Begin Again

Sự đối lập giữa rung động và xúc động

Lâm nghiêng đầu nhìn cô, giọng nhẹ như gió: “Bình thường cậu hay đi mua đồ ăn ở cửa hàng bánh ngọt vào thứ Sáu phải không? Nhưng hôm nay… tôi đã chờ cả tiếng đồng hồ rồi vẫn không thấy cậu đến đó như thường lệ mà lúc sau lại tình cờ nhìn thấy cậu đi bộ loanh quanh gần đây nên tôi mới lại gần. Tuy vậy, tôi cũng không có ý định làm phiền cậu mà chỉ ngồi im quan sát cậu...”

“Tôi hay mua bánh vào thứ Sáu hằng tuần vì có chương trình giảm giá, còn hôm nay thì không có tâm trạng.”

Hắn khẽ gật đầu, rồi tiếp lời: “Chúng ta không học cùng lớp nên không có nhiều cơ hội gặp nhau mà tôi cũng không phải mọt sách nên cũng không thích lên thư viện thường xuyên. Với lại cũng sợ ảnh hưởng đến cậu nên tôi chỉ có thể lui tới nơi nào đó cậu hay đến như cửa hàng bánh kia chẳng hạn. Cho dù là không cần chạm mặt để nói chuyện hay chào hỏi nhau, chỉ cần nhìn thấy cậu tươi cười cầm đồ ăn đi ra khỏi cửa hàng là tôi đã thấy vui lây rồi.”

“Đi học rất căng thẳng đầu óc nên tôi giải tỏa stress bằng việc ăn những món đồ ngọt mình thích, vừa có năng lượng vừa cải thiện tâm trạng tốt hơn. Đó là một thú vui nhỏ nhỏ thường ngày của tôi.”

“Tôi không có thú vui nho nhỏ nào cả, nhưng ngược lại tôi lại có thú vui to lớn ngay bây giờ, cậu biết là gì không?”

“Là gì chứ?”

“Là có thể cùng cậu gặm nhấm chiếc bánh này như thể gặm nhấm nỗi buồn kia để nó tan biến mất.”

Cô nhận lấy một nửa chiếc bánh ngọt mà hắn chia cho mình, miếng bánh mềm mại từ từ tan trong miệng với một dư vị nào đó hơi khác mọi khi làm cô mỉm cười: “Hihi, loại bánh này tôi vẫn hay ăn nhưng hình như hôm nay nó ngon hơn vì có thêm dư vị của sự chân thành mà cậu mang lại. Có một người bạn như cậu, tôi nhận ra mình rất may mắn…”

Vẻ mặt hắn lúc nào cũng phảng phất nét trầm tĩnh như thể chẳng điều gì có thể khiến hắn phải bộp chộp. Lúc cười, khóe môi hắn cong lên vừa đủ để người đối diện cảm thấy ấm lòng. "Có một loại hạnh phúc đơn giản là khi được âm thầm ở bên cạnh người mình thích và nhìn người đó mỉm cười. Cậu cười đẹp lắm, hãy cười nhiều hơn nhé. Còn khi thấy cậu chỉ im lặng thì tôi bắt đầu lo lắng…"

Hoài ngượng ngùng cúi đầu, thì thầm như để trốn tránh thứ cảm xúc đang dâng lên trong lòng: "Cậu thừa biết tôi chỉ coi cậu là bạn, nhưng sao cậu vẫn tiếp tục thích tôi?"

Dưới ánh đèn đường vàng nhạt, đôi mắt Lâm ánh lên một nét dịu dàng khiến người ta khó lòng rời mắt. Hắn nói bằng giọng bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên từ lâu: "Tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết duy nhất một điều là ban đầu tôi đã cảm nắng vì nụ cười của cậu." 

Những lời nói của Lâm không đòi hỏi phải hồi đáp, chỉ như một hơi ấm nhẹ nhàng thổi qua trái tim đang tổn thương của cô, bỗng dưng được chữa lành bởi bằng sự chân thành từ hắn.

Trong lòng cô lúc này có một suy nghĩ vụt qua: “Hoài à, một tên đã làm mày rung động thì mày khóc hết nước mắt. Còn một tên đã làm mày xúc động thì mày chỉ việc cười thôi… Vậy mà mày thật ngốc khi chỉ thích một tên đã làm mày khóc nức nở vì nỗi hậm hực ngập tràn trong lòng.”

 

***

 

Những ngày sau đó, không khí trong nhà Hoài trầm lắng lạ thường. Cô được phép tạm nghỉ học mấy hôm để tập trung ôn luyện cho kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố đang đến gần. Không còn những buổi đến lớp hay những lúc đi chơi cùng bạn bè, thay vào đó là những giờ học miệt mài bên chồng sách nâng cao, đôi mắt lúc nào cũng chăm chú dán vào trang vở, và tâm trí thì luôn bị ép chặt giữa những công thức và lý thuyết khô khan.

Cô dồn hết tâm trí vào việc học không chỉ vì đam mê, mà còn vì một lý do thầm kín khác là để quên đi hình ảnh của một người… Cô tự nhủ, chỉ cần cố gắng hết sức thi thật tốt, thì ít nhất cũng không phụ kỳ vọng của thầy cô và bạn bè. Trong đội tuyển năm nay, cô là niềm hy vọng sáng giá nhất. Mọi ánh mắt đều đang trông đợi vào cô, và chính cô cũng hiểu rõ trọng trách đang đè nặng lên vai mình.

Thế rồi, ngày thi cuối cùng cũng đến. Nhưng vì buổi thi diễn ra vào chiều muộn, nên sáng nay cô quyết định cho phép bản thân được thảnh thơi đôi chút. Không học, không nghĩ ngợi, chỉ cần giữ cho tinh thần thật thư giãn. 

Tuy vậy, ngay từ sáng sớm, Hoài đã hối hả chạy đến cửa hàng Fast Food K&K. Cô lao vào phòng nghỉ của nhân viên, thở phào khi trông thấy chiếc túi tote của mình vẫn nằm yên vị trong ngăn tủ. Cô vội vàng lấy ra, bàn tay hơi run vì căng thẳng.

Đang chuẩn bị quay lưng rời đi, cổ họng Hoài bỗng khô khốc, như thể cả quãng đường chạy đến đây đã hút cạn sức lực trong người. "Khát nước quá! Uống cốc nước xong rồi về vậy."

Cô mở tủ lạnh, định lấy ra một chai nước lọc, nhưng mắt lại vô tình dừng lại ở một chiếc bánh gato nhỏ xinh được trang trí đầy cầu kỳ. Bánh được phủ lớp kem trắng mịn, viền trái cây tươi, cùng những chi tiết trang trí tỉ mỉ đến mức khiến người ta không nỡ ăn. Cô háo hức, reo lên: "Ôi, đẹp thế!"

"Em có thể ăn nếu muốn." Một giọng nam nhỏ nhẹ cất lên sau lưng khiến cô giật mình.

"Ơ... anh Hiệp à! Em lại cứ tưởng nãy giờ có mỗi mình em ở trong phòng này."

"Anh vừa mới ghé vào đây thôi, thấy cô trầm trồ trước cái bánh gato kia là anh biết cô phấn khích đến mức nào rồi, cô nương ạ."

"Nhưng cái bánh gato nhỏ xinh này là ai làm đây anh?"

"Em cứ ăn đi, không phải thắc mắc nhiều đâu."

Hoài không hề khách sáo, cô đặt chiếc bánh lên bàn rồi cắt nhỏ ra thưởng thức ngay trong phút chốc. "Ngon xỉu! Bánh có độ ngọt vừa phải, lớp kem bên trên không quá dày mà lại đúng vị chủ đạo là chanh dây mà em thích, nhân bánh bên trong còn mềm mịn nữa chứ."

"Trông em có vẻ đói lắm hay sao ấy nhỉ?"

Cô vừa ăn, vừa chỉ tay vào chiếc túi tote trên bàn như thể đang biện hộ cho chính mình: "Sáng nay em ngủ dậy chưa kịp ăn gì đã phải vác cái bụng đói meo chạy vội đến đây lấy cái túi em để quên, trong này có căn cước công dân mà, thực ra phải có căn cước công dân thì chiều nay mới được vào phòng thi đấy."

"Chiều thi tốt nhé cô gái!"

"Em cũng đang định về để chuẩn bị chiều đi thi đây."

"Bánh ngon thì cố ăn hết nhé."

"Ăn đươc một góc của cái bánh này đã thấy no lắm rồi, mà anh không ăn à?"

"Mấy ngày hôm nay ăn nhiều bánh gato anh ngán đến tận cổ rồi."

"Sao lại thế?"

"Mấy ngày hôm nay Kiên tẩn mẩn tập tành làm bánh gato cho em đấy."

Câu nói ấy khiến Hoài khựng lại một chút. Cô ngước mắt lên, cố che đi vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa ngỡ ngàng: "Sao lại làm bánh gato cho em? Sinh nhật em qua rồi mà, với lại em cũng cạch mặt hắn rồi."

"Làm bánh cho em để tạ lỗi với em chứ sao. Anh nghe Kiên kể toàn bộ sự việc rồi. Bình thường, nó vô tư đến mức vô tâm nên chắc là đôi lúc nó có chút thờ ơ với thành ý của em. Vì vậy, nếu em chưa thực sự hiểu hết con người bên trong của nó thì rất có thể em sẽ nghĩ nó không hề coi trọng em. Mà không phải mình em nghĩ thế, anh đoán chắc ai trong tình huống đó như em cũng sẽ nghĩ vậy thôi."

Hoài cúi đầu, giọng cô chậm rãi: "Thực ra thì đến tận hôm nay em vẫn chưa hết buồn đâu."

"Còn Kiên thì đang tìm cách để làm lành với em đấy."

"Thì chắc hắn cũng chỉ coi em như bạn bè bình thường thôi mà."

Hiệp nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc rồi phủ nhận: "Không hề! Em có biết để làm được cái bánh vừa ngon vừa đẹp mắt như thế này nó đã phải làm bao nhiêu cái bánh trước đó rồi không?"

Trong giây phút ấy, Hoài bỗng thấy chiếc bánh trước mặt không còn đơn thuần là một món tráng miệng ngọt ngào. Nó là nỗ lực, là lời xin lỗi lặng lẽ, là cách mà một người không giỏi nói ra tình cảm đang cố gắng thể hiện những điều không thể nói bằng lời.

"Vậy là Kiên đã làm bao nhiêu cái bánh rồi ạ?"

"3 cái, 3 cái bánh đó thì anh với mấy đứa nhân viên làm ở đây ăn ngập mồm mấy ngày nay rồi. Cái bánh em đang ăn là cái thứ 4 đấy, thiếu mỗi cái nữa là số lượng đủ một bàn tay..."

"Thế á?" Khi hỏi lại Hiệp, giọng Hoài mang theo cả sự tò mò lẫn chút ngạc nhiên.

Ánh mắt Hiệp nhìn xa xăm xuyên qua lớp kính trong suốt rồi kể: "Một đứa không thích nấu nướng như nó mà kiên trì làm đến tận cái bánh thứ 4 mới thành công đấy. Anh thấy rằng sự chân thành không chỉ gói gọn trong chiếc bánh thứ 4 em vừa ăn mà quá trình để Kiên làm ra đến chiếc bánh thứ 4 này cũng rất đáng để em phải suy ngẫm. Còn nữa, em xin nghỉ mấy tuần trước để ôn thi, anh định là sẽ tuyển thêm nhân viên mới nhưng Kiên không muốn như vậy. Như mọi khi thì bọn em làm chung một ca với nhau, em nghỉ thì Kiên phải làm nhiều và mệt gấp đôi vì thiếu người nhưng nó chấp nhận làm một mình như thế và một mực bảo với anh là không cần tuyển thêm người."

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px