Muốn hẹn hò thật hả
Hoài thở hắt ra, trong mắt thấp thoáng chút tổn thương xen lẫn bất lực: "Ừ. Cô bảo là bạn Vy đã rất cố gắng trong kỳ thi vừa rồi nhưng chỉ thua muội có 0.5 điểm. Với lại Vy là Bí thư lớp mình, bạn ấy cũng hăng hái tham gia các hoạt động của đoàn, đội thay muội. Vì muội bận học trước kỳ thi học sinh giỏi nên bảo muội nhường cho bạn ấy một lần, còn thực tế thì những lần thi khác cũng không có ai soán ngôi của muội được. Mà mấy hoạt động của đoàn, đội muội cũng đâu có nhờ, bạn ấy chủ động ngỏ lời muốn tham gia đấy chứ. Chắc cô Dung thiên vị bạn ấy nên mới ra sức thuyết phục muội, còn món quà kia chắc là tặng cho muội để dễ bề làm muội xuôi theo ý cô."
"Muội định sẽ đồng ý hả?" Giọng Kiên đã có chút bất bình thay Hoài.
"Không, chắc nhìn muội lúc đó cũng hơi lưỡng lự nên cô chỉ bảo là muội cứ suy nghĩ rồi trả lời cô sau cũng được."
"Đã không thích thì cứ bày tỏ rõ quan điểm."
"Cũng định vậy, chỉ là chưa biết nói sao cho khỏi mất lòng thôi.” Hoài ngập ngừng, rồi bỗng bật cười khi nhớ ra chuyện ban nãy. “À, mà tôi chưa dám tin là lúc nãy cậu lại chụp ảnh cho cô Dung đâu.”
Kiên phì cười, đưa điện thoại ra cho cô xem ảnh: "Chụp muội muội là chính chứ cô Dung chỉ để làm nền. Mà muội vừa quên cách xưng hô của chúng ta rồi."
Hoài lấy tay che miệng, đáp: "Sorry. Huynh à, huynh cho muội xem ảnh với."
Hắn mở album ảnh trong điện thoại ra, lướt đến tấm cô đang cười rạng rỡ, rồi tặc lưỡi nhận xét: "Huynh thấy lúc đó muội rất vui vẻ nhưng nụ cười hơi công nghiệp."
"Nở một nụ cười bán nguyệt như kiểu là phản xạ của muội rồi."
"Có ai bảo xấu đâu nhưng trông không có gì đặc biệt hay tạo được dấu ấn cho người nhìn, với lại nó cũng phải gắn liền với một hành động nào đó ý nghĩa hơn thì mới ăn giải được chứ. Mà huynh nói muộn có đang nghe không vậy?"
Hoài cắm cúi mân mê cây bút trên tay, gật đầu nhè nhẹ: "Vẫn nghe chứ, đang loay hoay… không biết là cái bút mực này bị làm sao mà tự dưng không viết được."
"Đưa xem nào."
"Ôi cái áo của tôiiiiiiiiiiiiiiii!" Vừa cầm lấy cây bút, Kiên vung nhẹ vài cái trước khi viết thử. Ai ngờ, một vệt dài toàn những chấm mực xanh từ nhỏ đến to bắn thẳng lên áo trắng đồng phục của Hoài. Cô trừng mắt nhìn Kiên, tức tối đến mức chẳng buồn giữ phép tắc xưng hô nữa: "Bắt đền đấy! Cậu làm mực bắn hết lên áo tôi rồi."
Kiên xua tay giải thích: "Không may! Mà tất cả là tại cái bút này. Thôi để huynh mua cho muội cái bút khác xịn hơn."
"Không. Cái cần đền là áo, chứ không phải bút."
"Huynh đền cho muội mấy cái ảnh xinh xắn lúc mà áo chưa bị dây mực chắc là đủ rồi."
"Không can tâm đâu."
"Muốn thế nào nữa?"
Hoài đưa tay lên cổ họng nuốt khan rồi nảy ra một ý định: "Đi ăn kem đi, trời nóng bức đi ăn kem cho mát."
"Rủ mấy thằng thích hẹn hò với muội thì đi đâu chúng nó cũng đi." Kiên bĩu môi ra vẻ ngán ngẩm.
"Tức là cậu không muốn hẹn hò với tôi hả?"
Tự dưng từ lúc nổi đóa lên mình lại quên mất cách xưng hô với hắn rồi còn thốt ra câu hỏi ngớ ngẩn này làm gì chứ? Xấu hổ quá, ước gì thời gian có thể quay ngược trở lại để mình thu hồi lại câu đó.
Thấy Hoài nhăn nhó như thể biết mình lỡ lời, Kiên lại được đà xỏ xiên: "Muội muội à, làm gì có thằng con trai nào muốn hẹn hò với người anh em của mình chứ?"
Hoài lại cáu tiết lên lần nữa: "Không có huynh muội gì ở đây cả, tôi không làm anh em của cậu nữa."
Kiên nhanh miệng tiếp lời, vẻ mặt hắn câng câng như thể muốn chọc tức cô: "Nói vậy là muội muội muốn hẹn hò với huynh thật hả?"
"Ai bảo thế? Chỉ là…"
Hoài chưa kịp phản pháo thì Kiên đã ngắt lời: "Người anh em à, giờ này huynh chỉ muốn đi bơi thôi. Muội muốn đi với huynh thì chỉ có thể là ra hồ bơi. Mà lần trước muội cũng viết bậy lên áo huynh rồi, thôi thì hòa cả làng vậy."
Đúng lúc này có một cậu bạn khác cùng lớp đi ngang qua, vỗ vỗ vào lưng Kiên: "Đi bơi không Kiên ơi? Hồ bơi bên cạnh nhiều gái xinh lắm."
"Có chứ, động lực để chăm chỉ đi bơi hằng ngày là đây chứ đâu. Với lại tao vừa mua được bộ máy bay điều khiển từ xa mới xịn đét, đang nóng lòng muốn ra sân sau chơi thử trước khi đi bơi." Kiên vừa nói vừa lấy đồ chơi trong cặp ra khoe với bạn mình.
"Ok, vậy tao đi test hàng với mày luôn rồi đi bơi sau cũng được, nhưng mày bỏ mặc lớp trưởng hả? Tao lại cứ nghĩ mày chung thủy với lớp trưởng của chúng ta như hình với bóng."
Kiên liếc nhìn Hoài rồi thốt ra một câu đầy ẩn ý: "Ở đây có một sự chung thủy khác là đủ rồi."
Hoài tròn mắt khi nghe Kiên nói bâng quơ như thể sấm sét giữa trời quang: "Hả?"
"Phẳng lỳ như bức tường tức là chung thủy với thời gian rồi mày." Giọng Kiên tỉnh bơ, không hề nhận ra mình vừa gieo rắc một cú đấm chí mạng vào lòng tự tôn mỏng manh của một cô gái mới lớn như Hoài.
Cô trừng mắt, tay chống nạnh đầy thách thức: "Ê, đừng có thản nhiên chế giễu tôi nhé. Để đến hôm tổ chức prom tôi mặc đồ sexy bốc lửa cho mấy người lác mắt."
Kiên khoanh tay lại, nhìn cô từ đầu đến chân với ánh mắt đầy vẻ chọc ghẹo: "Cần gì phải đợi đến hôm đó. Giả sử muội muội mà cởi trần đi bơi với huynh thì chắc nhìn xa người ta cũng sẽ cho rằng đấy không khác gì một thằng con trai đâu."
"Haha, có khi là vậy thật..." Cậu bạn đứng cạnh hắn hùa theo, khiến Hoài chỉ muốn độn thổ.
“…” Hoài im lặng và quay đi, cố giấu nét mặt đang ửng đỏ vì bực và xấu hổ.
Thằng cha đáng ghét này, không lẽ hắn không coi mình là con gái chỉ vì mình lép thôi sao? Mà tại sao mình lại cảm thấy uất ức vì điều đó chứ? Nhưng sao mình lại cứ muốn đi chơi với hắn vậy nhỉ?
Gió vẫn lùa qua cửa sổ lớp học mà lòng Hoài thì cứ rối bời, tưởng chừng như có cả một đám mây vừa trôi vào tim cô, nhẹ mà lặng lẽ, nhưng khiến mọi thứ trở nên mơ hồ đến lạ.
***
Con đường bê tông nhỏ, dẫn lên chân núi lởm chởm ổ gà và vết lún nhão nhoét sau cơn mưa đêm qua, có vẻ trắc trở hơn bao giờ hết. Trên con dốc đất đỏ rất dễ trơn trượt, Hoài đang khom lưng, hai tay bám chắc vào chiếc yên xe đạp cũ kỹ, nỗ lực đẩy giúp một cô bé vượt qua vũng bùn lầy chắn ngang đường.
"Em cầm chắc tay lái nhé, chị sẽ đẩy mạnh bánh xe ra khỏi chỗ lún này." Giọng Hoài vang lên giữa tiếng gió thổi lách cách qua tán lá. Khuôn mặt cô đỏ bừng, mồ hôi lấm tấm bên thái dương, nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy quyết tâm.
"Mạnh tay nữa lên chị ơi!" Cô bé gọi giục, giọng trong veo mà có phần sốt ruột.
"Ừ, chị đang cố gắng đây."
"Cố thêm một chút nữa chị ạ."
"Dô ta nào!" Hoài hít một hơi sâu, toàn thân gồng lên, dồn hết sức đẩy mạnh một cú cuối cùng. Bánh xe rít lên một tiếng rồi bất ngờ vượt qua được chỗ bùn lầy, chiếc xe loạng choạng nhưng cuối cùng đã thoát ra hoàn toàn khỏi chỗ đó.
"Phù! May quá, được rồi. Em cảm ơn chị ạ." Cô bé vui mừng, nhoẻn miệng cười rạng rỡ với ánh mắt chan chứa sự cảm kích.
"Oh yeah! Không sao rồi." Hoài chống tay vào đầu gối, cúi gập người thở dốc.
Hai cô nàng cùng lớp Hoài đi phía sau cũng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ấy, lập tức reo lên đầy phấn khích: "Hoài khỏe thật đấy."
"Lớp trưởng của chúng ta là siêu nhân mà." Vừa nghe thấy giọng nói đó, Hoài không cần quay đầu lại nhìn cũng biết là ai. Hắn đứng cách cô không xa – kẻ mang vóc dáng cao lớn, tay vẫn cầm điện thoại, gương mặt bình thản đến mức khiến người ta khó chịu.
Hoài nheo mắt lườm nguýt rồi bước lại gần với ánh nhìn ẩn chứa ý trách móc: "Cậu cũng giống hai bạn nữ kia, chỉ dương mắt ra nhìn người khác gặp nạn mà không muốn giúp đỡ vì sợ chân lấm tay bùn hả? Đàn ông con trai gì mà chỉ biết cầm điện thoại đứng im một chỗ, chẳng ga lăng chút nào."