Cậu đã biết hết rồi à
Giữa con hẻm tối om lác đác ánh sáng lờ mờ từ bóng đèn cao áp phía xa đổ bóng Hoài xuống nền đất, kéo dài như một vệt tối mong manh. Nhan sắc tươi tắn, trong trẻo của cô toát lên vẻ dễ mến, ngoan hiền nên bọn chúng cũng dễ dàng nhận ra cô. Mái tóc đen óng buộc cao khẽ rung theo từng chuyển động của cô, làn da trắng hồng phản chiếu dưới ánh đèn trông càng nổi bật giữa không gian tăm tối.
Tiếng cười cợt nhả vang lên nhưng Hoài không chùn bước. Cô hít một hơn thật sâu, ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên cường đối diện với bọn chúng.
Dù cho giọng điệu cô vừa nãy cố tỏ ra đầy thách thức nhưng vì sở hữu vẻ bề ngoài hiền dịu đã chẳng thể khiến bọn chúng phải dè chừng. "Chị gái có muốn trải nghiệm hút thuốc thử một lần, cảm giác phê lòi như nào không?"
Một tên nữa cười hô hố phụ họa: "Hút thuốc xong rồi hãy uống sữa ngô tráng miệng."
"Nghe có vẻ hợp lý đấy." Tên khác trong nhóm huýt sáo, nhếch mép đồng tình.
"Im đi, nhóc con!" Cô cau mày khó chịu khi nghe thấy mấy tên nhóc này thay phiên nhau gạ gẫm mình.
"Ở đây ai mới là nhóc vậy?"
"Dập thuốc… khẩn trương!" Cô lườm nguýt bọn chúng rồi lại hét lên.
"Chị bé như cái kẹo mà hét to thế?"
"Chị bé này, chị bị làm sao vậy?"
"..." Hoài im lặng, cảm thấy cả người cứng đờ. Lũ con trai này như những con linh cẩu đang vờn mồi. Cô cố giữ vẻ mặt cứng rắn, nhưng tim lại đập như gõ mõ.
"Có phải chị bị chấn thương ở đâu đó trên người rồi biến chứng lên não không?"
"Thật, lưng cứ cong cong như con tôm trông mắc cười. Lúc nãy nhìn chị ta đưa hai tay chống nạnh ở hông rồi khom lưng, đầu ngúng nguẩy xong lại quắc mắt lên mà miệng cứ lắp bắp trông chẳng ra sao."
"Đang tỏ vẻ cool ngầu dạy dỗ đàn em nhưng tao cá là bên trong chị ta trống ngực đập thình thịch cho mà xem. Hay thôi, đừng chiếm hết spotlight của chị thế chứ! Trật tự đi rồi nhường chị đất diễn."
"Câm mồm ngay!"
Mình mà không quyết liệt đấu tranh với chúng thì chúng lại càng lấn tới.
"Sợ quá, sợ quá chúng mày ạ!"
"Hút thêm điếu thuốc nữa cho đỡ sợ đi mày."
"Này! Thấy chị đây hiền lành là bắt nạt hả? Chị sẽ chụp ảnh bọn bay lại rồi gửi cho thầy giám thị!" Hoài cố đứng thẳng lưng, nhưng đôi vai nhỏ khẽ run nhẹ. Cô lấy điện thoại ra và biết rõ là nếu nhấn chụp, cô đang đánh cược. Nhưng nếu không làm gì, chúng sẽ càng lấn tới.
"Có gan dám làm thì chụp xem nào."
"Cứ chụp nếu chị muốn, nhưng liệu chị có thoát khỏi đây an toàn không?" Gương mặt của từng đứa hiện rõ trong ánh sáng mờ mờ với nét mặt bộc lộ rõ sự khinh bỉ cùng cái vẻ nguy hiểm pha trò.
"À... thì... bọn bay dám làm gì nào?" Cô nuốt khan, lùi lại một bước. Trái tim lại đập dồn dập khi một mình ở giữa vòng vây.
"Làm thế nào á? Làm cho chị cả đời không dám quên mặt bọn này luôn!"
"..." Chết rồi, làm sao đây? Huhu, bọn chúng sẽ làm gì mình? Không thể chịu chết ở đây được, hay là hét lên cầu cứu nhỉ? Bọn chúng đang dần tiến sát lại mình rồi, chẳng lẽ không còn cách nào để đối phó?
Hoài bắt đầu thở gấp. Cô ngửa đầu nhìn trời, chỉ thấy vài ngôi sao mờ nhạt lấp ló sau tán cây. Không một ai qua lại. Không một ai biết cô đang ở đây.
"Hoài! Hóa ra cậu trốn ở đây à?" Giọng nam rắn rỏi đó vang lên như một tia sáng trong con hẻm tối. Tiếng nói to đến mức làm cả đám thanh niên phân tâm, tất cả liền quay lưng lại rồi nheo mắt nhìn.
Hoài mừng rỡ, reo lên: "Ơ, Kiên! Cậu đến nhanh thế, vừa gọi cái là đến ngay."
Ôi tình cảnh này đúng là chết đuối vớ được cọc.
"Thôi đi, không phải cậu vừa bỏ của chạy lấy người à? Cầm lấy!"
"..." Cô vừa giơ tay ra bắt trúng một cái túi mà hắn ném cho mình.
Kiên có vẻ không bận tâm đến đám nhóc đứng đó mà chỉ mải dặn dò cô: "Đem áo đồng phục của tôi trong cái túi này về giặt sạch, không còn một dấu vết mực nào mà cậu đã viết ra nhé. Thôi nghịch mấy cái trò vặt vãnh của trẻ con đi, đấy là nơi làm việc, không phải chỗ tập vẽ hay tập viết đâu."
Vẻ mặt của cô lúc này hết sức căng thẳng, bèn thì thầm vào tai hắn. "Xin cậu đấy! Làm ơn giúp tôi đi. Bọn nhóc kia ‘xử’ tôi đến nơi rồi đây này."
"Tôi thấy mệt quá. Về trước đây." Dứt lời, Kiên hờ hững quay lưng rời đi luôn, bỏ mặc cô đứng chết trân trong ánh mắt chế giễu của cả bọn.
"Khổ thân chị bé. Chẳng ai thèm đoái hoài gì đến sự sống chết của chị đâu. Ranh con mà chưa tốt nghiệp lớp diễn xuất thì cứ cố tỏ ra phô trương để tấu hài à?" Chúng lại tiến tới. Một bàn tay ném điếu thuốc xuống đất, dẫm mạnh. Không gian đặc quánh, nóng hừng hực.
"Gáy đi, gáy to lên như vừa nãy nữa xem."
Thằng cha Kiên này đúng là sống chết mặc bay. Trong lúc cấp bách thế này, mình thực sự không biết xoay sở thế nào. Trời ơi đất hỡi, xin hãy cứu rỗi con một lần này thôi!
"..." Hoài rùng mình, lùi thêm một bước. Mắt cay xè. Cổ họng nghẹn ứ. Cô thấy bóng mình phản chiếu trong ánh mắt đám thanh niên, nhỏ bé, yếu ớt và hoàn toàn cô độc.
"Dạy cho nó một bài học đi!" Tiếng ra lệnh vang lên như nhát chém vào bầu không khí.
Tim Hoài thắt lại. Cô siết chặt tay vào gấu váy đồng phục, môi mím chặt.
Không thể chịu chết ở đây. Không thể để nỗi sợ đánh gục mình...
Kể từ lúc Kiên đi khỏi, con hẻm tối om đã chẳng còn ai lui tới, giờ phút này dường như trở thành một cái bẫy khổng lồ đang khép chặt lại từng giây...
Ánh đèn đường mờ nhòe len lỏi qua từng cành cây khô cằn, tạo ra những hình thù kỳ quái trên mặt đất khiến không gian thêm phần rùng rợn. Hoài co rúm người lại khi một tên trong nhóm thanh niên cục súc tiến lại gần, ánh mắt hắn lấp lóe sự hung hăng không che đậy.
"Dừng tay!" Tiếng quát vang lên như xé toang màn đêm. Từ phía sau, Kiên bất ngờ quay lại. Giây phút đó, Hoài thoáng chấn tĩnh, nỗi sợ trong lòng cô vơi đi một nửa.
Tên cầm đầu hất cằm, cười khẩy: "Có tự tin chơi trò anh hùng cứu mỹ nhân với bọn này không?"
Kiên nhếch môi, thái độ chẳng hề do dự. "Có gì mà không dám?!"
"Cẩn thận đằng sau, Kiên!" Hoài kêu lên đầy kinh hãi.
Lời cảnh báo rất đúng lúc. Kiên xoay người, phản xạ nhanh như chớp, tung chân giáng một cú đá xoáy vào tên đang đánh lén từ phía sau rồi liên tiếp hạ gục từng tên còn lại. Cả ba tên lần lượt nằm đo ván trên nền xi măng thô ráp.
"Xong cả ba tên rồi, thấy tôi đủ ngầu chưa?" Kiên cười nửa miệng, hất mái tóc ướt mồ hôi ra sau.
"Lát nữa, cậu tự mãn cũng chưa muộn đâu." Hoài chưa kịp thở phào thì ánh mắt hoảng hốt nhìn ra phía xa. "Họ là ai vậy?"
Một nhóm thanh niên khác đang hối hả kéo đến.
"Ôi đại ca vừa bị tấn công kìa. Tẩn hai đứa này đi." Giọng nói khản đặc vang lên từ đám đông, ra lệnh cho cả bọn xông lên.
Không kịp nghĩ, Kiên nắm lấy tay Hoài: "Chạy mau."
Cả hai lao đi trong bóng đêm, chạy miết không ngừng nghỉ giữa những con đường ngoằn ngoèo, mặt đất dính rác rưởi và đầy ổ gà, ổ vịt. Gần một cây số trôi qua trong im lặng chỉ có tiếng thở gấp và bước chân dồn dập.
"Tôi chịu thôi, không chạy nổi nữa rồi. Mệt bở hơi tai!" Hoài khụy xuống, tay chống đầu gối, mồ hôi túa ra như tắm.
Kiên kéo cô núp sau một gốc cây cổ thụ. Hắn liếc quanh, tai lắng nghe tiếng động. "Có vẻ bọn chúng đã mất dấu rồi đuổi theo hướng khác…"
"Thế cũng coi như là an toàn rồi." Ánh mắt cô liếc qua, liếc lại một hồi dò xét xung quanh rồi sững lại khi thấy một vệt đỏ nhòe trên trán hắn. "Ơ mà... trán cậu chảy máu kìa."
“Vậy à? Sao tôi không có cảm giác gì nhỉ? Chắc lúc nãy đánh nhau hăng quá nên không thấy đau.” Hắn cười khẽ, vai vẫn nhấp nhô theo nhịp thở. “Giá như cậu là con trai thì lúc đó chúng ta đã liều mạng cùng nhau rồi.”
"Đánh lộn là sở trường của cậu hả?"
"Haiz, nếu chỉ có ba tên như lúc đầu thì tôi thừa sức cho chúng nó gãy cổ nhưng về sau thêm vài tên nữa thì một mình tôi không kham nổi. Tôi đâu có ngu, số lượng áp đảo như thế thì chạy là thượng sách."
“Mà sao cậu lại cứu tôi?”
“Thế sao cậu lại tìm con quay gỗ giúp tôi?”
“Cậu… cậu… đã biết hết rồi à?” Hoài lúng túng cụp mắt, cảm giác bị vạch trần khiến cô đứng sững, giọng ngắc ngứ như mắc lại nơi cổ họng.