Tình cảm gây đổ nước mũi
"Còn tôi thì không thích cậu, cũng chưa bao giờ có ý định sẽ thích cậu, tôi đã nói mấy lần rồi mà." Giọng cô bình thản như thể đó là một lời từ chối đã nói quá nhiều lần đến phát ngượng mà cô không phải là người nhẫn tâm và cũng không muốn làm ầm lên. Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở việc cùng nhau đi tập văn nghệ thì đã chẳng có gì phải bận tâm cho đến khi Lâm công khai thể hiện tình cảm ở đây.
Nếu tình cảm là một trò đuổi bắt, thì Hoài chẳng có một chút hứng thú nào để nhập cuộc. Sự ngượng ngùng của cô không đến từ tim rung động, mà từ ánh mắt của bạn bè xung quanh sau mỗi lần Lâm tỏ tình khoa trương, đã khiến cô không ít lần thành trò cười trước cửa lớp.
Lâm vuốt mặt, ánh mắt kiên định không rời khỏi cô: "Không sao, từ từ cậu sẽ thích tôi thôi."
"Hắt xì!"
Tên này vẫn cứ dai dẳng, đến bao giờ hắn mới buông tha cho mình đây?
"Người ta nói người yêu không có nhưng chó phải có một con. Cậu nhận nuôi con cún xinh xinh này nhé!" Hắn nhanh tay chìa ra một con cún trước mặt cô. Nó nhỏ xíu, lông trắng xù, đôi mắt ngơ ngác đang nằm ngoan ngoãn trong tay hắn.
"Hắt xì! Hắt xì!" Cô cúi mặt, che miệng hắt hơi liên tục.
“Sao thế? Nó thơm mà...” Hắn hít hà một hơi mà chưa nhận ra vấn đề.
Đúng lúc đó Kiên từ trong lớp học đi ra, hắn ghé vào tai cô nói nhỏ: "Nếu tình yêu khiến một số người có thể đổ máu thì tình cảm của Lâm khiến lớp trưởng của chúng ta phải đổ nước mũi không biết bao nhiêu lần rồi?"
Sau khi bị chọc quê, cô lườm hắn, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô gọi với theo: "Kiên! Tôi bảo cái này."
Kiên vừa đi vừa quay đầu lại hỏi: "Sao vậy?"
Cô vội lấy trong balo ra một chiếc túi rồi giơ lên: "Tôi đã tốn bao nhiêu công sức để thiết kế áo đôi cho chúng ta xong rồi nè."
Hắn dừng lại, nheo mắt nhìn cô với vẻ ngạc nhiên: "Áo đôi?"
"Xin cậu đấy! Cầm lấy nhanh đi mà." Hoài thì thầm vào tai Kiên, vẻ mặt cô lúc này thành khẩn và cầu cứu hắn hơn bao giờ hết.
Vừa nhìn thấy logo của cửa hàng nổi bần bật ở chiếc áo cô đang cầm trên tay, Kiên đã nhận ra ngay đó là đồng phục của mình. "Ồ đẹp đấy, phải mặc vào để cả thế giới biết chúng ta thuộc về nhau chứ."
"Sao lại thế? Cậu với Kiên là gì của nhau vậy?" Lâm đang không hiểu cái mô tê gì cả, hắn đứng ngẩn ra, tay vẫn ôm con cún, mặt méo xệch đi.
Cô lơ đãng vuốt tóc, hờ hững: "Cậu đã nhìn thấy thế thì cũng dễ đoán mà…"
Trái tim Lâm như bị ai bóp nghẹt, nhưng rồi hắn lại cúi xuống, vuốt nhẹ con cún nhỏ: "Cậu có thể từ chối tôi nhưng cũng đừng từ chối con cún này chứ, nó đáng yêu như cậu vậy."
"Hắt xì! Cậu mang con cún này tránh xa ra được không?" Hoài vừa lấy tay che mũi vừa nói.
Trời đất ơi, mình không thể tiếp tục chịu nổi nữa rồi.
"Đừng rũ bỏ nó mà, tội nghiệp!" Lâm vẫn tiếp tục thuyết phục Hoài khỏi khước từ thành ý của mình.
Cô nhăn nhó, nhìn hắn mà bất lực. "Hết mèo rồi đến chó! Tôi bị dị ứng với lông của động vật và dị ứng cả với cách tỏ tình lộ liễu này."
Lâm chưa có ý định sẽ bỏ cuộc, hắn vẫn rất nhiệt tình: "Thế cậu không dị ứng với con gì? Lần sau tôi sẽ tặng cậu con đấy."
"Lâm à, tôi thực sự không muốn cậu tổn thương và cũng không định chà đạp lên tình cảm của cậu nhưng rất muốn dứt khoát. Hãy dừng lại ở đây thôi nhé?!"
Hắn siết nhẹ con cún trong tay rồi ngẩng đầu nhìn cô đầy đăm chiêu, ánh mắt buồn nhưng vẫn ấm áp: "Nhưng tôi còn muốn cho cậu xem trang phục biểu diễn văn nghệ tôi mới mua nữa, nhìn cũng tương đối giống đồ đôi với cậu. Có thể… cậu không thích đồ đôi nhưng để hợp với bài hát thì tôi mới chọn đồ như vậy."
"Không cần xem tôi cũng biết chắc là cậu mặc gì cũng đẹp, sân khấu là của cậu, spotlight chắc cũng dành hết cho cậu, điều hiển nhiên là ai cũng sẽ thấy cậu nổi bật nhất nhóm. Thôi thế nhé!" Cô nói một mạch liên hồi rồi bỏ đi vì không muốn lằng nhằng thêm nữa.
Cô bước đi, để lại phía sau là ánh mắt vẫn chưa muốn rời đi của một người con trai đang học cách yêu nhưng chưa học cách buông.
***
Không khí cuối buổi học thường ngày là sự rộn ràng quen thuộc, nhưng với Hoài hôm nay lại là một chuỗi cảm xúc phức tạp đến ngột ngạt. Cô bước thật nhanh, gần như là chạy để nhanh chóng thoát khỏi đây.
Mặc kệ Lâm chỉ biết đứng im ở cửa lớp, ánh mắt dõi theo Hoài trong vô vọng thì cô chỉ vội vã đuổi theo cái bóng dáng cao gầy của Kiên đang nhạt dần. "À Kiên ơi, cậu đợi đã!"
Kiên dừng lại, quay đầu, ánh mắt ánh lên tia giễu cợt, khoé môi cong cong đầy chọc ghẹo: "Vừa rồi đúng là màn tỏ tình đặc sắc mà sao cậu phải chạy mất dép thế?"
"Thôi đi, đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Mỗi lần bị tỏ tình xong cả lớp cũng quay ra trêu, tôi cực kỳ ngại và chẳng biết dấu mặt đi đâu luôn." Hoài gắt nhẹ, mặt đỏ ửng.
"Nghe nói lần trước cậu được tặng mèo, lần trước nữa được tặng rùa. Tên kia chắc nhà có hẳn một sở thú, hắn đem đến cho cậu cả một thế giới động vật mà vẫn không vừa lòng cậu à?" Kiên nhún vai, làm bộ ra vẻ hoài nghi.
"..." Cô lại thở dài thườm thượp, chẳng buồn đáp.
"Con gái thật là khó chiều."
"Cậu thôi mỉa mai người khác đi được không?" Cô nghiêm giọng, không muốn nghe tiếp chủ đề này nữa.
Hắn cười khẩy: "Thế mà tôi cứ nghĩ cậu đi theo tôi là để nghe tôi mỉa mai đấy."
Hoài dừng bước, giọng chững lại: "Tôi thực sự muốn nói chuyện nghiêm túc với cậu ngay bây giờ luôn nhé."
"Chuyện gì?"
"Cậu mới chuyển trường vào đây nhưng cũng vài tuần rồi mà tôi thấy cậu suốt ngày trốn học, lười làm bài tập. Là lớp trưởng nên tôi không thể để thành tích chung của lớp đi xuống trong kỳ thi sắp tới chỉ vì cậu. Do vậy, cậu cầm đống tài liệu này về nhà học để chuẩn bị ôn thi nhé."
Kiên nhận xấp giấy cô đưa, lật lật vài tờ, rồi nhướng mày: "Cầm tài liệu thì cầm nhưng tôi không chắc là mình có ý định học cái đống này hay không nữa, mà cậu cũng nên xem lại mình nhé."
"Sao hả? Xem lại cái gì?"
"Xem lại cái đó."
Hoài bắt đầu cáu: "Cái đó là cái gì? Cậu cứ úp mở thế ai mà biết được."
"Cậu... chưa kéo khóa."
Cô hốt hoảng nhìn xuống bên dưới sau lời nhắc nhở nửa vời của hắn. "Đồ lừa đảo! Chuyện đấy mà cũng đem ra lừa được, làm người ta hết hồn."
Kiên khoái chí cười khùng khục. "Ý tôi là lúc nãy lấy tập tài liệu ra cậu quên chưa kéo khóa balo. Làm gì mà căng? Đúng là thần hồn nát thần tính."
"À mà này, cậu bỏ áo ra xem luôn nhé, sẽ có điều bất ngờ dành riêng cho cậu đấy."
"Call me Kiên (gọi tôi là Kiên) mình hay xỏ xiên, tính có hơi điên nhưng luôn sẵn lòng phục vụ khách hàng." Kiên tức nổ đom đóm mắt khi lẩm bẩm đọc dòng chữ được viết bằng bút lông trên lưng áo đồng phục mà cô vừa đưa cho hắn.
"Cậu đứng lại! Tôi sẽ tính sổ nợ với cậu."
“Lêu lêu!” Cô hét lại, vừa cắm đầu chạy thẳng ra con hẻm nhỏ gần trường vừa cười tủm tỉm vì trò đùa tinh quái vừa rồi.
***
Buổi tối ở con hẻm gần trường vắng lặng như một khoảng không gian bị lãng quên. Đèn đường rải rác hắt ánh sáng vàng nhợt nhạt lên mặt tường bong tróc. Trời không mưa, nhưng hơi nóng trong ngày vẫn còn âm ỉ bốc lên từ lòng đất, khiến không khí trong con hẻm nhỏ giữa hai dãy nhà bê tông càng thêm ngột ngạt. Gió gần như không len nổi vào đây, và mọi tiếng động đều vang vọng kỳ lạ như bị giam trong không gian chật chội.
Sau một hồi cắm đầu cắm cổ chạy đến đây, cô dừng lại, thở hồng hộc.
“Ôi, chắc thằng cha Kiên không đuổi kịp mình đâu… Phù, mệt quá!” Hoài tự nhủ, mở nắp cốc sữa ngô nguội ngắt mẹ mua từ sáng ra uống cho đỡ khát.
Nhưng khi đang ngửa cổ tu một hơi, mùi thuốc lá nồng nặc bất chợt xộc vào mũi khiến cô nhăn mặt.
“Ủa, đó là đồng phục nam trường mình mà, có vẻ như là học sinh lớp 10, hóa ra bọn chúng tụ tập ở chỗ vắng vẻ này để hút thuốc mà không lo ai phát hiện ra.” Gần bức tường loang lổ phía cuối hẻm là ba học sinh nam, mặc đồng phục trường, dáng vẻ lén lút. Một đứa đang phì phèo điếu thuốc, một đứa khác bật lửa cho bạn với vẻ thành thạo như làm điều đó hàng ngày.
“Mình có nên ra mặt để tố cáo bọn này hay là cứ kệ thôi nhỉ? Nhỡ can thiệp rồi bị đánh thì sao? Nhưng nếu mình làm ngơ thì cũng không được, rõ ràng bọn chúng đang vi phạm nội quy của nhà trường mà. Còn nếu mình không tố cáo bây giờ thì sớm muộn gì cũng có người khác phải tố cáo bọn chúng thôi, chứ làm sao có thể hút thuốc vụng trộm mà chót lọt mãi được?”
Sau khi đấu tranh tâm lý kịch liệt, cô hùng hổ bước đến, hai tay chống nạnh, mặt lạnh tanh, giọng đanh lại hét lên ra vẻ ghê gớm: "Này! Mấy em kia, có biết mình đang làm gì không?"
Đám thanh niên hút thuốc quay ra nhìn Hoài, vẻ mặt chúng vẫn rất bình thản. "Trời má, đây là bà chị lớp trưởng gương mẫu, học giỏi nức tiếng của khối 12 đây mà."