Begin Again

Giải thoát cho cái mũi

“Tao vẫn thấy hơi sai sai.” Một đôi chân còn chưa đặt hẳn vào sân đó là của Thành – hắn đang trừng trừng nhìn về phía Hải, ánh mắt không giấu nổi sự khiêu khích, vẻ mặt đanh lại như thể vẫn muốn hơn thua. 

Lâm không muốn mất thời gian đôi co thêm, hắn nhanh miệng phân bua: “Hải vào đội của tao, còn mày chọn bất kỳ một đứa nào đấy trong đội của tao để thay đứa mới thì đội của mày sẽ đủ người.”

Thành cắn nhẹ môi, ánh nhìn chứa đầy ngạo mạn, vênh mặt nói: “Mày có quyền gì mà dám qua mặt tao rồi tự ý sắp xếp đội hình ở đây?” 

Hải thấy khó chịu với thái độ hống hách của Thành, liền mạnh miệng đáp trả: “Tao ở đây là để chơi cho đội của Lâm chứ cái thằng mỏ hỗn như mày có quỳ xuống cầu xin tao cũng chẳng thèm cùng đội.”

Thành cười khẩy, lên giọng than vãn: “Kể cả là không cùng đội thì tao cũng không muốn chơi trận đấu này với một thằng dưỡn dẹo như mày, nhìn rồi thấy ngứa mắt muốn chết, mà ngứa mắt quá lại lây sang ngứa tay chân… có khi tao lại lỡ tay tẩn cho mày một trận thì toi. Mà tại sao tao lại phải miễn cưỡng chơi với một thằng nam không ra nam, nữ không nữ vậy chứ? E rằng đó là một sự sỉ nhục không hề nhẹ.”

“Haha.” Tiếng cười đồng loạt bật ra từ mấy tên đứng cùng phía với hắn, vang vọng cả một góc sân trường. Âm thanh ấy như những mũi kim châm vào không khí vốn đã nặng nề.

Lâm đứng lặng, mặt dần biến sắc. Bàn tay hắn siết chặt thành nắm đấm, giấu sau lưng như cố dằn lại cơn giận đang sôi lên. Không khí sôi sục bỗng chốc bị cắt ngang bởi một âm thanh rền vang…

Uỳnh! Đùng đoàng!

Bất thình lình, những quả sấm sét vang trời kéo theo cả mây đen nghìn nghịt trên trời khiến cả bọn có chút hốt hoảng. Thành đưa mắt nhìn trời rồi vờ vĩnh nói như thể vừa phát hiện ra điều gì đó: “Trời tối mịt lại, sấm chớp thế kia là sắp mưa, vậy là không thể chơi được rồi. Đến cả ông trời cũng không muốn chúng ta chơi, xem ra đây là tín hiệu của vũ trụ phản đối thằng Hải nhập cuộc.”

Đùng đoàng! Đùng đoàng!

Sấm sét lại nổ liên tục, mấy tên đang ngồi bệt dưới sân vội vã đứng dậy để chuẩn bị ra về.

“Mùi gì lạ thế chúng mày?” Một tên kêu lên khiến bọn còn lại phá lên cười.

Thành không bỏ lỡ thời cơ, tiếp tục buông lời xỏ xiên: “Có gió lồng lộng thổi qua, chúng mày cũng ngửi thấy mùi đó rất tởm phải không? Tao đoán đó là mùi nước hoa trộn lẫn với mùi mồ hôi của thằng Hải. Trước khi mưa, trời oi phát khiếp. Thật bất hạnh là nó đứng ở hướng đầu gió. Mà lúc nãy ra sân, chưa phải đứng gần nó tao đã phát hiện ra mùi này rồi. Đây gọi là chưa thấy người mà đã thấy mùi.”

Một tên khác nghe hắn nói vậy lại được đà chế giễu: “Haha. Thôi, về đi để còn giải thoát cho cái mũi của chúng ta. Ngửi nhiều nhỡ lại viêm xoang thì khổ.”

Thấy bọn chúng xỏ xiên chán chê xong rồi quay lưng hối hả bước đi, Hải không can tâm với những lời miệt thị đó, hắn cầm một quả bóng lên, nhắm vào Thành rồi ném.

Bịch!

Kỹ năng ném bóng dở tệ của Hải đã phản chủ, quả bóng chệch qua người Thành và rơi trước mặt hắn. Hắn quay đầu lại, hất hàm mỉa mai: “Đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm.”

Hải không thể nhẫn nhịn thêm nữa, hắn nằng nặc muốn Lâm trả đũa giúp mình, vẻ mặt đang rất cay cú. “Vì mày mà tao mới ra sân, thế mà mày còn không mau lấy lại công bằng cho tao đi? Lại còn vừa chạy đi đâu vậy?”

Lâm từ từ bước lại, giọng rắn rỏi trấn an Hải: “Mày không cần nói tao cũng biết, đã mất công ném thì phải chọn quả bóng khác để ném cho nó vỡ đầu luôn, chứ bóng chuyền mà ném thì không ăn thua mấy đâu.” 

Hóa ra Lâm vừa chạy đi lấy một quả bóng đá kích thước lớn và nó cũng nặng hơn bóng chuyền. Lâm cầm nó chắc tay rồi lấy đà ném bằng một lực thật mạnh.

Viu!

“Áaaaaaaa!” Thành kêu toáng lên, tay ôm đầu. Hắn dường như đang cắn răng chịu đựng cơn đau điếng vì bị Lâm ném bóng trúng vào đầu nhưng không quên gằn giọng răn đe: “Mày liệu phần hồn đấy. Bây giờ tao sẽ cho mày biết thế nào là ăn miếng trả miếng.”

“Thôi đi mày, trời sắp mưa to rồi đừng quay lại nữa.” Một tên cùng đội đã giơ tay ra, vội kéo Thành lại.

Tức điên vì không thể đánh lại, Thành bức xúc ôm cục u trên đầu sau cú va chạm kia, hắn chỉ có thể cà khịa thêm: “Chúng mày dại lắm, trong đội mình cũng có đứa vừa lập kênh YouTube mà không làm cái daily vlog với tựa đề ‘Lâm yêu mùi của Hải’ cho bằng ai kia cũng ra vẻ này nọ… vì mình là hot YouTuber.”

Lũ bạn hắn lại cười phá lên, vừa đi vừa cố tình nói to như thể muốn những lời lẽ kia cắm sâu vào tai Hải và Lâm.

Bụp!

Trước khi chúng rẽ qua lối cầu thang trú mưa mà vẫn cố ý tỏ thái độ như thể muốn gại đòn, Lâm ném thêm một quả bóng nữa. Nhưng lần này, gió lớn đã khiến đường bay lệch hướng rồi làm quả bóng bay sượt qua đám người, đập trúng cửa kính thư viện và rơi xuống đất.

Mưa bắt đầu đổ xuống từng hạt nặng trĩu, cuốn theo những tàn dư cuối cùng của một buổi chiều ở sân sau trường mà nỗi ấm ức vẫn chưa hề lắng lại.

 

***

 

Trời đổ mưa như trút nước, gió ào ào cuốn theo từng nhịp cuồng loạn, khiến cả sân trường vắng tanh chẳng còn ai qua lại. Bên ngoài thư viện, từng tiếng sấm vang trời, đan xen với những cơn gió rít qua hàng cây khiến khung cảnh thêm phần hỗn loạn.

Lâm nhìn thoáng qua bầu trời đang xám xịt, trong lòng bắt đầu thấp thỏm không yên. Hắn định chạy đến thư viện để xem cú va chạm lúc nãy có làm hỏng cửa kính hay không, nhưng trước khi quay gót rời đi, hắn vẫn không quên dặn dò Hải: “Mưa to gió lớn thế này mày về trước đi, còn lại để tao tự xử. Chắc bão sắp đổ bộ vào rồi, không về nhanh thì lại khổ.”

Hải nhăn mặt, ánh mắt lộ vẻ thấp thỏm: “Nhưng mày tính về kiểu gì?”

“Tao được đưa đi đón về bằng oto con của nhà tao thì lo gì. Mày đi xe đạp thì về khẩn trương lên.”

Nói rồi, Lâm lao về phía thư viện. Khi vừa chạy đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi sửng sốt. Tấm cửa kính lớn giờ đã vỡ tan, từng mảnh vỡ rơi vãi dưới sàn, một cành cây lớn bị gió quật gãy đang chọc liểng xiểng vào trong phòng học. Trong khung cảnh hỗn độn nơi đây, Hoài đang đứng gần đó, sắc mặt vẫn giữ được bình tĩnh.

Lâm vội lại gần, lo lắng hỏi: “Ơ Hoài, cậu có sao không?”

“Tôi không sao, may mà ngồi gần chiếc cửa sổ ở góc kia. Từ trước đến giờ tôi hay ngồi mỗi chỗ đó thôi.” Hoài chỉ tay về phía một chiếc bàn đang bừa bộn sách vở. Cô nhanh chóng chạy lại, thu dọn hết mọi thứ vào cặp.

Bên ngoài mưa mỗi lúc một nặng hạt, trời chuyển tối hẳn và điện cũng đã bị ngắt. Căn phòng thư viện chỉ còn lại ánh sáng mờ mờ từ bên ngoài lọt vào. Lâm nhìn quanh rồi thắc mắc: “Trời tối xong lại mất điện nữa. Mọi người về hết rồi, sao cậu không về từ lúc nãy đi?”

“Mẹ tôi đến trường đón hơi muộn một chút nên tôi vẫn ngồi trong này. Ai dè…”

Chưa kịp nói dứt lời, một giọng nói lanh lảnh vang lên giữa hành lang: “Hoài! Em vẫn ngồi đây nãy giờ à? Có bị thương ở đâu không?” 

Cô phụ trách thư viện vừa chạy đến, liền hốt hoảng nhìn quanh căn phòng tan hoang, rồi vội vàng tiến lại gần Hoài, quan sát từ đầu đến chân. 

“Trước khi cửa kính vỡ, em thấy cửa cứ rung rung là đã nghi rồi. Em sợ quá chạy ngay ra hành lang, đứng đối diện cửa ra vào và chứng kiến cảnh cành cây gãy rồi va vào làm cửa kính vỡ vụn mà em cũng rùng mình.” Hoài kể lại, giọng vẫn còn hơi run.

“Không sao là tốt rồi. Nhưng có bạn tố cáo là cửa kính vỡ do Lâm ném bóng vào trước mà nhỉ?” Cô phụ trách nghiêm mặt quay sang nhìn Lâm, ánh mắt như dò xét.

Lâm cúi mặt, hơi lùi về sau một bước. Môi hắn mấp máy nhưng không kịp nói thành lời thì Hoài đã nhanh miệng đáp thay: “Em nhìn thấy là bóng va vào khung cửa chứ không va vào mặt kính đâu. Mà em nghĩ kể cả bóng có va vào hay không thì kiểu gì cửa kính cũng sẽ vỡ vì cành cây bị gãy kia rất to ạ.”

Lâm tròn mắt nhìn Hoài. Từng lời cô nói như chiếc ô che cho hắn giữa cơn giông. Hắn rất ngỡ ngàng vì trong lúc mình đang định cúi đầu nhận tội thì Hoài lại biện minh theo hướng khác. 

Nghe xong, cô phụ trách thở dài, gật đầu: “Mất điện từ nãy nên không kiểm tra được qua camera, nếu như những gì Hoài nói là sự thật thì coi như anh Lâm cũng hên, chứ không thì kiểu gì anh cũng bị phạt dọn vệ sinh cả tuần vì tội làm vỡ kính. Thôi không nói nhiều nữa, cả hai mau về nhà trước khi trường bị lụt vì ảnh hưởng của cơn bão lần này rất mạnh.”

Sau khi chào cô giáo, hai người cùng bước ra khỏi hành lang vắng lặng. Mưa ngoài trời vẫn chưa dứt, nhưng đã ngớt đi đôi phần. Lâm bước chậm lại, ghé sát tai Hoài, thì thầm: “Sao cậu lại bao che giúp tôi? Rõ ràng là bóng va vào cửa kính mà.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px