Begin Again

Đừng để huynh chịu lạnh một cách vô ích

Buổi tối hôm sau, ánh đèn nhấp nháy của cửa hàng Fast Food K&K hắt xuống vỉa hè những vệt sáng chập chờn. Cuối ngày, nơi đây đã vãn khách, bên trong chỉ còn lại vài nhân viên đang thu dọn. 

Hoài ngồi im ở một góc bàn, nét mặt ỉu xìu, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài như đang gửi gắm nỗi buồn vào một khoảng không vô hình.

Kiên gập tay ra sau gáy, cố gắng nói đùa để xua tan vẻ ủ rũ trong cô: "Hết ca rồi mà muội chưa về, liệu có phải là sợ ma nên muốn huynh đưa về nhà không?"

"Chán quá!" Hoài đáp ngắn gọn, đôi mắt vẫn không rời khỏi khoảng trời đen sẫm phía xa.

Kiên nheo mắt, nghiêng đầu phán đoán: "Muội buồn vì hôm đó đi cứu huynh mà bỏ lỡ kỳ thi học sinh giỏi à?"

"Không phải đâu. Bỏ thi là do tôi lựa chọn mà. Hơn nữa, cứu người phải là ưu tiên số 1 chứ. Không thi thì cũng chẳng chết ai, nhưng nếu lỡ đi thi rồi mà bỏ mặc một mạng người thì thật đáng trách."

Giọng Hoài đều đều, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn ánh lên vẻ tiếc nuối mà Kiên không thể làm ngơ. Hắn chậm rãi ngồi xuống cạnh cô, lưng tựa vào bức tường nhám lạnh, mắt nhìn về hướng ngã tư phía trước, giọng chùng xuống: "Bây giờ mới có cơ hội nói lời cảm ơn với muội và xin lỗi muội chuyện không vui hôm sinh nhật."

"Chuyện không vui hôm đó tôi cho qua rồi mà." Giọng Hoài phớt lờ như thể không để bụng, nhưng trong ánh mắt vẫn phảng phất chút gì đó chưa nguôi ngoai.  

"Thế không lẽ là vì cái bảng điểm này nên tâm trạng muội đi xuống à?" Kiên liếc qua màn hình điện thoại cô đang cầm trên tay, dường như cũng đã hiểu được phần nào.

"Ờ, bị tụt xuống thứ 2 rồi, tại nằm viện mấy ngày chẳng học hành được gì. Nhìn điểm số không được như mong muốn nên tôi nghĩ là lần thi cuối kỳ này… mình chưa đáp ứng được kỳ vọng của bố mẹ."

"Điểm số là tất cả đối với muội?"

"Vì là lớp trưởng gương mẫu mà, nên tôi luôn muốn mình là người giỏi nhất về mọi mặt thi đua trong lớp."

"Muội tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo quá đấy, nhưng tất cả chỉ vì muốn làm vừa lòng bố mẹ?"

"Thực ra, tôi cũng có ước mơ của riêng mình và tôi vẫn sẽ theo đuổi nó bằng mọi giá. Cứ chờ xem, tôi sẽ chứng minh rằng mình xuất sắc hơn mức mọi người vẫn tưởng đấy." Ánh mắt Hoài đối diện với hắn lúc này bỗng rắn rỏi lạ thường.

"Đi uống trà sữa giải sầu không?"

"Không đi."

"Đi đi mà."

"Không muốn đi." Hoài quả quyết, rồi đứng phắt dậy, xách túi ra về.

"Huynh thành tâm mời muội đấy." Kiên đuổi theo một đoạn, bàn tay vô thức nắm lấy vạt áo cô kéo lại.

Cô chẳng buồn ngoái lại, chỉ buông một câu dứt khoát: "Đã bảo không đi rồi."

Toạc!

"Áaaaaaaa!" Tiếng hét thất thanh của Hoài vang lên, phá tan cả không gian êm dịu đêm khuya.

"Rách rồi hả?"

"Ôi cái áo của tôi! Chết mất thôi, đồ phá hoại!" Cô quay ngoắt lại, lườm hắn đầy phẫn nộ, một tay ôm vai áo rách, tay còn lại thì đấm liên tục vào lưng hắn như trút giận.

"Ơ... huynh không cố ý. Ai bảo giữ muội lại mà muội cứ vùng vằng bỏ đi."

"Đồ đáng ghét. Áo tôi bị cậu kéo rách rồi, cậu đưa áo khoác của mình đây."

"Không! Lạnh lắm."

"Tôi phải cho cậu nếm mùi bị lột áo là thế nào."

"Bỏ ra nào!"

"Cởi áo ra."

Cảnh tượng giằng co lộn xộn giữa hai cô cậu đang tuổi mới lớn trên vỉa hè vắng khiến người đi đường không khỏi ngước nhìn, rồi những lời bàn tán bắt đầu râm ran, mặc dù họ không biết rõ chuyện gì xảy ra từ đầu.

"Bọn trẻ thời nay thật nhố nhăng!"

"Con gái con đứa gì mà không biết ngại, đòi lột áo bạn trai giữa đường."

"Thật, chẳng hiểu con gái nhà ai mà kém duyên, không biết ý tứ thế chứ."

Hoài đỏ bừng mặt vì tức, vì xấu hổ, và vì cả những hiểu lầm vô cớ mà người ta dễ dàng gán cho mình dù chỉ qua một cái liếc nhìn.

"Tôi phát điên vì cậu mất."

"Muội đồng ý đi uống trà sữa ngay từ đầu có phải hơn không?"

"Lỗi là ở tôi hả?"

"Xin lỗi, được chưa? Thôi muội mặc áo của huynh vào rồi đi nhé, đừng để huynh chịu lạnh một cách vô ích chứ."

"Đi với cậu rồi cậu lại bùng và bắt tôi trả tiền hả?"

"Đàn ông con trai ai lại vậy đâu."

"Thôi đi, đồ mặt dày! Cậu nói thế mà không biết ngượng mồm à?"

"Huynh biết mặt huynh dày nhưng ví huynh còn dày hơn đấy. Nghe nói có một quán trà sữa gần đây mới khai trương cũng được lắm, mà quán này đóng cửa muộn, lát nữa muội gọi đồ uống thoải mái, cứ uống cho căng bụng rồi về. Huynh mời mà!"

Hoài dừng lại một chút, nhìn hắn từ đầu đến chân rồi khẽ bĩu môi: “Được thôi, cũng chẳng mấy khi… Tôi sẽ bào mòn cái ví của cậu. Coi chừng đấy!”

 

***

 

Tối hôm sau, bầu không khí xung quanh cửa hàng Fast food K&K vẫn náo nhiệt như thường lệ. Hoài diện bộ đồng phục của nhân viên, đeo chiếc túi tote màu be đung đưa theo từng nhịp chân khi bước vào bên trong thì bất ngờ bị Hiệp kéo tuột ra ngoài.

Hắn mở lời bằng giọng điệu trêu ghẹo: "Hai đứa này công khai hẹn hò rồi mà đi làm cùng nhau cứ im ỉm nhỉ?"

"Ai hả anh?" Hoài chẳng nghĩ ngợi gì, hỏi lại với vẻ ngây ngô.

Hiệp chép miệng như thể không thể tin vào tai mình. "Em là đương sự mà em lại còn hỏi ai vào đây nữa?"

"Dạ? Em không biết chuyện gì đang xảy ra luôn."

Hiệp thở hắt ra, lắc đầu: "Con bé này, sao tự dưng ngáo ngơ thế?"

"Cái gì cơ ạ?" Hoài nhíu mày, không hiểu hắn đang có ý gì?

"Em không viết thì ai viết đây? Trên trang fanpage của trường em, các bạn đang bàn tán xôn xao đấy." 

Nghe đến đó, Hoài giật nảy, tim đập nhanh như gõ mõ. Cô hốt hoảng mở điện thoại ra xem. "Hello mọi người, mình là Hoài và là crush của Kiên – con trai của chủ tịch tập đoàn K&K. Xin tiết lộ với các bạn là mình đã phải lòng bạn ấy từ lần đầu tiên gặp mặt đầy oái oăm. Và nếu tiết lộ thêm rằng Kiên cũng crush mình thì chắc nhiều bạn nữ ghen tỵ với mình lắm nhỉ? Tuy hồi đầu, có lần hắn bắt nạt mình nhưng sau đó hắn luôn xuất hiện khi mình cần và sẵn sàng bảo vệ mình trong mọi tình huống cấp bách. Hắn là tên con trai thích đánh lộn nhưng mình cảm giác những lúc như thế trông hắn thật cool ngầu. Khi luôn có một vòng tay che chở, mình cảm tưởng bản thân cứ như thể là nữ chính trong câu chuyện ngôn tình đầy màu hường. Ngoài ra, khoe với mọi người đây là địa điểm hẹn hò lý tưởng của bọn mình – quán trà sữa K&K ngon tuyệt với khung cảnh check-in đầy lãng mạn nhé." 

Hoài bàng hoàng lẩm bẩm đọc từng chữ một, mặt đỏ bừng rồi tái xanh chỉ trong tích tắc. Dưới bài đăng là bức ảnh được chụp tại quán trà sữa hôm qua – nơi Kiên gạ cô “chụp kỷ niệm” cùng hắn. Hoá ra hắn ta đã có mưu tính từ trước, lấy ảnh chụp chung rồi tự gán thêm đoạn văn sến súa mà có phần gượng gạo đến mức khiến cô chỉ muốn độn thổ.

Trời đất ơi! Hắn... hắn dám mạo danh mình? Tim cô như đánh lô tô vì tức giận lẫn xấu hổ. Đúng là đồ cáo già đội lốt học sinh!

Trong lúc đầu óc quay cuồng như bị nhúng vào nồi siro ngọt gắt, đồng hồ đã điểm giờ làm ca tối. Mặc kệ Hiệp còn định hỏi thêm điều gì, Hoài phừng phừng nổi giận quay ngoắt người, chạy thẳng vào bên trong cửa hàng.

 

***

 

Như thể ông trời cố tình thử thách sự nhẫn lại của Hoài khi vừa đi đến dãy tủ đồ của nhân viên thì một chiếc hộp giày nằm chắn lối khiến cô suýt đá văng.

“Ơ, không phải vỏ hộp, bên trong có giày mà… Giày sneaker của Nike – hàng chính hãng xịn xò luôn, lại còn đúng kiểu dáng và màu sắc mà mình thích nữa chứ, nhưng giày của ai mà lại để đây vậy?” Hoài kinh ngạc, mắt sáng rực lên khi nhận ra thứ mình thầm mơ ước bấy lâu lại đang được cầm trên tay.

"Đẹp quá!" Cô buột miệng thốt lên trong vô thức.

"Thử đi!" 

Hoài ngơ ngác quay người lại rồi trách: "Giật cả mình! Cậu… cậu… ở đây từ lúc nào đấy?"

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px