Tên đầu cua lấc cấc
"Cậu muốn biết lắm à?" Hắn nghiêng đầu, ra vẻ như thể đó một điều Hoài không thể ngờ tới: "Nếu sau khi tôi nói, cậu biết rồi thì đừng kích động nhé. Thực ra anh em họ của thằng Lâm là bọn trùm của trường này. Bọn nó là bá chủ mà, nên đâu có ai dám động vào."
"Thì sao?" Hoài chớp mắt, nhìn hắn đầy nghi hoặc.
"Tôi bảo rằng cậu là người yêu của thằng Lâm." Câu nói được thốt ra nhẹ tênh nhưng độ sát thương đối với người nghe như Hoài lại cực kỳ nặng.
“Áaaaaaaaaa!” Hoài bật dậy như bị ong chích, tiếng hét xé tan sự yên bình của sân trường lúc hoàng hôn.
“Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa!” Cô vùng vằng nói tiếp, hai tay chống nạnh, gương mặt đỏ gay. "Cậu cũng nhìn thấy lần trước tôi bị tỏ tình đã khốn đốn thế nào rồi mà?"
“Hihi, thôi thì vừa có tiếng lại vừa có miếng.” Kiên cười híp mắt rồi lảng sang chủ đề khác nhanh như một tay lướt sóng chuyên nghiệp. “Mà lúc nãy cậu hẹn tôi ra đây làm gì thế?”
Hoài chưa nguôi cơn giận, nhưng vẫn rút từ cặp ra một xấp giấy. "Xem này!"
"Gì vậy?" Kiên đón lấy, ánh mắt lơ đễnh nhìn cô.
"Tôi đang lên kịch bản chương trình văn nghệ trường mình vào buổi chào cờ thứ Hai đầu tiên của tháng sau. Mỗi khối 10, 11, 12 sẽ chuẩn bị hai tiết mục để thi đua trong ngày hôm đó. Khối 12 của chúng ta sẽ chuẩn bị một tiết mục nhảy và một tiết mục kịch. Diễn kịch thì cần một bạn nam..."
"Thôi tôi xin!" Kiên giơ hai tay lên đầu hàng, thẳng thừng đáp: "Tôi rất ghét mấy trò múa hát hay đóng kịch gì đó, nên cậu tìm nhầm người rồi."
"Cậu không giúp tôi thì tôi biết nhờ ai bây giờ? Thôi mà, cậu giúp tôi một lần không được à?" Hoài nài nỉ, giọng đã có phần mềm mỏng hơn.
Kiên đứng dậy, khoanh tay lại rồi dựa lưng vào thân cây phía sau, vẻ mặt hờ hững nhưng khó giấu nổi sự ngán ngẩm. "Cái này chỉ mấy thằng mà thích văn nghệ, văn gừng hoặc thích cậu thì mới giúp được cậu thôi và tôi nghĩ tên Lâm sẽ không dám từ chối đâu nếu cậu nhờ hắn, mà có khi cậu với hắn diễn cùng nhau cũng đẹp đôi lắm đấy."
"..." Hoài im lặng, khẽ thở dài trong nỗi bất lực. Biết rõ Kiên đã không thiết tha gì thì dù có cố thuyết phục cũng vô ích. Ánh nắng chiều muộn hắt lên gương mặt cô một màu cam ấm, nhưng trong lòng lại như vừa tắt nắng.
***
Buổi sáng thứ Hai, sân trường vẫn còn đọng lại những vệt nước mỏng trên nền bê tông sau cơn mưa vừa nãy. Bầu trời xám nhạt như được phủ qua một lớp sương mỏng, cây bàng trước lớp nhỏ từng giọt xuống hiên, rơi lộp độp lên mái tôn. Không khí trong lành của buổi sáng vừa ngớt mưa mang lại một cảm giác vô cùng dễ chịu.
Giờ ra chơi, khi tiếng trống vang lên báo hiệu tạm nghỉ giữa tiết, học sinh ùa ra khỏi lớp như dòng nước vỡ bờ, rộn ràng tiếng bước chân và tiếng cười. Từ cuối dãy hành lang, một bạn nữ tóc buộc lệch, tay ôm bụng, mặt nhăn nhó, lật đật chạy lại chỗ Hoài – cô lớp trưởng đang đứng tựa vào khung cửa lớp.
"Hoài ơi!" Cô bạn than vãn, giọng kéo dài uể oải: "Sáng nay cậu có nhớ mua bánh ngọt cho tớ không?"
Hoài mỉm cười như thể đã chuẩn bị sẵn: "Ta đa! Đúng loại cậu thích đây."
Mắt cô bạn sáng rực vừa được quà, nhưng rồi đột ngột đổi giọng, chen thêm nỗi lo: "Mà này, bài thuyết trình tính điểm thi cuối kỳ, cậu định thế nào đấy? Cậu làm nhóm với tớ như lần trước không?"
Hoài nhanh miệng đáp, dường như mọi thứ đã nằm trong kế hoạch: "Cô giáo đưa ra hai lựa chọn, chủ đề nhỏ thì một cá nhân thuyết trình, chủ đề lớn thì nhóm hai người. Nhưng chủ đề lớn toàn những cái tớ không thích, với lại chủ đề nhỏ cũng chẳng mất thời gian mấy, nên tớ chọn làm một mình. Gần xong luôn rồi."
"Tiếc quá… đang định rủ cậu… mà thôi vậy." Cô bạn nhún vai tiếc rẻ rồi lại nhớ ra: "À mà này, bánh cậu mua hộ tớ bao nhiêu tiền đấy?"
"Thôi, tớ mời cậu mà."
"Thật hả?"
"Ừ. Có gì đâu, sáng nay tớ mua cho tớ thì tiện thể mua luôn cho cậu thôi."
"Ăn chùa ngại lắm..."
"Thì lần sau tớ ăn chùa lại của cậu là huề."
"Hehe, cảm ơn lớp trưởng tốt bụng nhé!"
Cô bạn rời đi, Hoài khẽ liếc sang dãy bàn bên kia – nơi đám con trai đang tụm năm tụm ba, cười nói rôm rả. Trong số đó, ánh mắt cô dừng lại ở chỗ Kiên – tên con trai với dáng ngồi lười nhác, chân gác lên ghế, tóc hơi rối, áo đồng phục không cài nút cổ. Hắn thường mang một kiểu bất cần đầy chủ ý.
"Kiên ơi, cậu qua chỗ tôi một lát được không?" Hoài gọi, giọng mang chút nghiêm túc của người gánh trách nhiệm.
Hắn ngước lên, hé môi cười cợt: "Lớp trưởng lại chuẩn bị nhắc nhở gì à?"
Cô hắng giọng, cố giữ bình tĩnh: "Cậu đã làm gì cho bài thuyết trình cuối kỳ chưa?"
"Chưa."
"Thế đã có nhóm chưa?"
"Cũng chưa nốt. Vì tôi còn chưa nghĩ đến việc chọn làm một mình hay làm theo nhóm nữa. Mà sao cậu cứ đi lo chuyện bao đồng vậy? Thân tôi thì tôi tự lo được."
Hoài định bật lại, nhưng Kiên đã chen ngang bằng giọng trêu đùa: "Là lớp trưởng nên nhiều lúc tôi cảm tưởng cậu cứ như... mama tổng quản ấy."
Cô mím môi, kìm nén sự bực bội đang dâng lên trong lồng ngực. "Ok ok... thôi quên đi. Mặc kệ cậu đấy."
Nhưng không hiểu sao, Kiên lại bất ngờ hỏi: "Sao dạo này nhìn cậu mệt mỏi vậy?"
"Tại sắp thi học sinh giỏi rồi nên nhiều bài tập. Suốt ngày chỉ có học... học... và học thôi."
"Cuộc sống khuôn khổ của con ngoan trò giỏi đây mà."
"Haiz… con ngoan trò giỏi nhưng vẫn muốn... bùng cháy một lần."
Kiên nhướn mày, nhìn cô có chút ngạc nhiên: "Sao nào? Muốn thoát khỏi khuôn khổ à?"
Hoài cười nửa miệng, ánh mắt như phản chiếu cả bầu trời âm u sau mưa: "Làm gì thì vẫn phải có đồng minh chứ. Tôi mà đã ăn chơi đập phá thì cũng tới bến luôn, nhưng chỉ có điều là… bây giờ không phải lúc…"
Gió nhẹ lướt qua làm tà áo cô khẽ bay. Khoảnh khắc ấy, trong âm thanh ồn ào của trường lớp, giữa không khí âm ẩm và trời se se, hình như có điều gì đó không thể gọi tên vừa lan tỏa giữa hai người.
***
Buổi chiều lùi dần về cuối ngày, tiếng trống tan học đã vang lên từ lâu, học sinh đã về gần hết, chỉ còn vài nhóm nhỏ lác đác ở lại, râm ran tiếng cười và những cuộc hẹn ngắn ngủi bên gốc phượng già.
Lâm, với quả bóng chuyền kẹp dưới tay, thong dong bước ra sân sau – nơi tụi con trai lớp hắn vẫn hẹn nhau vào mỗi buổi chiều giữa tuần để tập chơi trước khi có giải đấu. Hắn ngoái đầu lại gọi to: “Hải! Đi chưa mày? Nhanh lên!”
Hải vẫn còn lưỡng lự với chiếc điện thoại trên tay, lật đật chạy theo. Ánh nắng chiều rọi lên khuôn mặt trắng trẻo khiến hắn càng nổi bật với vóc dáng thư sinh, gương mặt sáng sủa, nét cười tươi rói như vừa bước ra từ một đoạn phim học đường.
Trong lúc Lâm còn đang đợi cả bọn tập trung cho đủ người, Hải tranh thủ giơ điện thoại lên, chỉnh lại góc quay rồi hạ giọng lẩm bẩm: “Hôm nay nắng đẹp ghê, phải tranh thủ quay cái vlog mới được...”
Vừa đưa máy lên, một nhóm bạn nữ lớp bên cạnh đi ngang qua liền dừng lại, vẻ mặt hồ hởi như vừa phát hiện một idol bằng xương bằng thịt.
“Hải ơi, cậu đang quay content (nội dung) gì đấy?” Một giọng nữ vang lên, vừa tò mò vừa phấn khích.
Hải không hề e dè khi tiếp xúc với người lạ mà vẫn giữ được thần thái tự tin vốn có. “Chỉ là daily vlog kiểu đơn giản thôi, ghi lại mấy khoảnh khắc thường ngày.”
Một bạn nữ khác cười toe, vội chen vào: “Thế nếu cần diễn viên quần chúng thì nhớ gọi bọn tớ nhé. Cũng đang tập tành quay vlog đây, nhưng chắc còn lâu mới hot bằng cậu được.”
Hải xua tay, miệng vẫn nở nụ cười thân thiện dù vẫn đang loay hoay chỉnh máy: “Hihi, cũng không khó lắm đâu. Lúc nào rảnh, mấy người cứ tìm tôi, tôi chỉ cho.”
“Ngưỡng mộ Hải quá, người đâu vừa đẹp trai vừa dễ gần.” Cô bạn còn lại trong nhóm ba người chỉ nói thầm, nhưng đủ để hắn nghe thấy.
Ngay khi không khí còn đang vui vẻ thì một tiếng gọi từ sân vang lên: “Đủ người rồi đấy! Vào sân thôi!”
Lâm vẫy tay ra hiệu, nói to: “Thằng mới chuyển vào lớp mình… lúc nãy nó bảo mệt nên về trước rồi. Tao gọi Hải vào thay cho đủ người nhé!”
Thành – một tên con trai cắt kiểu tóc đầu cua, mặt nom rõ lấc cấc, đôi mắt gườm gườm nhìn Hải từ đầu đến chân rồi bĩu môi lên tiếng đầy khinh bỉ: “Thằng mới đấy ở nhóm tao chơi không giỏi nhưng ít ra còn hơn thằng Hải thì vẫn tạm chấp nhận được. Mày bảo cái thằng chân yếu tay mềm như Hải chưa biết cầm quả bóng làm sao mà lại đòi vào đây chơi với đội của tao thì khác gì là làm trò hề. Con trai gì đâu mà ẻo lả như con gái ý. Thôi xê ra chỗ khác mà quay video đi cho được việc.”
Cả đám xì xào. Hải khựng lại một giây, mặt nóng ran nhưng hắn không không chịu nhún nhường. Tắt điện thoại đi, nhét vào túi, hắn hất cằm về phía Thành, giọng sắc như dao: “Ê ê, mặt đầu cua mà cái mồm cứ đua ra như bị vổ, nói những câu không ai ngửi được, đừng làm như mình báu bở lắm.”
Không khí có phần sượng lại. Lâm bước đến, vỗ nhẹ vai Hải, rồi quay sang cả nhóm ngỏ ý muốn giảng hòa: “Thôi, đủ người thì chơi. Đừng gây chuyện trẻ con. Ai không chơi thì ra ngoài. Còn ai ở trong sân thì tôn trọng nhau đi, dù sao cũng đều là bạn bè cùng lớp.”
Câu nói của Lâm như chiếc còi thổi tan bầu không khí căng thẳng. Cả bọn dần dần lại tiến vào sân, tiếng bóng đập xuống nền rổn rảng vang lên. Hải vẫn đứng đó, gương mặt không bộc lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt vẫn gợi lên chút gì đó lăn tăn. Có thể hắn không giỏi chơi thể thao, nhưng cũng không phải người để ai muốn nói gì thì nói.