Chà đạp lên tấm lòng của cô ấy
Kiên ngán ngẩm nhìn hai đứa bạn tự nhiên như ruồi mà bất lực: "Trời ơi, áo này là quà tặng sinh nhật của tao đấy!"
Đứa bạn nghe hắn nói vậy nhưng vẫn mặc kệ rồi trải chiếc áo ra để lót dưới bánh gato: "Ố ô, bây giờ mới để ý dòng chữ ghi là ‘Hoài ♥ Kiên’ trên lưng áo, đôi bạn trẻ lãng mạn quá."
“Tình từ ghê!”
Hai đứa bạn của hắn phá lên cười, liên tục buông lời trêu chọc, trong khi Kiên chỉ gãi đầu cười gượng: "Tao có thiếu gì gái tặng quà đâu, có cả vài hộp quà không biết ai đặt trong ngăn bàn từ sáng sớm… "
"Hay là mấy bạn nữ ở hồ bơi hôm trước cứ tíu tít làm quen với mày?"
Kiên nhớ lại buổi đi bơi gần đây rồi gật gù kể: "Cũng có thể, mấy bạn đấy cứ hỏi tao học lớp nào thì tao cũng nói nhưng tao không đồng ý kết bạn facebook."
"Được tặng quà sướng thế còn gì…"
Kiên vẫn chăm chú chơi game, không đoái hoài gì đến chiếc bánh gato hay bất kỳ món quà nào: "Mày thích thì cầm đi, còn cái bánh kem này của Hoài thì đẹp thật đấy nhưng tao sợ nó ngấy nên mới đến lượt chúng mày ăn."
"Hôm nay sinh nhật mày, lớp trưởng của chúng ta cũng chuẩn bị chu đáo ghê. Mà trong mấy hộp quà tao vừa mở ra thì còn có cả thư tình này."
Tiếng trêu chọc râm ran khắp lớp. Bọn con trai cứ thế thi nhau lục ra những món quà khác, chẳng thèm để ý đến sự riêng tư hay dụng ý của người tặng.
Kiên liếc nhìn bọn bạn, nghiêm túc nhắc nhở: "Thôi thôi, lấy quà rồi thì kín miệng giúp tao. Còn Hoài thì chắc cũng có cảm tình với tao rồi."
"Thế mày thì sao?"
Kiên chẳng buồn nghĩ ngợi gì, thản nhiên nói: "Chẳng biết nữa, được tặng bánh thì nhận cho bạn ấy vui."
"Mà tao thấy thành ý của lớp trưởng rõ ràng quá rồi còn gì, để tao chụp ảnh lại mặt lưng của cái áo này, rồi tung ra thành tin hot của lớp mình luôn."
"Mấy chữ đấy là tao tự viết lên bằng bút bi, chỉ cần giặt là mờ hết ngay, lúc nãy tao viết lên như vậy để trêu Hoài chút thôi. Chúng mày đừng đi tung mấy cái tin đồn thổi kiểu đấy làm gì, nhỡ lại ảnh hưởng đến bạn ấy." Kiên đã chơi xong ván game, hắn ngẩng đầu lên, nghiêm giọng đe bọn bạn khỏi lấn tới.
"Mày chả đang bảo vệ Hoài bỏ xừ ra đấy mà còn chối à? Bọn tao phải viết ngược lại thành ‘Kiên ♥ Hoài’ lên áo cho nó đúng thực tế."
Kiên cau mày, giọng đầy cương quyết: "Không! Đừng có vớ vẩn."
Một tên con trai đang chuẩn bị đặt bút lên áo để viết thì Kiên kịp thời nhoài người, với cánh tay ra ngăn lại. Hắn và tên con trai kia giằng co qua lại, xô đẩy nhau rồi không may đã làm một thứ gì đó từ trên bàn rơi xuống.
Bịch!
Âm thanh ấy vang lên như điểm rơi của một nỗi hụt hẫng. Cả bọn đồng loạt quay lại nhìn chiếc bánh gato vỡ nát dưới đất, kem dính lem nhem khắp sàn.
Giữa khoảnh khắc ấy, một giọng nói vang lên từ cửa lớp – trầm tĩnh, nhưng cũng đầy giận dỗi: "Nếu cậu không thích bánh kem thì có thể nói với tôi ngay lúc nãy mà. Mất cả một buổi tối chỉ để làm bánh gato, để rồi nhìn thấy kết quả là nó nằm be bét dưới sàn... rồi thì đồng phục bóng đá mà tôi cất công ngồi thiết kế từng chi tiết dù là nhỏ nhất, cậu can tâm ngồi nhìn nó được sử dụng như một chiếc khăn trải bàn, không hơn không kém. Tại sao lại chà đạp lên tấm lòng của tôi một cách quá đáng như vậy?"
Tất cả lặng đi. Không ai biết Hoài đã đứng đó từ bao giờ, đôi mắt cô đỏ hoe xen lẫn nỗi thất vọng tột cùng khi đã chứng kiến hết thảy.
Kiên cất giọng khẽ nhưng ẩn chứa nỗi dằn vặt: "Huynh xin lỗi. Thực ra huynh không hề có chủ ý làm như thế."
Lời xin lỗi của hắn chẳng khác gì một mũi kim chạm vào nỗi đau đang rớm máu. Hoài đứng đối diện hắn, giọng cô run run, nhưng cứng rắn: "Chính mắt tôi nhìn và chính tai tôi nghe thấy những gì cậu vừa nói và làm thì còn gì để giải thích nữa đâu hả Kiên?"
Cô nghẹn lời, tim nhói lên từng đợt. Vài phút trước, khi vừa bước ra khỏi cổng trường, cô mới nhớ ra là mình để quên tài liệu trong ngăn bàn. Lúc quay lại, cô tình cờ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Kiên và đám bạn. Giọng hắn cười cợt, những lời nói như lưỡi dao lạnh lùng cứa vào lòng cô – những lời mà dù cố lờ đi cũng chẳng thể quên.
"Cậu đâu hề tôn trong tôi, cũng chẳng hề coi trọng những thứ tôi dành cho cậu, thế thì kết thúc mọi thứ ở đây được rồi Kiên à." Câu nói vừa dứt, cô hơi cúi đầu, quay người bỏ đi, mái tóc dài buông xõa bay theo gió, che khuất những giọt nước mắt đang lã chã rơi.
Đám bạn đứng gần đó im phăng phắc, không ai dám thốt lên lời nào. Kiên thì vẫn đứng nguyên tại chỗ, khuôn mặt tối sầm, không đuổi theo, không níu kéo. Sau tất cả, chỉ là ánh mắt buồn rầu lặng nhìn bóng lưng cô khuất dần sau hành lang.
Hoài vừa đi vừa lau nước mắt, cảm xúc dâng trào trong lòng khiến bước chân cô nặng trĩu. Cô cắn môi, cố nuốt xuống sự tủi thân và bực bội đang cuộn trào trong ngực. Lần đầu tiên, cô dành nhiều thời gian và tâm sức chỉ để chuẩn bị một món quà sinh nhật cho một tên con trai lại chính là lần đầu tiên cô biết thế nào là đau lòng.
Bực mình thực sự! Trong lòng hắn, chắc mình chẳng là gì cả, hay là do trước đây mình đã lầm tưởng rằng hắn cũng có cảm tình với mình? Sự tự ái này có phải cảm giác thất tình của một đứa con gái đơn phương thích hắn như mình rồi không? Có lẽ tất cả là do mình chuốc lấy mà thôi, nếu như không cất công chuẩn bị quà sinh nhật cho hắn thì đã chẳng phải phiền lòng như thế này.
Chiều thu vẫn yên ả, nhưng trong lòng Hoài như thể toàn giông bão. Những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống con đường nhỏ, như thay cô thở dài một tiếng cho một mối tình chưa từng kịp nở.
***
Trời bắt đầu ngả về tối, trên đường đi bộ về nhà, Hoài nhận thấy mọi cảm xúc dồn nén như đang níu giữ từng bước đi, khiến cô không còn thiết tha về nhà ngay nữa. Cô dừng lại, lấy điện thoại nhắn vội cho mẹ: "Con còn đang làm dở vài việc ở trường, về muộn một chút ạ."
Đó là cái cớ đủ an toàn để cô được một mình hoặc ít nhất là không bị ai hỏi han.
Không lâu sau, cô tìm được một chiếc xích đu ở sân chơi vắng tanh. Không tiếng cười trẻ nhỏ, không ai đang đu qua đu lại và chỉ có mình cô ngồi đó, hai tay ôm lấy dây xích như để giữ cho mình không bị trôi tuột giữa khoảng trống vô hình của những suy nghĩ đang rối bời. Không gian lặng thinh như biết điều, để mặc cho cô thu mình lại, trầm ngâm với ký ức cứ thế lặng lẽ tua lại như một cuốn phim xám xịt trong đầu.
Ọc ọc…
Thời gian cứ thế trôi đi cho đến khi âm thanh phát ra từ cái bụng đói đã kéo cô khỏi trạng thái thẫn thờ như người mất hồn.
“Cái bụng của cậu sắp không chịu nổi nữa rồi kìa!”
Hoài quay ngoắt lại, ngơ ngác. “Lâm à, sao cậu lại ở đây? Cậu thấy tôi từ bao giờ vậy?”
Lâm mặc chiếc áo hoodie màu xám tro, ngồi cách cô không xa, mỉm cười điềm đạm: “Cách đây khoảng 3 tiếng trước… tôi đã im lặng ngồi đây để chờ nỗi buồn của cậu vơi đi.”
“Tận 3 tiếng á? Nhưng sao cậu biết tôi buồn?”
“Trên mặt cậu không có biểu hiện gì là đang vui cả. Tôi biết cậu buồn, chỉ là không biết cậu buồn chuyện gì thôi…”
“Thế sao cậu đủ kiên nhẫn để đợi tôi lâu như vậy?”
“Chỉ cần nghĩ đến việc được gặp cậu lâu hơn thì dù là ngồi im ngắm cậu từ xa thôi, tôi cũng chấp nhận.”
“Cậu… cậu…” Hoài lặng người trong phút chốc. Một cảm xúc mơ hồ dâng lên khiến cô lắp bắp, không biết đáp lại thế nào: “Mà cậu tìm tôi có việc gì à?”