Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hạt Ngọc

Chương 1: Mầm sống đầu tiên

Cảnh báo



Cuối tháng tám đầu tháng chín, sau cơn mưa dông của ngày cuối hạ bầu trời dần trở nên quang đãng góp phần gột rửa hết tất thảy những buồn phiền lo âu, một hàng dài cây Hoàng Nam được trồng xen kẽ nhau ở phía sau các lớp học của trường trung học phổ thông Lam Hải góp phần tạo thêm bầu không khí ẩm thấp sau cơn mưa vừa ghé ngang qua. Phía xa xa bên sân bóng truyền là dải cầu vồng thấp thoáng vừa xuất hiện, dường như tất cả đều đang cố gắng tô điểm, chuẩn bị kĩ càng cho một năm học mới sắp sửa bắt đầu.

“Ê, sao tao cứ có cảm giác 3 tháng hè trôi qua thì mấy cây Hoàng Nam nó cao sắp qua tầng trên cùng của lớp 10 luôn rồi.” Cậu bạn đeo kính vừa cầm chổi vừa đưa mắt chăm chú quan sát.

Nghe vậy, Nguyễn Trần Phúc Thịnh ở cạnh cũng ậm ừ cho qua chuyện. 

Giờ đây ngày khai giảng đã cận kề sắp tới, trên sân trường chẳng hiếm lạ gì khi đâu đâu cũng có từng nhóm học sinh tụ lại đang cùng nhau tổng dọn vệ sinh và lớp 11A8 cũng chẳng khác là bao. Theo truyền thống của trường trung học phổ thông Lam Hải thì từ khối 10 cho tới khối 12 thì mỗi khối đều sẽ có 12 lớp, trong số đó thì A7 và A8 chính là hai lớp chọn mà nhà trường sẽ dựa theo thành tích thi đầu vào mà sắp xếp. Tiền thân của trường trung học Lam Hải là trường trung học Phú Khương được thành lập vào năm 1964 và khải giảng với hai lớp đệ nhất đầu tiên, trong suốt quãng thời gian từ năm 1964 cho đến nay thì trường trung học Lam Hải từ trường cấp 4 đã trở thành trường có chỉ tiêu đầu vào cao nhất của tỉnh chỉ sau trường chuyên một bậc. 

“Lau xong bàn ghế rồi về đúng không lớp trưởng?” Cậu bạn đeo kính tên là Nguyễn Gia Bách đang hì hục cầm giẻ lau trong hộc bàn ngước lên hỏi. 

“Ừm, sẵn nói Phúc Thịnh lên văn phòng cô chủ nhiệm giúp tao.’’

Hai, ba câu lời qua tiếng lại mọi người trong lớp ai cũng hùa theo nói vài câu thì cuối cùng bữa dọn vệ sinh hôm nay cũng đã xong. 

Vừa ra khỏi lớp chuẩn bị bước xuống cầu thang thì Gia Bách đã vội túm áo Phúc Thịnh lại: “Có cần tao đợi mày không vậy?”

“Thôi khỏi.”

“Vô tình thế không biết.”

Dứt câu tức thì cậu bạn liền nhận lấy ánh mắt chẳng hề thân thiện của Phúc Thịnh: “Tao mới nghe được thông tin là lớp mình sắp có học sinh sắp chuyển vô với lại người ta còn là học sinh ở trường chuyên trên thành phố.” 
Phúc Thịnh nghe xong cũng chẳng để tâm chỉ bởi chuyện này cũng chẳng hề liên quan gì đến anh.

“Cô tính xuống lớp kiếm em luôn đó.”

“Tiền thưởng ôn thi học sinh giỏi của em đây nè, còn phần của tỉnh sẽ để đến lúc khai giảng rồi mới đưa cho có hình thức sau.”

Chủ nhiệm lớp 11A8 là cô Thảo, vừa mới ra trường đã được cho chủ nhiệm một trong các lớp mũi nhọn của trường cô không chỉ có năng lực chuyên môn mà cũng rất tận tụy và nhiệt huyết với đám nhóc đang lớn này.

“Em cảm ơn cô.”

***

Giờ là đầu tháng 9, trời bên ngoài còn chưa sáng hẳn mà đồng hồ báo thức đã reo inh ỏi không biết mệt cho đến tận giờ như muốn xé toạc màn đêm hư vô ở bên ngoài cửa sổ.

 “Anh hai, tắt cái đồng hồ đi em ở cách vách mà nghe muốn điếc tai luôn rồi nè.” Dứt lời liền thấy một bé gái nhỏ mặc bộ đồ ngủ hình thỏ mở toang cánh cửa phòng, em chạy vội vào ấn liền vào nút ngừng rồi mới trở lại phòng.

Từ trên giường tức thì liền thấy có một đầu tóc rối tung đang ngoe nguẩy lăn qua lăn lại trên giường một lúc rồi mới từ từ ngồi dậy. Giờ đây, Khôi Nguyên đã tỉnh táo được một lúc chỉ là còn hơi bướng ngủ nên định ngồi một lát nhưng chợt nhớ đến gì đó cậu liền ngồi phắt dậy.

04/09, hôm nay là ngày nhận lớp mới mà cậu lại còn thong thả ngồi nghĩ đông nghĩ tây, sau khi vệ sinh cá nhân thay đồng phục rồi cậu mới xuống nhà.

“Không ăn sáng rồi đến lớp hả?” Hiện giờ cửa tiệm vẫn còn đang sửa sang lại do nhà cậu chỉ vừa dọn về ở tầm 1 tháng nay, nên công việc của mẹ cậu vẫn còn đang tất bật.
Khôi Nguyên đang mang giày nghe thế thì trả lời: “Thôi, nay mới đi nhận lớp mới nên con đi luôn.”

“Anh hai ăn bánh mì với em nè.” Là Diệu Chi em gái cậu đưa sang.

Mở cửa ra cậu chợt nhớ tới gì đó thì liền quay lại với tay lên đầu tủ lấy hộp sữa rồi nhét đại vô ngăn cặp.

Hôm nay cũng không phải là ngày chính thức nhập học nên từ xa xa phía cầu thang đã nghe rõ mọi tiếng ồn ào, nháo nhào xuất phát từ phía cuối hành lang của lớp 11A8.

“Cái tụi này, nói nhỏ tiếng lại thôi chứ không là ông thầy hiệu trưởng mới mà nghe được là phát cái loa trường cho mấy lớp khác cười nữa bây giờ.” Lớp trưởng đang lau bảng nghe thế mà em chỉ muốn quăng cái giẻ lau để bịt miệng đứa phát ra âm thanh chói tai nhất.

Bên ngoài của lớp nãy giờ đã gần 1 phút Khôi Nguyên nhìn đi nhìn cái danh sách xem có sai gì không rồi mới chần chừ tiến vào lớp. Theo sau bước chân của cậu tìm kiếm chỗ ngồi còn trống thì là từng tràng tiếng thì thầm to nhỏ, có chữ nghe có chữ cậu không nghe được.

“Ê, là học sinh mới đến mà cô nói trong nhóm á hả bây?”

“Chắc vậy quá, mà đẹp trai ghê á trời tao cảm giác là lớp mình trai đẹp quá nhiều rồi bây ơi.”

“Thiệt á, giờ học dở trong lớp này đối với tao cũng quá hãnh diện rồi, một Phúc Thịnh thì đã chịu không nổi rồi giờ còn phân phát thêm một cậu bạn đẹp trai tới thì tao quá mãn nguyện rồi.”

“Thầy hiệu trưởng kì này tao cho chín mươi chín điểm luôn, từ nay tao hứa niệm trong lòng không lên confession của trường kể xấu ổng nữa.”

“Một điểm còn lại mày vứt đi đâu rồi?”

“Mày thấy có ai bao giờ mà hoàn hảo không hả thằng đần kia?”

“Chắc ổng học cũng được lắm ha, lớp 11 chuyển trường còn chuyển vô đúng lớp mình.”

Khôi Nguyên cũng tự biết mình thuộc diện ưa nhìn mà không ngờ ngày đầu chuyển đến mọi người trong lớp lại sôi nổi như vậy. Chỉ trong chốc lát tin tức về lớp 11A8 vừa có học sinh mới chuyển vô không những vừa giỏi vừa đẹp trai đã lan rộng từ tầng trên của khối 10 rồi bay vèo xuống dưới tầng trệt, chẳng mấy chốc ai cũng biết.

“Nè bạn gì ơi chỗ ông vừa ngồi có người ngồi rồi đó.” Gia Bách khẽ khều rồi thì thầm nói với Khôi Nguyên.

Cậu cố tình tìm một chỗ ngồi hẻo lánh, khuất đi góc nhìn của mọi người mà ai ngờ lại có người ngồi mất rồi. Nghĩ vậy cậu chậm rãi nhấc cặp lên đảo mắt tìm kiếm chỗ ngồi khác, bỗng lưng vang lên tiếng vỗ nhẹ, rồi có giọng nói khàn trầm còn lẫn thanh âm trong thời kỳ vỡ giọng của tuổi dậy thì, chậm rãi cất lên: “Ông ngồi ở trong đi tôi ngồi ở ngoài cùng.”

Khôi Nguyên khá sững sờ với người trước mặt rồi lại liếc nhìn sang chuỗi hạt ngọc xanh trầm trên cổ tay người nọ, nhìn khá quen mắt nhưng cậu chẳng nhớ là từng thấy ở đâu.

“À, được.”

“Sao nay mày thân thiện quá vậy?” Gia Bách lên tiếng.

Phúc Thịnh thờ ơ với câu hỏi đó mà chẳng hề đáp lại: “Mới đến?”

Nói chuyện với mình hả? Khôi Nguyên thầm nghĩ người này trông có vẻ điềm đạm hơn so với lứa tuổi hiện tại nhưng cậu không ngờ sẽ chủ động bắt chuyện với mình một lần nữa.

“Học sinh chuyển trường.”









Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px