Hành động vô tình
Hoài ngồi im quan sát nãy giờ, trong lòng vẫn còn vương vất sự tò mò vì trước đó chỉ đứng từ xa nhìn Hải cùng Lâm vạch mặt Thành nên chưa thực sự nắm rõ sự tình: “Tức là chỉ cần mở điện thoại lên xem là đủ hiểu phải phải không?”
Hải gật đầu. Hoài cầm lấy điện thoại, màn hình sáng lên. Vy ban đầu tỏ ra bối rối nhưng rồi cũng không cưỡng được tò mò, ghé mắt vào xem cùng. Đó là một đoạn video được sao chép lại từ chiếc camera mini của Hải.
Trên màn hình nhỏ hiện lên một đoạn video ngắn, quay đúng khoảnh khắc Thành đang thập thò trước cửa phòng thay đồ nữ. Hắn thì thầm với một tên đồng bọn rằng cứ lẻn vào rồi gắn máy quay ở chỗ khuất, vì thời gian vẫn còn sớm, chưa có ai đến. Nếu có bị phát hiện thì cứ đổ hết cho Lâm – bởi ngoài Thành và đồng bọn ra thì không ai biết chuyện hắn cũng sở hữu một cái máy quay y hệt để rồi ai cũng mặc nhiên nghĩ Lâm là người duy nhất có. Một kế hoạch đổ tội trơ tráo đến ghê tởm đã được dàn dựng.
Sau vài phút, đoạn video kết thúc. Không khí trong phòng chùng xuống. Vy khoanh tay trước ngực, nhưng ánh mắt không còn cao ngạo như trước. Giọng cô nhỏ hơn, có phần ngụy biện: “Trong hoàn cảnh chính mình là nạn nhân từ vụ này thì ai mà không cuống lên chứ? Cũng chỉ vì biết mỗi Lâm có máy quay nên mọi người đều cho rằng cậu ta là đối tượng tình nghi số 1 mà, chứ đâu phải mình tôi nghĩ thế.”
Hải gân cổ lên, mắt nhìn trừng trừng vào Vy – người vừa dửng dưng buông lời đổ oan mà giờ không chút ăn năn. Sự bức xúc của hắn dường như chỉ trực chờ nổ tung: “Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe. Nói linh tinh rồi làm ảnh hưởng đến danh dự của Lâm. Cậu đã vu khống cho Lâm trước bao nhiêu con người thì cậu sẽ phải đi xin lỗi Lâm công khai trước toàn trường.”
Vy chép miệng, thở hắt ra, dáng vẻ chẳng mảy may hối lỗi: “Cần gì phải câu lệ vậy, cậu chuyển lời tới Lâm giúp tôi là tôi xin lỗi, được chưa?”
Hải không thể ngấm nổi sự trơ trẽn của Vy. Bất giác, hắn đập tay xuống bàn, tiếng "rầm" khiến Hoài – người chứng kiến duy nhất còn ngồi đó – khẽ giật mình. “Xin lỗi mà hời hợt như vậy thì thôi dẹp đi. Còn bây giờ, đừng trách thằng này không nương tay.”
Vy vẫn không hề có vẻ gì là sợ hãi. Cô nàng vênh mặt lên, mắt tóe lửa, giở giọng đầy khiêu khích: “Cậu định làm gì? Đánh tôi chắc?”
Hải nhếch mép, ánh mắt xoáy sâu như muốn lột lớp mặt nạ giả tạo của Vy: “Để tôi bóc phốt vụ cậu đi bán vòng tay handmade quyên góp vào quỹ từ thiện luôn cho nóng. Nhưng thực chất số vòng tay đó… cậu lấy từ đâu ra thì chắc cậu chưa quên được đâu nhỉ?”
Vy chớp mắt, mặt bắt đầu tái đi nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: “Cậu nói gì thế? Tôi không hiểu.”
“Tôi không phí hơi nói chuyện với một đứa xấu tính và lì lợm như cậu. Với lại ở đây cũng chỉ có mình Hoài thì chẳng bõ công phanh phui vụ đó. Thôi, để tôi đăng video lên Facebook cho bàn dân thiên hạ biết mới được.”
Ngay lập tức, Vy bật dậy, vồ lấy cánh tay của Hải. Thái độ không còn hung hăng như trước, thay vào đó là vẻ lo lắng thấy rõ, miệng lắp bắp đầy khẩn khoản: “Tôi thành thật xin lỗi cậu. À không, tôi hứa ngày mai sẽ đến tận lớp xin lỗi Lâm. Vụ bán vòng lần trước, tôi biết mình sai rồi. Mong cậu để yên vụ đó trôi vào dĩ vãng được không?”
Hắn nhướng mày, mắt lạnh tanh: “Để yên à?”
Cô nuốt nước bọt, cắn môi: “Được không?”
“Chưa biết.”
“Cậu linh động một chút được mà nhỉ? Hôm đó là do tôi chót dại. Tôi… tôi…”
Trong lúc Vy đang ngắc ngứ giải thích, Hải im lặng vài giây rồi buông một câu chốt hạ, giọng khẽ nhưng đầy uy lực: “Thôi được rồi. Để yên hay không còn phải xem xét thái độ của cậu ngày mai như thế nào đã.”
Cô thở phào, cúi đầu cảm kích: “Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Vẻ mặt Hải nghiêm nghị, nói lời cảnh báo: “Còn nữa, cậu nghe cho rõ đây, đừng có đụng chạm đến bọn này thêm một lần nào nữa. Nếu không cậu sẽ biết tay tôi đấy.”
“Tôi… tôi… biết rồi.” Vy cuống cuồng quay lưng bỏ đi, vừa đi vừa cúi gằm mặt xuống như thể không còn chút thể diện nào.
Hoài – người im lặng ngay từ đầu, lúc này mới chậm rãi quay sang nhìn Hải, cất giọng nhẹ như gió thoảng: “Hình như cậu nắm được thóp của Vy rồi thì phải.”
Hải thở ra, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự bực bội chưa nguôi: “Đúng là loại người phông bạt, chỉ thích làm màu.”
“Hả?”
“Vy đã đánh tráo số vòng tay handmade của mình với Lâm để bán được nhiều tiền hơn vì số lượng nhiều hơn hẳn mà. Tôi đã định tố cáo cậu ta nhưng Lâm bảo dù sao thì tiền kiếm được sau khi bán ở hội chợ thì cũng quy hết về một mối là quyên góp 100% cho quỹ từ thiện nên thôi bỏ qua. Vy làm thế chẳng qua cũng chỉ lấy cái tiếng là mình chăm chỉ và đóng góp nhiều nhất để được nhà trường tuyên dương. Tuy nhiên, thực tế thì chẳng mấy ai biết con người thật của cậu ta là như thế nào?!”
“Vậy sự việc đó… cậu đã quay lại được video à?”
Hải bật cười, giơ hai ngón tay lên chỉ vào đôi mắt tinh ranh của mình: “Mắt tôi chính là camera rồi, cần gì máy quay nữa.”
“Đúng là biết cách thao túng tâm lý, khiến cô nàng chột dạ rồi tỏ vẻ ăn năn hối lỗi. Mà vụ quay lén, cậu đã có bằng chứng từ khi nào vậy?” Hoài chợt nhớ ra bằng chứng mới là thứ mấu chốt mà mình đang rất muốn biết.
Hải chậm rãi nói: “Lúc Thành và mọi người hùa vào đòi xem camera của tôi thì tôi cũng chưa có bằng chứng gì cả, chỉ nghĩ đơn giản là mình và Lâm không làm gì xấu xa nên không phải dè chừng. Tuy đấy là chủ ý của tôi nhưng Lâm lại nhất quyết không muốn người khác xem được những thứ riêng tư trong đó. Đến khi giải tán ở phòng thay đồ vì sắp tới giờ diễn thì tôi mới bật máy quay lên xem lại để chọn lọc và chỉnh sửa trước khi đăng lên YouTube, tại bình thường tôi hay quay Vlog mà. Và ngay khi đó tôi mới biết rằng máy quay của mình đã tình cờ ghi lại được những gì Thành vừa làm lúc sáng.”
Hải đứng tựa lưng vào bức tường hành lang, ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà hắt xuống gương mặt hắn vẻ mệt mỏi xen lẫn trầm ngâm. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hoài có cảm giác như hắn đang lặng người chìm vào một vùng ký ức nào đó, rất khác với dáng vẻ hoạt bát thường ngày. Cô không lên tiếng giục, chỉ kiên nhẫn chờ hắn, để rồi một lúc sau, Hải khẽ nhếch môi, bắt đầu kể lại mọi chuyện đã xảy ra từ sáng sớm.
Khi kể, giọng Hải đều đều nhưng rõ ràng, như thể từng hình ảnh vẫn đang hiện lên trong đầu hắn một cách sắc nét.
Sáng nay, khi trời còn chưa nắng hẳn, Hải vừa đi ngoài hành lang trước phòng thay đồ vừa giơ máy quay lên để ghi hình làm Vlog như mọi ngày. Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên làm hắn khựng lại, rút điện thoại ra thì thấy tin nhắn từ em gái: “Anh ơi, sáng nay em được ra viện. Anh đến đón em nhé.”
Vừa đọc xong, Hải đã định quay về ngay thì từ ngoài sân vang lên tiếng gọi của bạn lớp trưởng lớp hắn: “Hải! Đang thiếu người, mày lại kê bàn ghế với bọn tao. Phải chuẩn bị chỗ ngồi cho ban giám khảo.”
“Ok.” Hải đáp lại ngay, bỏ luôn chiếc túi đeo chéo xuống đất để đỡ vướng víu.
Thế nhưng chưa kịp làm gì, bạn lớp trưởng lại hối thúc bằng một giọng điệu đầy gấp gáp: “Nhanh lên mày ơi. Còn nhiều việc lặt vặt khác nữa.”
Cuống lên vì bị giục, Hải mới sực nhớ trong tay mình vẫn cầm máy quay. Không kịp nghĩ nhiều, hắn chỉ để tạm máy vào ngăn phụ bên hông chiếc túi đang đặt ở góc hành lang – một hành động tưởng chừng vô tình nhưng sau này lại trở nên hữu ích hơn bao giờ hết.
Lúc ấy, trong không khí tất bật chuẩn bị cho buổi biểu diễn, lớp trưởng lại hô to: “Ê đầu cua! Mày cũng đến kê bàn ghế với bọn này đi cho nhanh. Kê xong còn phải phụ mấy việc trang trí sân khấu nữa.”
“Người ta có tên có tuổi đàng hoàng thì gọi cho hẳn hoi vào. Đừng cậy mình là lớp trưởng thì muốn nói sao cũng được.” Thành nhăn mặt, tỏ ra không vừa lòng với cách bị người khác gọi bằng biệt danh ‘đầu cua’ thay vì tên thật của mình.
“Được rồi. Thành! Mày giúp bọn tao nhé!”
“Đang đau tay lắm, không làm được gì cả.” Câu trả lời cụt lủn, không mấy thiện chí của Thành khiến cả nhóm bối rối, nhưng rồi chẳng ai nói thêm gì nữa, tất cả lại lặng lẽ tiếp tục với công việc.
Chỉ vài phút sau, bàn ghế đã được kê ngay ngắn. Dù vậy, Hải vẫn thấp thỏm trong lòng. Hắn liếc nhìn đồng hồ, rồi quay sang vỗ vai lớp trưởng: “Kê xong bàn ghế rồi, tao xin phép về trước vì nhà có việc. Bọn mày tự làm hết những việc còn lại được chứ?”
“Cứ về đi. Đằng nào thì lát nữa cũng sẽ có nhiều người đến, tại giờ này vẫn hơi sớm nên mọi người chưa đến đông đủ.”
Không nấn ná thêm, Hải quay lại lấy túi đeo chéo rồi rảo bước về phía cổng trường.
Quay trở lại với thực tại, Hoài vẫn đang chăm chú nghe. Cô cau mày khi một chi tiết vụt qua trong đầu: “Nếu Thành lấy cớ đau tay để trốn việc rồi thực hiện ý đồ đen tối kia mà chẳng lẽ lại trót lọt đến mức không ai nhìn thấy hắn lén lút trước cửa phòng thay đồ hay có chút nghi ngờ gì à?”
Hải gật nhẹ, giọng trầm xuống: “Hành lang đấy là một lối đi kéo dài bằng hai đường vuông góc. Lúc đó bọn tôi kê bàn ghế thì tầm nhìn bị khuất ở mặt hành lang phía còn lại, chỉ may mắn là có máy quay của tôi đặt ở góc – chỗ giao nhau giữa hai mặt hành lang thì mới ghi hình được.”