Begin Again

Không thể ghét hắn nổi

Hiệp nhìn thấy trạng thái cô đã đọc tin nhắn nhưng chưa trả lời, bèn tiếp tục nhắn thêm: "Đã mấy tiếng trôi qua rồi, anh đang sợ trường hợp xấu nhất có thể xảy ra là chúng nó cuỗm tiền xong rồi đòi... khử cả nhà Kiên. Hiện tại, anh cảm thấy bế tắc thật rồi!"

Hoài cảm thấy mồ hôi túa ra như tắm, tim đập mạnh và nhanh đến mức cô phải ôm lấy ngực để giữ lại cảm giác còn kiểm soát được chính mình.

Cô tự trấn an bản thân mình: “Động não đi nào Hoài ơi! Bình tĩnh, phải thật bình tĩnh thì mới nhớ lại được.”

“Xem nào, chắc chỉ có mấy tên côn đồ hoặc kiểu thanh niên hư hỏng mới có hình xăm trông kinh dị mà kỳ lạ như thế này. Thanh niên hư hỏng không biết có phải là... liên quan đến bọn nhóc hút thuốc đó không ta?”

Có tin đồn rằng trước đây Kiên và một nhóm côn đồ đã từng gây hấn với nhau. Liệu lần này có phải là bọn chúng muốn trả thù?

Không chần chừ, cô vội vã chạy đến tìm Lâm – người bạn ít khi nhúng tay vào chuyện của người khác nhưng lại là hy vọng cuối cùng lúc này. 

 

***

 

Vừa thở hổn hển vừa kể lại mọi thứ, Hoài thành khẩn nhờ Lâm giúp đỡ. Hắn có vẻ ngỡ ngàng khi nhìn thấy hình xăm trên người trong bức ảnh mà cô cho xem. 

Một lát sau, hắn nói nhỏ, như thể đang nói điều cấm kỵ: “Ở khu vực lân cận mấy trường cấp ba xung quanh đây có một băng nhóm đầu gấu, lực lượng cũng không ít đâu, mà trong số đó cũng có vài đứa là anh em họ của tôi.”

Hoài im thin thít, ánh mắt căng thẳng nhìn Lâm như chờ đợi điều gì đó còn đáng sợ hơn. Và rồi, hắn hạ giọng kể tiếp, như thể đang đào bới những ký ức mà bản thân cũng không muốn nhớ lại: “Những người tham gia băng nhóm đó đều có một hình xăm như vậy trên tay. Tên cầm đầu rất có máu mặt, thường xuyên ra lệnh cho các vụ ẩu đả, đòi nợ, thậm chí là… bắt cóc.”

Hoài nín thở lắng nghe từng từ, từng chữ từ miệng Lâm. Hắn kể tiếp, giọng khẽ hạ xuống như thể sợ ai đó nghe thấy: "Hôm nọ, tôi lỡ đọc trộm được tin nhắn của anh họ, trong đó có nhắc đến vài địa điểm tụ tập. Nhà kho trong bức ảnh kia… tôi nhớ ra rồi, nó ở cuối con dốc rẽ vào khu rừng nhỏ gần ngoại ô."

Nghe đến đây, Hoài không thể ngồi yên được nữa, cô sốt ruột và ánh mắt nhìn Lầm đầy khẩn khoản: "Cậu… có thể đi cùng tôi đến đó được không?"

Lâm thoáng sững người rồi gật đầu. Từ trước đến nay, hắn vốn là kiểu người chỉ thích yên ổn, tránh xa rắc rối nhưng lần này… là đi cùng Hoài. Và trông thấy ánh mắt cô vừa quả quyết vừa mong chờ đã khiến hắn không nỡ lòng nào từ chối.

 

***

 

Chỉ trong vòng nửa giờ, cả hai đã ngồi trong xe đi về hướng ngoại thành. Những hàng cây xào xạc rì rào, con dốc nhỏ dẫn vào rừng u tối như nuốt chửng ánh sáng mặt trời. Khi xe tạm dừng ở con dốc, Hoài nhíu mày lo lắng nhìn địa hình phía trước. "Chúng ta không thể đi bằng xe oto để băng qua con đường nhỏ kia đâu. Cậu bảo bác tài cho tôi xuống xe nhé, tôi tự đi một mình cũng được."

Lâm nhìn cô, ánh mắt kiên định lạ thường: "Tôi muốn đi với cậu, sống chết có nhau mà."

Hoài giật mình trước câu nói đó, rồi bật cười nhẹ: "Thôi nào, đừng nhắc gì đến chuyện sống chết ở đây, mà cậu có chắc là dám đi cùng không đấy?"

Hoài bất ngờ trước sự bạo dạn của Lâm. Có lẽ vì đây là lần hiếm hoi được đi bên cạnh cô nên hắn dường như có thêm can đảm. "Tôi sẽ dẫn đường cho cậu, nhìn trên bản đồ thì chắc là đi hết con đường nhỏ phía trước là đến cái kho đó."

Đoạn đường cả hai đang đi vô cùng trắc trở. Họ mất hơn nửa tiếng để lội qua con đường đất gồ ghề cho đến khi dừng lại trước hai ngã rẽ. Cây cối rậm rạp, tĩnh lặng đến rợn người. "Đi bộ hết con đường này hơn 30 phút rồi mà bây giờ lại chia ra hai ngã rẽ nhỏ trước mặt, biết rẽ hướng nào đây?"

Lâm ngó nghiêng nhìn xung quanh rồi chỉ tay về ngã rẽ bên trái, đáp: "Ở đằng kia có khói bốc lên kìa..."

"Nhanh đi theo hướng đó để cứu Kiên đi, chắc bọn chúng đã định đốt nhà kho rồi chơi bài chuồn đây mà."

Chỉ vài phút sau, khói đã lan ra khắp lối mòn, Lâm bắt đầu cảm thấy khó thở, mặt mày tái mét, bước chân như chùn lại rồi thều thào nói: "Tôi sợ... sợ... lắm. Tôi... tôi không đi nổi nữa rồi." 

Hoài bất an khi thấy Lâm đang đuối sức dần. “Cậu bị ngạt khói à?”

“Tôi cũng muốn cố thêm chút nữa để đi cùng cậu nhưng không… không… được nữa rồi. Tôi chưa thể vượt qua được nỗi sợ lửa từ nhỏ. Tôi… tôi…” Nét mặt của Lâm dường như còn tâm sự giấu kín nào đó, nỗi sợ sệt đang xâm chiếm trong ánh mắt khiến hắn run như cầy sấy.

Hoài nhìn Lâm đầy cảm thông nhưng cô không thể bỏ cuộc giữa chừng. "Mạng người là quan trọng, chúng ta không thể bỏ mặc Kiên được."

"Tôi cũng biết vậy nhưng lửa càng lúc càng cháy lớn, cái nhà kho kia sắp thành tro tàn đến nơi rồi kìa."

"Cậu đứng đây gọi cấp cứu và cứu hộ đi, một mình tôi vào trong cũng được." Lâm cố bấu lấy cánh tay Hoài để ngăn cô lại nhưng cô chỉ có thể hất nhẹ ra rồi vẫn một mực liều mạng xông vào bên trong.

 

***

 

Trong lúc lao vào biển khói đang bốc lên mù mịt, cô chẳng nghĩ gì thêm vì chỉ cần biết Kiên đang ở trong đó và mỗi giây chậm trễ là một phần nguy hiểm đang đến gần hắn hơn.

"Khó thở quá!" Hoài thở dốc, tim đập loạn nhịp khi xuyên qua màn khói dày đặc, nóng rát và nghẹt thở. 

Tuy nhiên, ánh mắt cô vẫn tinh anh, cả gan luồn lách giữa những chồng thùng và mảng tường cháy âm ỉ để tìm kiếm. Cuối cùng, cô phát hiện Kiên đang bị trói ở góc sát cửa sổ, chạm vào người thì phát hiện tay chân hắn mềm nhũn, mặt mũi bơ phờ, ánh mắt lờ đờ vì khói. Cô gắng sức cởi trói cho hắn thật nhanh để kịp lúc trước khi ngọn lửa bén tới gần.

Rắc!

"Áaaaaaaaaa!" Hoài hét lên khi một thanh gỗ mục đang cháy rơi thẳng xuống. Trong khoảnh khắc xuất phát từ bản năng, cô đẩy mạnh Kiên sang một bên. Cú va chạm khiến thanh gỗ không trúng đầu hắn, nhưng lại giáng mạnh vào vai cô.

Hoài khuỵu xuống. Vai đau điếng. Mắt bắt đầu mờ dần.

Tiếng người hô hoán vang lên như vọng từ một nơi không quá xa. Giữa khói lửa mù mịt, cô thấy thấp thoáng bóng người xông vào, đó là Hiệp và đội cứu hộ. Họ kịp thời đưa cả hai ra ngoài trước khi ngọn lửa nuốt trọn căn nhà kho.

Ngay sau đó, Hoài và Kiên được đưa ngay đến bệnh viện. Đám cháy được khống chế. Và rồi, công an cũng nhanh chóng vào cuộc, những kẻ đứng sau vụ việc đã bị xử lý theo pháp luật.

 

***

 

Vụ bắt cóc vừa rồi khiến mọi người bị một phen hú vía, may mắn thay, vết thương của Kiên và Hoài không quá nghiêm trọng. Sau vài ngày nghỉ ngơi, cả hai đã được ra viện.

Vài tuần sau, khi những vết trầy xước dần lành hẳn, cuộc sống của họ cũng nhẹ nhàng quay trở lại guồng quay thường nhật – vẫn là những buổi đến trường, những ca làm thêm đều đặn sau giờ học, và những cuộc gặp gỡ bất ngờ không hẹn trước.

Chiều nay, Hoài đến làm ca chiều ở Fast Food K&K – một ca hiếm hoi mà cô nhận thay cho bạn cùng làm. Cửa hàng vẫn đông đúc và ồn ào như mọi ngày, nhân viên ở đây ai ai cũng làm việc luôn tay luôn chân. Cô đứng phía sau quầy pha chế, tay thoăn thoắt lau dọn ly tách. Đúng lúc ấy, cánh cửa kính bật mở, tiếng chuông nhỏ treo phía trên ngân vang một tiếng lanh lảnh…

"Xin chào quý..." Hoài ngẩng đầu, cất giọng lên chào theo thói quen.

Tuy nhiên, chưa kịp nói hết câu, một giọng nói vô cùng thân quen đã chen ngang: "Cho một ly nước cam mang về."

Cô khựng lại. Gương mặt vừa bước vào hiện rõ dưới ánh đèn vàng dịu là Kiên. Cái vẻ lơ đãng lẫn ngang ngược quen thuộc không lẫn đi đâu được. 

"Hóa ra là cậu à? Tự phục vụ đi." Giọng cô pha chút bỡn cợt, không còn tí khách sáo nào.

Kiên nhún vai, chẳng chịu lép vế: "Lúc này huynh là khách hàng mà, từ trước đến giờ huynh đều làm ca tối, chứ đâu có làm ca chiều."

Trông bộ dạng Kiên chống chế bằng giọng điệu vừa vô tội vừa tinh quái khiến Hoài chỉ biết thở dài, đành miễn cưỡng đi pha đồ uống cho hắn. "40 nghìn. Đây là hóa đơn của cậu." 

"…" Kiên không đáp lại, hắn chỉ nhận lấy đồ uống rồi... quay người bước đi, nhanh như thể đang trốn nợ.

"Này, cậu chưa thanh toán mà." Hoài kêu lên, vội nghiêng người, kiễng chân để nhìn theo bóng lưng hắn đang lướt ra cửa.

Hắn ngoái đầu lại, cười trừ: "Hihi, huynh không mang tiền."

"Cậu quay lại xem nào."

"..."

"Đồ đáng ghét, cậu tính quỵt tiền à?"

"..."

"Này! Cậu..." 

Mình còn chưa nói xong mà hắn đã chạy mất hút rồi. Tên này đúng là bất trị! Vậy mà chẳng hiểu sao mình lại không thể ghét hắn nổi, dù chỉ là một chút.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px