Sự dịu dàng cuối cùng theo con tim mách bảo
Hoài tròn mắt nhìn Kiên, dường như cô không giấu nổi sự nghẹn ngào trong giọng nói: “Thế cậu coi tôi là gì? Lần trước tôi cũng tự thiết kế áo cho cậu nhưng cậu cũng đâu có nâng niu hay trân trọng nó, vậy mà cuối cùng tôi vẫn bỏ qua. Còn sau vụ xô xát kia thì đồ của tôi bị bẩn, tôi không có ý trách ai cả nhưng cậu đã hỏi han tôi được câu nào chưa mà lên giọng phán xét như thế?”
“Tôi coi cậu là gì… chẳng lẽ cậu không biết à? Thực tế thì nếu người khác không nhắc đến tên cậu trong vụ này thì tôi cũng không dây vào, vậy mà đến khi dây vào rồi thì tôi nhận được gì?” Hắn nén cơn đau buốt ở tay lại rồi nói tiếp: “Chung quy lại thì cậu cũng chỉ quan tâm đến một mình bản thân cậu mà thôi.”
“Cậu nói đi đâu vậy Kiên? Do cậu tự khơi chuyện ra trước mà.”
“Cậu cũng chưa bao giờ thực sự để tâm đến suy nghĩ và hành động của tôi."
Một khoảng im lặng dằng dặc bao quanh giữa hai người. Cuối cùng, cô lên tiếng, vẻ mặt lại buồn man mác: "Có lẽ chúng ta không hiểu nhau."
Đứng đối diện với Hoài mà ánh mắt Kiên giờ chỉ còn là một màu trống rỗng: "Vì chính bản thân cậu đâu hề muốn hiểu... Cậu thậm chí còn chưa hỏi tôi có sao không?"
Hoài cắn môi, lời nói như thoát ra từ nỗi hụt hẫng: "Tôi... mà thôi Kiên à, đừng làm loạn nữa. Lần trước vì cậu mà tôi đã bỏ một cuộc thi lớn mà tôi đã đặt rất nhiều hi vọng. Lần này, cậu để yên cho tôi diễn văn nghệ được không?"
"Lần trước cậu tự nguyện bỏ thi mà."
"Thì đúng thế thật..."
"Còn lần này chỉ là cuộc thi văn nghệ mà lại quan trọng với cậu như vậy à?"
"Đừng bàn đến việc nó quan trọng hay không mà cậu xem lại mình trước đi, dù biết là cậu không có chủ ý làm hỏng việc của tôi."
"Nghe cứ như thể tôi là đứa chỉ biết phá hoại thôi sao?"
"Cậu cứ mãi như vậy sẽ khiến người khác phiền lòng vì cậu đấy. "
Đôi mắt Kiên cụp xuống, bàn tay buông lơi như không còn chút sức lực nào: "Thôi được rồi, sau ngày hôm nay tôi sẽ không làm phiền cậu nữa."
"Tôi không có ý đó. Tôi… tôi..." Giọng cô ngắc ngứ như rơi vào hư không.
"..." Hắn không đáp, chỉ mím môi rồi quay người bỏ đi, vẻ mặt lạnh tanh không để lộ cảm xúc nào ngoài sự tuyệt vọng.
"Tôi vẫn chưa nói xong mà. Chờ đã, quay lại đi mà Kiên! Kiên!" Hoài hét lên, giọng run rẩy, khản đặc.
Cơn đau vì vết thương ở tay không là gì so với vết xước đang lớn dần trong lòng Kiên. Bóng lưng hắn xa dần, để lại Hoài đứng một mình giữa hành lang, nơi ánh sáng ban ngày bỗng trở nên nhạt nhòa hơn bao giờ hết.
***
Dưới ánh đèn rực rỡ của sân khấu, các tiết mục văn nghệ của nhóm Hoài vừa khép lại trong sự cổ vũ nồng nhiệt từ khán giả. Khoảnh khắc cô cùng các bạn cúi đầu chào khán giả thì vài bạn học sinh ùa lên sân khấu tặng hoa, gương mặt ai cũng rạng rỡ. Hoài cố nở nụ cười đáp lại từng người, miệng không ngừng nói lời cảm ơn. Thế nhưng, sau lớp son môi tươi tắn và ánh mắt biết cười ấy lại ẩn giấu một nỗi mong chờ âm thầm. Cô liên tục đưa mắt nhìn quanh, lặng lẽ tìm kiếm một bóng hình quen thuộc giữa đám đông đang huyên náo phía dưới.
"Hoài ơi, nhường sân khấu cho nhóm khác thôi." Một bạn cùng nhóm nhẹ nhàng nhắc khi thấy cô vẫn đứng mãi một chỗ như quên mất mọi thứ xung quanh.
"À, tớ xuống ngay đây." Hoài giật mình đáp lại, rồi nhanh chóng bước xuống và lẩn vào sau cánh gà. Cô thở ra khẽ khàng, mắt cụp xuống, trong lòng là một khoảng trống đang dần lớn lên mang theo sự hụt hẫng, mong đợi và chút gì đó mơ hồ chưa thể gọi tên.
"Cậu thể hiện tốt lắm! Tặng cậu." Một cách không hề ồn ào, Kiên bước đến thật êm ru trước mặt Hoài. Âm lượng trong giọng nói đủ nhẹ để không làm xao động ai khác, nhưng đủ ấm để khiến cô đứng sững lại. Chẳng biết từ lúc nào Kiên đã đứng trước mặt Hoài, tay chìa ra bó hoa được gói gém cẩn thận.
"Đúng loại hoa tôi thích. Vậy mà tôi cứ tưởng cậu không xuất hiện." Hoài đưa tay ra nhận lấy, nó là một bó hoa hồng xanh dương kết hợp với hoa baby trắng mịn màng như sương mai.
"Nếu như vừa nãy là sự giận hờn theo bản năng thì lúc này là sự dịu dàng cuối cùng dành cho cậu theo con tim mách bảo." Kiên nói đều đều, mặt không biểu cảm, nhưng từng chữ lại rơi vào lòng Hoài như những giọt nước lạnh lẽo.
"Tôi… tôi… cảm..." Hoài còn chưa nói hết từ “cảm ơn” thì Kiên đã bất ngờ quay đi, cô thẫn thờ, gần như chết lặng tại chỗ với bó hoa trên tay.
“Sự dịu dàng cuối cùng” là sao? Câu nói đó khiến mình cảm thấy thật xa cách và bất an. Ý hắn là lần cuối cùng tặng hoa cho mình? Hay là lần cuối cùng hắn gặp mình? Mình còn nhiều điều chưa nói với hắn mà. Không thể như vậy được, mình phải đi tìm hắn ngay lập tức. Mình nhất định phải nói chuyện với hắn cho ra nhẽ.
***
Trời đã nhá nhem tối. Sân trường thưa thớt bóng người, Hoài vẫn bất chấp chạy khắp nơi trong trường tìm kiếm một hình bóng vừa bỏ rơi mình.
Cô dừng lại, thở hắt ra một hơi đầy lo lắng, rồi quay ngoắt người chạy thẳng ra phía sân sau – nơi cuối cùng còn sót lại chút hy vọng. Chưa kịp đứng thở, cô đã túm ngay một cậu bạn cùng lớp đang lững thững định ra về, giọng gấp gáp vang lên: "Này tớ hỏi chút, cậu có thấy Kiên đâu không?"
"Không thấy. Giờ này cũng đã muộn, mọi người về hết rồi mà." Cậu bạn đáp lại, nhún vai thản nhiên rồi rảo bước đi tiếp.
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng. Thành vừa bước ra đến sân sau thì bất ngờ bị Lâm, Hải và mấy người khác từ hai bên ùa ra chặn đường. Cả Lâm và Hải đều toát ra thứ khí chất lạnh lùng, quyết đoán, như thể đã biết chính xác điều họ sắp làm. Không gian vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên căng thẳng.
Đứng cách đó vài gốc cây, Hoài nheo mắt nhìn về phía Lâm, linh cảm thấy điều gì đó rất nghiêm trọng.
Lâm đang giơ chiếc máy quay lúc nãy lên trước mặt Thành và dõng dạc răn đe: "Tao sẽ cho cả trường biết hành động dơ bẩn của mày."
Thành không giật mình như mọi người tưởng. Ngược lại, hắn tỏ ra vô tội, đôi mắt lấp lửng vẻ thách thức: "Ăn nói hàm hồ gì vậy?"
Lâm cười khẩy: "Mày cũng có một cái máy quay giống hệt của tao rồi tự đặt nó trong phòng thay đồ nữ mà còn già mồm à?"
Thành vẫn chưa chịu thừa nhận: "Có bằng chứng gì không mà dám khẳng định như thế?"
Hải bước lên một bước, môi cong lên đầy mỉa mai: "Thật xui xẻo cho mày vì tao chính là con mắt thứ ba của Lâm."
Nói rồi, Hải bật chiếc máy quay có gắn màn hình phụ cho cả bọn cùng xem.
Không lâu sau, sắc mặt Thành tái mét. Không còn vẻ lỳ lợm như trước, hắn bất ngờ quỳ sụp xuống, ôm lấy một chân Lâm và một chân Hải, gào lên như van lơn: "Chúng mày tha cho tao đi rồi tao có thể làm bất cứ điều gì chúng mày sai bảo."
Hải lập tức lùi lại, lè lưỡi ra tỏ vẻ kinh tởm, rồi lấy chai nước hoa trong túi áo ra, xịt thẳng vào người Thành, vừa bịt mũi vừa nhăn mặt nói: "Nhân cách bẩn thỉu, thối tha như mày nếu có xịt hết cả lọ nước hoa của tao chắc cũng không hết mùi được."
Thành tiếp tục van vỉ: "Tao biết mình đã đắc tội với chúng mày rồi nên mới cầu xin chúng mày bỏ qua."
Hải liếc mắt nhìn xuống hắn như thể đang nhìn một vết nhơ dưới đất, rồi mỉa mai: "Mày có chấp nhận vì bọn tao mà sẵn sàng bị viêm xoang không?"
Thành trưng ra bộ mặt khẩn khoản: "Có! Có chứ! Bọn mày muốn gì cũng được."
Hải đổi sang tông giọng chua chát rồi trừng mắt lên với Thành: "Vậy mày bám đuôi rồi xách dép cho bọn tao nhé.”
“Được, được mà.”
Hải bĩu môi, dửng dưng đáp: “Đi ngủ rồi nằm mơ thôi. Không có chuyện bọn tao bỏ qua đâu."
"Gieo nhân nào thì gặp quả đấy, mà ra tay với mày chỉ bẩn tay bọn tao thôi. Tốt nhất là vụ này để nhà trường tự xử lý mày." Lâm lúc này mới lên tiếng, lời nói thốt ra như thể dội một gáo nước lạnh thẳng vào hy vọng cuối cùng của Thành.
Lâm vừa dứt lời rồi quay ra nhìn Hải, cả hai người họ dường như đã hiểu ý nhau, mỗi người đều dùng lực rất mạnh để hất chân mình ra khỏi vòng tay Thành rồi tiện thể đạp luôn cho hắn một cái vào người cho bõ tức. Hành động đó không phải để trả thù, mà là để trút bỏ cơn phẫn nộ đang kìm nén trong lòng.
***
Sau màn dằn mặt chóng vánh, Hải ngoảnh lại nhìn Hoài rồi gật đầu ra hiệu cho cô quay lại phòng thay đồ – nơi mà vụ việc đã bắt đầu và cần phải kết thúc. Cả hai quay lại căn phòng đó, định vạch trần sự thật trước mặt mọi người nhưng khi bước vào, nơi ấy đã gần như trống trơn. Chỉ còn lại mình Vy – cô nàng hay tỏ ra sắc sảo nhưng luôn khiến người khác cảm thấy khó ưa – đang lúi húi thu dọn đồ cá nhân.
Vừa ngẩng đầu nhìn thấy Hải, Vy liền cất lên chất giọng chanh chua không lẫn vào đâu được: “Giờ này mới quay lại đây thì liệu còn chứng minh được gì nữa?”
Hải cau mày, không ngần ngại đáp trả: “Chứng minh được rằng cái mỏ của cậu vừa ngoa ngoắt vừa vô dụng.”
“Cậu nói chuyện cho cẩn thận, đừng tùy tiện phỉ báng người khác. Nói người khác vô dụng, vậy cậu có giỏi thì làm sáng tỏ vụ này đi.” Vy bặm môi, đôi mắt đầy giận dữ.
“Không cần phải thách, thằng này cũng đang định vả luôn bằng chứng vào mặt cái đứa mà vu khống trắng trợn cho người khác. Mà trước đó, lúc phát hiện ra camera quay lén rồi nghe thấy chuông báo cháy lại ham sống sợ chết đến mức bỏ chạy luôn. Thế thì bị người ta nói là vừa ngoa ngoắt vừa vô dụng lại không chịu thừa nhận.” Hải cười nửa miệng, ném chiếc điện thoại lên mặt bàn cạnh chỗ Vy đang ngồi để phản bác.