Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cảnh báo


Từ thuở lọt lòng Khôi Nguyên đã được sinh ra và lớn lên ở miền đất gần vùng biên giới của Tổ quốc, chốn giao thoa của văn hoá tín ngưỡng hoà quyện với sự chất phác, mộc mạc vốn có của con người nơi đây như chính hương đồng gió nội của miền biên viễn. Dù đã rời đi từ năm 7 tuổi nhưng bao kí ức xưa cũ tuy rằng đã được phủ lên một lớp bụi mỏng vẫn như có như không mà thoang thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua nơi sâu thẳm trong trái tim cậu, để rồi phảng phất lên bụi mờ năm tháng.

Thời tiết ở nơi đây chẳng khác lúc trước là bao vẫn có hai mùa mưa nắng rõ rệt, bên ngoài ánh đèn đường vẫn chưa lên hẳn, bầu trời tháng chín chạng vạng theo sau là bóng hoàng hôn nghiêng ngả, cứ thế từng ánh chiều tà lặng lẽ chiếu qua song cửa sổ cùng với chiếc chuông gió khẽ lung lay khi cơn gió nhẹ vừa thổi qua.

Khôi Nguyên vội vò đầu rồi từ trên giường lăn qua lăn lại vài vòng mới lê dép xuống nhà. Cậu nhớ rõ trước lúc ngủ đã đặt báo thức rồi, mà chẳng hiểu sao tiếng chuông báo thức không kêu.

“Toang rồi, ba tháng hè cậu sống giờ Mỹ quen rồi, bây giờ biết làm sao thích nghi kịp đây.” Khôi Nguyên thầm nhủ trong lòng. 

Vừa xuống phòng khách đã có tiếng bước chân “lạch, bạch” chạy đi chạy lại, một tràng âm thanh cứ thế văng vẳng bên tai Khôi Nguyên khiến đầu óc cậu lại ong ong. 

“Em có ngồi yên một chỗ được không?” Khôi Nguyên vừa ngồi phịch xuống sofa vừa nói.

Nghe thế cậu nhóc liền bổ nhào vào lòng Khôi Nguyên: “Hai, hai dậy rồi hả?”

“Hai ngủ như heo ấy.” 

Thuận thế cậu liền ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ của cậu bé: “Ừm, heo chưa bụ bẫm bằng Cải.”

Nhìn cậu bé trong vòng tay, từng ký ức như thác nước ùa về làm cậu không khỏi bồi hồi nhớ đến lần đầu tiên gặp nhau. Lúc ấy, cậu đứng lâu thật lâu bên cạnh chiếc nôi rồi đưa ngón tay khẽ đùa giỡn với nhóc con đang kháu quậy, khoảnh khắc cậu nhìn đứa bé trong thâm tâm liền hiện lên một luồng suy nghĩ rằng giờ đây mẹ đã chẳng còn là của riêng hai anh em cậu nữa, cũng như mẹ đã tìm thấy hạnh phúc trong gia đình mới của mình. 

Cậu biết chính cậu lúc ấy đã luôn dâng lên một nỗi lo sợ vô hình, cậu sợ có một ngày nào đó mẹ sẽ chẳng còn nhớ tới mình có một đứa con đã lâu không sống cùng một mái nhà, và cậu sợ em gái sống cùng mẹ sẽ mang trong lòng nỗi tủi thân mà dần dần có những suy nghĩ rút mình vào thế giới riêng. 

Quả thật những năm tháng ấy cậu dường như chẳng mấy mặn mà với đứa em trai nhỏ này, dẫu sao thời gian rồi sẽ chữa lành đi những vết thương tháng năm, những kí ức khi xưa, những nỗi nhớ nhung về gia đình bốn người thuở thơ bé đã chầm chậm được cậu cất gọn lại ở một góc trong tim. Nhìn cậu bé ngày nào còn đỏ hỏn xấu như chú khỉ con mà giờ đây đã lớn phổng phao đến nỗi mỗi lần cậu muốn ẵm bồng nhóc con đều có vẻ khó khăn thì chợt lòng cậu lại dâng lên nỗi ấm áp lạ thường. 

Từ ngày ấy, Khôi Nguyên dọn về sống cùng mẹ và em gái đã ngót nghét sáu năm rồi, mỗi thứ dường như chẳng thay đổi là bao chỉ khác là giờ đây cậu đã có thêm một người em trai nhỏ và người chú mới. Một bức tranh gia đình hoàn hảo tựa như vậy lần nữa được tái hiện, nhịp sống của căn nhà tựa như vậy mà dần trở nên sôi nổi hơn, từng ngõ ngách ở mọi nơi đều đem đến cho cậu cảm giác rằng mình được trở về “nhà”.

***

Thoáng chốc lễ khai giảng năm học mới cũng đã bắt đầu, từ sáng sớm ở xa xa ngoài cổng trước đã thấy sân trường rộn ràng, nhốn nhao bao người. Trường trung học Lam Hải vốn từ xưa đã được xây theo hướng đón nắng nên giờ đây đứng ở vị trí của cậu liền thấy cả ngôi trường như khoác lên mình chiếc áo nắng mai nhè nhẹ sau một đêm dài yên tĩnh.

“Ây da!” Khôi Nguyên chợt quay đầu lại liền đụng trúng bả vai của người nào đó, cậu định quay lên nhìn rõ xem mặt mũi to tướng của ông thần nào đây. Nhưng vừa thấy chuỗi hạt đang để hờ trên vai thì không cần đoán nữa cậu cũng biết là thằng cha nào rồi.

Thằng cha nào đó đứng mãi một chỗ muốn nói gì đó nhưng chưa kịp cất lời thì đã có giọng nói nhỏ nhẹ bỗng vang lên:

“Ông… Sao lại ở đây?”

Vừa nói xong Khôi Nguyên liền cảm thấy có gì đó sai sai bèn ngượng ngùng kiếm cớ định chuồn đi, cũng tại tối qua ngủ không được cậu mới chạy lên confession của trường xem có gì hay giết thời gian không. Ai ngờ cả một confession rộng lớn vậy mà đâu đâu cũng là bài viết tìm kiếm thông tin liên lạc của người trước mặt, cậu đọc hết bài này đến bài khác mà vẫn chưa tìm thấy tên mình thì chỉ biết hờn dỗi mà thầm nghĩ tiến độ duyệt bài của trường Lam Hải sao mà chậm ghê.

Chưa đợi cậu suy nghĩ thêm thì Phúc Thịnh đã phóng tầm mắt khó hiểu nhìn cậu: “Không ở trường còn ở đâu được nữa.”
Khôi Nguyên à một tiếng rồi mới chợt nhận ra mình lỡ lời bèn cười giả lả cho qua. Đúng thật đây là trường cậu ta, lớp người ta cũng ở đây mà cậu hỏi ngớ ngẩn thật cũng tại do đêm qua khó ngủ nên sáng sớm đầu óc cậu mới như mớ bòng bong. Mà cậu cũng phải công nhận là đang được nghỉ 3 tháng hè thoải mái dù có là bận tối mặt tối mũi chạy đông chạy tây đi học thêm cũng dễ chịu hơn là tới trường, cậu cũng chỉ biết âm thầm than thở trong lòng vì những tháng ngày thư thái đã qua. 
Phúc Thịnh lên tiếng: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đi làm lễ sắp sửa bị trường bắt cóc 9 tháng.” Như sợ cậu không hiểu câu đùa của mình mà anh còn nhướng mắt nhìn cậu. 
Khôi Nguyên không khỏi thầm nghĩ trong lòng nhìn cái bản mặt khó gần vậy mà cũng biết đùa ghê cơ, có lúc nào là được thả ra đâu không học ở trường cũng là học phụ đạo ở chỗ khác cũng chỉ khác hình thức và địa điểm thôi. Chưa kịp để cậu suy nghĩ tiếp thì Phúc Thịnh đã lên tiếng: “Lưu số tui đi.” Như sợ Khôi Nguyên không hiểu tâm ý của mình cậu liền nhanh chóng lấy điện thoại bật mục danh bạ sẵn.

Khôi Nguyên nhìn một loạt hành động dài nối tiếp nhau mà chẳng hiểu mô tê gì đến lúc thấy điện thoại lóe sáng cậu mới bật thốt: “Hả?” Đó giờ cũng là người khác xin phương thức liên lạc của cậu trước chứ có đạo lí nào mà bắt cậu lưu số trước, mặc dù là người nhìn mặt để nói chuyện nhưng cũng không có ai phá vỡ luật lệ của cậu như vậy ngoài cái tên đáng ghét đẹp trai hiện giờ này.

Để cậu tự não bổ một hồ Phúc Thịnh mới lặng lẽ đọc số của mình cho Khôi Nguyên: “Hay là ông lưu số tui trước đi.”
“...” Người này không lẽ đọc được tiếng lòng của câu sao.

“Nè hai em kia mau lên lớp đem ghế xuống dự lễ.”

Sợ hai cậu không nghe thấy thầy Tổng phụ trách Đội liền bổ sung: “Sắp bắt đầu làm lễ rồi.” Nãy giờ ông đã chú ý tới hai học sinh đứng gần trụ cờ rồi muốn phớt lờ cũng không được vì ngoại hình cả hai vốn đã nổi bật lại còn đứng chung một chỗ không khỏi khiến người ta để mắt tới.

Thầy lại âm thầm nhỏ giọng mà làu bàu: “Vừa khai giảng đã tụm lại huyên náo rồi.”

Nhìn chung lớp mới của cậu là lớp tự nhiên nên phần lớn con trai trong lớp đã chiếm số đông nên thành ra tỉ số con gái trong lớp lại càng hiếm hoi vì thế mà trong các tình huống có hoạt động nào diễn ra thì mấy công việc chân tay nặng nhọc sẽ bị bọn con trai tranh giành. Trên bảng giờ đây cũng có dòng chữ “Chào Mừng Năm Học Mới” kèm các họa tiết sắc màu rực rỡ được trang trí tỉ mỉ cũng như diễn tả được sự chu đáo và cẩn thận trong quá trình thực hiện cho thấy quả thật lớp cậu rất để tâm đến ngày hôm nay.

Cô Thảo hôm nay đã có mặt từ rất sớm để quản lí lớp, khác với sự tươi trẻ hôm qua thì hiện giờ cô đã có thêm mấy phần nghiêm khắc nhưng không che dấu được khuôn mặt đã được trang điểm tinh tế cùng bộ áo dài đỏ đô được may khéo léo từng đường kim mũi chỉ lại càng tôn lên dáng vẻ nhiệt huyết với nghề của cô. 

“Cả lớp nhanh xuống sân nghe theo sự hướng dẫn của lớp trưởng để ngồi cho đúng vị trí bạn nào chưa đeo huy hiệu đoàn thì nhanh chóng đeo lên, nam chưa bỏ áo vô quần thì chạy vô nhà vệ sinh liền cho cô. Đây là buổi lễ quan trọng của nhà trường đồng thời có sự tham dự của quý đại biểu, khách mời. Vì vậy, Đoàn trường lẫn cô yêu cầu toàn thể các em thực hiện nghiêm túc về tác phong và trang phục nhằm góp phần tạo nên không khí trang trọng, văn minh cho buổi lễ. Lớp trưởng xuống sân thì điểm danh những bạn vắng không có mặt hoặc đi trễ tổng hợp lại nhắn gửi cô, cô sẽ có biện pháp xử lí nghiêm với các tình huống này.”

“Tụi bây khi nãy nói chuyện gì dưới sân mà bị thầy la vậy?”

Phúc Thịnh chẳng buồn trả lời lại Gia Bách mà đi lên ôm một chồng ghế thấy thế Khôi Nguyên bèn đáp: “Không có gì đâu.”
Gia Bách gãi gãi đầu: “Không lẽ nhìn lộn rõ ràng thấy hai đứa bây chim chuột một lúc lâu luôn.”

Phúc Thịnh liền quay ra sau với ánh mắt khó hiểu: “Chim chuột?”

Cậu liền nảy ra ý tưởng trêu trọc người nọ vì chuyện lúc ban sáng: “Phúc Thịnh xin số tui đó.” Dứt lời mọi người trong lớp đều hướng về cậu với ánh mắt khó tin như nghe phải một chuyện kinh dị nào đó, Gia Bách không khỏi đệch một câu liền nhận ra từ tiếp theo sẽ rời khỏi giới hạn thuần phong mỹ tục nên cậu liền ngậm miệng lại kịp thời: “Thật không vậy?”

“Thật mà, không thì tui đưa điện thoại cho...” Trước ánh mắt sáng chói mong chờ của Gia Bách cậu toang lấy đồ từ trong túi ra thì nhìn thấy Phúc Thịnh từ lúc bắt đầu cho đến giờ vẫn một bộ mặt nhìn cậu không thay đổi thì lời cậu liền thay đổi: “Điện thoại tui mở không lên.”

Thấy bạn cùng bàn khiêng ghế bước ra khỏi lớp cậu mới thở phào một hơi đúng là xém nữa chết trẻ mà. Lúc này nhìn lên mới thấy vẻ mặt thất vọng của mọi người cậu lại không khỏi thắc mắc chỉ là một dãy số thôi mà có gì mà ai cũng nhìn cậu với vẻ mặt chết tiệt đó vậy.

“Đi thôi xuống sân.” Đột ngột có ai đó lên tiếng mới khép lại bầu không khí quái quỷ này, cậu cũng nương theo mọi người mà cùng Gia Bách là người cuối cùng rời lớp. Cậu ta đang quay lưng lại với cậu nhằm khép cửa lớp lại thì bỗng nói: “Cũng lạ thật, bình thường trong lớp chỉ có tui và cô Thảo biết số của nó, vậy mà nó mới quen ông chưa đầy một tuần mà tiến triển tới giai đoạn này rồi.”

Cậu lấy làm ngạc nhiên không ngờ một người học cùng cả lớp lâu như vậy mà cũng chỉ mới có hai người bước vào vòng tròn xã hội của cậu ta: “À, vậy hả.”

“Thôi kệ, chắc nó muốn tìm hiểu ông đó.”

“Hình như ông dùng từ hơi không phù hợp thì phải.” Cậu ta vẫn không thấy có gì sai nên vẫn khúc khích cười khoác vai cậu đi. 


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px