Không ai thay thế được em
Hoài im lặng rồi bắt đầu suy tư. Trái tim cô hơi se lại khi nghĩ về những điều Kiên đã tự làm cho mình suốt những ngày qua.
Một lát sau, cô ngẩng lên, giọng nói có vẻ lưỡng lự: "Em xin nghỉ tạm thời vài tuần, mấy hôm nữa thi xong em cũng chưa chắc có quay lại không thì anh cứ tuyển nhân viên thời vụ làm tạm lúc em vắng mặt cho hắn đỡ vất vả cũng được mà. Còn nếu em nghỉ hẳn thì bạn làm thời vụ kia chuyển sang làm chính thức."
Hiệp gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu sau đó, đôi mắt hắn nhìn cô dường như ánh lên ý cười khi là người đứng giữa trong câu chuyện của hai đứa em mình: "Anh cũng nghĩ vậy đấy, nhưng Kiên nó bảo là không ai có thể thay thế được em, với lại nó cũng không thích đi làm chung cùng với người nào đó ngoài em."
Reng! Reng! Reng! Reng!
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, làm gián đoạn cuộc trò chuyện đầy ẩn ý...
Hiệp cau mày, rút điện thoại từ túi ra. Hắn vừa áp máy vào tai, vừa bước ra xa vài bước. "Alo..."
Còn Hoài thì ngồi im, đưa mắt theo dáng Hiệp đang đi, cảm thấy trong lòng có một dự cảm bất an mơ hồ. Một vài phút sau, hắn quay lại với vẻ mặt nặng nề và lồng ngực phập phồng như thể đang phải kìm nén điều gì đó rất khó nói.
Hoài không nhịn được, hỏi ngay: "Làm sao mà giọng anh lúc nghe điện thoại run run vậy?"
Sự bình thản trong giọng hắn khi nãy giờ đã biến mất, thay bằng vẻ bồn chồn rõ rệt: "Mẹ Kiên gọi điện bảo rằng thằng bé bị bắt cóc đêm qua rồi."
Câu nói như một tiếng sét giáng thẳng vào người Hoài. Cô bật dậy khỏi ghế, gần như thốt lên trong hoảng loạn: "Bị bắt cóc á?"
Hiệp gật đầu chậm rãi, vẻ mặt càng lúc càng căng thẳng: "Bọn bắt cóc là một đám thanh niên trẻ tuổi, vừa tống tiền gia đình Kiên… nghe nói đó là một số tiền khổng lồ."
"Vậy phải đưa bao nhiêu tiền cho bọn chúng hả anh? Nhưng cống nạp tiền rồi thì có chắc chắn cứu được Kiên không? Mà làm sao hắn lại bị bắt cóc được nhỉ? Nhà Kiên có báo công an không anh?"
"Em bình tĩnh, hỏi dồn dập vậy anh cũng không biết trả lời thế nào. Bây giờ tâm trạng ai cũng rối bời, chỉ mong thằng bé được bình an chứ tiền nong đối với nhà Kiên cũng chẳng phải thứ quá khó để xoay sở. Tuy nhiên, thời gian và địa điểm giao tiền thì bọn chúng chưa tiết lộ."
"Vậy thì đúng là bắt cóc tống tiền rồi." Giọng cô chùng xuống, toàn thân lạnh buốt như bị dội một gáo nước đá.
Ting! Ting!
Âm thanh tin nhắn vang lên khiến cả hai cùng giật mình.
Cô hỏi vội: "Gì vậy anh?"
"Bác gái vừa gửi lại cho anh tấm ảnh bọn bắt cóc gửi đêm qua."
"Cho em xem với." Hoài lập tức ghé sát người về phía Hiệp để nhìn rõ hơn bức ảnh trong điện thoại mà hắn đang cầm trên tay, trái tim như bị bóp nghẹt.
"Em nhìn này, khổ thân nó."
"Ôi, cả người Kiên bị bầm dập trong trạng thái bất tỉnh luôn, từ mặt mũi cho đến chân tay quá nhiều vết bầm tím." Giọng Hoài lạc đi vì nhịp thở ngắt quãng.
Reng! Reng! Reng! Reng!.
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lần này khiến cả không gian như đông cứng lại. Hiệp lập tức bước ra ban công, nói chuyện qua điện thoại với vẻ mặt càng lúc càng tái đi.
Lát sau, hắn quay lại với một tin tức còn đáng sợ hơn: "Bác gái đang rất hoảng loạn. Anh qua nhà Kiên một lát để cùng bàn bạc với bác ấy cách xử lý khi bọn chúng vừa báo tin đòi gia đình nhà nó phải mang đến toàn bộ số tiền chúng muốn ngay trong chiều nay, nếu không chúng sẽ đốt cháy cái nhà kho đang giam giữ thằng bé."
Hoài gật đầu, mặt trắng bệch: "Vậy anh đi nhanh lên."
"Giờ này gấp gáp lắm rồi anh không thể nói chi tiết hơn với em được. Mà em cũng về luôn đi để chiều còn đi thi. Anh đi trước đây, có tin tức gì anh sẽ báo cho em sau nhé."
"Dạ... em..." Cô còn chưa kịp nói hết câu thì bóng dáng của Hiệp đã mất hút sau cánh cửa.
Cô đứng bất động hồi lâu trong cửa hàng rồi lặng lẽ rời đi, từng bước chân rời rạc như mang theo cả nỗi hoang mang trĩu nặng kéo dài suốt quãng đường trở về nhà.
***
Vài giờ sau, dưới bầu trời nắng nhẹ của buổi chiều muộn, Hoài đã có mặt ở hành lang tầng hai, trước cửa phòng thi. Cô đứng cách cửa lớp vài mét, bàn tay nắm chặt vào lan can hành lang, ánh mắt lơ đãng nhìn vào khoảng không trước mặt nhưng tâm trí thì rối bời bởi bao suy nghĩ chồng chéo.
“10 phút nữa mới bắt đầu thi, phải hít thở sâu nào! Không được nghĩ ngợi gì hết. Bây giờ phải thi... thi... thi... thi... thi đến nơi rồi.” Hoài tự lẩm nhẩm như một câu thần chú để nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo, phải tập trung vào bài thi quan trọng đang chờ phía trước. Thế nhưng, trái tim cô không chịu nghe lời. Nó cứ rối loạn lên, như bị một sợi dây vô hình kéo đi, càng lúc càng xa khỏi hiện tại.
“Mà không biết tình hình của hắn sao rồi nhỉ? Nhìn trong ảnh lúc nãy thấy người hắn bầm dập chắc là đau đớn lắm? Liệu có ai cứu được hắn chưa? Nếu vẫn chưa được cứu, chắc là hắn sẽ rất tuyệt vọng.”
Ý nghĩ ấy như một nhát dao lạnh lẽo lướt qua tâm trí, khiến Hoài rùng mình. Trong đầu cô đột ngột hiện ra một loạt ký ức với những câu nói, ánh mắt và cử chỉ dịu dàng của hắn rồi từng điều nhỏ bé ấy nay lại ùa về đầy sống động…
"Ồ đẹp đấy, phải mặc vào để cả thế giới biết chúng ta thuộc về nhau chứ."
"Không làm bạn nhậu mà cũng chẳng phải bạn bè thì chắc muội muốn làm... bạn đời?"
"Cảm ơn vì cảm giác bình yên mà muội mang lại."
"Nếu cuộc sống của muội không phải màu hồng thì huynh vẫn có thể biến một vài thứ xung quanh muội mang một chút màu hường."
"Anh thấy rằng sự chân thành không chỉ gói gọn trong chiếc bánh thứ 4 em vừa ăn mà quá trình để Kiên làm ra đến chiếc bánh thứ 4 này cũng rất đáng để em phải suy ngẫm."
"Kiên bảo là không ai có thể thay thế được em, với lại nó cũng không thích đi làm chung cùng với người nào đó ngoài em."
Ngoại trừ lời kể của Hiệp, những câu nói trực tiếp từ Kiên tưởng như đùa cợt, nhưng lại từng khiến trái tim cô rung lên nhiều lần. Hắn là tên con trai kỳ lạ đã bước vào thế giới của cô theo cách không ai ngờ tới và luôn hiện diện trong ký ức cô bằng những câu nói vừa bất ngờ, vừa lạ lùng nhưng chẳng hiểu sao lại khiến cô nhớ mãi không quên…
"Nguyễn Thu Hoài!" Giọng nói thánh thót của cô giáo khi đọc tên để điểm danh từng thí sinh trước khi bước vào phòng thi đã cắt đứt những dòng hồi tưởng trong đầu Hoài.
"..."
"Nguyễn Thu Hoài có ở đây không?"
"..."
"Đọc tên đến lần thứ 5 rồi mà không thấy đâu thì coi như vắng mặt nhé. Tất cả các bạn còn lại ổn định chỗ ngồi trong phòng thi thôi nào. Không nhanh thì không kịp."
Hoài vẫn đứng im ngoài hành lang, quay lưng về phía cửa lớp và mặc kệ cô giáo gọi tên mình liên hồi. Trong lúc cánh cửa lớp dần khép lại, tiếng bước chân thưa dần bên trong thì Hoài vẫn đắm chìm trong mớ bòng bong của hiện tại.
Tâm trí cô giờ đây chỉ còn một câu vang vọng: “Không nhanh thì không kịp.”
Cô mấp máy môi như tự thì thầm với chính mình: “Đúng vậy, phải nhanh lên! Cô giáo nói đúng, không nhanh lên rồi nhỡ hắn có mệnh hệ gì thì phải làm sao? Mà chân tay mình bủn rủn, đầu óc trống rỗng thì còn thi cái gì nữa, mình không thể đi thi lúc nước sôi lửa bỏng này được. Phải cứu hắn, nhất định phải cứu hắn... phải cứu hắn bằng mọi giá.”
Không kịp nghĩ gì thêm, Hoài xoay người rồi chạy thật nhanh xuống cầu thang, như thể có một luồng sức mạnh vô hình nào đó thúc đẩy. Tuy nhiên, vừa chạy ra đầu đường, cô cảm thấy đang mất phương hướng bởi chính bản thân cô cũng chưa định hình được mình phải đi đâu, gặp ai hay cứu hắn bằng cách nào?
Cô chợt nhớ tới anh Hiệp rồi rút điện thoại từ trong túi ra với hy vọng mong manh, đúng lúc đó màn hình sáng lên với vài dòng tin nhắn mới từ anh ấy cùng một tấm hình: "Lúc anh đến được nhà Kiên thì bác giúp việc bảo bố mẹ Kiên vừa gom tiền rồi tức tốc rời đi mất rồi, chỉ tìm thấy mỗi bức ảnh này tại phòng khách thôi."
"Sau một hồi hỏi han những người thân của Kiên thì không ai biết bố mẹ thằng bé đi đâu để gặp bọn chúng, mà mãi cũng chẳng ai liên lạc được với hai bác."
"Anh không thể tìm ra manh mối gì từ bức ảnh này. Em nhìn xem có phát hiện ra điều gì không nhé?"
Tay Hoài run rẩy khi cầm điện thoại xem tấm hình mà cô nhận được qua tin nhắn. Tấm hình ấy là do Hiệp dùng điện thoại tự chụp lại bức ảnh ở nhà Kiên. Một khung cảnh lạnh người hiện ra, đó là Kiên bất tỉnh, bị trói trên một chiếc ghế gỗ trong căn nhà kho cũ kỹ. Cạnh hắn là một kẻ bịt mặt, tay lăm lăm hung khí, ánh mắt sắc lạnh của con người này toát lên vẻ hung dữ. Trên bắp tay tên đó có một hình xăm kỳ quái hiện rõ, trông nó quen thuộc đến ám ảnh nhưng cô lại không thể nhớ ra mình đã từng thấy nó ở đâu.