Tiếng lòng bị dồn nén lâu nay
Cô ngạc nhiên đến mức mở to mắt nhìn mà chẳng kịp nói gì. Lâm vẫn thản nhiên mời mọc như thể đây là chuyện thường tình. “Cậu cứ tự nhiên nhé, tất cả chỗ này là dành cho cậu.”
“Tôi thích kiwi nên sẽ chọn bánh cuộn kiwi, nước ép kiwi. Mà cậu định mở tiệc trong thư viện hả? Mua nhiều quá rồi.”
Biết Hoài có vẻ thích thú ra mặt, hắn hí hửng nói: “Nhưng thà mua thừa còn hơn bỏ sót.”
“Trời ạ, việc cậu làm tôi cũng không thể ngờ đến mặc dù biết cậu chẳng có gì ngoài tiền. Thực ra, giờ này vẫn còn sớm, chưa có ai lên thư viện ngoài chúng ta nên cũng không cần để ý đến xung quanh. Mà mấy người anh em của cậu đang thập thò ngoài kia chắc cũng chưa kịp ăn sáng, tất cả chúng ta sẽ cùng vui nếu họ cũng có phần. Tôi bê bánh, còn cậu bê nước ra nhé.”
“Vì cậu thích kiwi nên tôi sẽ để lại thêm cả bánh panna cotta kiwi, bánh macaron kiwi, bánh kiwi cheese tart.”
“Ok, cảm ơn cậu.”
Sau khi lựa chọn những món có kiwi như đúng sở thích, Hoài cùng Lâm chia số đồ ăn còn lại cho đám anh em của hắn đang đứng chờ ngoài hành lang. Không khí trở nên ấm áp và rộn ràng, khác hẳn sự âm u ban đầu của buổi sáng. Vừa ăn vừa học, khoảng cách giữa hai người dường như cũng được rút ngắn lại thêm một chút.
Trên đường cùng nhau ra về, Lâm vừa đi vừa cắm cúi vào điện thoại, miệng cười toe toét khiến Hoài phải tò mò hỏi: “Cậu đang xem cái gì mà cười tươi thế?”
“À, Hải vừa đăng một đoạn video ngắn khoảng mấy chục giây trên YouTube thôi mà nhận được rất nhiều phản hồi tích cực từ cộng đồng mạng.”
“Cho tôi xem với.”
“Để tôi bật loa ngoài điện thoại to lên cho cậu nghe nữa.”
Hoài vừa xem vừa bật cười với những động tác có phần ngốc nghếch nhưng vô cùng dễ thương của Hải. Video không chỉ có mình hắn, mà còn có cả Lâm xuất hiện bên cạnh. Vẫn là đoạn cao trào trong bài nhạc “Only One”, nhưng không còn vẻ mạnh mẽ, cuốn hút như trên sân khấu ngày khai giảng. Phiên bản lần này giống như một “Only One” khác hẳn – cợt nhả, thoải mái và đầy tinh thần trêu đùa.
Cả hai nhảy hoàn toàn ngẫu hứng, không theo khuôn mẫu nào, vậy mà lại hợp rơ đến lạ. Chính sự tự nhiên ấy khiến đoạn video nhanh chóng lan truyền, theo một cách rất riêng, không cần trau chuốt hay cố tình gây chú ý.
“You"re the only one (only one)
Gabjagseureon naui mal-e
Waenji moreuge neon anshimhandeuthae
Eodiseobuteo urin ireohge jalmotdoen geolkka
Orae jeonbuteo dareun gotman gidaehan geon aninji, whoa (whoa)”
Nhạc vừa dứt, cả hai đã lăn ra sàn, nằm xoài một cách vô tư, cười không ra hơi – như thể tất cả những gì còn lại chỉ là sự hồn nhiên rất gần gũi của tuổi mới lớn.
Hoài vừa cười vừa chỉ vào màn hình, giọng vẫn còn lẫn trong tiếng khúc khích: “Trời ơi! Xem mà không ngậm được mồm, nhưng nhìn background trong video giống như là đang quay trước một cửa hàng thú cưng thì phải?”
Lâm vướt cằm, nghiêng đầu đáp: “Đúng rồi. Nhà tôi thuê Hải đến diễn mà.”
“Thuê á?”
Hắn bật cười, giải thích chậm rãi như thể chuyện đó hết sức bình thường: “Ừ. Ngày mai cửa hàng nhà tôi sẽ khai trương. Chắc Hải nhá hàng trước đoạn video đấy thôi, cũng không ngờ là nó lại được yêu thích đến vậy. Còn đến khi diễn chính thức thì tôi sẽ không tham gia mà chỉ có mình Hải và nhóm nhảy phụ thôi.”
“Mỗi lần xuất hiện, tôi cứ có cảm giác Hải lại mang đến một điều gì đó vừa bất ngờ vừa mới mẻ.”
Lâm vỗ ngực, giọng pha chút tự hào: “Hihi, đến chính tôi chơi với nó bao nhiêu năm cũng chưa thể ngờ tới.”
“Làm nội dung hay như thế nên Hải nổi nhanh cũng chẳng có gì là lạ.”
Hắn đút điện thoại vào túi, bước chậm lại một chút: “Khi bắt đầu làm YouTuber, Hải đã có vài nhãn hàng gửi booking ngỏ ý muốn hợp tác nhưng thực tế thì cũng chẳng có mấy bên thật sự uy tín. Trong khi nhà tôi cũng có ý định đó để chạy chương trình khai trương thì vừa hay tôi lại đề xuất với gia đình mình là chọn Hải.”
Hoài gật gù, đồng tình: “Đúng người, đúng việc quá rồi.”
Trong cái lành lạnh nhè nhẹ của buổi sáng âm u, cả hai vừa đi vừa trò chuyện không ngừng. Mọi thứ tưởng chừng đơn giản, chỉ là một buổi học trên thư viện, một chút đồ ăn, một đoạn video nhưng lại kết nối họ với nhau bằng những niềm vui rất đỗi nhỏ bé và trong trẻo.
***
Tiết học cuối buổi sáng, không khí lớp 12A1 như chững lại khi cô chủ nhiệm bước vào, trên tay cầm theo một chiếc hộp nhỏ màu xanh dương đậm được gói chỉn chu. Ánh mắt cả lớp đồng loạt hướng về phía bàn đầu tiên – nơi Hoài đang ngồi, chăm chú theo dõi.
"Chúc mừng Hoài lại tiếp tục xếp thứ nhất về tổng điểm thi cao nhất khối. Đây là phần quà cô dành tặng riêng để động viên và khích lệ cho những cố gắng của em." Giọng cô cất lên, vừa đủ nghe nhưng vẫn mang theo sự tự hào rõ rệt.
Cả lớp vỗ tay rào rào, tất cả đều nhìn Hoài đầy nể phục – cô nữ sinh giỏi giang với đôi mắt tinh anh chưa bao giờ rời khỏi vị trí top 1. Hoài thoáng đỏ mặt, nhưng vẫn bình tĩnh cúi đầu, hai tay đưa ra nhận hộp quà từ cô giáo, giọng nhỏ nhẹ: "Dạ em cảm ơn cô ạ."
Mọi chuyện có lẽ đã trôi qua trong không khí yên ả như thế nếu không có một tiếng “tách” nhẹ vang lên, đó là tiếng chụp ảnh từ điện thoại.
"Anh Kiên! Sao anh dám dùng điện thoại trong giờ học?" Cô giáo nhíu mày quát lên, ánh mắt nhanh chóng bắt được thủ phạm chính là Kiên – kẻ luôn nằm vùng trong danh sách học sinh cá biệt của lớp, tay đang cầm chiếc điện thoại giơ lên đầy lộ liễu.
Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía cuối lớp – nơi Kiên đang ngồi, hắn nhún vai dõng dạc đáp: "Em có dùng điện thoại làm việc riêng đâu, em đang chụp lại khoảnh khắc ý nghĩa vừa rồi để tôn vinh hành động đáng quý của cô dành cho học sinh của mình thôi ạ."
Câu trả lời nghe như có vẻ đầy thiện chí nhưng cô giáo thì không dễ bị lay chuyển: "Nhưng tôi chưa bao giờ cho phép học sinh sử dụng điện thoại trong giờ học của tôi. Anh đã học kém thì chớ, điểm thi lúc nào cũng trong top cuối của lớp mà chỉ giỏi chống chế, kiếm cớ nghịch điện thoại. Hay là anh không thích học học môn Ngữ Văn của tôi nữa?"
Kiên chẳng chút do dự mà thừa nhận: "Cô nói đúng tiếng lòng bị dồn nén lâu nay của em đấy ạ. Em không thích học môn của cô chút nào."
Nghe xong, các bạn trong lớp lập tức nín thở. Một vài đứa gần đó tròn mắt, không rõ nên sốc hay cười vì câu nói đầy táo báo của hắn.
"Vậy giờ học hôm nay anh ra ngoài cửa lớp đứng, điện thoại đưa cho tôi tịch thu!"
Kiên đâu dễ chịu khuất phục, hắn vẫn giữ giọng điệu lém lỉnh, rồi còn vờ vĩnh tỏ ra tiếc nuối: "Thế để em xóa ảnh của cô rồi… dâng điện thoại lên cho cô ạ, chỉ có điều là mất công chụp được tấm ảnh đẹp lại phải xóa đi." Giọng hắn vừa nhấn mạnh từ “dâng” như thể rất kính cẩn cô giáo nhưng thái độ lại rất cợt nhả.
"Đâu? Đưa ảnh tôi xem nào. Không được xóa!" Ngay khoảnh khắc đó, cả lớp sững lại khi cô bỗng thay đổi sắc mặt, giọng đột ngột mềm hẳn, ánh mắt long lanh nhìn hắn không kìm được sự tò mò.
"Em vừa bị phạt, vừa bị tịch thu điện thoại mà phải cống nạp ảnh cho cô thì đúng là thiệt thòi quá." Mặc dù trưng ra bộ mặt ấm ức, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn giơ điện thoại cho cô xem ảnh.
"Trông được đấy. Anh này nhìn vậy mà cũng khéo chụp ảnh. Mặc dù mọi lần anh toàn phá phách, bày trò nghịch ngợm nhưng ra ít anh ra cũng đã làm được một việc nên hồn nên thôi lần này tôi tha cho anh. Gửi ảnh này cho tôi nhé." Xem xong, cô giáo bật cười, ánh mắt dịu lại.
Kiên chớp thời cơ, nở nụ cười tinh ranh: "Thôi để em in ảnh luôn ra rồi tặng cô, xem như đó là món quà ngày 20/11 của chúng em ạ. Hi vọng cô sẽ thích ảnh hơn là hoa và quà như mọi khi."
"Cũng được." Cô cười, gật đầu đầy khoan dung.
Và cũng từ đó, cả lớp bắt đầu nhìn Kiên bằng ánh mắt khác, hóa ra “kẻ phá rối” đôi khi cũng biết cách ghi điểm… bằng một cú chụp ngẫu hứng. Một khoảnh khắc nho nhỏ, không nằm trong sách giáo trình nào, nhưng đủ để đọng lại trong lòng một chút thân quen, một chút gì nhớ mãi… giữa cô và trò.
***
Hết tiết học cuối cùng trong ngày, lớp học dần thưa người. Tiếng xáo động của học sinh ra về lắng dần, nhường chỗ cho khoảng lặng vốn có của những dãy bàn ghế sau buổi học. Hoài vẫn ngồi yên ở chỗ mình, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể có gì đó đang mắc kẹt trong lòng. Sách vở vẫn còn nguyên trên bàn, cô vẫn chưa có ý định đi về ngay lúc này.
Từ phía dưới đi lên qua chỗ Hoài, Kiên nhìn thoáng qua một cái đã nhận ra biểu cảm không mấy vui vẻ của cô bạn. Hắn chống tay lên cằm, nhếch môi trêu: "Vừa được nhận quà xong mà mặt mũi trông chán đời thế hả muội muội?"
Hoài mím môi, giọng trầm hẳn: "Điểm thi cao nhất khối thì như thường lệ sẽ được phát biểu trước toàn trường. Vậy mà bạn Vy lớp mình điểm cao thứ hai lại vừa nhờ muội nhường lại việc đó cho bạn ấy phụ trách, muội không muốn thế nên đã từ chối luôn. Nhưng chỉ một lát sau, cô lại khuyên muội là nên nhường lại cho bạn ấy, đã thế còn muốn xin luôn bài phát biểu mà muội đã viết sẵn để cho bạn ấy đọc."
Kiên nhíu mày, đứng khoanh tay dựa vào thành bàn. "Sao cô lại làm thế? Mà cậu đang nhắc đến cô Dung chủ nhiệm lớp mình đúng không?"