Begin Again

Bạn nhậu hay bạn đời

Kiên bật dậy, ánh mắt vẫn còn lơ mơ buồn ngủ nhưng lại lóe lên chút tò mò. "Tưởng muội ngồi học bài, hóa ra là ngồi đọc cái này à?"

"Ngày mai có buổi chào cờ, tôi sẽ có bài phát biểu trước toàn trường thì phải chuẩn bị thật kỹ càng chứ."

"Mọi khi muội vẫn phát biểu trước đám đông tự tin lắm mà."

"Bài phát biểu lần này dài hơn mọi khi, mà không giống những lần khác. Cụ thể là không được cầm giấy đọc. Bây giờ tôi không có thời gian học thuộc thì ít ra phải nắm được ý chính để mà chém chứ."

"Muội lo lắng à?"

Câu hỏi ấy chạm đúng vào điều mà cô đang cố giấu nên chỉ đành gật đầu thừa nhận: "Ờ... lo mà, chẳng biết lúc đấy nói có bị ấp úng hay ngắc ngứ chỗ nào không."

"Không ngờ lớp trưởng siêu sao của chúng ta cũng có lúc dè dặt như thế này."

Cô cười nhạt, giãi bày: "Cậu không biết chứ tôi là đứa hay lo nghĩ linh tinh lắm, chỉ là không thể hiện ra ngoài mặt thôi. Dù trong lòng đầy giông bão cũng phải ngẩng cao đầu, tươi tỉnh đối mặt với mọi thứ."

Kiên im lặng vài giây, rồi khẽ nghiêng đầu lại gần cô động viên: "Thế thì còn sợ gì nữa. Phong thái tự tin cùng với sự khéo léo và linh hoạt trong giao tiếp của muội luôn ghi điểm trong mắt người khác mà, nên huynh nghĩ muội chỉ đang lo xa thôi. Bài phát biểu này đâu phải cái gì to tát mà có thể làm khó muội được chứ."

"Cũng chẳng biết sao nữa, mong là mọi thứ vẫn diễn ra trong khả năng tôi có thể tự biện bạch được. Mà giờ này đã muộn lắm rồi, về thôi. Tôi còn cả đống bài tập chưa làm đây này."

Hoài đứng bật dậy, kéo hắn theo như thể đang tự kéo mình ra khỏi những cảm xúc kỳ lạ ban nãy.

 

***

 

Kiên lững thững bước theo sau, được một lúc thì hắn than thở: "Ôi nhà muội xa thế, đi bộ mới có 20 phút đã mỏi hết cả chân."

"Ai bắt cậu đưa tôi về nhà đâu. Bây giờ còn dám than vãn cái gì?"

"Huynh phải đưa bạn nhậu của mình về tận nhà chứ."

"Không uống được mà cứ thích sĩ, vừa nãy uống xong thì ngất ngưởng không dậy nổi."

"Đấy là do tửu lượng của huynh chưa kịp rèn giũa nhiều, mà tự nhiên huynh lại thấy hơi đau đầu, chắc vẫn chưa hết say."

Hoài đang cúi xuống chỉnh lại quai chiếc ba lô đang cầm trên tay thì bỗng thốt lên: "Trời ơi, điên à?"

"..."

"Mau xuống đi. Gãy cả lưng bây giờ, nặng quá!" Chưa được sự đồng ý của Hoài, đột nhiên hắn đã tự ý nhảy lên lưng cô, bắt cô cõng mình.

"Thôi muội đã thương thì thương cho chót, đã không bỏ rơi huynh lúc nãy say rượu thì bây giờ tiện thể cõng huynh về nhà muội đi."

"Đồ mặt dày! Cậu có phải con trai không đấy? Cái lưng của tôi sắp không chịu nổi sức nặng của một con trâu mộng như cậu nữa rồi." 

Hoài tức tối giãy giụa liên tục để cố gạt hắn xuống khỏi lưng mình trong khi hắn cứ cười khì khì, ôm riết như một đứa trẻ bướng bỉnh. Trong tiếng cười ấy, giữa con đường dài thăm thẳm, ánh đèn hắt lên hai bóng lưng – một đang vác một tên lầy lội, một đang vùng vẫy không cam chịu. Nhưng cả hai... đều không biết, trong đêm tối ấy, họ đã âm thầm bước vào một đoạn ký ức rất dài của nhau.

"Đùa chút thôi mà, đừng nóng." Kiên vừa nhảy xuống khỏi lưng Hoài đã nhe răng cười vô tội.

Hoài đứng bên lề đường, hơi thở còn phập phồng như thể vừa trút được gánh nặng ra khỏi người. Cô gườm gườm nhìn hắn, giọng chua chát như dấm: "Tiễn vong tại đây! Mời vong về cho."

"Về đến nhà muội rồi à?"

"Phải! Mệt quá đi mất." Hoài uể oải đáp, tay không ngừng xoa vai, đấm bóp như thể vừa gánh còng lưng.

"Công nhận muội cũng khỏe thật, nãy còn cõng huynh đi được cả chục bước đấy." Hắn vẫn tỉnh bơ, coi đó chỉ là chuyện vặt vãnh.

Hoài hít một hơi dài, dằn lại sự bực bội đang sục sôi trong lồng ngực: "Tôi chưa thấy tên nào nhây như cậu, đã say sỉn không về được xong bắt người khác đợi cậu hết say trong mấy tiếng đồng hồ ngủ gật trên ghế đá, rồi lại còn đòi người ta phải cõng mình. Thử hỏi trong hai đứa chúng ta ai mới là con trai đây?"

"Thôi nào, nhìn vào sự thật không thể ngờ tới là lớp trưởng siêu nhân của chúng ta có thể vượt qua giới hạn của một đứa con gái cao gần 1m6 chưa đầy 50kg đã gồng mình cõng một đứa con trai hơn 1m8 70kg cũng là đỉnh lắm rồi."

"..." Hoài mím môi, không nói. Không khí căng thẳng từ vài phút trước chợt tan đi khi cơ mặt cô đã dãn ra, ánh mắt cũng dịu lại.

"Dù sao cũng cảm ơn bạn nhậu đã đi la cà cùng huynh hôm nay. Thiết nghĩ sau này cả đời huynh mà uống say cũng không sợ bị vất vưởng một mình ngoài đường nữa, kiểu gì cũng có người cõng về rồi. Từ giờ huynh nên gọi muội là siêu nhân Hoài cứu rỗi những tâm hồn say sỉn!"

"Chỉ hôm nay thôi, ai dại gì mà làm bạn nhậu cả đời của cậu."

"Không làm bạn nhậu mà cũng chẳng phải bạn bè thì chắc muội muốn làm... bạn đời?"

Dường như hắn có một siêu năng lực là có thể điều hòa được cảm xúc của người khác và kết quả là cô đã bật cười, nụ cười ấy xóa sạch mọi mệt mỏi và bực bội. Cô xua tay, bỏ qua: "Xùy xùy, đừng có gạ gẫm cái kiểu trẻ con đấy nữa. Thôi, cậu về đi, tôi phải vào nhà đây. Ở ngoài này nói chuyện to quá, sợ bố mẹ tôi lại nghe thấy."

Cô quay người toan bước đi thì hắn gọi lại: "Khoan đã, hôm nay... cảm ơn muội!"

Hoài khựng lại, trề môi hỏi: "Cảm ơn vì hôm nay cật lực làm cu li cho cậu à?"

"Không, huynh nói thật đấy!"

"Sao?"

"Một ngày được đi ăn chơi, đập phá với muội... cũng thật nhiều kỷ niệm và thú vị đấy chứ. Cảm ơn vì cảm giác bình yên mà muội mang lại. Muội luôn thông minh, hiểu chuyện, dễ mến và không hề ồn ào như những cô gái khác."

Hoài lại bật cười khúc khích, khẽ đá nhẹ chân hắn: "Dễ mến cái gì, chắc là dễ bắt nạt phải không?"

"Người tên Hoài là lại bắt đầu hoài nghi rồi."

Cô hơi cúi đầu, giọng bỗng trầm xuống: "Mà thôi, ngoại trừ việc cậu say sỉn rồi bắt tôi cõng ra thì dù sao hôm nay tôi cũng rất vui. Vui vì được trải nghiệm một ngày không phải làm học sinh ngoan. Vui vì được xả hơi trước một kỳ thi lớn. Và vui vì... có một người bạn đúng nghĩa, có thể đi chơi cả ngày với mình mà không hề lợi dụng mình."

"Lợi dụng?"

"Bọn con gái trong lớp luôn muốn chơi với tôi vì tôi học giỏi, có thể cho họ chép bài, có thể một mình làm hết khi có bài tập nhóm hay thuyết trình nhóm,... thường là như vậy đấy. Đôi khi tôi từ chối những yêu cầu đó từ bạn bè thì cũng phải lựa lời nói khéo để không làm người ta phật lòng. Tóm lại, là một đứa con ngoan trò giỏi trong mắt bố mẹ, thầy cô, bạn bè và mang trong mình một vỏ bọc hoàn hảo thật nhàm chán."

Hắn lặng đi một lát, rồi lại tươi tỉnh nói: "May mà hôm nay có một buổi bung xõa để đi đú với huynh." 

“Này! Tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy.” Giọng Hoài có chút giận dỗi, nhưng vẫn thẳng thắn trút hết tâm sự trong lòng:“Quả thực hôm nay là một ngày mà tôi không phải ép mình sống theo khuôn khổ nữa, được tự do làm những điều mình thích. Sau này tôi sẽ tự tạo thêm cơ hội cho mình để được đi quẩy tung trời với cậu."

"Vậy thì muội phải nghiêm túc cảm ơn huynh đi. Từ khi học chung lớp với huynh là muội bớt cô đơn và cảm thấy đỡ tẻ nhạt hơn rồi."

"Ờ, cảm ơn người bạn cà chớn đã bước vào cuộc đời tôi. Dù sao thì cậu cũng mang lại một màu sắc mới trong cuộc sống của tôi."

"Màu sắc mới?"

"Ừ..."

"Hồng à?"

"Không hẳn, nhưng mà màu hồng cũng đâu có tệ."

"Huynh nghĩ thứ gì đó có một chút hồng… chắc sẽ làm muội thấy vui." Hắn nghiêng đầu, nháy mắt tinh nghịch như thể vừa buông ra một lời dự đoán lấp lửng rồi vẫy tay chào tạm biệt cô.

Hoài đứng nhìn theo bóng dáng ấy khuất dần trong ánh đèn vàng, trong vô thức bắt đầu tưởng tượng ra viễn cảnh đầy ắp tiếng cười khi coi hắn như một người bạn đồng hành cùng mình trong những cuộc vui của tuổi trẻ. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px