Begin Again

Bóng tối trong lòng người


Thủy chột dạ, ánh mắt dao động. Nhưng bất chợt có một bạn nam lớp khác chen ngang: “Nghe thầy phụ trách bảo là camera hành lang chỗ đó chưa kịp sửa đâu, nó hỏng sau hôm bão rồi.”

Bình luận đoạn văn

Gương mặt Thủy giãn ra, bĩu môi tỏ ra đắc thắng: “Đấy! Sau cùng thì các cậu cũng chẳng chứng minh được gì, ghét tôi nên cấu kết với nhau bịa ra vụ này chứ gì? Đúng là làm ơn mắc oan, lần sau đừng có mở mồm ra nhờ tôi làm bất cứ việc gì nữa.”

Bình luận đoạn văn

Thủy quay lưng, mái tóc nhuộm sáng khẽ tung lên theo mỗi bước đi đầy thách thức. Phong định tiến tới, muốn giữ cô nàng lại nhưng một giọng nói yếu ớt cất lên phía sau khiến hắn khựng lại. “Thôi, nói nữa thì cũng chưa chắc đã vạch mặt được Thuỷ ngay bây giờ đâu. Dù sao thì ai nghe cũng hiểu hết rồi. Mà người tớ đang khó chịu quá, đi về được luôn được không?”

Bình luận đoạn văn

Mai Thu đang khom người, tay ôm bụng, sắc mặt tái nhợt. Phong hoảng hốt: “Cậu đau bụng à?”

Bình luận đoạn văn

“Tớ cảm thấy đầy bụng, buồn nôn với chóng mặt quá.”

Bình luận đoạn văn

“Vậy để tôi đưa cậu về nhà.”

Bình luận đoạn văn

Nói rồi, hắn nhẹ nhàng đỡ cô rời khỏi hội trường trong ánh nhìn đầy thương cảm. Cánh cửa khép lại, ánh đèn vàng hắt lên hai bóng lưng song song, một người cúi đầu mệt mỏi, một người lặng lẽ đỡ lấy, trong lòng chỉ còn lại tiếng nhạc dở dang và dư âm cay đắng của đêm hội chưa khép.

Bình luận đoạn văn

Ngoài kia, gió đêm cuối thu khẽ thổi qua, cuốn đi những tàn giấy lấp lánh còn sót lại ngoài hành lang như những mảnh ký ức vụn vỡ của một đêm hội hóa trang không chỉ có ánh sáng, mà còn cả bóng tối trong lòng người.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

***

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Ra khỏi hội trường, Phong hỏi, giọng khẽ mà như ẩn chứa đầy vẻ quan tâm: “Hôm nay cậu vẫn đi xe đạp chứ?”

Bình luận đoạn văn

“Không. Con đường gần nhà tớ đang đổ bê tông, muốn đi xe đạp đến trường thì phải đi vòng đường khác. Mà tớ lại không muốn đi vòng xa như thế nên đành đi bộ.”

Bình luận đoạn văn

“Nhưng người đang khó chịu thế, cậu đi bộ được không?”

Bình luận đoạn văn

“Được mà, nhà tớ gần trường nên đi cũng nhanh.”

Bình luận đoạn văn

Nụ cười gượng trên môi cô trông như một bông hoa héo rũ trong gió. Phong vẫn nhìn, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ không yên tâm. “Cậu chắc chứ?”

Bình luận đoạn văn

“Hình như tớ chỉ chóng mặt theo từng cơn. Giờ lại thấy đỡ hơn rồi, tranh thủ về luôn vậy. Tớ có thể tự đứng thẳng được rồi, cậu không cần đỡ nữa.” Cô vừa nói vừa cố giữ dáng vẻ bình thường, dù trong lòng cơn đau bụng vẫn quặn từng đợt. Mồ hôi thấm lạnh sống lưng, nhưng cô vẫn gượng đi, sợ rằng nếu mình tỏ ra yếu đuối thêm chút nữa thì Phong sẽ lo lắng.

Bình luận đoạn văn

Hai người bước dọc theo con đường rợp bóng cây sao. Đèn đường vàng nhạt soi mờ khuôn mặt Phong, còn mái tóc của Mai Thu khẽ lay động trong gió. Không khí giữa họ đan xen giữa sự im lặng, ngượng ngùng và những điều chưa nói hết.

Bình luận đoạn văn

Đến ngã tư, khi đang đứng chờ đèn xanh để sang đường, Phong bất chợt hỏi, giọng nghiêm mà nhẹ nhàng: “Tại sao trên sân khấu cậu lại lắc đầu với tôi khi được mời nhảy?”

Bình luận đoạn văn

Mai Thu cắn nhẹ môi, rồi đáp: “Lúc đó, cậu đeo mặt nạ mà tớ lại không đeo kính nên không biết đó là cậu. Tớ cứ tưởng đó là Huy nên mới từ chối. Cũng may là đến lúc nhảy một mình tớ lại hơi choáng khi thực hiện động tác xoay thì lại được cậu đỡ kịp. Ngay khoảnh khắc ở cự ly gần như thế tớ mới nhìn thấy khuy măng-sét mình tự làm được đính trên tay áo của người vừa đỡ mình thì mới nhận ra đó là cậu. Thực sự tớ cũng hơi bất ngờ khi thấy cậu dùng chiếc khuy đó.”

Bình luận đoạn văn

“Nhân lúc tay áo sơ mi của tôi bị mất khuy măng-sét thì đính tạm khuy cậu tặng để làm điểm nhấn. Nếu ngay từ đầu biết đó là tôi thì cậu sẽ không từ chối phải không?”

Bình luận đoạn văn

“Đúng vậy.”

Bình luận đoạn văn

Ánh mắt họ chạm nhau một thoáng – ngắn thôi, nhưng đủ khiến không khí như chùng lại. Phong hơi nghiêng đầu, khoé môi hắn cong lên một nụ cười khó đoán. Dường như câu trả lời của cô đã xoa dịu phần nào những thắc mắc quanh quẩn trong đầu hắn suốt buổi lễ hôm nay.

Bình luận đoạn văn

“Vậy còn chuyện hôm trước là thế nào?”

Bình luận đoạn văn

Chuyện hôm trước là chuyện gì? Ý hắn muốn nhắc đến chuyện mình tránh mặt hắn? Nên nói sao bây giờ để đỡ mất lòng hắn nhỉ? Không được, sắp hết một nửa thời gian đèn xanh cho người đi bộ sang đường rồi, cứ nói bừa đi vậy…

Bình luận đoạn văn

“Tớ tránh mặt cậu vì không muốn càng tiếp xúc lâu với cậu thì sẽ càng thấy mình giống như phiên bản đời thực của nữ phụ trong tiểu thuyết thanh xuân của Uyên.”

Bình luận đoạn văn

Ôi trời… mình vừa nói cái gì thế không biết!

Bình luận đoạn văn

Cô còn chưa kịp định thần thì bụng lại nhói đau một cơn, cắt ngang dòng suy nghĩ. Chỉ còn một nửa thời gian đèn xanh, đành gắng hít sâu để chuẩn bị bước nhanh qua đường.

Bình luận đoạn văn

Phong nhìn cô, ánh mắt hắn như vừa hiểu ra điều gì đó. Một nụ cười mỉm thoáng qua trên môi, giọng hắn dịu đi, trầm ấm: “Sang đường thôi, kẻo không kịp.”

Bình luận đoạn văn

Câu nói đó vang lên như một ngọn gió đẩy nhẹ lưng cô, khiến Mai Thu lấy lại chút sức lực còn sót để bước nhanh. Cô băng qua đường, lòng dậy lên một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa mơ hồ – như thể mỗi bước đi là rời xa một điều chưa kịp gọi tên.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px