Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hạt Ngọc

Chương 2: kề sát

Cảnh báo



“Cả lớp trật tự, cô mới vừa đi lên cầu thang thôi đã nghe thấy tiếng lớp mình đầu tiên rồi đấy.” Từ xa xa đã vang lên tiếng bước chân rồi chầm chậm trên bục giảng cất lên giọng nói đều đều không kém phần dịu dàng của một người phụ nữ.

Đó là cô Thảo phụ trách bộ môn toán cũng như là chủ nhiệm của lớp 11A8, trường trung học Lam Hải từ lâu đã quy định mỗi giáo viên đều sẽ có trách nhiệm chủ nhiệm một lớp ba năm nhằm tăng cường tình cảm cô trò hay tăng sự đoàn kết của lớp học.

“Lớp trưởng, em thông báo với cả lớp về bạn học sinh mới chưa?”

“Em vừa thông báo rồi ạ.”

Dứt lời cô Thảo hướng ánh mắt về phía hàng ghế cuối lớp bên phải của tổ 1, đúng lúc này Khôi Nguyên cũng nhận ra bây giờ trong lớp hơn nửa số cặp mắt trong đó là đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Tức thì cậu nhanh chân đứng dây: “Dạ thưa cô.”

“Em ngồi xuống đi, cô cũng định sắp xếp chỗ ngồi cho em đây.” Nhìn chung cô vô cùng hài lòng về chỗ ngồi hiện tại của cậu.

Cô tiếp tục nói: “Như các em đã biết, đây là Khôi Nguyên bạn từ trường chuyên của thành phố chuyển về trường mình nếu bạn có khó khăn gì cô mong lớp mình sẽ gắng sức giúp đỡ bạn nhiều hơn.”

Cô Thảo vừa ngừng thì trong lớp bắt đầu vang lên từng tiếng thì thầm to nhỏ của các bạn gái, có bạn nữ nào đó còn mạnh dạn quay ra sau nhìn thẳng vào Khôi Nguyên rồi ngượng ngùng mà quay mặt lại. Tất cả các biểu cảm của học sinh trong lớp cô Thảo đều lặng lẽ thu gom lại rồi khẽ mỉm cười. 

Ở phía này, Khôi Nguyên khẽ nói: “Đừng nhìn nữa, tôi biết mình đẹp trai rồi mà.”

Gia Bách ngồi bàn trên nghe vậy vội quay đầu xuống rồi tặng cho cậu một ngón cái biểu thị cho sự tán đồng: “Mới ngày đầu mà ông cũng được quá nha.”

Khôi Nguyên nghe vậy chỉ cười hì hì đáp lại rồi sự chú ý lại bị bạn cùng bàn làm lơ đãng. Không phải cậu chưa từng nhìn qua người đẹp nhưng để công tâm mà đánh giá thì người này ngoại hình nổi trội thật, sống mũi thẳng tắp và đường quai hàm sắc bén khi nói chuyện còn như ẩn như hiện lúm đồng tiền, ngay cả khi ngồi trong lớp mà vẫn không giấu được bờ vai rộng dưới lớp áo sơ mi, lưng thẳng như cây tùng nhìn chung tạo nên sự vững chãi đáng tin cậy. 

“Cạch.” Cậu bạn cùng bàn nào đó khẽ nhấc bên ghế của mình ra sau một chút.

“Nhìn đủ chưa?” Phúc Thịnh lên tiếng.

“Chưa.”

Dứt câu cậu cảm giác có gì đó sai sai bèn định sửa lại thì nghe thấy bên cạnh lại vang lên giọng nói: “Năm phút mười nghìn.”

“Hả?” 

Khôi Nguyên bỗng đơ mặt ra rồi bình tĩnh lại: “Còn có dịch vụ này nữa à?”

Nói đoạn câu lại bổ sung: “Mình chỉ nhìn một chút thôi mà.”

“Ừm, trả tiền là cứ thoải mái.”

Gia Bách nghe vậy quay xuống hỏi: “Hai ông quen nhau từ trước hả?”

“Không.” Khôi Nguyên lẳng lặng lên tiếng.

Tức thì Phúc Thịnh như có như không mà liếc cậu.

Ai mà quen biết tên này chứ, không cho nhìn thì thôi cậu nhìn người khác. Nhưng suy đi nghĩ lại thì người ta cũng mới cho mình ngồi chung nên tạm thời cậu đành bỏ qua.

Trường Lam Hải nằm ở khu vực đắc địa khi có cổng trước và cổng sau đều được bao quanh bởi mặt tiền kèm giao thông thuận tiện, lớp cậu nằm phía trên lầu 2 đi ra phía lan can là có thể thấy từng cây Hoàng Nam san sát nhau nên nhìn chung tạo nên bầu không khí trong lành. Cậu ngồi cạnh cửa sổ mà vị trí còn ở cuối lớp nên có thể dễ dàng quan sát mọi thứ xung quanh, nhìn chung cơ sở vật chất cũng không hề thua kém gì trường cũ của cậu trước đây nhưng trong lòng cậu không khỏi thở dài vì suy nghĩ phải thích nghi với mọi thứ lại từ đầu.

Vì để chủ động thiện chí mới đến nhà người ta nên cậu đang chìm đắm trong suy nghĩ kiếm ra chủ đề gì đó để bắt chuyện với bạn cùng bàn.

“Nguyễn Trần Phúc Thịnh -11A8.” 

Trẻ trâu! Bao nhiêu tuổi rồi còn ghi tên mình dán lên mép bàn để em gái cậu mà thấy được có khi nó còn cười một trận ra trò. Lẩm bẩm tên người ta một hồi cậu chợt thấy tên quen quen mà lục tung khắp cả kí ức cũng không tài nào nhớ nổi đã nghe ở đâu, nên cũng chỉ trách trí nhớ cậu ngắn hạn quá làm chi.

Có lẽ nhận thấy ánh mắt Khôi Nguyên nhìn mình quá dữ dội nên anh cũng quay đầu qua nhìn thẳng vào mắt cậu:“Ý kiến à?”

Đm! Thằng cha này vậy mà biết nãy giờ mình đang phỉ báng cái miếng nhãn vở kuromi.

“Không, tui thấy cũng dễ thương mà.” Khôi Nguyên âm thầm dối lòng mình.

Dễ thương quần què! Lớp 11 rồi sắp thi đại học rồi mà tâm hồn cậu ta cũng thiếu nữ quá cơ.
Cậu đang dành 1 phút để tự mặc niệm cho mình vì lời nói vừa rồi thì bỗng chốc thấy trên bàn mình có thêm miếng nhãn vở kuromi tương tự với bàn bên, điều quan trọng còn là một cặp với nhau nữa cơ chứ!

“Có muốn tui ghi giúp không”. Phúc Thịnh nói.

“Xì.”

Là tiếng cố nhịn cười xuất phát từ bàn trên của cả hai, có lẽ nhận ra hành động của mình đã thu hút hai người nào đó ở sau lưng nên cậu lên tiếng: “Hahaha hai ông tiếp tục đi, tui chặn kịp miệng của mình rồi.” Như sợ ai đó không tin cậu ta còn đưa tay lên miệng làm thành dấu X.

Khôi Nguyên bèn cười thay cho lời đáp lại lại không khỏi nghĩ trong đầu là ai trong lớp này cũng nhiệt tình quá đỗi. Rồi nhìn sang kẻ tòng bên cạnh vẫn thờ ơ như cũ cậu liền cho rằng miếng nhãn vỡ khi nãy có khi nào là ảo giác do cậu tạo ra không.

Cậu nhanh chóng viết tên mình lên rồi cũng bắt chước bóc keo ra dán ngay mép bàn cạnh miếng nhãn của người nọ.

“Trà Nguyễn Khôi Nguyên” kề sát “Nguyễn Trần Phúc Thịnh.”

Vậy là cậu cũng biến thành cái tên trẻ trâu như người ta luôn rồi còn nói ai được nữa.

“Ừm, dễ thương.” Phúc Thịnh nói.

Gia Bách ồ một cái rồi nói với điệu nghi ngờ: “Không quen à?”

 Khôi Nguyên định trả lời nhưng tiếng cô Thảo đã cắt ngang lời cậu định phát ra: “Không có gì thì cả lớp tập trung xuống sân cầm chổi, cầm theo cái xẻng nhỏ dùng để hốt rác ai không làm thì cô báo lên thầy hiệu trưởng lập danh sách cho các em trực nhật bù vào.”

Lúc này đây cậu chỉ muốn gào thét thật to cái trường này làm cái quái gì mà lao động lia lịa quá vậy, đợt trước cậu trốn một buổi thì không thấy gì nhưng giờ cảm giác chỉ muốn chạy nhanh về nhà xin mẹ chuyển trường thêm một lần nữa.

Gia Bách lại quay xuống nhìn vào vị trí mép bàn rồi nói: “Nè, Khôi Nguyên ông đi chung không?”

“Được.”

Cậu định hốt xong đống lá cây này là sẽ kiếm chỗ nào đó lót bụng nhưng chưa kịp nghĩ xong thì bụng cậu đã vang lên âm thanh yếu ớt.

“Để tôi hốt cho.” Dứt lời Phúc Thịnh liền giành lấy cây chổi trong tay cậu.

“Hả?”

Cậu ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì nhưng chưa kịp suy nghĩ tiếp thì cái xẻng hốt rác cũng bị giành luôn rồi. 

Vừa định giành lại chổi từ trong tay bạn cùng bàn thì bụng cậu lại vang lên tiếng kêu yếu ớt nghe như tiếng đất đá từ trên núi rơi xuống tựa như tâm trạng hiện giờ của cậu. Này là nhiệt tình quá đáng mà.

“Cảm ơn.” Cậu lại một lần nữa được sủng mà sợ.

“Trời đất! Không quen của tụi bây hả? Tao cũng đói ghê sẵn mày hốt giùm cho bạn mới thì quét hộ tao đằng đây đi.”

Phúc Thịnh nghe thế chỉ tặng cho đối phương một ánh mắt chẳng hề thân thiện.

Mọi người xung quanh thấy thế thì người buông một câu tôi buông một câu, lớp trưởng thấy tình hình liền chạy lại quản lí tình hình hiện tại.

Sáng sớm chưa ăn gì mà đã uống sữa không biết lát nữa mình có trúng thưởng không nhỉ? Đang ngẩn ngơ trong dòng suy nghĩ thì cậu liền nhăn mặt lại, đúng là sữa trắng khó uống quá tại sáng đi nhanh nên cậu vơ đại trên kệ nên không kịp nhìn lại.

Bên cạnh cậu lại nghe tiếng lách cách của chuỗi hạt gỗ đàn hương có charm hạt mạ vàng va chạm vào cây chổi tạo nên âm thanh, thấy thế cậu liền nhanh chóng uống cho xong rồi còn phải chạy lên hội trường khiêng ghế xuống để chuẩn bị cho khai giảng vào ngày mai. 

 “Mấy lớp khác đều đẩy thùng rác đi hết rồi.”

Tức thì Phúc Thịnh liền thấy có một vỏ hộp sữa nằm lặng lẽ trên xẻng hót rác của cậu, lúc này đầu lông mày lại khẽ nhíu lại. 

“Hi.” Nói xong cậu liền giả vờ như không biết gì mà tiến lên cầm chổi hộ người nọ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px