Begin Again

Đảo ngược tình thế

Kiên phì cười, đưa ly nước sát hơn: "Tôi hãm hại cậu làm gì đâu, đây chỉ là trà sữa thôi, nó được pha theo công thức mới mà anh Hiệp đang định thử nghiệm. Thế đã đủ uy tín chưa?"

Hoài chần chừ một chút rồi cũng nhận lấy. Cô nhấp thử một ngụm. Vị thanh mát lan tỏa khắp khoang miệng, ngọt vừa đủ, ngậy vừa phải, khiến cô không kìm được mà phải thốt lên: "Chà! Ngon tuyệt."

Kiên nghiêng đầu, ra vẻ ngạc nhiên: "Văn nghệ thì không phải diễn nữa rồi, chỉ phát biểu thôi mà mệt thế hả?"

"Nếu có mỗi bài phát biểu thì chẳng nói làm gì. Tôi có được ngồi như các bạn ở dưới đâu, cả buổi phải đứng suốt mà, rồi thì phải chạy đi chạy lại chuẩn bị hậu cần cho đội văn nghệ nữa."

"Nhưng sao cậu lại không diễn văn nghệ như kế hoạch ban đầu?" Kiên hỏi, ánh mắt lơ đễnh nhưng đủ để lộ ra một chút quan tâm.

"Hôm trước bỏ trốn với cậu khỏi đám nhóc hút thuốc kia xong về nhà tôi đau chân lắm, chắc là bị mỏi cơ nên cũng không còn đủ sức đi tập thường xuyên được mà cũng may là có Hải thay được vị trí của tôi trong đội văn nghệ. Như cậu đã thấy rồi đấy, vị trí đó sinh ra là dành cho Hải chứ không phải dành cho tôi và kết quả không ngoài dự đoán là tiết mục này đã đạt giải nhất."

Kiên lấy hộp kẹo trong túi ra ăn, vừa nhai vừa tiếp lời: "Người ta vừa có đam mê vừa có năng khiếu hơn cậu. Có một điều không thể phủ nhận là hai người đó diễn chung với nhau cực kỳ ăn ý, nên cậu lùi lại sau ánh đèn sân khấu là hợp lý."

“Mọi chuyện đều thuận lợi, vậy coi như là xong xuôi.” Hoài đáp, giọng nhẹ bẫng nhưng mang ý cười. “Mà cuối buổi rồi cậu lại tìm tôi có việc gì?”

"Tôi chỉ chuyển lời từ anh Hiệp thôi, anh ấy bảo ai uống nước của anh ấy rồi thì làm thay ca giúp anh ấy."

"Sao lại vậy?" Hoài nheo mắt, trong lòng bắt đầu ngờ ngợ hình như hắn lại sắp giở trò gì đó.

"Bạn nhân viên ca tối nay nghỉ nên có nhờ anh Hiệp sắp xếp thay người nhưng ai cũng bận nên anh Hiệp định tự làm, thế mà cuối cùng anh ấy lại có việc đột xuất nên đặc ân này dành cho người nào đó đã uống nước anh ấy mời."

Hoài tức tối nhìn hắn, khoé môi hơi giật giật. Nếu không phải vì trà sữa này là của anh Hiệp tự tay pha, có khi cô đã cho cái tên khôn lỏi này gội đầu bằng trà sữa luôn rồi. Nhưng không, cô không thể mất bình tĩnh, phải nhịn.

Hoài à, mày không được nổi nóng. Coi như mày đang bị háo nước nên uống hết ly trà sữa này là vì nó ngon, vì mày cần, chứ không phải vì hắn ta đâu.

Giữa sân trường bắt đầu vắng bớt tiếng ồn, chỉ còn lại sự uất ức bị dồn nén trong lòng Hoài. Thở hắt ra, cô cầm cốc trà sữa uống nốt ngụm cuối, vừa uất ức vừa cam chịu nhìn Kiên quay đi với một nụ cười đắc ý. Trông hắn hệt như vừa thắng một ván cược mà chỉ mình hắn biết luật chơi.

 

***

 

Vài hôm trôi qua bình lặng đến lạ đối với Hoài, không có thêm trò trêu ghẹo hay xích mích nào, cũng không còn ánh mắt nào đeo bám cô từ hành lang lớp học cho đến cổng trường. Cứ tưởng cuộc sống học đường đã chịu yên ổn đôi chút sau cú chạm trán lần trước, nhưng rồi, một buổi chiều tan học, khi ánh nắng cuối ngày chỉ còn sót lại trên những ngọn cây bóng mát sau trường, sóng gió lại lặng lẽ kéo đến.

Hoài đang ngồi một mình trên chiếc ghế đá quen thuộc – nơi cô thường tìm đến mỗi khi cần chút yên tĩnh để suy nghĩ hay viết lách gì đó thì một nhóm thanh niên quen mặt xuất hiện từ phía hành lang tối om ngay sau dãy nhà thể chất.

"Ôi chị gái nhỏ! Hôm nay chúng ta lại có duyên gặp nhau rồi." Một tên trong số bọn chúng cười nhếch mép, tiếng bước chân khô khốc như phá vỡ cả bầu không khí thanh bình.

"..." Cô thở dài trong lòng, ánh mắt vẫn cố giữ vẻ điềm nhiên, nhưng bàn tay đã siết chặt xấp giấy đang cầm.

"Đã đến lúc phải tính sổ nốt chứ." Tên đứng giữa tiến thêm một bước, giọng hắn đều đều nhưng ánh mắt lại chẳng giấu nổi vẻ khoái trá.

"..." Bây giờ thì chẳng còn đường nào mà chạy, cũng chẳng dám dạy đời bọn chúng như lần trước nữa.

"Đang viết cái gì đấy? Kịch bản để tấu hài à?" Một đứa khác nghiêng người nhìn trộm vào xấp giấy A4 trên tay cô, rồi thình lình giật phắt lấy, giơ cao khỏi tầm tay cô để săm soi.

"Trả lại đây!" Cô bật dậy, nhưng không kịp ngăn chúng ném cả xấp giấy xuống đất. Những tờ A4 lấm lem mực, chữ bay lả tả giữa sân như đàn bướm trắng bị giẫm nát bởi gót giày vô cảm.

"Nhặt lên!" Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên – trầm, ngắn gọn, nhưng đầy uy lực. 

Hoài ngẩng đầu. Kiên xuất hiện từ phía hành lang, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát. Ánh mắt hắn không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến không khí xung quanh chùng xuống một nhịp.

Tên cầm đầu hừ lạnh một tiếng. "Đến đúng lúc lắm, tính sổ luôn một phen."

Cô nuốt khan, tim đập nhanh hơn. Không khí khá căng thẳng, dường như chỉ cần một động thái nhỏ nào không vừa mắt chúng thì cũng có thể bùng thành xung đột. Tuy vậy, Kiên chẳng vội vã gì. Hắn lặng lẽ tiến lại gần, nghiêng người ghé vào tai tên cầm đầu, nói nhỏ điều gì đó mà cô không nghe rõ.

Chỉ vài giây sau, mọi chuyện đảo ngược như có phép màu.

"Chị Hoài, chúng em xin lỗi chị! Thật ngại quá, chúng em đã làm phiền chị rồi." Tên vừa nãy còn định gây sự đột nhiên cúi đầu, giọng lễ phép lạ thường.

"Hả?" Hoài há hốc mồm, không hiểu sao thái độ của bọn chúng lại thay đổi nhanh như trở bàn tay.

"Mong chị bỏ qua cho sự thất lễ của bọn em." 

"Vậy... thôi được rồi." Cô đáp trong vô thức, vẫn chưa hoàn hồn.

"Chúng mày đâu, còn không mau nhặt giấy lên cho chị Hoài."

Cả bọn lật đật cúi rạp xuống đất, nhặt từng tờ giấy rơi rớt trong cơn gió xế chiều. Cô chưa từng thấy bọn chúng khúm núm như vậy bao giờ, cứ như thể là bị một thế lực nào đó thuần hóa.

“Chúng em chào chị! Chúc chị buổi chiều vui vẻ. Tạm biệt chị.” Cả bọn cúi đầu, cười tươi, vẫy tay chào cô.

Cô đứng sững tại chỗ, mắt dõi theo bóng lưng của nhóm con trai vừa mới vài phút trước còn hung hăng như bầy chó hoang, giờ lại ngoan ngoãn như những chú cún vừa bị huấn luyện.

“Này, cậu vừa nói gì với chúng nó vậy Kiên?” Cô quay sang, nheo mắt nhìn Kiên, hắn vẫn giữ nét bình thản trên gương mặt. “Sao tự dưng lại ngoan ngoãn một cách kỳ lạ thế?"

“…” Kiên ngồi phịch xuống ghế, gác tay lên đầu gối, ánh mắt lơ đãng nhìn mấy chiếc lá rơi, có vẻ chẳng buồn hé răng tiết lộ. 

Ngược lại, Hoài thì thấp thỏm không yên. Cô cúi xuống, khẽ đẩy vai cậu bạn thúc giục: “Mau nói đi.”

Gió thổi lùa qua hàng cây xào xạc, mùi nắng nhè nhẹ hòa cùng hương cỏ dại làm khung cảnh thêm phần dịu êm nhưng lại đối lập hoàn toàn với chuyện động trời mà Kiên sắp tiết lộ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px