Lời chưa nói, vật chưa trao…
Hoài vẫn chưa hết thắc mắc: “Máy quay để trong túi đeo chéo của cậu mà sao có thể quay được rõ nét vậy nhỉ?”
“Tôi để tạm nó trong ngăn phụ bên hông, mà ngăn phụ lại làm bằng vải lưới và tôi cũng không để ý là ngăn túi đó bị rách từ lúc nào cho đến khi kê bàn ghế xong tôi mới phát hiện ra. Chính vì rách chỗ đó nên mới không chắn tầm nhìn của camera.”
“Hóa ra là vậy…”
“Tôi đi trước đây. Mọi chuyện ở trường coi như xong rồi. Đúng là một ngày thật dài.” Hải quay lưng, nở một nụ cười nhạt như thể có chút mãn nguyện vì xụ lùm xùm hôm nay đã được giải quyết.
Chỉ còn lại Hoài ở đó, một mình trong căn phòng loay hoay tìm mãi một thứ quan trọng mà chẳng đem lại kết quả gì. Cô thở dài, ánh mắt rơi vào khoảng không mờ nhòe dưới ánh sáng cuối ngày. Cô đã bắt đầu kiệt sức, và những điều đã xảy ra hôm nay khiến cô chẳng còn đủ tâm trí để cố gắng thêm. Cô lặng lẽ bước ra khỏi phòng, dáng đi lững thững giữa sân trường đang dần chìm vào bóng tối, mang theo một nỗi chán nản lặng thinh.
***
Hoài lững thững bước từng bước ra cổng, tâm trí vẫn còn chút vương vấn những lời nói và hành động của Kiên. Bất chợt, một giọng nói vang lên từ phía đối diện, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Cậu vẫn ở trường nãy giờ à?”
Hoài hơi ngẩng đầu, bắt gặp bóng dáng Lâm đang tiến lại gần, bước chân thong thả nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò. “Đúng vậy. Sao thế?”
Lâm bước đến, vẻ mặt mang theo chút băn khoan: “Vậy mà tôi lại tưởng cậu đi cùng Kiên.”
“Hả?”
“Nghe nói Kiên bị chảy máu nhiều ở khuỷu tay rồi thấm hết ra áo nên lúc đến phòng y tế phải thay hẳn cái áo đồng phục khác. Nhưng ở đó cũng chỉ là băng bó tạm thời thôi. Thầy cô cũng khuyên cậu ta đi bệnh viên luôn nhưng cuối cùng vẫn một mực xem hết tiết mục văn nghệ của cậu rồi mới đi. Mà lúc cậu diễn xong, tôi nhìn từ xa thấy hai người các cậu đang nói chuyện với nhau nên cứ nghĩ hai người sẽ đi cùng nhau từ lúc đó.” Lâm hạ giọng kể, từng lời lẽ lại vô tình xát muối vào tim cô.
Nghe xong, Hoài ngẩn người nhớ lại câu nói của Kiên lúc cãi nhau vẫn còn văng vẳng trong đầu: “Cậu thậm chí còn chưa hỏi tôi có sao không?”
Một nhịp thở dài trượt khỏi môi Hoài. “Tôi đúng là một kẻ đáng trách mà.”
“Có chuyện gì thế?” Lâm nghiêng đầu, ánh mắt dò xét.
“Kiên nói đúng, tôi chỉ quan tâm đến bản thân mình mà không hề để tâm đến cậu ta chút nào. Đúng là ích kỷ phải không nào?” Hoài cười gượng, nhưng giọng lạc đi.
“Hình như lúc trước khi diễn văn nghệ, cậu bảo muốn nói chuyện riêng với Kiên mà chưa nhận ra lúc đó cậu ta đã bị thương phải không?”
“Ừ, nghĩ lại thì tôi ghét chính bản thân mình lúc đấy. Chung quy lại thì tôi cũng chỉ là một đứa vô tâm mà thôi…”
“Lúc đó, hình như cậu ta không để lộ một chút biểu hiện nào của việc bị thương thì phải. Cậu ta là người bị thương, tôi cũng hơi lăn tăn vì cũng là người trong cuộc nhưng việc cậu ta bị thương đâu phải lỗi của cậu. Mà tôi nhớ là…”
“Thôi, Lâm à.” Hoài ngắt lời, vẻ mặt đầy chua xót: “Tôi biết là cậu đang an ủi tôi nhưng hiện giờ tôi đang rất hối hận. Những lời nói gay gắt đã thốt ra với Kiên cũng không thể rút lại. Cảm giác vừa bị thương vừa tổn thương chắc là đau đến tột cùng…”
Đúng lúc đó, từ phía bên kia đường, một chiếc xe sang đỗ lại. Cánh cửa bật mở, Kiên bước xuống. Hắn định vào trường, nhưng vừa thấy Lâm và Hoài đứng ở cổng, liền khựng lại. Bóng hắn khuất sau bức tường rào, lặng lẽ quan sát, lưỡng lự không biết có nên tiến tới hay rời đi.
Trước mắt Lâm, Hoài đang cúi đầu nhìn bó hoa trên tay, nét mặt càng thêm u uất. Lâm vội đổi sang chủ để khác: “Hoa của cậu trông đẹp thật!”
Hoài chớp mắt, đôi mắt đã ươn ướt: “Một bó hoa đẫm máu của người tặng và nước mắt của người nhận…”
Tâm trạng của Hoài càng u uất hơn, Lâm vẫn cố trấn an: “Tôi biết hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, nhưng chuyện gì rồi cũng có cách tháo gỡ nếu như nó không may trở thành nút thắt trong lòng. Hình như cậu cứ ngắm hoa trên tay mà buồn phiền hơn. Ước gì tôi có thể biến mình thành một bông hoa khác để cải thiện tâm trạng của cậu.”
“Gì cơ?”
“Có hai người con trai xung quanh cậu. Một người tặng quà cho cậu thì làm cậu đổ nước mũi. Một người tặng hoa cho cậu thì cậu đổ nước mắt. Vậy thay vì tặng quà thì tặng cái này, liệu cậu có ‘đổ’ ra một nụ cười?”
Lâm vẫn cố gắng kéo cô ra khỏi tâm trạng nặng nề. Bỗng hắn nảy ra một ý tưởng, giơ điện thoại lên cho Hoài xem một ảnh động. Trên màn hình hiện ra nụ hoa đang hé dần dần rồi nở thành bông hoa, ở giữa lại là… gương mặt Lâm chu môi lắc lư một cách hài hước. Khóe môi Hoài cuối cùng cũng cong lên thành tiếng cười khe khẽ: “Haha.”
Mặc dù Hoài cười không tươi rói như mọi khi nhưng Lâm cảm thấy mình đã pha trò thành công, hắn đưa tay lên ngực ra vẻ xúc động. "Cuối cùng thì cậu cũng chịu cười, cười cái là lại làm tôi rụng tim. Cả ngày hôm nay trông sắc mặt cậu không tốt chút nào."
“Mỗi lần gặp chuyện bất ổn thì tôi luôn gặp được cậu…”
“Giá mà biết trước là cậu thích hoa thì tôi cũng sẽ tặng hoa cho cậu.”
“Tôi không còn thích hoa nữa…”
Bên kia bức tường, câu trả lời của Hoài như một mũi kim xuyên thẳng vào lòng Kiên. Ánh mắt hắn tối lại, bàn tay khẽ nắm chặt thứ gì đó trong túi. Không đợi thêm nữa, hắn quay người rời đi, bỏ lại lời chưa nói và một vật gì đó chưa trao lại đến tay Hoài. Trong khoảnh khắc đó, Kiên cảm thấy… có lẽ những gì hắn dành cho Hoài đã chẳng còn ý nghĩa, kể cả là thứ tình cảm non nớt mà hắn từng nâng niu. Hắn nhận ra, nếu mình chỉ toàn đem lại nỗi buồn cho cô thì hình như Lâm lại có thể làm được điều ngược lại.
***
Vài ngày trôi qua, lớp học dường như thiếu đi một mảnh ghép quen thuộc. Chỗ ngồi của Kiên vẫn trống trơn, bàn ghế im lìm như chưa từng có ai ngồi đó. Không chỉ ở trường, mà ở chỗ làm thêm cũng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu. Mỗi lần vô thức nhớ đến hắn, trái tim Hoài lại run lên bởi một cảm giác bồi hồi, xao xuyến đến lạ. Không ai biết tin tức gì về hắn, chỉ nghe anh Hiệp bảo rằng hắn đã chuyển trường, chuyển nhà… nhưng Hoài không muốn tin. Hoặc đúng hơn, cô vẫn muốn tìm hắn cho dù chẳng biết tìm ở đâu.
Hoài đi lang thang, một mình bước giữa những con phố cũ. Mỗi góc đường, mỗi hàng cây, mỗi chiếc ghế đá… đều từng in bóng hai người, giờ chỉ còn là mảnh ghép trong ký ức. Bước chân vô thức đưa cô dừng lại dưới một gốc cây cổ thụ, thân cây xù xì như già nua cùng năm tháng. Hoài ngước nhìn, rồi bỗng nhớ về buổi tối cách đây vài tháng – cái ngày cả hai thở hổn hển, mồ hôi túa ra, tay nắm chặt tay mà chạy trốn thục mạng.
"Ngày XX tháng YY năm ZZ, lần đầu được nắm tay Hoài và chạy ♥"
Dòng chữ nhỏ bé ấy hiện ra trước mắt, được viết nguệch ngoặc trên một miếng băng dán cá nhân. Hóa ra, hắn đã lén viết nó và dán lên chính thân cây này – nơi hai đứa từng ẩn nấp. Không biết vì lý do gì mà nó vẫn còn ở đây, bám chặt như một mảnh ký ức cứng đầu chưa chịu rời đi.
Không biết bây giờ hắn ra sao? Có còn giận mình không?
Những câu hỏi ấy len lỏi giữa tâm trí, như một sợi dây níu chặt trái tim. Hắn biến mất, mang theo sự hiện diện của mình nhưng bỏ lại những mảnh ký ức vấn vương trong tận cùng nỗi nhớ khắc khoải của một đứa con gái đã lặng lẽ thích hắn từ lâu.
Có phải gốc cây này đang tỏa ra một thứ “từ trường yêu thương” vô hình? Từ đây cho đến con hẻm nhỏ kia, mọi hình ảnh về hắn ùa về rõ mồn một – một chàng trai ngầu lòi, dám đứng ra bảo vệ cô không chút do dự. Chỉ cần nhớ lại thôi, Hoài lại thấy tim mình giật thót, như có luồng điện chạy qua từng tế bào, để rồi tất cả kết tinh thành cảm giác bồi hồi đến nghẹn ngào.
Kiên à, tôi nhớ cậu, nhớ cậu rất nhiều.
***
8 năm sau...
Hoài đứng giữa căn phòng nhỏ, nhìn cái tủ quần áo chật cứng như muốn bật tung cả cánh cửa. Cô khẽ thở dài, vừa tự nhủ vừa lôi từng chiếc áo ra: “Ôi cái tủ quần áo của mình không còn chỗ chứa nữa rồi, đành dọn những cái không mặc đến nữa bỏ đi vậy.”
Đột nhiên, bàn tay cô chạm phải một lớp vải mềm mịn. Cô liếc nhìn một chiếc áo ngắn tay có màu đỏ đô với hàng cúc áo đã hơi xỉn màu rồi khựng lại. “Trời ơi, cái áo đồng phục này làm mình nhớ đến công việc bán thời gian hồi cấp ba, phải mặc thử vào xem nào.”
Cô hí hửng chui đầu vào chiếc áo, ngắm mình trong gương. Kỳ lạ thay, dù đã cao hơn ngày ấy vài phân, chiếc áo vẫn vừa vặn, ôm nhẹ bờ vai mảnh mai. Một nụ cười thoáng qua, tinh nghịch và hoài niệm. “Phải selfie rồi lưu lại tấm ảnh mình mặc cái áo huyền thoại năm xưa mới được.”
Khi dùng tay kéo chỉnh phần cổ áo, ánh mắt cô vô thức dừng lại ở vết sẹo nhỏ trên vai – dấu tích từ vụ cháy năm ấy. Vết sẹo ấy không chỉ nằm trên da thịt, mà còn hằn sâu trong ký ức, gắn liền với một người… một chàng trai mà cô chưa từng quên. Bao nhiêu năm qua, nỗi nhớ về hắn vẫn âm ỉ như ngọn lửa nhỏ, chẳng tắt nổi trong lòng. Thanh xuân của cô đã có hắn – cùng những tiếc nuối chẳng bao giờ nguôi trong tâm trí.