chỉ cần sự im lặng và hờ hững cũng đủ khiến một trái tim chùn bước. Cô không còn dũng khí để tiếp tục bám víu vào những cuộc hẹn chưa từng được chấp nhận và đành dặn lòng từ giờ sẽ học cách buông xuôi.

 

***

 

Trong ánh đèn mờ ảo của quán bar, Hoài ngồi lặng lẽ ở một góc quầy, chiếc ly cocktail trên tay khẽ lắc nhẹ, hương cồn cay nồng hòa cùng vị ngọt thoảng lên chạm vào đầu lưỡi. Tuy vậy, chẳng mấy khi cô thật sự để tâm đến mùi vị đó. Tâm trí Hoài rối bời, những suy nghĩ vẩn vơ về mối tình lưng chừng với Kiên cứ quẩn quanh, day dứt như một vết xước nhỏ không chịu lành. Cô khẽ thở dài, ánh mắt lơ đãng dõi theo ánh đèn vàng nhạt phản chiếu xuống mặt bàn, như muốn tìm chút an ủi nào đó giữa những xáo trộn trong lòng.

Bất chợt, một giọng nói đầy vẻ hồ hởi cất lên, kéo cô khỏi mớ suy tư mông lung: “Hoài à, cậu cũng ngồi ở đây sao? Ngồi một mình à?”

Hoài hơi giật mình, ngước lên. Trước mặt cô là Vy – cô nàng lúc nào cũng xuất hiện với vẻ ngoài rạng rỡ và thái độ có phần thân thiện quá mức. Vy kéo ghế ngồi sát cạnh, nở nụ cười vô tư như thể hai người vốn dĩ đã thân thiết từ lâu.

“Ừ, thế còn cậu thì sao?” Hoài hơi ngạc nhiên, trong lòng thấp thoáng chút dè chừng.

“Tớ vừa tụ tập với bạn bè nhưng các bạn về trước rồi, còn tớ thì chưa. Mà mấy lần đi sự kiện cũng gặp cậu nhưng chưa tiện chào hỏi… Dạo này cậu vẫn ổn phải không?”

Hoài cố giữ nụ cười gượng gạo, che đi cảm giác lạc lõng trong lòng: “Ổn chứ… Tớ ổn mà, tớ có gì mà không ổn đâu.”

Vy nghiêng đầu, đôi mắt long lanh như thể vô tình chạm vào vết thương sâu kín: “Chuyện của cậu với Kiên giờ thế nào?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Hoài không kịp phòng bị: “Thế nào… là sao?”

Vy nhướn mày, giọng điệu có chút dò xét: “Thấy hai người thân với nhau từ hồi đi học. Mạn phép hỏi không biết bây giờ thân hơn hay là kiểu mối quan thế như thế nào?”

Hoài mím môi, cố giữ vẻ điềm tĩnh: “Cũng vẫn chỉ là bạn như trước kia thôi.”

Vy gật gù, rồi nở nụ cười có phần đắc ý: “Thế thì tớ cũng đỡ khó xử, cũng không mang tiếng là kẻ thứ ba chen vào giữa hai người. Vì bọn tớ cũng sắp tìm hiểu nhau.”

Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hoài. Cô biết Vy giả tạo, cái kiểu thảo mai ngọt nhạt ấy khiến người khác khó mà ưa nổi. Nhưng thay vì im lặng, bản năng thôi thúc cô phải hỏi cho rõ: “Sao lại thế?”

Vy hất tóc, giọng đầy tự tin: “Hai nhà môn đăng hộ đối, hai gia đình cũng có mối quan hệ làm ăn với nhau từ trước thì việc vun vén cho hai đứa tiến xa hơn cũng dễ hiểu thôi mà.”

Hoài nhếch môi, cười nhạt: “Ừ… ai cũng biết nhà cậu giàu nứt đổ đố vách mà.”

Vy điềm nhiên tiếp lời, dường như càng nói càng hả hê: “Tờ cũng chưa từng quan tâm hay dòm ngó việc Kiên sẽ được thừa kế những tài sản gì từ gia đình nhưng ít ra xuất thân của cậu ta cũng tạm ổn.”

Càng nghe, Hoài càng cảm thấy nực cười. Cô buông lời mỉa mai: “Hình như cậu rất để tâm đến vấn đề gia thế…”

“Ban đầu, Kiên cũng chưa thể lọt vào mắt xanh của bố mẹ tớ vì cậu ta còn mải chơi, quậy phá, mãi đến lúc ra trường mới tu chí làm ăn. Xem ra cậu ta cũng biết cố gắng, nhưng phải thế thì mới cùng đẳng cấp với tớ được.”

“Bố mẹ cậu thì như vậy, còn cậu thấy sao?”

“Trước đây tớ cũng có qua lại với nhiều anh có cùng tần số với mình rồi, cũng hợp nhau nhưng không cảm thấy thu hút nên nhanh chán. Còn Kiên thì… tính cách có thể trái ngược hoàn toàn với tớ nhưng có lẽ khi tiếp xúc với cậu ta… sự ngang ngược và cái ‘ngông’ từ trong máu lại chính là điểm hấp dẫn. Có những người tưởng như không phải gu nhưng tiềm ẩn một sức hút nào đó mà nếu không thử thì sẽ hơi tiếc.”

“Thử?” Sự tự mãn của Vy, cách cô ta xem Kiên như một sự lựa chọn để ‘thử’, làm Hoài cảm thấy buồn nôn.

“Đúng vậy. Có cơ hội thì tội gì mà không thử. Tớ cũng là tiểu thư con nhà giàu thì có quyền lựa chọn mà, ‘người ấy’ của tớ cũng có thể là Kiên hay là một lựa chọn nào khác chẳng hạn.”

“À… thì ra là thế.” Những lời Vy nói khiến Hoài cảm thấy vô cùng chối tai, cô chỉ đáp cụt lủn cho có.

Tuy nhiên, Vy chưa dùng lại, cô nàng tiếp tục kéo dài chủ đề này: “Dù sao thì sắp tới bọn tớ cũng sẽ chạm mặt nhau nhiều, chẳng hạn như trong công việc, với lại hai gia đình cũng hay tổ chức những buổi giao lưu nữa.”

Vì tò mò nên Hoài buột miệng hỏi: “Trong công việc, cụ thể là gì?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px