Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 11: Cặp đôi bất đắc dĩ

Giữa không gian ồn ào cùng mùi hương cay nồng phảng phất khắp quán mì cay, Cát Tường chống cằm nhìn cả đám rồi lên tiếng dặn dò:

“Tao đã đãi bọn mày mì cay rồi nhá! Lát nữa nhớ nghĩ mọi cách tạo điều kiện cho tao với Chí Kiên ở gần nhau đấy, đừng có phá bĩnh, biết chưa?”

“Ok!” Thành Bảo gật đầu cái rụp, tay chỉ lo gắp mì.

“Mày đừng lo, bọn tao sẽ làm mọi giá để mày với Kiên hẹn hò thành công!” Thư Nghi cười cười, lấy đũa gắp mấy cọng hành trang trí trong bát mình qua cho Đình Luân. 

“Có mấy miếng hành thôi mà cũng gắp ra nữa.” Đình Luân lầu bầu, miệng thì nói thế nhưng vẫn ngồi yên chờ nó nhặt hành.

Gia Lâm chống cằm, tay kia gắp một đũa mì lên rồi lại buông xuống. Lặp đi lặp lại được một lúc, cậu ngẩng đầu nhìn Tường, giọng đều đều, không rõ là tò mò hay chỉ buột miệng hỏi:

“Thế mày thích Chí Kiên ở điểm nào?”

“Đẹp trai, học giỏi, lại còn tốt bụng!” Cát Tường đáp ngay, giọng đầy hào hứng, rồi như sợ chưa đủ, con bé còn nhanh chóng kể thêm vài điểm tốt khác của Chí Kiên nữa.

“Rồi, thế là đủ rồi.” Gia Lâm ngăn con bé lại, hỏi. “Mày bảo mày định tỏ tình, đúng không?”

“Đúng!”

Gia Lâm khoanh tay, dựa lưng ra sau, vẻ mặt nghiêm túc hẳn: “Tao thấy cách đó không ổn lắm… Lỡ nó không thích mày thì sao? Với tư cách là một người bạn, tao không muốn thấy mày bị từ chối đâu. Tốt nhất là khiến nó thích mày trước, để chính nó phải chủ động tỏ tình.”

“Ồ…” Ba đứa còn lại đồng loạt gật gù.

“Thế phải làm cách nào để Chí Kiên thích tao trước?”

“Cái đó thì mày phải tự tìm hiểu chứ. Tao chỉ đưa ra phương án thôi.” Gia Lâm nhún vai, rồi nhấn mạnh như chốt hạ: “Miễn đừng tỏ tình trước là được.”

“May mà mày dặn trước đấy, chứ không thì tối nay tao đã định tỏ tình với Chí Kiên luôn rồi.”

Ban đầu, Tường định bày tỏ qua tin nhắn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, con bé thấy như vậy có phần thiếu chân thành nên đã đổi sang phương án tỏ tình trực tiếp. Chuyện này khiến Thư Nghi càm ràm suốt, bởi bao công sức nó ngồi vò đầu bứt tai soạn từng câu chữ giờ xem như vứt hết.

“…” Gia Lâm nghẹn lời, đúng là không biết nên nói gì nữa.

“Ê, tao có cách!” Đình Luân giơ tay làm động tác đấm gió. “Hôm nào thằng Kiên cũng đi bộ về nhà mà đúng không? Vậy thì bọn tao sẽ núp một bên, đợi nó đi qua rồi trùm bao bố tẩn cho nó một trận. Sau đó mày xuất hiện rồi ra tay giúp đỡ, làm mỹ nhân cứu anh hùng. Đảm bảo nó đổ mày cái rụp!”

“Khùng hả?” Thư Nghi lập tức vỗ bốp vào vai cậu.

“Này, đau đấy nhé!” Đình Luân cằn nhằn nhìn nó.

“Ai bảo mày đưa ra cái kế hoạch dở hơi đó!”

 “Lát nữa bọn mình đi hát karaoke với nhóm thằng Kiên mà. Đợi đến lúc đó, bọn tao sẽ nhường cho mày lên hát để thể hiện trước mặt nó.” Thành Bảo giơ ngón tay cái, cười đầy tự tin. “Tao tin mày dư sức làm được!”

Để tạo cơ hội cho Cát Tường được gần gũi với Chí Kiên, Thư Nghi đã dày công sắp xếp một buổi karaoke rồi rủ mấy đứa thân thiết trong lớp đi cùng, không quên tìm mọi cách để lôi kéo Chí Kiên tham gia. Biết bản thân sắp có cơ hội đi chơi cùng với người mình thích, Cát Tường sướng rơn. Còn hào phóng bao cả nhóm món mì cay đang vô cùng “hot” dạo gần đây, xem như phí lót tay để nhờ bạn bè giúp mình cưa đổ Chí Kiên.

Thư Nghi “lớn” đứng một bên quan sát hết tất cả diễn biến. Trong đầu cô thoáng hiện lên một suy nghĩ: nếu Chí Kiên thật sự thích Thư Nghi “nhỏ” thì mối quan hệ này rồi sẽ trở nên rất khó xử. Đang mải suy tính, cảnh vật trước mắt đột ngột nhòa đi rồi chuyển sang một khung cảnh khác, cô thấy mình đang đứng trong một phòng karaoke, nơi ánh đèn neon xoay vòng đến hoa mắt. Ngoài nhóm của cô và Chí Kiên, trong phòng còn có thêm Mai, Đào, Cúc - ba đứa bạn mà hồi cấp hai cô vẫn hay gọi đùa là “nhóm hoa Tết”. Mặc dù cô không rõ là mình bắt đầu gọi chúng nó bằng cái tên đấy từ khi nào.

Sau khi tìm thấy bài hát ưng ý, Mai, Đào, Cúc nhanh chóng bấm mã số của bài hát để chuẩn bị bắt đầu tiết mục tam ca. Còn Thư Nghi “nhỏ” thì ngồi một góc, lật giở cuốn sổ to in chi chít tên các bài hát ra để tìm những cái tên mà mình ưng ý, để rồi nhận ra trong này chỉ toàn là mấy bài ca cũ rích đã phát hành từ những năm xa lắc xa lơ nào rồi.

“Sao toàn mấy bài từ thời Napoléon vậy? Quán này không cập nhật bài mới à?”

“Bài mới hay bài cũ thì mày cũng đâu có hát được…” Đình Luân hướng ánh mắt nghi ngờ về phía nó. “Đừng nói là mày định lên hát đấy nhé?”

“Thì sao? Không được à?”

“Mày tự tin vào bản thân thế à?”

Đáng ra Thư Nghi không định lên hát, nhưng vì bị Đình Luân đụng vào lòng tự ái, nó trừng mắt nói: “Giỏi thì lát nữa lên thi hát với tao đi!”

“Thôi, không thèm!”

Thư Nghi không nói chuyện với Đình Luân nữa mà quay sang Cát Tường, hỏi lớn để âm thanh không bị át đi bởi giọng ca của ba đứa “hoa Tết”: “Này, mày định hát bài gì đó?”

“Tao chẳng biết nữa, ở đây chẳng có bài nào mới cả.”

Cát Tường lật thêm vài trang, cố tìm một bài nhạc mà mình biết hát. Chọn qua chọn lại một hồi, con bé bèn chọn một bài hát tiếng Anh đã ra mắt cách đây rất lâu rồi.

“Hay quá, hay quá!” Thư Nghi reo lên phấn khích, còn không quên liếc mắt ra hiệu cho ba đứa kia nhập hội. Bộ ba Bảo, Lâm, Luân ngay lập tức phối hợp, đứa nào đứa nấy giơ tay quơ quào loạn xạ trong không trung để khuấy động không khí.

“Chà, Tường hát hay nhỉ?” Mai tròn mắt khen ngợi.

“Hồi bé nó từng thi đậu Đồ Rê Mí đó, hát hay lắm!” Thư Nghi nâng giọng, cố tình nói cho Chí Kiên nghe thấy. Trước phản ứng trầm trồ của mấy đứa kia, Thư Nghi được dịp kể nên liền “thao thao bất tuyệt” về những ưu điểm của Cát Tường. Chính vì đây là sở trường của con bé nên nó mới cố tình rủ cả bọn đi karaoke!

Tiếng nhạc nền vừa tắt, Cát Tường còn chưa kịp buông mic thì cả đám đã vỗ tay rầm rộ, hò hét om sòm. Mà trong số đó, cái đám om sòm nhất không cần đoán cũng biết là ai. 

“Ê! Hay là bọn mình hát song ca đi! Tường với Kiên mở màn trước nhé!” Người tiếp theo còn chưa kịp đứng dậy chọn bài, Thư Nghi đã nhanh miệng chen vào.

“Thế mà cũng nghĩ ra cho được…” Đình Luân lẩm bẩm.

“Tao ngại lắm, sợ hát không hay.” Chí Kiên cười trừ.

“Mày có định lên hát không Nghi?” Thành Bảo bỗng quay sang hỏi nó.

“Có chứ!”

“Thế thì mày khỏi lo đi Kiên.” Thành Bảo hất ngón tay cái về phía Thư Nghi. “Vì nó sẽ là đứa hát dở nhất cái phòng này.”

Thư Nghi: “?”

“Ừ, Tường đứng sẵn trên đó rồi, mày lên hát cùng luôn đi.” Gia Lâm hất hàm, giục thêm. “Thi xem cặp nào song ca hay hơn.”

“Thi theo cặp trai gái à? Thế lát nữa tao hát với mày nha Lâm?” Cúc cười chúm chím.

“Ok!” Gia Lâm gật đầu đồng ý.

“Vậy tao hát với thằng Bảo!” Thư Nghi reo lên.

“Tao từ chối nhé!” Thành Bảo đáp không cần suy nghĩ. “Hát với mày thì tao thua chắc!”

“Nói gì thế hả thằng heo này!” Thư Nghi chộp vai Bảo rồi lay mạnh.

Cuộc trò chuyện diễn ra dồn dập, hết người này đến người kia tranh nhau nói khiến Chí Kiên gần như không có cơ hội chen vào. Cát Tường vẫn đứng trên sân khấu, con bé còn ngoắc tay về phía cậu rồi cười tươi:

“Thấy cũng hay đó, mày lên đây hát với tao đi!”

“À ừ…” Cậu bèn cầm micro bước lên.

Chí Kiên luôn miệng bảo mình hát dở, nhưng khi cất giọng lại không đến mức tệ như cậu nói, ít nhất vẫn giữ đúng nhịp, không lệch tông quá nhiều. Còn Cát Tường thì khỏi phải nói. Giọng hát trong trẻo, rõ ràng, từng câu từng chữ đều được xử lý mượt mà, khiến cả phòng dần yên lặng lắng nghe.

Thư Nghi nhanh tay rút điện thoại ra rồi tập trung quay lại màn song ca này, vừa quay vừa cười tủm tỉm, trong lòng vô cùng đắc ý vì đã lập được công lớn. Hôm nay, nó đã tạo được cơ hội để Cát Tường có thể đứng cạnh và tương tác với người mà con bé thích!

Sau màn song ca của Cát Tường và Chí Kiên là đến lượt Gia Lâm và Cúc. Khi hai đứa nó vừa hát xong, Đào hất cằm nhìn cả nhóm, hỏi: “Tiếp theo là cặp nào đây?”

“Để tao!” Thư Nghi đứng phắt dậy, tự tin cầm micro bước lên, rồi chỉ thẳng vào Đình Luân. “Mày, lên đây song ca với tao!”

Đình Luân: “?”

“Ù ôi!” Mai, Đào, Cúc lại được dịp trêu chọc, đồng thanh cười rộ lên.

 “Nhanh lên!” Thư Nghi chẳng quan tâm, ngoắc tay hối thúc. Thế là cậu đành lên hát với nó, nhìn thấy bài hát hiển thị trên màn hình là bài Cơn Mưa Tình Yêu, Đình Luân không nhịn được mà liếc sang nó một cái.

*Cơn Mưa Tình Yêu (phát hành năm 2007): Một bài hát do nhạc sĩ Mạnh Quân sáng tác, được thể hiện bởi ca sĩ Hà Anh Tuấn và ca sĩ Phương Linh.

Đình Luân chưa từng hát trước mặt chúng nó, nên Thư Nghi đoán giọng ca của cậu có lẽ cũng chẳng khá khẩm hơn nó là bao. Giờ thì chỉ cần đợi bài hát kết thúc, nó sẽ thản nhiên ném vào mặt cậu một câu: “Chó chê mèo lắm lông hả?”

Thư Nghi đằng hắng lấy giọng: “E hèm! Sau đây bọn tao xin phép…”

“Không cho phép, không cho phép!” Thành Bảo phản đối.

“Im đi!”

Tiếng nhạc dạo vang lên, Thư Nghi đứng đó lắc lư người theo giai điệu, chờ Đình Luân bắt đầu trước. 

“Người yêu ơi cỏ mềm đã héo khô. Mặt hồ lá xác xơ những con đường vắng sương mờ…”

Vừa nghe Đình Luân cất giọng, cả phòng đồng loạt tròn mắt, miệng bật ra một tiếng “ồ”. Riêng Thư Nghi thì suýt nữa đánh rơi luôn cả cằm. Đình Luân hát hay đến như vậy ư? Sao nó không biết vậy?

“Trời ơi, giọng hay thế!” Mai vỗ tay, hai mắt sáng long lanh.

“Vậy mà trước giờ chẳng thấy hát.” Gia Lâm cũng ngạc nhiên không kém.

Trong khi mọi người vỗ tay theo nhịp, hăng hái thưởng thức màn song ca trước mắt thì Thành Bảo lại bịt chặt hai tai lại, e ngại trước thời khắc Thư Nghi chuẩn bị làm phép đóng băng cái phòng karaoke này.

“Và cơn mưa ngoài trời đêm gió lạnh… Giật mình nhớ tới anh hãy chờ em anh nhé…”

Đúng như dự đoán, sự chết lặng lập tức bao trùm cả căn phòng khi đến phần hát của Thư Nghi. Từng câu, từng chữ đều lạc điệu đến khó tin, một câu mười từ mà nó đã lệch tông hết cả mười, nghe xong còn không nhận ra được đây là bài nào. Ấy vậy mà Thư Nghi chẳng hề bận tâm, vẫn say sưa ôm mic, nhắm mắt nhắm mũi phiêu theo cái giai điệu mà chỉ mình nó cảm nhận được.

“Eo ơi… Sao nó hát lạc tông quá vậy?”

“Một phút anh ngẩn ngơ…”

“Một phút em thầm mơ…”

“Đừng vội làm cơn mưa giăng kín trong lòng em.”

Hai đứa mỗi người một câu rồi đồng loạt cùng nhau hát. Một bên lạc tông thấy rõ, bên kia thì hay đến từng nốt, làm khán giả là chúng nó cứ như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy. Trước cảnh tượng ấy, Cúc cười khúc khích:

“Cái Nghi công nhận hát dở thiệt, giờ thì tao tin là nó dở đều mọi môn văn nghệ rồi.”

“Nhưng cũng dễ thương mà.”

“Ừa...” Chí Kiên gật đầu, đôi mắt thấp thoáng nét cười.

Thấy cậu đồng tình với ý kiến của mình, Cát Tường như mở cờ trong bụng, tinh thần bỗng chốc phấn chấn hẳn lên. Con bé lập tức hô vang: “Hát hay lắm hai đứa ơi! Tuyệt vời luôn!”

Thành Bảo khịt mũi, tai của mấy đứa này chắc chắn là có vấn đề.

***

Một tuần nhanh chóng trôi qua, đợi mãi cũng đến ngày hội trại. Thư Nghi mang theo bảng thực đơn mà mình đã miệt mài làm suốt cả tuần, tự tin treo lên gốc cây bên cạnh lều trại. Thư Nghi chống nạnh, đưa mắt nhìn mọi người xung quanh đang túm tụm lại ngắm nghía thực đơn của lớp mình. Còn Chí Kiên thì cứ ở bên cạnh khen ngợi nó hoài, nghe riết rồi nó cũng bắt đầu thấy ngại và hơi không thoải mái cho lắm.

Đúng lúc ấy, Cát Tường từ lều trại bên cạnh bước sang rồi hỏi han đủ thứ chuyện: từ cổng trại, gian hàng, thức ăn, đến danh sách tham gia trò chơi, văn nghệ ra sao… Việc gì cũng moi ra hỏi cho bằng hết, cốt chỉ để được lượn lờ trước mắt Chí Kiên càng lâu càng tốt.

Dựa theo thời gian biểu mà Thư Nghi xem được từ lớp trưởng, hội trại diễn ra với chuỗi hoạt động kéo dài từ sáng đến chiều. Ngoài ra, các lớp còn mở gian hàng bán đồ ăn, quanh quẩn mấy món mà học sinh cấp hai có thể làm được như cơm cuộn, trái cây lắc với đủ loại bánh kẹo. Thành Bảo như cá gặp nước, từ sáng đến giờ lê la hết gian hàng này sang gian hàng thức ăn khác mà vẫn chưa biết mệt. 

Trái lại, Thư Nghi vẫn đứng chôn chân trước gian hàng ném vòng. Các anh chị lớp 9A1 đầu tư hẳn một dãy phần thưởng bày kín dưới đất: thú bông mini, bình nước, móc khóa, sổ tay đủ màu sắc… Chỉ cần ném trúng món nào thì món đó sẽ thuộc về người chơi, mỗi lượt giá năm nghìn đồng.

Và Thư Nghi đã đứng ở đó gần hai mươi phút rồi.

Lần nào cũng ném hụt, nhưng nó vẫn không chịu bỏ cuộc vì muốn lấy cho bằng được chiếc móc khóa hình nhân vật Luffy kia.

“Sao con bé này kiên trì thế? Đứng đây nãy giờ rồi đấy, tiền góp vào quỹ chắc cũng cả trăm nghìn rồi. Hay mình cho đại nó một món đi?” Anh trai lớp 9A1 quay sang nói với cô bạn bên cạnh.

“Kệ đi! Kiếm được tiền thì tội gì không kiếm?”

Cuộc trò chuyện nhỏ tưởng chỉ có hai người nghe thấy, lại vô tình lọt hết vào tai Đình Luân. Cậu vốn chỉ định ghé qua lều lớp bên cạnh để đưa ít đồ, ai ngờ vừa đi ngang đã bắt gặp Thư Nghi đang đứng ở đây ném vòng. Con bé ôm một xấp vòng nhựa trong tay, chăm chú nhắm vào chiếc móc khóa hình nhân vật Luffy kia. Mỗi lần ném hụt lại lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng vẫn cố chấp đứng đấy ném đến khi nào trúng mới thôi.

Thấy Thư Nghi nghiêm túc đến thế, Đình Luân không lên tiếng gọi mà chỉ khoanh tay đứng một bên, lẳng lặng xem thử rốt cuộc nó có ném trúng được không.

Nhưng mà xem ra… chưa kịp thành công thì đã hết sạch tiền trong ví rồi. Số tiền con bé bỏ vào trò ném vòng này có lẽ đã đủ để mua được cái móc khóa đó.

“Nhìn ngứa mắt thật!” Cậu bước tới đứng cạnh Thư Nghi, tặc lưỡi một tiếng: “Đưa đây!”

Thư Nghi nghe vậy thì ngoan ngoãn đưa hết số vòng trên tay cho cậu rồi lùi sang một bên. Đình Luân mím môi, tập trung hết sức để ném cho chuẩn. Mấy cái trò này cậu chơi suốt, dễ gì làm khó được cậu.

Vèo!

“Hụt rồi!” Anh trai trông gian hàng thản nhiên hô lên.

“...”

Không sao, lại một lần nữa!

Vèo!

“Hụt tiếp!”

Vèo!

“Hụt nữa! Hết vòng rồi, mua tiếp không em trai? Năm nghìn một cái nhé!”

Thư Nghi gãi má, nhẹ nhàng vỗ vai Đình Luân: “Thôi, chắc là ông trời sắp đặt rồi. Chơi nữa tốn tiền lắm!”

“Yên nào, tao có tiền đây!” Đình Luân rút tiền ra, mua thêm hai cái vòng nữa để ném tiếp.

Đình Luân nhiệt tình đến mức, Thư Nghi còn cảm thấy hơi nghi ngờ… có khi nào cậu ta hăng hái như vậy là để giành cho bằng được cái móc khóa rồi giữ luôn cho riêng mình không? Đình Luân cũng thích Luffy mà, biết đâu lại đúng như vậy thật!

Hiển nhiên, Thư Nghi “lớn” không thể nào đọc được suy nghĩ của Thư Nghi “nhỏ”. Nhìn cảnh tượng Đình Luân đang cố gắng dành cho bằng được chiếc móc khóa cho cô bạn thân, Thư Nghi “lớn” vô cùng cảm động. Cô liếc nhìn Thư Nghi “nhỏ”, nở một nụ cười hiền từ như người mẹ đang nhìn con gái mình.

Trời, con bé cảm động đến mức không nói được gì kìa. Xung quanh nhiều đứa con trai tốt đến thế, đừng có để ý Chí Kiên đấy biết chưa?

“Èo! Hụt hết hai lượt rồi! Mua nữa không em ơi? Biết đâu lần tới lại trúng.”

Thư Nghi “lớn” lập tức quay phắt sang, chỉ thẳng vào hai đứa nhóc lớp Chín kia rồi bắt đầu cằn nhằn: 

Bọn nó còn nhỏ thì kiếm đâu ra tiền mà cứ dụ dỗ chơi tiếp thế hả! Cứ cái đà này chắc mở xong cái sạp là đủ tiền xây biệt thự luôn quá!

Phạch phạch phạch!

Mấy con chim bồ câu từ đâu đột ngột tung cánh, lao thẳng về phía Thư Nghi “lớn”. Cô hốt hoảng né người theo phản xạ, nhưng khi thấy chúng nó bay xuyên qua cơ thể mình, cô mới nhớ ra bản thân chỉ là một cái bóng vô hình ở đây mà thôi. Khẽ tặc lưỡi, Thư Nghi cau mày nhìn theo đàn chim, lẩm bẩm đầy khó chịu:

Quái lạ, sao trong trường học lại có bồ câu bay loạn lên thế kia?

“Gì đây? Ném vòng hả?” Nghe giọng Thành Bảo, Thư Nghi và Đình Luân đồng loạt quay lại thì thấy cậu đang cùng Chí Kiên đi về phía này.

“Mày cũng chơi cái này hả Nghi?” Chí Kiên hỏi nó.

“Ừ, bọn tao định lấy…”

“Cho em thêm một vòng nữa ạ!” Đình Luân bỗng dưng cắt ngang, rút tiền ra mua thêm một chiếc vòng nữa.

Sự kiên trì của Đình Luân khiến chị gái lớp trên mềm lòng, thậm chí còn nghĩ bụng, nếu lần này thằng nhóc vẫn không ném trúng thì thôi cứ đưa luôn cái móc khóa cho rồi…

“Mày quyết tâm thật đấy!” Thư Nghi chép miệng.

Đình Luân không đáp lời. Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, lần này cậu quyết phải lấy cho bằng được cái móc khóa kia.

Bộp!

“A! Trúng… trúng rồi!”

“Yeah!!!”

Đình Luân và Thư Nghi đồng thanh reo ầm lên. Cậu cười toe toét rồi thuận tay khoác vai nó, cả hai đứa cứ thế nhảy tưng tưng ăn mừng.

“Thấy chưa? Tao ném thì kiểu gì chả trúng. Cho mày đấy!”

“Thật không? Tao lấy thật đấy nhé!”

“Ừ, mấy thứ trẻ con này chỉ có mày mới thích thôi!”

“...” Thư Nghi không đáp lời, chỉ âm thầm chửi Đình Luân trong bụng.

“Đúng là đồ trẻ con!” Thành Bảo chép miệng, nói với Chí Kiên.

“Thì tuổi này vẫn đang là trẻ con mà.” Chí Kiên thả lại một câu lạnh nhạt rồi quay người rời khỏi đó.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px