Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 10: Tình đầu mộng mơ

 

 

 

Biết Đình Luân và Thư Nghi được chọn vào đội múa và đang tập luyện ở công viên. Cát Tường tranh thủ tạt ngang tiệm đồ ăn vặt rồi xách túi lớn túi nhỏ mang đến tiếp tế. Tận dụng vài phút nghỉ giải lao ngắn ngủi, ba đứa kéo nhau ra chiếc ghế đá gần vọng lâu, vừa hóng gió trời vừa nhâm nhi mấy cuốn bánh tráng cay nồng. Con bé thong thả nhấp một ngụm trà ô long cho dịu bớt vị cay, rồi đưa mắt quan sát một lượt các thành viên khác trong đội múa.

“Luân, há miệng ra nào!” Thư Nghi cười toe toét, đưa cuốn bánh tráng lên trước mặt cậu.

Đình Luân chẳng nghi ngờ gì mà há miệng ra. Nhưng vừa nhai được vài lần, cậu bỗng rít lên một tiếng rồi cuống quýt chộp lấy chai trà ô long tu ừng ực.

“Cay quá! Con điên này!”

“Ha ha ha!” Thư Nghi cười đắc ý. “Ai bảo hôm trước mày lừa tao ăn kẹo thối!”

“Mày nhét bao nhiêu ớt sa tế vào đây thế hả?”

Cát Tường chẳng mảy may để tâm đến màn ồn ào của hai đứa kia, ánh mắt vẫn dán chặt về phía đám đông bên đó. Trong đáy mắt cô bé ánh lên vẻ dịu dàng, không phải kiểu thẫn thờ vô định mà như đang âm thầm dõi theo một người nào đó.

Thư Nghi “lớn” đứng bên cạnh, khoanh tay quan sát gương mặt Cát Tường. Nhận ra ánh nhìn khác lạ ấy, cô quay mặt, đưa mắt dõi theo hướng cô bé đang nhìn tới.

Và rồi, cô nhận ra Cát Tường đang chăm chú dõi theo một cậu bé.

Hình như đó là Chí Kiên, tổ trưởng tổ bốn...

Nhắc đến cái tên Chí Kiên, Thư Nghi nhớ mang máng ở cậu ta có điều gì đó làm cô rất sốc, nhưng lại chẳng thể nhớ chuyện khiến cô sốc đó là chuyện gì. Có lẽ ký ức về vấn đề đó cũng biến mất vì cái chứng quên phân ly chết tiệt này rồi.

Nè, sao cậu cứ nhìn thằng nhóc đó mãi vậy? Cậu thích Chí Kiên hả?

Thư Nghi khẽ khàng ngồi xuống trước mặt Cát Tường. Dẫu biết sẽ chỉ nhận lại sự thinh lặng, cô vẫn không kìm được lòng mà thủ thỉ vài câu hỏi vẩn vơ. Cát Tường của lúc này vẫn mải miết dõi theo bóng hình Chí Kiên, đôi môi thỉnh thoảng lại nở nụ cười tủm tỉm, ánh mắt dịu dàng như chứa cả một vùng trời nắng ấm khiến người ta chẳng nỡ rời mắt.

Đã hơn mười năm đằng đẵng trôi qua, Thư Nghi thực sự đã gặp lại Đình Luân, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Cát Tường đâu nữa.

Tường này… mười năm sau của thực tại, cậu đang ở nơi nào vậy? Sao lại không đến tìm tớ?

“Mày nhìn ai vậy Tường?” Thư Nghi “nhỏ” vừa nhai bánh tráng vừa hỏi.

“Nhìn Chí Kiên!” Cát Tường cười đáp.

“Mày nhìn nó làm gì?” Đình Luân nhíu mày, liếc nhìn người vừa được nhắc đến.

“Bọn mày thấy Kiên thế nào?”

“Hừm… đẹp trai, học giỏi, hiền lành.” Thư Nghi “nhỏ” đưa ra nhận xét.

“Thế à…” Cát Tưởng mím môi.

“Gì đây? Đừng nói là mày thích nó nhé?” Thư Nghi “nhỏ” nói đùa rồi cười khà khà.

“Ừ!” Cát Tường thừa nhận, rồi lại nhìn cậu bạn kia. “Đúng là tao đang thích Kiên đó, bọn mày đừng kể cho ai nghe đấy nhé! Nhưng mà kể cho Lâm với Bảo thì được.”

Sự thẳng thừng của Cát Tường khiến Thư Nghi “lớn” hơi bất ngờ. Cô không nghĩ cô bé lại có thể thoải mái thừa nhận như vậy.

Nghĩ lại thì… cô cũng chẳng biết nhiều về Cát Tường cho lắm.

“Thật á?” Thư Nghi “nhỏ” trầm trồ, hai mắt sáng rực. “Từ khi nào vậy?”

“Từ tuần trước, xe tao bị tuột xích, may mà nhờ có bạn ấy sửa giúp cho.” Cát Tường ôm má, cười ngại ngùng. “Đã học giỏi rồi còn biết sửa xe nữa.”

“Sửa xích xe đạp thì ai chả biết.” Đình Luân vừa dứt lời đã bị Thư Nghi “nhỏ” vỗ vào đầu một cái. Cậu sờ đầu, nhíu mày phàn nàn. “Làm gì vậy hả?”

“Giờ Chí Kiên là người mà Tường đang thích, mày không được nói như vậy biết chưa!”

“Lại còn thế nữa…”

Lúc này, Chí Kiên từ phía bên kia bất ngờ bước tới cùng với vài người bạn. Thấy cả nhóm đang ngồi ăn bánh tráng, cậu chủ động lên tiếng: “Ăn gì đấy? Cho bọn tao xin một miếng được không?”

Thư Nghi lập tức chỉ sang Cát Tường, nhanh nhảu đáp: “Của Tường mua đó! Muốn ăn thì hỏi nó đi!”

Chí Kiên quay sang, nở nụ cười thân thiện: “Cho tao xin một miếng nhé?”

“Ừ… ừm, mày cứ ăn thoải mái.” Gò má cô bé ửng hồng, cố giấu nụ cười đang chực nở trên môi. 

Mấy đứa còn lại nghe vậy cũng rối rít cảm ơn rồi xúm vào bốc bánh tráng ăn. Thư Nghi thì ngồi bên cạnh, cười chúm chím trước vẻ e thẹn đáng yêu của bạn mình. Đúng lúc đó, Chí Kiên bỗng quay sang nhìn nó, ánh mắt hiện vẻ hứng thú:

“Nghi cũng xem One Piece à? Mày mua áo ở đâu mà đẹp thế?”

Biết cậu đang nhắc đến chiếc áo thun in hình Luffy cùng dòng chữ “Ta sẽ trở thành Vua Hải Tặc!”, Thư Nghi liền nở nụ cười rạng rỡ, không giấu được vẻ tự hào:

“Hình này tao tự vẽ rồi gửi cho người ta in áo đó, trên đời chỉ có một cái thôi!”

“Thật à? Mày giỏi vậy!” Chí Kiên ngạc nhiên.

“Nó vẽ đẹp từ hồi tiểu học rồi, đến tiết Mỹ thuật bọn tao toàn nhờ nó vẽ hộ mà.” Mấy đứa con trai đứng cạnh cũng góp lời.

“Tao biết mà, nhưng không ngờ lại đẹp đến mức này. In lên áo nhìn chẳng khác gì đồ bán trong cửa tiệm đâu ấy.”

“Bôi dầu vào mồm hay gì mà nói năng mượt thế…” Đình Luân buông một câu.

“Ê chúng mày ơi! Thằng Luân ghen kìa! Thằng Kiên chỉ mới khen cái Nghi vẽ đẹp mà nó đã chịu không nổi rồi.” Đám con trai khoái chí la ó, khiến mấy đứa còn lại trong đội múa cũng tò mò ngoái nhìn về phía này.

“Hồi nào?” Đình Luân bật lại, giọng cao hẳn lên. “Có bánh tráng không ăn, lại thích ‘ăn không nói có’ à?”

“Ừ! Mày nhìn cái mặt nó xem có chỗ nào giống như đang thích tao không? Có thì tao ăn mì bằng lỗ mũi cho xem.” Thư Nghi chỉ vào mặt cậu.

Đình Luân và Thư Nghi vốn hay khắc khẩu vì những chuyện vụn vặt, cũng vì thế mà cả lớp mới thích thú gán ghép hai đứa lại với nhau. Chỉ cần một trong hai lỡ lời qua tiếng lại, hay vô tình thể hiện chút quan tâm với nhau là y như rằng sẽ bị đem ra trêu chọc.

Đương nhiên, phản ứng của hai đứa lúc này càng khiến cả đám hả hê hơn. Càng ra sức chối cãi, chúng nó lại càng hăng hái gán ghép.

“Dương! Bọn mình tập tiếp được chưa? Tao thấy bọn mình nghỉ giải lao hơi lâu rồi đấy!” Chí Kiên đột nhiên giơ tay nói lớn. Dương nghe vậy thì vỗ tay bôm bốp, gọi mọi người quay lại tập luyện.

“Mày còn ngồi đây không, hay về trước?” Thư Nghi xỏ dép, quay sang hỏi Cát Tường.

“Tao ngồi đây đợi hai đứa mày tập xong.”

“Ầy, biết rồi nha…” Nó kéo dài giọng.

“Đi đi!”

Cát Tường bật cười, phẩy tay với nó. Cảm nhận được ai đó đang nhìn mình, Tường liếc sang thì bắt gặp gương mặt nhăn nhó của Đình Luân, trên đó còn như đang viết rõ hai chữ: Thấy ghê!

“... Nhìn gì mà nhìn? Tới tập múa đi kìa!”

Thư Nghi “phiên bản trưởng thành” đứng bên cạnh đã hóng hớt được toàn bộ câu chuyện vừa rồi. Trong lúc cô đang nghĩ ngợi về những trò gán ghép với Đình Luân thời cấp hai thì không gian xung quanh bỗng chốc vặn xoắn rồi nhòe đi, trong chớp mắt đã chuyển hẳn sang cảnh ban ngày. Cô ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh, một cảm giác quen thuộc bao trùm khi nhận ra mình đang đứng giữa phòng khách của căn nhà cũ hồi còn ở Hải Phòng. Phía trong bếp, bóng dáng Thư Nghi ngày bé lén lút gắp trộm từng miếng heo quay hiện lên rõ mồn một. Nhưng ngay khi cô vừa định bước lại gần để nhìn rõ hơn, khung cảnh lại bỗng chốc vụt qua rồi đưa cô đến một mốc thời gian khác nữa.

Ban đầu, cô cứ ngỡ mình sẽ phải ở trong giấc mơ này trọn vẹn từng khoảnh khắc, nhưng rồi cô nhận ra mình đã lầm. Hết cảnh này, giấc mơ sẽ lập tức chuyển sang cảnh khác. Có khi đang là buổi sáng, chớp mắt đã thành buổi tối. Khi thì vẫn còn tháng tư, thoáng một cái đã sang tháng sáu. 

Những ký ức hiện lên một cách rời rạc mà không theo dòng thời gian liên tục như thực tế. Tại sao lại như vậy? Liệu cách giấc mơ diễn ra có ẩn ý gì không? Nếu loại rượu này chỉ chọn ra những khoảnh khắc cô cần chứng kiến, thì những đoạn ký ức này để lại manh mối gì? Những gì Thư Nghi thấy chỉ là các khoảnh khắc đời thường, chẳng thấy tình tiết nào trông như có liên quan đến vụ tai nạn xảy ra vào mùa hè năm 2020 cả.

“Hôm nay Cát Tường không đến tìm Chí Kiên à?”

Khung cảnh một lần nữa trở về công viên, nơi cả lớp đang chăm chỉ tập văn nghệ. Cô liếc sang bên cạnh, bắt gặp Đình Luân và Thư Nghi đứng nép ở một góc, vừa ăn kem que vừa trò chuyện.

“Hôm nay nó bận đi học violin rồi.” Thư Nghi “nhỏ” thở dài, giọng pha chút chán nản. “Không biết mẹ tao với bố nó nghe ai giới thiệu khóa học nữa, về là bắt hai đứa đi học đàn ngay. Mẹ tao bảo con gái phải học nhiều môn năng khiếu mới tốt, nhưng tao không chịu nên mẹ cũng đành thôi. Học đàn chán muốn chết, thà cho tao đi học vẽ còn hơn.”

Tiếc thay, mẹ Thư Nghi chỉ cho con bé đi học vẽ đúng một lần hồi tiểu học. Từ sau hôm nó nói rằng muốn trở thành họa sĩ, bà liền không cho nó đến lớp vẽ nữa mà chuyển sang học piano. Trong suy nghĩ của mẹ nó, họa sĩ là một nghề khó hái ra tiền, bà không muốn đứa con gái ưu tú của mình từ bỏ con đường sổ sách ổn định trong tương lai để theo cái nghề lấm lem màu vẽ ấy.

“Ôi ôi, ba mươi ba cái rồi!”

Bên kia, Chí Kiên đang tâng cầu lông gà, xung quanh là mấy đứa bạn đang tròn mắt đếm từng nhịp cầu bay lên không trung. Nghe đâu Chí Kiên rất giỏi môn này, kỷ lục từng đạt được là tám mươi ba cái. Thư Nghi chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến, nên lúc này nó đang thích thú nhìn chăm chăm vào dáng người đang chuyển động không ngừng của Chí Kiên.

“Kiên tâng cầu giỏi ghê!” Nó vừa cao giọng khen xong thì Chí Kiên đá hụt ngay, chiếc cầu lông cứ thế mà rơi phịch xuống đất.

“Èo, hụt mất rồi!”

“Tưởng sắp phá kỷ lục chứ, chắc thằng Kiên chỉ ăn may đá được hơn tám mươi cái đúng một lần thôi!”

“Đợi chút, do hôm nay có gió nên tao mới đá dở thôi.” Cậu không nhịn được mà liếc trộm sang phía Thư Nghi, nhưng rồi lại vội vã thu ánh mắt về vì thấy nó cũng đang nhìn mình. Kiên nhặt cầu lên định bụng gỡ gạc lại, vậy mà mấy lần sau đó, nhiều nhất cậu cũng chỉ tâng được năm cái là cùng.

“Nó kiên trì thế! Gặp tao là đã bỏ cuộc rồi, hôm nay không đá tốt thì mai đá.” Thư Nghi nghiêng đầu nói với với Đình Luân.

Đình Luân không nói gì, chỉ cười một cách nhạt nhẽo.

“Thôi Kiên ơi, mày sắp đá hỏng cầu tới nơi rồi đấy!” Bọn con trai cười ha hả.

Gương mặt Kiên dần dần đỏ bừng như quả gấc, không nói chẳng rằng mà cứ đứng yên như pho tượng. Phản ứng đó của cậu khiến chúng nó càng cảm thấy buồn cười hơn.

“Sao mặt thằng Kiên đỏ như quả cà chua thế?” Đình Luân vứt que kem đã ăn sạch vào túi nilon bên cạnh, nhíu mày nhìn cái đứa đang đỏ mặt tới mang tai kia.

“Chắc là do xấu hổ đó.” Thư Nghi đoán là do Kiên cứ tâng cầu hụt mãi, lại bị mọi người trêu chọc nên mới đỏ mặt như thế.

“Có thế thôi mà cũng xấu hổ.”

“Chứ ai như mày, không biết xấu hổ.”

“...”

Đình Luân chẳng buồn nói chuyện vớ vẩn với Thư Nghi nữa.

“Hai vợ chồng lúc nào cũng dính lấy nhau thế kia nhỉ?” Mai từ đâu xuất hiện, thích chí trêu chọc chúng nó.

“Không có vợ chồng gì ở đây hết nhé!”

Đình Luân hờ hững đồng tình với con bé, chẳng muốn nhiều lời làm gì.

Thấy phản ứng của hai đứa nó, Mai càng được thể khoái chí, còn kéo thêm mấy đứa khác vào hùa theo nữa. Trong khi hai nhân vật chính quyết định mặc kệ thì Chí Kiên lại bước đến giải vây.

“Thôi, bọn mày đừng trêu hai đứa nó nữa. Bạn bè chơi với nhau mà bị trêu kiểu đó mãi thì sao mà thoải mái được.”

“Đấy, bọn mày nghe Kiên nói chưa?” Thư Nghi hất hàm.

“Mày nhìn bọn nó có chỗ nào không thoải mái hả? Bọn tao trêu mà hai đứa nó vẫn kè kè với nhau đấy thôi!” Cúc cười khúc khích, lắc lắc ngón trỏ. “Tao rất ít khi gán ghép ai, nhưng mà hai đứa này là ngoại lệ.”

“‘Ngoại lệ’ của mày nặng quá, bọn này gánh không nổi đâu.” Đình Luân đáp lại.

“Kìa, phản bác mà vẫn phải ‘bọn này’ mới chịu.”

“Thôi, tôn trọng cảm xúc của bọn nó tí đi.” Chí Kiên xua tay ngăn mấy đứa kia thôi đùa dai.

“Thằng này! Tao thấy cứ mỗi lần bọn tao trêu hai đứa nó là mày lại nhảy vào bênh. Sao hả? Mày thích con Nghi đúng không?”

“Vớ vẩn! Làm gì có!”

“Hoặc là nó thích thằng Luân!”

“Điên à!” Chí Kiên và Đình Luân đồng thanh nói.

“Ê, tao nghi lắm nha bọn mày! Thằng Kiên chắc là đang ghen đó! Nó thích con Nghi!” Một đứa con trai khác chen ngang, nói xong liền cười khằng khặc.

Lời qua tiếng lại, trêu chọc không dứt, Thư Nghi vẫn chẳng thể thoát khỏi những màn gán ghép vô duyên ấy. Nó chỉ thấy chuyện này phiền phức vô cùng, càng nghe càng phát bực.

“Được rồi đấy, không vui đâu!” Đình Luân lườm từng đứa, giọng cau có thấy rõ.

Thấy cậu bắt đầu khó chịu thật, bọn kia cũng không dám đùa dai thêm nữa, lục tục kéo nhau đi tìm trò khác để chơi.

Chà! Những đoạn ký ức này… mình đều quên sạch!

Có quá nhiều chuyện mà Thư Nghi chưa từng nghĩ là nó có tồn tại. Cô chép miệng. Mất trí nhớ phân ly cái nỗi gì? Nói đúng hơn, nó đã quét đi gần nửa quãng đời thời thơ ấu của cô rồi còn đâu.

Cô khẽ liếc sang gò má ửng hồng của cậu nhóc Chí Kiên. Một cảm giác bất thường lướt qua khiến cô không khỏi nghi ngờ. Thư Nghi bước lại gần, chăm chú dõi theo từng cử động và biến đổi nhỏ nhất trên gương mặt cậu nhóc. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: Có khi nào…

Đừng nói là cậu thích con bé này nha?

Thư Nghi chỉ tay vào “bản thân mình” khi còn bé. Cô không dùng “tôi” vì cảm thấy hơi kỳ cục, dù sao Chí Kiên bây giờ vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Ngay khoảnh khắc này, dường như cô đã nhớ ra được điều mấu chốt rồi. Chuyện làm cô sốc lúc ấy chính là việc Chí Kiên từng thích cô!

Nghĩ đến đó, Thư Nghi không khỏi thấy rối rắm. Cô quay sang nhìn Cát Tường, thầm nghĩ: vậy thì cái bùng binh này phải tính sao đây?

Nếu không vì trí nhớ bị khuyết mất một đoạn, có lẽ cô đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra sau này rồi.

***

Thấm thoắt đã một tháng trôi qua, hội trại chỉ còn vỏn vẹn một tuần nữa là đến. Ngoài việc tham gia văn nghệ, Thư Nghi còn được giao thêm trọng trách làm bảng thực đơn cho gian hàng của lớp. Trong lúc nó đang ngồi dán những tấm sticker do mình tự vẽ lên bảng thực đơn, Cát Tường nằm trên giường, bày ra gương mặt buồn thiu và nói với nó.

“Tao đã cố gắng đến mức đó rồi mà Kiên vẫn chẳng hề tỏ ra nhiệt tình chút nào. Tại sao Kiên lại không thích tao được nhỉ?”

“Sao vậy? Kiên lơ mày à?” Thư Nghi quay sang hỏi.

“Ừ, tao đã nhiều lần tìm cách bắt chuyện, ‘bật đèn xanh’ rõ ràng thế mà cậu ấy chả thấy. Chẳng lẽ Kiên bị mù màu à? Hay bị ngốc thế? Trong khi rõ ràng tao đâu đến nỗi, vừa xinh xắn lại còn học giỏi nữa.”

“Khó hiểu thật! Tao cũng chẳng nghĩ ra lý do.” Thư Nghi gãi mũi.

Sự im lặng kéo dài vài giây, rồi Tường bất chợt bật dậy, giọng dứt khoát:

“Đã lỡ đi đến đây rồi thì không thể chùn bước nữa. Tao sẽ tỏ tình!”

“Wow!” Thư Nghi vỗ tay bốp bốp.

“Tao sẽ nhắn tin tỏ tình với Chí Kiên!” Cát Tường tự tin nói, nhưng ngay sau đó lại chớp chớp mắt nhìn Thư Nghi, giọng hạ xuống thấy rõ. “Mà… tao không biết nên viết gì cả. Mày viết giúp tao lời tỏ tình được không?”

“Hả?” Thư Nghi nhăn mặt. “Mày tỏ tình thì tại sao tao lại là người viết chứ?”

“Thà bảo tao giải chục đề Toán với Anh còn nhanh hơn, chứ đụng tới Văn là tao nhức đầu lắm.” Cát Tường vừa nói vừa lay lay cánh tay Thư Nghi, giọng năn nỉ. “Viết giúp tao đi mà. Mày xem phim với đọc truyện tình yêu nhiều thế, kiểu gì cũng có kinh nghiệm hơn tao.”

“Rồi rồi, biết rồi.” Thư Nghi tặc lưỡi. Nó mở máy tính lên, bắt đầu gõ những dòng chữ đầu tiên cho một bức thư tình mà theo nó là ổn nhất.

“Này, thêm tí tình cảm mùi mẫn đi, mày viết lạnh lùng quá rồi.”

“Thế này mà lạnh lùng á? Trong phim toàn tỏ tình thế mà.” Thư Nghi xóa đoạn văn mình vừa viết, đổi lại một đoạn văn khác toàn những từ ngữ mà Cát Tường cho rằng sẽ dễ thương hơn như: Hông, cóa, iu, ứ ừ…

“Hình như hơi dài đúng không? Nhắn gọn tí xem nào…” Cát Tường chống cằm, đọc đi đọc lại rồi chỉnh tiếp. “Thôi, bỏ mấy chữ ‘hông’ với ‘iu’ này đi, tao nghĩ tỏ tình cần nghiêm túc hơn.”

“...” Thư Nghi cảm thấy Cát Tường tỏ tình quá rườm rà. Nếu là nó thì nó sẽ hẹn đối phương ra hai mặt một lời, trực tiếp thổ lộ “tao thích mày” luôn cho nhanh. Chấp nhận thì hẹn hò, từ chối thì ai về nhà nấy.

“Này, tao phải đi học thêm rồi, mày viết xong rồi gửi qua Messenger cho tao nhé!” Cát Tường đứng dậy, dặn dò rồi xách balo rời đi.

Thư Nghi lại ngồi một mình viết tiếp, cứ được vài dòng nó lại chống cằm nghĩ ngợi. Sau mấy hồi xóa đi viết lại, cuối cùng nó cũng chốt được một đoạn tỏ tình ngắn gọn mà vẫn đủ ý. Thư Nghi nhanh tay sao chép đoạn văn vừa viết từ Word dán vào ô tin nhắn gửi cho Cát Tường, sau đó thảnh thơi chuyển sang thẻ khác để xem phim tiếp.

Một lát sau, tiếng thông báo tin nhắn vang lên. Thư Nghi liếc nhìn màn hình điện thoại thì thấy Đình Luân gửi tới một dòng vỏn vẹn hai từ: “Con điên!”

Con điên? Đang yên đang lành tự dưng chửi người ta, bị chó cắn hay gì mà phát rồ thế?

Thư Nghi bấm dừng phim để chuẩn bị móc mỉa lại Đình Luân. Nhưng đúng khoảnh khắc vừa chuyển tab trên máy tính, gương mặt nó bỗng nhiên ngu đần thấy rõ.

[Thư Nghi: Chuyện tớ thích cậu hẳn là cậu đã biết rồi, nên tớ gửi tin nhắn này là để thừa nhận rằng tớ thích cậu đó, thích nhiều lắm lắm lắm lắm lắm lắm lắm! Nếu cậu không thích tớ thì cứ nói thẳng ra, chứ đừng im lặng rồi trốn tránh tớ như vậy, trái tim tớ sẽ đau lắm lắm lắm lắm lắm lắm lắm. Còn nếu cậu cũng thích tớ, hãy nhắn lại là: “Tớ cũng thích cậu” nhé! ♡]

Đáp lại đoạn tin nhắn tỏ tình mùi mẫn và chân thành này chính là câu trả lời vô cùng ngắn gọn và phũ phàng của đối phương: [Con điên!]

Thư Nghi đưa tay bụm miệng, sững sờ nhìn chằm chằm vào màn hình. Trời đất! Nó vừa gửi nhầm tin nhắn tỏ tình cho Đình Luân!

Thư Nghi cảm giác như hai chữ “con điên” đó vừa mọc ra mấy cái mũi tên rồi liên tục cắm vào người nó. Quá mất mặt! Nó không còn mặt mũi nào để gặp Đình Luân được nữa. Ghê quá đi mất, đúng là quê độ gấp mười!

Oẹ!

Nó hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, ngón tay run run gõ chữ:

[Thư Nghi: Tao gửi nhầm!]

[Dương Đình Luân: Chứ mày định gửi ai?]

[Thư Nghi: Chí Kiên.]

[Dương Đình Luân: ?]

[Thư Nghi: Không!!!]

[Thư Nghi: Tao gửi cho Cát Tường để nó gửi cho Chí Kiên!]

Đình Luân chỉ xem tin nhắn chứ không phản hồi lại. Thư Nghi đoán chắc Đình Luân cũng chẳng quan tâm đâu, nên trong lòng dần nhẹ nhõm hơn, cảm giác xấu hổ cũng giảm đi phần nào. Vậy là nó liền chuyển tin nhắn qua cho Cát Tường rồi tiếp tục xem phim.

Còn Đình Luân thì vẫn chưa vơi hết sự bàng hoàng. Ban nãy, cậu đang chơi game thì nhận được tin nhắn tỏ tình của Thư Nghi. Làm cậu bất ngờ đến nỗi phải thoát khỏi giao diện game để đọc tin nhắn ngay lập tức. Thế nhưng sau khi đọc kỹ lại dăm bảy lượt, cậu nhận ra nội dung trong đó rõ ràng là đang nhắc về một người khác chứ chẳng phải mình.

Cậu thở dài: “May thật, nếu Nghi mà cũng thích thằng Kiên thì đúng là to chuyện.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px