Người tàn ác thường sống thảnh thơi
Hắn chỉ cười trừ rồi làm ra vẻ chẳng có gì to tát. "Muội muội là con gái gì mà còn khỏe ngang với con trai. Đúng là không hổ danh làm người anh em của huynh."
"Lại còn nhây nữa hả? Tôi mà là con trai thì cậu chết chắc rồi đó." Hoài vừa nói vừa túm áo hắn, không nương tay mà đấm liên tiếp vào lưng hắn như trút hết cả mệt nhọc lẫn bực tức.
"Thôi thôi, huynh mò lên tận miền núi chỉ để bảo vệ muội đấy, người anh em của ta!" Hắn giơ hai tay đầu hàng, vẫn không quên pha trò.
"Bảo vệ? Ngứa tai quá! Cậu chẳng được cái tích sự gì hết."
"Người ta cũng vừa đi từ thiện như muội mà."
"Thật hả?" Ánh mắt Hoài dịu xuống đôi chút, có phần tò mò.
"Đang có chương trình ủng hộ sách vở, đồ dùng học tập cho các học sinh nghèo ở miền núi, trường mình hưởng ứng thì cửa hàng Fast Food K&K của chúng ta cũng vậy. Ngoài sách vở, đồ dùng học tập thì còn có những suất ăn nhanh như gà rán, bánh ngọt,… cũng được trao đến tay các em nhỏ."
"Nhưng phải mang đồ ăn từ tận chỗ bọn mình lên đây sao?"
"Không cần. Cách đây một đoạn đường không quá xa là đến thành phố, hôm nay mới khai trương cơ sở mới của cửa hàng mình ngay ở đấy nên đồ ăn được chuyển đi từ chỗ đó."
"Bây giờ tôi mới biết đấy."
"Biết muội đi với trường rồi nên anh Hiệp cũng chỉ bảo mỗi huynh đi cùng thôi. Mà các bé cũng rất thích gà rán nên mở cửa hàng ở khu vực thị trấn đông dân cư là hợp lý."
"Vậy chắc chỉ có mỗi hai người đại diện đi thôi."
Hắn vuốt cằm, gợi ý: "Nếu muội không muốn đi theo đoàn của nhà trường là bắt xe khách về thì có thể ngồi sau xe máy anh Hiệp chở, như thế sẽ nhanh hơn với lại cũng đỡ bị say xe."
"Vậy còn cậu thì sao?" Cô không hiểu sao tự dưng hắn lại ra vẻ biết nghĩ cho mình như thế?
"Huynh nói thế là nhường chỗ cho muội được ngồi xe máy để anh Hiệp chở về, còn huynh tự đi xe khách là được rồi."
Cô nghi ngờ, hỏi lại: "Sao tự nhiên cậu lại tốt bụng vậy?"
"Rất đơn giản, vì muội là người anh em của huynh."
Hắn nhìn cô cười, cách nói chuyện đang cố tỏ ra rất chân thành nhưng cô vẫn cảm thấy hơi nghi ngờ. "Thôi đi!"
"Vì muội là người anh em của huynh, sẵn sàng làm thay ca giúp huynh bất cứ khi nào."
Bây giờ hắn mới bộc lô bản chất, cô lắc đầu rồi thốt lên đầy ngao ngán: "Biết ngay là có mục đích mà."
"Muội được đi xe máy về sớm thì đi làm thêm thay huynh, còn huynh phải chờ vài tiếng nữa mới bắt được xe khách nên không kịp đi làm."
"Nhưng hôm nay đâu phải ca của cậu."
"Hôm trước đổi ca cho một bạn khác thì hôm nay làm bù. Nếu muội vẫn phân vân thì thôi vậy."
"Chờ đã, ai bảo từ chối đâu. Tôi chấp nhận bị cậu bóc lột sức lao động còn hơn là chờ xe khách, chắc về nhà cũng gần nửa đêm thì quá tội mà lại còn say xe nữa." Biết mình lại bị hắn dắt mũi nhưng cô đành ngậm ngùi nghe theo vì chẳng còn cách nào khác.
***
Vào một buổi sáng nhiều mây, không nắng nhưng cũng không mưa, tiết trời man mát như thể xoa dịu những tâm hồn đang ngái ngủ sau tiết học đầu tiên. Trong lớp, không khí bỗng trở nên nhốn nháo khác thường. Một nhóm học sinh đang túm tụm ở góc cuối lớp, tay cầm những tấm hashtag màu mè, cười đùa không ngớt như vừa vớ được thứ gì đó hay ho.
"Mấy cái hashtag cầm tay này trông hài thực sự."
"Lớp trưởng của chúng ta mặt quá đỗi biểu cảm."
"Nhiều meme thế này tha hồ mà cầm chụp ảnh."
Giữa đám đông rôm rả đó, không thể thiếu Kiên – kẻ khởi xướng cho mọi chiêu trò trong lớp học đang ngồi vắt chân chễm chệ trên mặt bàn, đôi mắt ánh lên sự đắc ý như vừa giành chiến thắng trong một cuộc thi sáng tạo mà không ai mời. Hắn chỉ tay vào mớ đạo cụ bày trên bàn, hả hê giới thiệu: "Mọi người thấy tôi chọn chỗ in hashtag đủ uy tín chưa? Mà mấy cái hashtag cầm tay này chỉ là phụ thôi, còn cái chính là tấm standee hình chữ X cực phẩm còn đang ở trong hộp carton mà chưa kịp khui kia kìa."
Thấy Kiên khoái chí rêu rao chiến lợi phẩm của mình trước sự trầm trồ của lũ bạn cùng lớp khiến Hoài tò mò: "Cái gì đây vậy Kiên?"
Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, cô phẫn nộ khi phát hiện hóa ra mình đã bị đem ra làm trò cười của cả lớp: "Cậu lấy ảnh của tôi ra rồi chế thành meme xong in thành hashtag cầm tay hả?"
Kiên vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như thể đang trình bày một dự án nghệ thuật: "Lớp mình cũng vừa công nhận là mặt của muội muội trông rất biểu cảm, mà biểu cảm đa dạng như vậy, không để làm meme thì lại uổng phí quá. Cũng phải kiếm cái gì cho các bạn cầm lúc chụp ảnh chứ, sắp đến ngày 20/11 còn gì."
Hoài gắt lên phản bác: "Chương trình hôm đó ai thích thì chụp ảnh và ai muốn thì tự chuẩn bị hashtag chứ có ai mướn cậu phải làm thế?"
"Cũng như người ta thôi, huynh thích thì huynh làm và huynh sẽ làm những điều mình muốn làm cho người khác."
Hoài tức nghẹn họng, lườm đống hashtag như thể chỉ muốn thiêu rụi tất cả với một loạt phiên bản của chính mình được in sắc nét trên từng chiếc hashtag: từ cách nhăn mặt, bĩu môi, chu mỏ phụng phịu đến kiểu cười há to miệng sảng khoái hay mếu máo, giận dỗi,…
Tưởng chừng như cơn tức giận của Hoài sẽ kéo dài một lúc, nhưng chẳng được bao lâu tâm trạng của cô lại thay đổi ngay tức thì: "Phì!"
"Sặc! Buồn cười chết mất." Không chỉ có Hoài mà mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía đó rồi bật cười như vỡ chợ sau khi tấm standee vừa được lấy ra khỏi thùng carton.
Đúng lúc này, cánh cửa lớp bật mở. Cô giáo chủ nhiệm bước vào với khuôn mặt còn chưa hiểu chuyện gì, và đập ngay vào mắt là tấm standee lố bịch đang đặt ở giữa lớp: "Anh Kiên! Anh to gan lắm. Sao anh dám in hình cục phân chình ình ở đây là để xúc phạm tôi hả?"
Không hề run sợ, Kiên dõng dạc đáp: "Cô nói vậy là oan cho em quá. Tuy em chưa phân… biệt được phép ẩn dụ hay hoán dụ mà các cô giáo Ngữ Văn dạy trong sách vở nhưng biết áp dụng kiến thức đó vào thực tế khi chèn hình ảnh cục phân… vào standee thay cho việc in tên cô vào đó vì phân… là ‘dung’ trong tiếng Anh mà, đọc thì là như vậy còn viết thì viết là ‘D-U-N-G’. Trong khi cô giáo của em tên là Dung, mà ‘dung’ cũng là phân… thưa cô. Với những phân… tích như vậy, em mới mạnh dạn in tấm standee 2 trong 1 này."
Lời giải thích dở khóc dở cười ấy nhắc đến năm lần chữ ‘phân’, và lần nào hắn cũng kéo dài hơi để nhấn nhá đầy chủ ý, khiến cô giáo giận đến nỗi nổi đầy gân xanh trên trán. Nghe Kiên thao thao bất tuyệt cãi lời cô giáo, cả bọn lại không nhịn được cười, người thì mím môi để cười không phát ra tiếng, người thì ôm mặt để cười không bị lộ liễu, người thì không nhịn được đành úp mặt vào sách vở để lén cười.
"Vớ vẩn. Anh đi ra ngoài cửa lớp, tôi phải nói chuyện riêng với anh."
"Vâng." Kiên đáp rất đỗi bình thản, tay đút túi quần, dáng vẻ dửng dưng đi theo cô giáo ra hành lang.
Còn mấy đứa bạn hay hóng hớt thì tranh nhau nép vào cửa lớp, rướn tai nghe trộm như đang theo dõi một show truyền hình thực tế gay cấn.
"Tôi tưởng anh có lòng tốt in một tấm ảnh đàng hoàng lần trước anh chụp để tặng tôi nhưng cuối cùng anh không làm vậy mà giờ cái trò phỉ báng giáo viên ra, anh hơi bị to tội đấy. Ngoài ra, tôi vẫn còn chưa kịp tính cái tội có hôm giữa trưa anh nhắn tin, thậm chí cũng có hôm nửa đêm anh lại gọi điện làm phiền tôi, thành ra là anh cuối rầy tôi từ giấc ngủ trưa đến giấc ngủ ban đêm. Học kém, phá phách thì đã đành, đằng này còn không biết ý tứ gì, trong đầu chỉ nghĩ cách gây phiền hà đúng lúc người ta nghỉ ngơi."
"Khi mà học sinh ngập ngụa trong đống bài tập thì cô lại nằm ngủ nên em mới nhắn tin, gọi điện hỏi cô xem những lúc như thế cô ngủ có ngon không. Mà em thấy cô luôn giao nhiều bài tập nhất trong tất cả các môn học, bài kiểm tra giấy cũng rất nhiều. Buổi trưa thì cô nhờ vài bạn nhập điểm bài kiểm tra giấy vào máy tính hộ cô để cô nằm nghỉ. Ban đêm làm bài tập đã oải lắm rồi, mà buổi trưa còn cật lực làm thay cả việc cá nhân cho cô. Đúng là người tàn ác thường sống rất thảnh thơi. Đã thế, cô lại còn thiên vị bạn nào đó trong lớp nữa nên bọn em rất bức xúc."
Những lời lẽ phản kháng đầy lý sự cùn cối của Kiên khiến ai nấy nghe được đều mắt tròn mắt dẹt, nhưng cũng không giấu nổi sự buồn cười. Dù nghịch phá là thế, nhưng hắn luôn có cách khiến người ta phải bật cười, đôi khi cả lúc đang tức muốn phát điên.