Lời bạt
Thay vì khóc, tôi chọn viết.
20, tháng sáu, 2022.
Vậy là đến bây giờ, câu chuyện của Ame đã kết thúc. Mình thì đang viết ra những dòng này khi vừa hoàn thành bộ truyện đầu tay.
Tuy không hoàn hảo nhưng đó là tất cả những cảm xúc và trải nghiệm của mình trong mười sáu năm cuộc đời. Có lẽ thật sự có một “mình” sống ở trong đó, một thế giới hứa hẹn tương lai đẹp đẽ đang chờ đợi phía trước.
Mình vừa bước đến tuổi mười bảy không lâu, khi mình đăng những chương đầu lên Hako thì đã sắp đến sinh nhật mười bảy. Đây hẳn là một cái sinh nhật tuyệt vời khi đứa con tinh thần được mọi người ủng hộ, và cho những lời khuyên tích cực và bổ ích.
Mình viết bộ truyện này cho bản thân, để có thể giải đáp những thắc mắc, những thứ nằm ở sâu bên trong con người mà mình chẳng bao giờ dám đụng tới. Những thứ chết tiệt đang giết mình từ từ ở bên trong.
Mình viết bộ truyện này cho người mình yêu, một con người duy nhất cho cả cuộc đời từ khi nhìn thấy ánh mặt trời đến giờ.
Có lẽ nói bộ truyện dựa trên những tình tiết hư cấu là một lời nói dối trắng trợn, nhưng nói bộ truyện dựa trên những tình tiết có thật cũng bịp bợm chẳng kém.
Mình viết bộ truyện này cho bạn, những con người đang mắc kẹt trong chính mình. Những con người đang tự hỏi liệu cuộc sống thật sự có ý nghĩ gì, hay liệu ta đang sống hay chỉ đơn giản là đang tồn tại.
Có thể đọc xong hai mươi chương, gần 60k chữ, bạn đã có câu trả lời cho riêng mình. Cũng có thể là không.
Mặc dù bộ truyện khá loạn vì nó được đặt dưới góc nhìn của một con người đang có nhiều vấn đề về tâm lý, và vẫn còn đang trong giai đoạn điều trị. Nó cũng chẳng hề cho bạn một câu trả lời hay cách thức rõ ràng, đúng hơn là mình đã chẳng hề giải quyết bất kỳ vấn đề gì được đặt ra ở đầu cả.
Như vậy là đúng hay sai? Mình cũng chẳng rõ, mình làm vậy vì nó lột tả được đúng những gì mình muốn truyền tải. Một cuộc sống bất ổn và vô định, cuộc sống mà nó có thể được thay đổi bằng những cách đơn giản đến ngớ ngẩn, có khi chỉ bằng một câu hỏi hoặc một lời chào mà thôi.
Có người sẽ thất vọng với cái kết quá chóng vánh được mình đưa ra, nó như kiểu được cái kết được chạy deadline theo hướng tư bản nhỉ?
Nhưng mình nghĩ đó là cái kết đẹp nhất, tuyệt nhất mà mình có thể nghĩ ra rồi. Xin lỗi vì đã không bỏ ra thời gian để viết về những ngày hạnh phúc mà Ame và Yuki trải qua nhé.
Việc viết bộ truyện này tốn khá nhiều nước mắt của mình khi nhớ về những câu chuyện cũ, những chuyện mình chỉ lối ra vào những đêm suy để viết thêm những tình tiết tưởng tượng đẹp đẽ. Có khi viết hết hơn một năm Ame và Yuki cạnh nhau mình lại đi điều trị chứng trầm cảm giai đoạn cuối chứ chẳng đùa...
Nói vậy thôi chứ thật sự mình nghĩ chẳng còn gì để khai thác trong mối quan hệ này, viết dài nó ra thì chỉ biến nó thành một bộ romcom rẻ tiền có cái kết đẹp đẽ, một motip cũ rích mà mọi người vẫn hay dùng.
Nó an toàn, nhưng mình không thích.
Một bức thư trước khi chết, và một cái kết mở cho Yuki là đã quá đủ với mình rồi!!!
11, tháng ba, 2026
4 năm trời kể từ lần đầu mình đăng một tác phẩm và có sự đón nhận tích cực từ một bộ phận khán giả. Khi ấy mình chỉ là 1 đứa trẻ, chập chững bước từng bước đi đầu đời. Cho đến bây giờ thấy mình vẫn vậy, chẳng thay đổi là bao bạn bè thì ngày càng ít đi.
Hỏi mình buồn không? Buồn chứ! Buồn lắm. Nhưng nỗi buồn lại là nhiên liệu tuyệt vời nhất để mình viết đấy bạn ạ. Có lẽ mình mãi mãi sẽ chẳng bao giờ lớn. Nhân vật chính của mình sẽ luôn là một con người chứa đựng những tổn thương và cô đơn. Nhưng rồi, họ cũng sẽ tìm thấy lối thoát cho chính cuộc sống của mình. Như "Sếch Bi" từng viết trong Hamlet: "To be or not to be" và rằng "To live : to dive". Ai rồi cũng sẽ thoát ra, khỏi buồn đau và tổn thương. Ai rồi cũng sẽ thấy được ánh mặt trời như trong tác phẩm sắp tới mình sẽ đăng tải.
Mình là một con người lạc lối, luôn luôn như vậy. Nhưng mong rằng, bạn - những đọc giả của mình sẽ không lạc lối trong con đường cuộc đời của bạn. Mong rằng, bạn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, đầy nụ cười.
Xin hãy để nỗi buồn ở lại trong những dòng chữ của mình bạn nhé!
Lacluimattiu/HoaiHa