Begin Again

Lời cứu cánh đúng lúc

Hoài nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt vừa dịu dàng vừa tỉnh táo: “Tôi bao che giúp cậu vì không muốn cậu bị phạt thôi. Nếu bị phạt thì thực sự là quá xui xẻo vì kể cả không có quả bóng của cậu thì sớm muộn gì cửa kính cũng vỡ do cành cây kia. Hơn nữa, trước đây từng có vụ tương tự rồi, cô phụ trách kia trông thế mà hách dịch lắm, nghe nói sau vụ đó cũng kiếm cớ bắt bẻ học sinh này nọ. Theo thực tế thì nếu chấp hành đúng quy định của nhà trường là chỉ chơi bóng trong khu vực sân cỏ thì nó không bao giờ có thể chạm tới cửa kính được, mà chơi bóng ở khu vực khác thì coi như không chấp hành đúng quy định rồi. Thế thì nhà trưởng kiểu gì cũng sẽ có hình phạt giống như vụ trước kia để răn đe học sinh không tái diễn nữa.”

Lâm bật cười, nhìn cô đầy cảm kích: “Cảm ơn lời cứu cánh đúng lúc của cậu, chắc là cậu cũng khéo miệng mà lại được thầy cô tin tưởng nên vụ này mới coi như xong.”

“Có gì đâu, đừng khách sáo. Mặc dù chúng ta không quá thân thiết nhưng cũng là bạn bè mà.”

Bước chân dần chậm lại dưới mái hiên trường, Lâm chợt nhớ ra một chuyện, liền nghiêng đầu hỏi: “À, còn văn nghệ hôm khai giảng đã diễn ra rất thành công nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi hụt hẫng vì cậu không tham gia, nhưng lý do là vì cậu bị đau chân thật sao?”

“Thật mà.” Hoài gật đầu, nét mặt vẫn ra vẻ thản nhiên.

“Thế chắc chắn không phải là Hải nhờ cậu nhường vị trí đó cho nó như lời đồn phải không?”

“Là tôi đã mở lời nhờ Hải trước.”

“Tôi cũng nghĩ… với cá tính và sĩ diện của mình, Hải sẽ chẳng bao giờ làm vậy.”

 “Sắp tới cũng còn nhiều dịp khác đấy. Ví dụ như chương trình văn nghệ tháng sau tôi cũng sẽ góp mặt, còn cậu thấy sao?”

Sau lời gợi ý của cô, trong lòng hắn vừa nảy ra một điều chắc chắn: “Nhất định là tôi cũng phải diễn hôm đó vì có cậu mà.”

 

***

 

Dưới hàng cây bằng lăng đang nở rộ cuối sân trường, ánh nắng nhạt của buổi chiều lặng lẽ đổ xuống vai cô học trò đang ngồi một mình trên ghế đá. Tiếng ve kêu râm ran như một nền nhạc quen thuộc, cơn gió thoảng qua lật nhẹ từng trang vở của Hoài. 

Kiên từ xa chạy đến đã thấy Hoài đang ngáp ngắn ngáp dài với vẻ đầy mệt mỏi: "Sao trông cậu lại có vẻ thiếu sức sống vậy Hoài?"

Hoài quay sang, khóe miệng khẽ nhếch thành một nụ cười gượng gạo, rồi đáp: "Vì dạo này tôi sẽ tăng ca đi làm nhiều hơn để kiếm thêm chút tiền, mà đi làm thêm với cậu cũng hay về muộn nên tôi thường xuyên thức khuya để học bài nữa." 

"Cậu cần tiền đến mức đó hả?"

Hoài thở dài, tựa như mọi lo lắng đều cuộn lại thành một tiếng thở: "Vậy nên mới phải làm quần quật, rồi còn cả đống bài tập chất cao như núi chưa làm tí nào. Mà còn đang đau đầu kiếm cớ từ chối lời đề nghị của cô chủ nhiệm là muốn tôi tham gia cuộc thi ‘Nụ cười nữ sinh’ đây này."

Kiên ngồi xuống cạnh cô, vẻ mặt hơi tò mò: "Cuộc thi ‘Nụ cười nữ sinh’ là sao?"

"Cuộc thi tuyển chọn nữ sinh có bức ảnh cười đẹp nhất nhưng… bức ảnh phải gắn liền với một việc làm ý nghĩa." Giọng Hoài có phần ngập ngừng khi nhắc đến.

"Sao cậu không muốn tham gia?"

"Tôi bận mà, hơn nữa tôi có hai cái răng cửa hơi to một xíu nên cũng băn khoăn không biết có cười xinh được như các bạn có hàm răng đều đẹp không?"

Kiên bật cười, ánh nhìn lấp lánh tinh nghịch: "Răng thỏ của cậu mỗi khi cười trông dễ thương mà, có thể coi răng thỏ như một điểm nhấn trên khuôn mặt xinh tươi của cậu. So với những hàm răng đều đẹp như chuẩn mực thông thường thì rõ ràng răng thỏ đặc biệt hơn."

Câu nói đó như chạm nhẹ vào lòng Hoài. Cô bối rối lấy điện thoại ra để mở facebook lên xem rồi thì thầm như thể tự thú nhận với chính mình: "Bây giờ mới đọc kỹ lại thể lệ cuộc thi là phần thưởng cũng được kha khá tiền, mà nghe cậu động viên thế tôi bỗng dưng thấy ham hố quá. Với lại có tiền thì tôi cũng có thể tự mua một chiếc máy may mini như mình hằng mong muốn từ lâu, để có thể tự may đo những bộ trang phục đã tự tay thiết kế."

"Tham gia cuộc thi đi, cậu sẽ không cần phải đi làm bạt mạng nữa."

Hoài khẽ gật đầu, mắt ánh lên chút niềm tin mới vừa hé nở. "Nói cũng phải. Nhưng làm sao để có được ảnh đẹp mà mang đi dự thi đây?"

Kiên lặng lẽ đưa chiếc máy ảnh của mình ra trước mặt Hoài, trông hắn tràn đầy vẻ tự tin. "Mở mang tầm mắt chưa?" 

Hoài nhìn những bức ảnh trên màn hình với đôi mắt ngạc nhiên lẫn khâm phục: "Chơi với người biết chụp ảnh như cậu chắc là sẽ được nhờ. Vậy những người trong ảnh cậu vừa cho tôi xem là ai thế?"

"Tôi chỉ giúp anh em, bạn bè của mình thôi."

Hoài hơi nheo mắt, giở giọng năn nỉ: "Chúng ta không phải anh em nhưng cũng là bạn bè còn gì…"

Kiên nghiêng đầu, giọng cứng rắn nhưng cũng chẳng giấu nổi vẻ trêu chọc: "Không có tình bạn nào giữa nam và nữ cả."

"Thôi nào! Cậu không thể coi tôi như người anh em kết nghĩa của mình được sao?" 

"Kết nghĩa?"

Hoài đổi tông, cố tình kéo dài giọng nũng nịu: "Sư huynh giúp muội đi mà." 

Kiên gật gù giả vờ nghĩ ngợi, rồi buông lời như đang đùa nhưng mắt vẫn dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt cô: "Được rồi. Muội muội à, nếu có ảnh đẹp thì muội định trả ơn huynh như thế nào?"

"Ừm… chắc là huynh không cần tiền, để muội tìm thứ gì đó phù hợp nhưng chốt lại thì kiểu tiền trao cháo múc cho yên tâm nhé huynh? Huynh cho muội thời gian suy nghĩ cách báo đáp huynh cho đến khi có ảnh được không?"

"Vậy thì muội cứ nhận thành quả trước rồi tính sau cũng được, mà thôi vụ này để huynh tự xử cho nhanh. Không phải lăn tăn gì đâu." Hắn nháy mắt rồi vỗ vai cô ra vẻ rất chắc chắn như thể mình nói được thì sẽ làm được.

Giữa không gian chiều mát rượi, tiếng cười trong trẻo của cả hai vang lên đầy thân quen. Khoảnh khắc ấy như được nhuộm màu bởi sự ngô nghê, dí dỏm và ấm áp của những ngày tháng thanh xuân – nơi mà một nụ cười, một cái nháy mắt, hay chỉ một cái vỗ vai nhẹ thôi… cũng đủ để giữ lấy nhau lâu hơn trong ký ức.

 

***

 

Sáng sớm, bầu trời xám xịt như vừa trút một cơn mưa sau đêm, để lại không khí âm u và hơi se lạnh phủ nhẹ trên sân trường vắng. Dưới những tán cây còn đọng giọt sương, Hoài bước chậm rãi về phía thư viện với tập sách đang ôm trên tay, ánh mắt lia qua hàng ghế nơi mình hay ngồi hằng ngày thì bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang ngồi sẵn ở đó – Lâm. Hắn tựa lưng vào ghế, tay xoay cây bút một cách nhàn nhã, đôi mắt như đã chờ sẵn.

Khi hẳn ngẩng đầu lên nhìn Hoài với vẻ điềm nhiên thường thấy thì cô bất giác vẫy tay chào rồi đặt tập sách lên bàn. “Thật trùng hợp là chúng ta lại gặp nhau ở đây rồi.”

“Không trùng hợp, là tôi cố tình lên đây để gặp cậu. Mà cậu ngồi xuống đi.” Hắn vội đứng lên rồi chỉ tay vào chỗ mình vừa ngồi.

Cô ngạc nhiên, ánh mắt liếc xuống mặt bàn rồi bật cười nhẹ: “Tôi thấy ở trên bàn có dòng chữ ghi bằng bút mực là ‘chỗ này của Lâm – 12A5’, vậy là do cậu tự viết thật hả?” 

“Tôi viết thế là để giữ chỗ cho cậu mà. Với lại cũng không biết cậu sẽ đến đây giờ nào lên tôi mới đến đây thật sớm để được gặp cậu lâu hơn.”

Lời hắn nói nghe qua tưởng như đùa, nhưng ánh mắt lại chân thành đến mức khiến cô hơi e thẹn. “Nhưng sao cậu biết hôm nay tôi sẽ lên thư viện mà chờ?”

“Trước kỳ thi cậu hay lên thư viện học bài nên tôi đoán kiểu gì hôm nay cũng không ngoại lệ.”

“Thế cậu cũng lên đây ngồi tự học sao?”

“Cũng muốn vậy nhưng tôi học đâu có khá khẩm gì, muốn có ai đó chỉ bài cho mình. Tôi biết cậu rất nhiều bài tập vì cậu còn ở trong đội tuyển học sinh giỏi nữa nhưng tôi vẫn mong cậu có thể bớt chút thời gian giảng giải cho tôi mấy bài cơ bản được không?”

“Được mà. Nếu chỉ có bài cơ bản thì sẽ nhanh thôi.”

Không để cô kịp hỏi thêm gì, Lâm nghiêng đầu về phía cửa kính, vẫy tay ra hiệu. Ngay sau đó, đám đàn em của Lâm từ ngoài cửa thư viện rón rén bê từng thùng bánh ngọt và nước trái cây vào, xếp ngay ngắn trước mặt Hoài. “Người ta nói có thực mới vực được đạo, tôi không biết cậu thích vị gì nên gọi tất cả đến cho cậu chọn. Có hôm nhìn thấy cậu đi từ ra cửa hàng bánh ngọt nên tôi cũng mua ở đúng chỗ đó luôn.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px