Begin Again

Trời tính không bằng Kiên tính

"Hình như cậu đã đoán trước được kết quả nên mới chọn bức ảnh này?" Cô ngỡ ngàng khi nhìn vào bức ảnh mình đạt giải, đó là lúc Kiên chụp cô đang lom khom đẩy chiếc xe đạp của một cô bé mắc kẹt trong vũng lầy với bộ dạng áo trắng lấm lem, tay chân bê bết bùn nhưng nụ cười trên gương mặt thì sáng bừng như ánh nắng lấp ló giữa khung cảnh âm u.

"Cũng đâu có gì khó đoán. Nhìn từ thực tế là tự suy ra thôi, mấy bạn hot girl trong lớp tuy là xinh hơn muội nhưng đi từ thiện trên vùng cao mà chỉ chụp mấy cái ảnh rất tầm thường thì không thể gây ấn tượng được, trông quá nhàm chán vì chỉ cần biết ăn mặc và trang điểm chỉn chu rồi tạo dáng chụp ảnh đang làm hành động gì đó rất nhẹ nhàng, không cần động chân động tay gì cả. Những bức ảnh chỉ là diễn và hời hợt như thế chắc là rất nhiều." 

"Hai bạn đi cùng hôm trước tôi cũng thế, thấy cả người lẫn xe đạp của cô bé bị kẹt trên con đường đang sạt lở mà cũng kệ vì sợ giúp thì lại bị lem bẩn quần áo. Mà tình cờ bắt gặp cậu ở chỗ đấy nhưng cậu cũng không ra mặt giúp đỡ vì đang mải chụp ảnh hả?" 

"Ừ, hôm đó huynh không mang theo máy ảnh, nên chỉ chụp vội bằng điện thoại nhưng cũng tương đối rõ nét. Đó thực sự là một khoảnh khắc tuyệt vời, lòng tốt của muội giống như một thứ trang sức lấp lánh giúp muội tỏa sáng. Dù khuôn mặt hay trang phục đang bị lấm lem trong đống bùn lầy vẫn không thể làm lu mờ nụ cười tươi rói và mãn nguyện của muội khi giúp được cô bé kia. Còn huynh chủ ý không ra mặt giúp vì thừa biết kiểu gì một mình muội cũng làm được." Ánh mắt Kiên nhìn cô chăm chú như thể đang chia sẻ những điều chưa nói từ tận đáy lòng mình.

"Tôi nhận ra suy nghĩ sâu sắc trong đầu cậu thực sự khác xa so với vẻ bề ngoài tưng tửng, vô lo vô nghĩ như thường ngày của cậu. Có những lúc cậu như thể là một con người hoàn toàn khác…" Ngẫm lại mọi chuyện, trong ánh mắt Hoài lấp lánh điều gì đó vừa xúc động vừa khó nói nên lời.

Giây phút ấy, nụ cười lặng lẽ của cô và ánh mắt ấm áp của hắn như chạm nhau trong một khoảng không rất riêng mà bình yên, dịu dàng và không ai lên tiếng nữa.

 

***

 

Vào một buổi gần trưa đẹp trời, nắng chói chang rọi qua từng tán lá trên hàng cây bàng xanh mát trước cổng sau của ngôi trường quen thuộc. Giữa không gian yên tĩnh, một bóng dáng cao lớn bất ngờ lướt qua bức tường bao phủ đầy rêu phong. Kiên nhún người, thực hiện những động tác dứt khoát và thành thục rồi “bịch” một cái, nhẹ nhàng tiếp đất như thể đây là việc hắn đã làm không biết bao nhiêu lần.

"Bắt quả tang lại trốn tiết." Tưởng rằng đã trót lọt, nhưng một giọng nói vang lên sau lưng đầy vẻ đắc ý khiến hắn “đứng hình”.

Nhận ra người vừa lên tiếng, hắn lập tức nhoẻn miệng cười, chẳng mảy may bối rối: "Chuyện thường tình như cơm bữa mà." 

"Tuy là vậy, nhưng tôi lại bắt được cậu, cậu không sợ tôi mách cô chủ nhiệm à Kiên?" Hoài khoanh tay tiến lại gần, đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm khắc nhưng giọng điệu lại không giấu nổi vẻ trêu chọc.

"Muội sẽ không mách đâu, huynh biết mà." Kiên vẫn lững thững bước đi, ngữ điệu ung dung đến phát bực.

"Sao cậu lại nghĩ vậy?"

"Nếu muốn mách thì giờ này muội có lẽo đẽo đi theo huynh nữa không? Không phải muội cũng đang học đòi cái thói trốn tiết đấy à?"

Hoài chau mày, liền phản bác: "Tôi không giống cậu, cô chủ nhiệm nói rằng tất cả những tiết thể dục tôi được phép nghỉ để làm bài tập ôn luyện cho kỳ thi học sinh giỏi sắp tới."

"Thì muội tiếp tục nghĩa vụ làm con ngoan trò giỏi đi, cứ đi theo huynh mãi làm gì?"

"Có người đi ăn chơi, đập phá cùng cậu cho đỡ buồn."

"Buồn cái nỗi gì, thôi đi chỗ khác chơi đi. Muội để yên cho huynh là huynh thấy vui lắm rồi."

"Vậy thì cậu chơi một mình cả đời đi. Còn đồng bọn của cậu sẽ chết chắc đấy."

"Sao chứ?" Hắn dừng lại, quay hẳn người lại nhìn cô.

"Tôi có thể không tố cáo cậu trốn tiết nhưng tôi lại có thể tố cáo hai bạn nam ngồi sau cậu, họ còn trốn tiết nhiều hơn cậu. Mà mấy người lúc nào cũng rủ nhau trốn tiết tập thế đấy thôi, tôi còn chụp lại được cả ảnh đây này."

"Suỵt! Be bé cái mồm thôi." Hắn lập tức đưa một tay bịt miệng cô, tay còn lại vòng qua vai kéo cô rời khỏi cổng sau, giọng nói khe khẽ đầy giấu giếm. "Lần trước huynh giúp muội đạt giải trong cuộc thi ảnh, giờ đến lượt muội giúp lại huynh…"

"Thế phải làm sao?"

"Muội cũng đâu có cần phải làm gì, muội cứ nhắm mắt cho qua thôi. Dù là huynh hay đồng bọn của huynh trốn học thì muội cứ coi như là không nhìn thấy, nếu thầy cô mà hỏi muội chỉ cần nói là muội không để ý vì những tiết thể dục là thời gian muội ôn thi."

"Đúng là mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của cậu. Giúp cậu đã đành, giờ lại còn thêm cả đồng bọn của cậu nữa…"

 "Đồng ý đi, huynh sẽ cho muội nhập hội, thậm chí muội muốn đi ăn kem thì huynh cũng chiều, đằng nào thì lần trước cũng chưa đi mà…"

Hoài mỉm cười, khoái chí ra mặt: "Xem ra trời tính không bằng Kiên tính… Vậy thì đi ăn chơi xả láng thôi."

Thế là lời đe dọa nhẹ nhàng của Hoài nhanh chóng biến thành cái cớ hoàn hảo cho một vụ trốn tiết đầy lý lẽ. Sau khi cùng nhau thưởng thức vài cây kem mát lạnh, cả hai còn kéo nhau đến khu vui chơi giải trí nằm gần trung tâm thành phố. Kiên đành phải chiều theo hết những trò mà Hoài chỉ tay vào – từ đua xe, ném bóng cho đến cả tàu lượn xoắn ốc khiến mặt mũi hắn tái xanh.

 

***

 

Đến tối, khi bụng cả hai đã no căng sau một bữa lẩu nướng thơm lừng tại quán ăn vỉa hè của học sinh, sinh viên trong thành phố, thì hai đứa mới lững thững bước lên xe buýt về nhà. 

Két!

Tiếng xe buýt phanh gấp khiến một cô nhóc đang ngủ say như Hoài bỗng giật mình, người chúi về phía trước.

"Chết thật, ngủ gật trên xe lúc nào không hay. Bác tài ơi, cho cháu xuống xe ạ!" Cô luống cuống đứng bật dậy, ngơ ngác nhận ra cảnh vật bên ngoài đã hoàn toàn khác với trạm dừng gần nhà.

Còn Kiên vẫn ngủ như chết, đầu ngả sang một bên, miệng khẽ khò khè. Hoài đành lay mạnh hắn, gọi to: "Dậy đi, xuống xe nhanh nào. Đi quá điểm dừng mất một đoạn rồi." 

"..." Hắn không đáp, chỉ lồm cồm bước xuống, mắt nhắm mắt mở, tay vẫn không quên bấu vào balo của cô như một phản xạ vô thức. 

Cuối cùng, khi cả hai cùng bước xuống xe với bộ dạng vật vờ, trời đã tối hẳn. Gió đêm lùa qua mát rượi, cuốn theo cả bụi bặm ven đường lẫn hương hoa sữa thoang thoảng. Thấy hắn vẫn lảo đảo, mắt lim dim như chưa tỉnh ngủ, Hoài dừng lại bên chiếc ghế đá cạnh bến xe buýt để nghỉ chân một lát. Vừa ngồi xuống chưa kịp duỗi chân, Kiên đã nằm ườn ra, đầu gối lên đùi cô, rồi lại nhắm mắt, thở đều đều.

"Này, cậu định nằm ì ra đây ăn vạ à? Tôi mặc kệ cậu đấy."

"Buồn ngủ quá."

"Trời tối rồi, về thôi. Còn cậu không dậy thì tôi tự về trước đây."

"..."

"Dậy đi! Nhanh nào. Nằm đây muỗi đốt đau lắm."

"..."

"Haiz, bó tay với cậu rồi đấy!"

"..."

Mặc cho cô lắc, lay, dọa dẫm đủ kiểu, Kiên vẫn nằm im ngủ ngon lành, hai má hơi đỏ ửng lên cùng hơi thở phả ra mùi rượu nhè nhẹ. Hoài nhìn vẻ an yên của hắn lúc ngủ mà không nỡ đánh thức hắn thêm lần nào nữa cho dù cô có hơi khó chịu…

 

***

 

Buổi tối, con đường nhỏ chỉ còn lác đác vài người qua lại, đèn đường thỉnh thoảng nhấp nháy như đang cố gắng chống chọi với bóng đêm đang phủ dần lên mọi ngóc ngách. Trong khung cảnh dần trở lên tĩnh lặng, Kiên vẫn ngủ say sưa, còn Hoài tranh thủ lật giở những ghi chép trong cuốn sổ của mình, mắt chăm chú đọc từng dòng chữ nắn nót dưới ánh đèn đường mờ nhạt.

Bất chợt, một luồng ánh sáng trắng loá chiếu thẳng vào người khiến cô nhăn mặt và nheo mắt lại theo phản xạ: "Chói mắt quá!"

Hoài cúi xuống thấy Kiên đang ngủ mà cũng nhíu mày khó chịu, hàng mi khẽ run lên vì bị làm phiền. Không nghĩ ngợi nhiều, cô liền đưa bàn tay ra chắn ánh sáng ấy cho hắn. Đó là luồng đèn pha chói lóa từ chiếc ô tô vừa đậu gần đó.

"Bỏ tay ra đi, nếu không muội sẽ bị mỏi tay đấy." Giọng hắn khẽ khàng như đang thủ thỉ, nhưng lại đủ khiến lòng cô dậy sóng. Bàn tay to lớn của hắn đột ngột nắm lấy tay cô.

Thình thịch!

Một nhịp, rồi hai nhịp. Tim Hoài bỗng đập nhanh bất thường. Bàn tay nhỏ bé của cô được bao bọc trọn vẹn trong bàn tay ấm áp của hắn. Cảm giác ấy như đánh thức điều gì đó rất lạ trong cô. Nó như thể lần đầu trong đời, cô cảm thấy mình được ai đó quan tâm theo cách nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa.

"Tay lạnh ngắt rồi kìa!"

"À... thì... là nãy giờ tôi mải đọc cái này nên cũng không để ý." Hoài luống cuống rút tay lại, rồi vội giơ cuốn sổ nhỏ ra trước mặt để đánh lạc hướng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px