Không muốn mắc nợ
“Cậu đã không ngại lục thùng rác chỉ để tìm nó, nhưng sao lại không muốn thừa nhận mà lại nói là cô lao công?” Ánh mắt Kiên không còn cợt nhả. Nó thẳng thắn đến mức Hoài bối rối.
“Cậu từng bảo đừng gây sự với cậu, còn tôi thì cũng không muốn dính dáng gì nữa, nên… nói đổ đi cho nhanh gọn.” Cô cúi đầu, giọng nhỏ dần. Lòng tự trọng khiến cô phủ nhận, nhưng lòng tốt lại không cho phép cô mặc kệ.
“Còn tôi thì không muốn mắc nợ ai nên giúp lại thôi. Về trước đây.” Nói xong, hắn lẳng lặng quay người định rời đi.
“Khoan đã! Dán cái này lên trán đi.” Hoài gọi giật lại rồi chạy đến chỗ hắn, rút trong túi ra miếng băng urgo.
"Tôi có biết chỗ nào trên trán đâu mà dán."
"Vậy cậu cúi đầu xuống, tôi dán cho."
Kiên ngoan ngoãn cúi đầu. Khoảnh khắc ánh sáng vàng yếu ớt từ đèn đường chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn, Hoài chợt nhận ra gương mặt hắn dù lấm lem, mồ hôi nhễ nhại, vẫn cuốn hút đến lạ thường. Kiểu tóc ba phân đều trông đơn giản nhưng lại làm nổi bật ánh mắt tinh nghịch và bất cần của hắn. Dáng vẻ ngầu lòi ấy khiến cô có chút bối rối.
Hắn bỗng lẩm bẩm: "Ở khoảng cách gần... tôi nhận ra mặt cậu..."
“Rất xinh phải không?” Cô ngước mắt nhìn hắn, đoán già đoán non.
"Mặt cậu... biểu hiện rõ sự mê trai không hề nhẹ." Hắn nheo mắt, nhấn mạnh từng từ một cách đầy trêu chọc.
Khi cô vừa lột miếng băng urgo ra rồi định dán lên trán thì bị hắn nói trúng tim đen nên ngượng ngùng mà dập tắt ý định giúp hắn. "Đồ đáng ghét! Cậu tự đi mà dán."
Hắn vuốt cắm, nửa cười nửa trêu. "Ủa, đừng giận mà. Tôi thừa nhận là tôi đẹp trai và cậu có chót mê mệt vì tôi thì cũng đâu có gì là sai."
"Đừng có tự luyến!"
"Sao vừa nãy cậu lại bảo tôi đáng ghét? Có phải con gái nói ghét thì nên hiểu ngược lại là yêu không?"
"..." Hoài không nói thêm lời nào. Cô mặc kệ hắn đứng đó cứ bi bô trêu mình mà bỏ về luôn vì giờ này đã khá muộn và bản thân cũng ý thức được rằng đã đến lúc phải về nhà trước khi bố mẹ mình lo lắng. Dù bị trêu ghẹo, nhưng cô biết… trong lòng mình, một cảm xúc lạ lẫm đang lớn dần lên như ánh sáng mờ nhạt phía cuối con đường.
***
Trời hè oi ả nhưng không đến mức ngột ngạt, gió từ điều hoà mát rượi trong tòa nhà thổi qua làn tóc đen nhánh của Hoài, cô thấy lòng mình nhẹ bẫng như tờ giấy. Một buổi chiều rảnh rỗi, không lịch học, không làm thêm... cô tự thưởng cho mình khoảng thời gian thảnh thơi bằng cách lượn lờ trong cửa hàng phụ kiện quà tặng yêu thích.
Từng dãy kệ lung linh, đầy ắp các món đồ nhỏ xinh với những cuốn sổ tay họa tiết pastel, sticker hình thù đáng yêu, vài cây bút lông đầu cọ Nhật Bản, và mấy chiếc kẹp tóc đính ngọc làm Hoài không thể rời mắt. Cô chọn được vài món trang trí bàn học rồi đi dọc theo gian bên trong, nơi trưng bày những chú gấu bông đủ kích cỡ.
Ánh mắt cô dừng lại ở kệ cao nhất. Một con thỏ bông trắng muốt, tai dài mềm mại, đeo chiếc nơ lụa màu bạc. Hoài khẽ mỉm cười. Không biết vì sao, nhưng cô có cảm giác nếu mình không mang nó về hôm nay, thì có lẽ sẽ tiếc mãi.
"Ơ bạn ơi, tôi chọn con thỏ bông này trước mà nhỉ?" Trong lúc đang kiễng chân, tay định với tới nó thì Hoài lại ngẩn người khi thấy con thỏ đã nằm gọn trong tay một bạn nam vừa bước lại gần và cô không biết hắn đã đứng đó từ bao giờ.
Hắn thản nhiên lên tiếng: "Nhưng cậu đã chạm được vào nó đâu. Mặc dù cậu đã ngắm được nó trước nhưng rất tiếc, chiều cao của cậu lại không cho phép. Vậy thì chậm chân là mất phần, vì thao tác của tôi cũng nhanh hơn cậu."
Với chiều cao gần một mét sáu của Hoài, dù có kiễng chân hết mức cũng hơi khó để với tới kệ trên cùng. Trong khi đối với tên con trai kia, hắn cao hơn cô tận nửa cái đầu thì làm việc đó rất dễ dàng.
"Thế thôi vậy." Cô buông thõng, nén tiếng thở dài, rồi quay đi.
Đứng xếp hàng ở quầy tính tiền, Hoài thấy hắn đã đứng trước, đặt con thỏ cạnh đống đồ mình chọn. Cô không nén được tò mò, chỉ vào con thỏ rồi hỏi nhân viên: "Chị ơi, con thỏ này chỉ còn một con duy nhất trong cửa hàng thôi phải không ạ?"
"Đúng vậy, đây là hàng phiên bản giới hạn. Nếu hết thì sẽ hết luôn chứ hàng không về thêm nữa."
"Vâng, tiếc quá ạ." Nhìn nó nằm yên vị trong tay người khác, mà lòng cô thấy như vừa đánh mất một điều gì nhỏ bé nhưng đặc biệt, như thể vũ trụ chỉ đưa nó đến để rồi trêu đùa cô bằng vài giây chậm trễ.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính trượt mở ra với tiếng "tít" nhẹ. Lâm bước vào, vừa nhìn thấy vẻ mặt tiu nghỉu của Hoài liền lao đến, không chần chừ mà vỗ vai cậu bạn đang cầm con thỏ: "Hóa ra Hoài thích thú bông chứ không phải thú cưng. Hải, mày nhường lại cho Hoài đi."
Nghe cái tên “Hải” vang lên, cô ngẩng đầu nhìn kỹ hơn, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cậu bạn cao kều kia. Cô khẽ nghiêng đầu hỏi: "Hai người trông có vẻ rất thân với nhau… mà nhìn bạn nam này quen lắm, nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như chúng ta cùng trường?"
Hải cười nhẹ đầy kiêu kỳ rồi nói: "Không chỉ cùng trường mà còn cùng đội văn nghệ nữa. Một người có ngoại hình ưa nhìn như tôi mà cậu lại không có ấn tượng gì sao?"
Hoài gật gù như vừa sực nhớ ra: "À, tôi nhớ ra rồi. Có phải là trong tất cả các buổi tập văn nghệ, cậu mới chỉ đi có đúng một buổi, đó là hôm đang tập dở mà có đàn ong bay đến? Hôm đó, cậu đeo khẩu trang mà rất nhiều bạn tập trung lại cùng đứng xem chúng ta tập nhảy vì hiếm khi cậu góp mặt cùng mọi người. Mà trong lúc vừa mới tập được một lát thì cả bọn chạy tán loạn nên tôi cũng không kịp để ý nhiều."
Hải ngả người vào cái kệ gần quầy thu ngân, uể oải đáp: "Tôi đã thuộc hết vũ đạo, cũng nhảy đẹp nhất nhóm nên cần gì phải đi tập nhiều đâu, bình thường thì tôi luôn làm center nhưng lần này không làm center mà tôi vẫn chấp nhận tham gia là vì Lâm."
Câu nói đó khiến Hoài liếc sang Lâm, thấy hắn đỏ mặt một thoáng. Hoài buột miệng nói ra suy nghĩ trong đầu: "Giá mà cậu đăng ký tham gia ngay từ đầu thì chắc chắn cậu sẽ là ứng cử viên số 1 cho vị trí đó rồi. Nếu tôi biết sớm hơn thì đã…"
Hải nhếch môi ngắt lời: "Cậu đừng tưởng bở, không phải cứ ai mời là tôi đều nhận lời. Tôi đã nói là vì Lâm rồi mà. Còn xét một cách công tâm mà nói thì tôi thấy cậu tập luyện cũng rất nghiêm túc và có vẻ rất cố gắng nhưng quả thực là cậu không có năng khiếu, động tác vẫn cứng lắm."
Hoài gật đầu, đồng tình: “Tôi biết mà, ban đầu thì không ai chịu nhận vị trí đó cả nên cuối cùng mọi người cứ đùn đẩy cho tôi. Trong khi cậu chỉ mới đến có một buổi tập mà nhìn cậu nhảy, tôi đã được mở mang tầm mắt rồi.”
"Chắc cậu phải có ‘căn’ lắm mới gặp được tôi đúng hôm tôi đi khớp với cả đội hình."
"Tôi nghĩ chắc ai cũng phải có ‘căn’ lắm mới mua được hàng phiên bản giới hạn."
"Đương nhiên." Hải cười một tiếng đầy đắc ý.
Lâm lúc này đã rất sốt ruột, vỗ vai Hải lần nữa, giọng cương quyết: "Cái thằng này, mày không định nhường cho Hoài à?"
Hải đứng hơi chếch ra sau, ghé sát tai Lâm nói nhỏ: "Đang test nhân phẩm cái đã, mà tao để ví trong balo ngoài xe rồi, mày ra lấy giúp tao đi để tao còn thanh toán."
Lâm nhíu mày nhìn bạn mình với vẻ khó hiểu nhưng vẫn lặng lẽ bước ra ngoài, dường như hắn cũng không lấy làm lạ trước việc sai vặt của Hải.