Đi cùng người yêu trên xe
Kiên ôn tồn giải thích: “Dù sao thì đó cũng nằm trong chiến lược quảng cáo để làm tăng mức độ phổ biến của thương hiệu. Việc đưa thêm các biểu cảm của khách hàng khi thưởng thức đồ ăn vào quảng cáo không phải ý tưởng gì mới nhưng vẫn rất hiệu quả. Hơn nữa, cậu biết tính tôi từ xưa mà… Nói và làm là hai thứ chắc chắn phải song hành cùng nhau rồi. Nếu được quay lại những ngày tháng đi làm part-time cùng cậu ngày xưa, tôi vẫn sẽ tìm cách để cậu làm thay ca cho tôi.”
Hoài nheo mắt nhìn hắn, cố giấu nụ cười, nhưng cũng không quên lườm hắn: “Cậu vẫn chứng nào tật đấy. Hình như cũng tận 3 lần hồi đó mà vẫn chưa đủ hả?”
“Xem ra không phải mỗi mình tôi mà cậu cũng nhớ dai lắm thì phải?”
“Tôi vẫn rất nhớ mùa hạ của năm đó…” Hoài buông nhẹ câu nói, đôi mắt hướng ra xa, như xuyên qua dòng người và xe cộ để quay về khoảng trời rực nắng năm 17 tuổi. Tuy nhiên, khi vừa để ý thấy tín hiệu đèn giao thông đang nhấp nháy màu xanh dành cho người đi bộ để qua đường thì tiếc là một giây sau nó lại chuyển sang màu đỏ: “Haiz, mải nói chuyện mà bỏ lỡ đèn xanh rồi.”
“Không sao. Đợi thêm một lần cũng được. Nhưng cậu nói tiếp đi…”
“Gì cơ?”
“Vì sao cậu vẫn nhớ mùa hạ năm đó?”
Hoài hít vào một hơi, như thể đang mường tượng ra không gian xung quanh bỗng nhuốm màu nắng vàng năm xưa. "Ai cũng từng có một mùa hạ để nhớ. Một mùa hạ không quá dài, nhưng đủ để ánh nắng vàng rọi vào ký ức một khoảng trời rực rỡ. Tôi vẫn lưu luyến mùa hạ năm 17 tuổi, có những người chỉ cần xuất hiện trong một mùa hạ… cũng đủ để hiện hữu mãi trong ký ức."
Hắn im lặng một nhịp, rồi đáp bằng giọng trầm ấm và chân thành: "Tôi đã từng nghĩ, sau này ký ức có thể sẽ phai. Nhưng càng lớn, càng đi xa, tôi mới hiểu có những điều không thể thay thế... như ánh nắng của mùa hạ đó, như cậu của năm ấy.”
Kiên vừa dứt lời, Hoài mím môi lại nhưng vẫn không kiềm chế nổi sự xao động: “Điều không thể thay thế… là tôi sao?”
“Điều không thể thay thế… là cậu và điều không thể bỏ lỡ thêm một lần nào nữa cũng là cậu…”
“Bỏ lỡ… ý cậu là…”
Trước khi Hoài kịp hỏi hết câu, Kiên đã khẽ kéo tay cô, bước nhanh qua vạch sang đường: “Ý tôi là không thể bỏ lỡ đèn xanh lần thứ hai để bước sang đường cùng cậu.”
Hoài chỉ cười mỉm, nhưng vẫn cảm nhận đâu đó ẩn ý chưa kịp nói hết trong ánh mắt của Kiên. Họ sang đường, vừa kịp lúc chiếc xe buýt dừng trước mặt.
***
Bên trong xe chật cứng người, Hoài đứng sát Kiên, tay bám vào thanh vịn. Vài phút sau… tim cô chợt thắt lại. Một người đàn ông đứng gần đó, ánh mắt hắn không ngừng liếc về chiếc túi xách của hành khách phía trước. Ngay lúc này, Hoài nhận ra… thứ kim loại lóe lên trong bàn tay giấu kín của hắn là một con dao nhỏ.
Mạch máu trong người cô dồn lên não, mọi giác quan căng ra.
Hét lên? Nhưng nếu hắn liều lĩnh tấn công thì sao?
Cô chỉ có vài giây để quyết định.
Két!
Xe phanh gấp, cả khoang xe chao đảo. Hoài mất thăng bằng, đổ người về phía Kiên. Lợi dụng tình thế đó, cô nảy ra một ý tưởng. Cô vòng tay ôm eo Kiên, nghiêng đầu sát tai hắn, vẻ mặt nũng nịu, giọng ngọt ngào nhưng âm lượng đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy: "Anh yêu à, anh hứa không giết người trước mặt em rồi đúng không?"
Kiên gần như sững người, quay đầu lại, ánh mắt ngạc nhiên cực độ. Hoài nháy mắt, kín đáo liếc về phía tên kia. Kiên đã hiểu được dụng ý của Hoài khi vừa thấy ánh mắt tên kia cứ dán chặt vào chiếc túi của vị khách trước mặt, hành vi như thể đang rình rập móc túi với con dao trong tay.
Ánh mắt của Kiên bỗng trở nên ngang tàn, hắn xắn tay áo lên, cố tình để lộ vài vết sẹo từ ngày xưa hay đi đánh lộn. Sau đó, hắn giơ tay ra, nắm lại thành hình nắm đấm, điệu bộ dữ tợn. "Nhìn thấy tên nào cầm dao anh lại nổi hứng muốn đâm chém vài nhát cho đỡ ngứa tay chân."
"Đừng mà, em sợ lắm. Anh nói anh thích em mà nhưng anh có thương em không? Sao lại muốn làm những điều khiến em kinh hãi như thế?"
"Anh thương em nhưng đến giờ em vẫn chưa nói… có thích anh không?"
"Không thích thì em ôm anh làm gì chứ."
"Anh muốn một sự khẳng định chắc chắn nào đó khiến tâm trạng tốt hơn thì anh sẽ không còn muốn đập phá, chém giết nữa."
"I love you."
"Ok, tuân lệnh honey (bé yêu) của anh."
Tên kia khựng lại, ánh mắt dao động rồi nhanh chóng lảng đi. Chỉ vài phút sau, hắn vội chen ra cửa sau và xuống ở điểm dừng kế tiếp.
***
Vài phút sau, Kiên và Hoài cũng xuống xe buýt ở điểm cách đó không xa.
"Ủa, sao cậu nhìn tôi chằm chằm vậy Kiên?"
"Không hiểu sao chúng ta có thể diễn tròn vai và ăn ý như thế?!"
Hoài lảng tránh cái nhìn từ Kiên, đôi mắt ánh lên chút bí ẩn: "Thực ra có những chuyện tưởng như vậy nhưng không phải vậy..."
Kiên thắc mắc, hỏi lại: "Nghĩa là sao?"
"Nếu đi cùng người yêu trên xe tôi vẫn sẽ làm thế."
"Nếu chúng ta là… người yêu thì sao?"
Hoài không ngờ Kiên lại bật ra câu hỏi đó, cô cũng hồn nhiên trả lời: "Thì biết đâu tôi sẽ làm bạn nhậu kiêm bạn đời của cậu như cái cách cậu từng gạ tôi ngày xưa."
"Bây giờ tìm bạn đời chắc chưa phải lúc phù hợp, nhưng lại rất phù hợp để tìm bạn nhậu."
"Tối nay tôi phải hoàn thành nốt bản thiết kế cho bộ sưu tập mới nên không nhậu được. Chúng ta chuyển sang đi ăn kem ở cửa hàng ngay cuối con đường này nhé. Đi bộ một lát là sẽ tới."
"Nhất trí."
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai dường như biến mình trở lại dáng vẻ của 8 năm về trước – hai đứa trẻ vô tư kéo nhau đi ăn kem. Hiện tại, trông họ như thể là hai đứa trẻ to xác đã trưởng thành, ngoại hình có chút thay đổi nhưng ánh mắt họ dành cho nhau vẫn nguyên vẹn như mùa hạ năm ấy – một mùa hạ không thể thay thế.
***
Phòng Chủ tịch lúc này vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm trang thường thấy, bức tường ốp gỗ sáng bóng phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều muộn. Kiên ngồi đối diện với bố mình – Chủ tịch tập đoàn K&K, sống lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau, cố giữ vẻ điềm tĩnh.
Giọng Chủ tịch vang lên, bình thản mà chất chứa sự dò xét: "Trong cuộc họp Đại hội đồng cổ đông lần trước, bố chưa thấy con đưa ra ý kiến gì về dự án xây dựng khu đô thị."
Đôi mắt hắn ánh lên một tia đắn đo, như thể đang cân nhắc từng câu chữ trước khi mở lời: "Công ty đã nhắm vào khu đất trống gần trường cấp ba ngày xưa của con để tiến hành thi công rồi nhưng con vẫn còn một mối bận tâm khác nữa..."
"Khu đất này bây giờ cũng không còn trống nhiều, chỉ còn mỗi việc bồi thường, giải tỏa lác đác vài cơ sở kinh doanh mọc lên quanh đó là xong. Còn vấn đề của con là gì?" Ánh mắt Chủ tịch như muốn xuyên thấu qua vẻ bề ngoài bình tĩnh của Kiên, tìm kiếm lý do thật sự.
Hắn ngập ngừng một thoáng, lựa lời nói thật chậm: "Lấn sân sang cả bất động sản là quyết định của bố và hội đồng quản trị, con không có ý định phản đối nhưng dự án cải tạo đất có thể thu nhỏ lại một chút được không? Con muốn mua lại vài trăm mét vuông đất dự án cho riêng mình."
"Tại sao?" Câu hỏi của Chủ tịch ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
"Con có lý do cá nhân chưa tiện giải thích. Vậy con phải làm gì để nhận được sự giúp đỡ từ bố?"
Chủ tịch dựa lưng vào ghế, khoanh tay. "Con tự mua lại mảnh đất đó bằng chính năng lực tài chính của mình. Bố không cho con vay tiền nhưng đã cho con cơ hội để kiếm tiền, quan trọng là con nắm bắt cơ hội đó như thế nào. Hơn nữa, khi đã có tiền để mua thì con cũng phải tìm cách thuyết phục hội đồng quản trị đồng ý thay đổi diện tích dự án nhỏ hơn so với ban đầu."
"Con hiểu rồi." Kiên khẽ đáp, giọng dứt khoát như thể đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho thử thách mình phải vượt qua.
***
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi đã kết thúc. Kiên rời khỏi phòng Chủ tịch, cánh cửa nặng trĩu khép lại sau lưng, bỏ lại phía sau một khoảng không dài hun hút. Trở về phòng làm việc riêng, hắn đứng bên cửa kính, ánh mắt hướng ra khoảng trời mờ đục ngoài kia. Cảm giác như mọi thứ vừa nặng thêm vài phần. Trong lòng hắn đang có thứ vừa thôi thúc, vừa kìm nén – một sự quyết tâm, phảng phất đâu đó vài nỗi lo không tên.
Tiếng điện thoại khẽ rung. Tin nhắn mới từ Hoài: "Tôi không biết cậu có bận không nhưng tự nhiên muốn gặp cậu nên tôi đã có mặt tại sảnh đợi cậu, ngay gần quầy lễ tân."