Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 9: Ngược dòng ký ức

 

 

 

Thư Nghi có cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, cả người hệt như đang trôi lững lờ giữa những tầng mây. Khi đôi mắt mở ra, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ đến mức quên cả việc thở. Xung quanh Thư Nghi là một biển đêm sâu thẳm không có điểm kết thúc, nơi vô số tinh thể lấp lánh như những mảnh sao vụn vỡ trôi lơ lửng giữa không trung. Chúng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, mỗi chuyển động của cô như khuấy động cả không gian, khiến những vụn sao tí hon đó cũng lấp lánh chuyển mình theo nhịp.

Thư Nghi chết lặng, đáng ra cô phải mơ thấy quá khứ chứ, tại sao lại bay thẳng ra ngoài vũ trụ luôn thế này? 

Đột nhiên, những vụn sao li ti xung quanh cô bất ngờ rung mạnh lên, rồi như có một lực vô hình hút tất cả về một điểm phía trước. Từng tia sáng nhỏ bé bay lướt qua cô, cuộn xoáy thành dòng, mỗi lúc một nhanh và dày đặc hơn. Chúng tụ lại ở trung tâm khoảng không ấy, xoay tròn như một cơn lốc ánh sáng rồi hợp lại thành một khối sáng rực rỡ. 

Cô không rõ liệu mình đang bay về phía khối sáng ấy, hay chính nó đang tiến về phía cô, chỉ biết rằng khoảng cách giữa hai bên đang ngày một thu hẹp lại. Thư Nghi tần ngần nhìn vào bên trong nó, thấy bản thân mình hồi bé đang cười giòn tan trong nắng, rồi lại òa khóc nức nở vì một vết xước nơi đầu gối, tất cả những hình ảnh này đều trong veo và chân thực đến nghẹt thở. Cô chầm chậm đưa đôi tay run rẩy lên chạm vào bề mặt mờ ảo ấy. Ngay tức khắc, khối sáng bùng lên dữ dội, và rồi ánh sáng tràn ra tứ phía.

***

Thời gian lặng lẽ trôi, thoắt cái năm đứa đã trở thành học sinh trung học cơ sở. Cả nhóm bị chia ra hai lớp. Thư Nghi, Thành Bảo và Đình Luân vào lớp thường, trong khi Gia Lâm và Cát Tường lại được xếp vào lớp chọn. Thành Bảo thấy chuyện này rất vô lý, rõ ràng học bạ của cậu đẹp đến thế, vậy mà lại phải học chung lớp với Đình Luân!

“Tức thật! Ngày nào bố tao cũng chỉ cho tao chơi game đúng mười lăm phút!” Đình Luân và Thành Bảo ngồi chung một bàn, vừa đến giờ ra chơi, cậu đã không nhịn được mà quay sang than thở với Thành Bảo. “Mày nói tao nghe xem, mười lăm phút thì làm được cái quái gì chứ?”

Thư Nghi ngồi ngay bàn sau, nghe vậy thì thôi chép bài mà ngẩng đầu lên: “Sao lại không? Mười lăm phút là đủ để giải được hai bài Toán rồi đó.”

Mặt Đình Luân lập tức nhăn lại như quả táo tàu phơi khô, cậu còn chưa kịp phun ra câu nào thì Thành Bảo đã đứng bật dậy: “Tao phải đi căn-tin đây!”

Dứt lời, Bảo liền bước nhanh ra khỏi cửa lớp, để lại sau lưng là âm thanh đấu khẩu của hai đứa trời đánh kia.

“Đang nói về chuyện chơi game cơ mà! Muốn giải Toán thì mở sách vở ra rồi tự giải một mình đi!”

“Ơ kìa, tao chỉ trả lời câu hỏi của mày thôi mà, đã ai bắt mày làm Toán đâu!”

“Cái đồ mọt sách!”

“Mọt sách thì sao? Mọt sách ăn hết của nhà mày hả?”

 Và quan trọng là…

 Tại sao mình lại ở đây? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thư Nghi hoảng hốt, tự chạm tay vào mặt mình để kiểm chứng. Không phải chỉ là mơ một giấc mơ thôi ư? Sao cả cơ thể của cô cũng ở đây luôn vậy? Hay cô đã du hành thời gian rồi?

Không lý nào lại như vậy!

Thư Nghi nhìn quanh lớp học. Nếu cô thực sự du hành thời gian, lẽ ra các học sinh xung quanh phải nhận ra sự hiện diện của cô rồi, nhưng từ nãy đến giờ lại chẳng ai để ý đến cả. Hơn nữa, chân cô lúc này lại đang hoàn toàn bình thường và không còn bị bong gân nữa.

Thư Nghi “lớn” bước tới gần Thư Nghi “nhỏ” rồi vẫy tay trước mặt nó, nhưng nó không phản ứng lại mà chỉ tiếp tục đấu khẩu với Đình Luân. Vậy ra cô không hề du hành thời gian, mà cơ thể cô đã bước thẳng vào trong giấc mơ rồi!

Thư Nghi gãi đầu, chẳng hiểu sao cô cứ mang máng là lần trước mình cũng đã từng nhìn thấy ký ức theo cách này.

“Tao không thèm cãi nhau với mày nữa!” Thư Nghi “nhỏ” hậm hực nói, cúi xuống tiếp tục làm bài tập.

“Ai thèm cãi nhau với mày chứ! Đồ mọt sách chanh chua!” Đình Luân lè lưỡi rồi quay lên bàn.

Cô liếc qua liếc lại hai đứa rồi bước tới vỗ vào đầu Đình Luân, nhưng không thành công vì tay cô xuyên thẳng qua đầu cậu bé luôn. Cô tặc lưỡi, nói thầm:

Không ngờ hồi bé anh đã mồm mép thế này đấy!

Thư Nghi khoanh tay, xoa cằm suy nghĩ, bắt đầu phân tích giấc mơ này. Khi quan sát cảnh vật xung quanh, cô thấy mọi thứ rõ nét và chi tiết đến kỳ lạ. Nếu khung cảnh này dựa trên ký ức đang bị chôn vùi ở góc nào đấy trong não bộ của cô, thì đáng lẽ nó phải méo mó hoặc thiếu chi tiết nào đó, nhưng tất cả lại rõ ràng như đang ở đời thực vậy. Thế thì giấc mơ này được xây dựng dựa trên đâu?

Điều quan trọng nhất bây giờ là… quả thật ly rượu đó có vấn đề. Nếu tất cả những chuyện này đều xuất phát từ ly rượu do cậu pha chế kia làm ra, thì cô đoán cậu thanh niên kia có lẽ không phải là người đứng sau toàn bộ sự việc này. Nếu muốn kinh doanh một loại rượu như vậy cho khách, chủ quán phải là người nắm rõ mọi thứ mới đúng.

Cơ mà… trước hết, mình phải đi thăm thú trường học cái đã!

Thư Nghi reo lên, cảm giác này chẳng khác nào được du hành về quá khứ! Thật là tuyệt vời!

Nghĩ là làm, cô mặc kệ hai đứa nhóc kia và chạy đi khám phá trường học. Từng gốc cây, từng chiếc ghế đá… cô không ngờ mình vẫn còn có cơ hội được nhìn ngắm lại những thứ này!

Trời ơi! Hoài niệm quá đi mất thôi!

Cô cười khanh khách, nhảy chân sáo đi khắp nơi mà chẳng cần bận tâm người khác đánh giá mình già đầu rồi mà vẫn còn đi đứng cái kiểu đấy. 

Thế rồi, bỗng nhiên cơ thể cô cứng lại, cái chân đang giơ lên không thể nào đặt xuống đất được. Ngay sau đó, một lực hút vô hình lập tức kéo cô tụt thẳng về phía sau.

Ể? Á á á á á!

Thư Nghi hét toáng lên khi nhìn thấy cảnh vật trôi tuồn tuột đi rồi đưa cô quay trở về điểm ban đầu - lớp học 7A2.

Sao mình lại bị hút về đây thế này?

Thư Nghi xắn tay áo, lại một lần nữa lao ra khỏi lớp học, nhưng vừa đi được năm mét thì lại bị lực hút vô hình kéo ngược trở về. Đầu cô nhanh chóng nhảy số, hóa ra chỉ có thể ở gần Thư Nghi của quá khứ trong bán kính năm mét thôi sao? 

Cô liếc nhìn bảng tên trên áo Thư Nghi “nhỏ”, thầm nghĩ, thời gian hiện tại cách thời gian xảy ra tai nạn tận năm năm. Vậy có thể là cô sẽ bị mắc kẹt ở đây suốt ngần ấy thời gian, hoặc đến một mốc sự kiện nào đó, cô sẽ lại đột ngột tỉnh dậy như lần trước.

***

“Cả lớp trật tự!” 

Dương - Lớp phó văn thể mỹ nện thước vào bảng mấy cái, âm thanh ồn ào lập tức lắng xuống. Con bé hắng giọng, đứng thẳng người rồi cất tiếng rõ ràng: 

“Như mọi người đã biết, sắp tới trường chúng ta sẽ tổ chức hội trại. Mỗi lớp cần chuẩn bị một tiết mục văn nghệ để tham gia. Tớ đã chọn xong bài rồi, đó là Dòng Máu Lạc Hồng. Danh sách những người sẽ có mặt trong đội múa cũng đã liệt kê xong rồi đây, ai có ý kiến gì thì cứ thoải mái nói ra nhé!” Nói rồi, Dương mở tờ giấy và đọc to những cái tên được chọn tham gia tiết mục văn nghệ. Khi đọc đến tên Thư Nghi, con bé ngẩng đầu lên rồi nở nụ cười: “Thư Nghi sẽ làm Âu Cơ! Cao ráo, trắng trẻo thế thì quá hợp luôn!”

Thư Nghi giơ tay phản đối: “Khoan đã, tao không hề có năng khiếu văn nghệ!”

“Ý kiến bị bác bỏ!"

“Ờ, vậy thì thôi.” Thư Nghi hạ tay xuống, chấp nhận số phận.

“Có Nghi làm Âu Cơ rồi, vậy ai sẽ là Lạc Long Quân đây? Có bạn nam nào ứng cử không?”

Một bạn trong lớp nghe thế thì nhanh nhảu nói: “Tao đề cử Đình Luân, cái Nghi làm Âu Cơ thì Lạc Long Quân phải để cho thằng Luân đóng mới hợp!”

Cậu bạn kia vừa dứt lời, cả lớp lập tức cười rộ lên đầy thích thú. Còn Đình Luân đang lén đọc truyện tranh dưới gầm bàn thì nghe thấy người khác gọi tên mình, cậu quay phắt qua, nhíu mày hỏi:

“Hả? Gì đấy?”

“Ý hay đó, Luân có muốn làm Lạc Long Quân để diễn văn nghệ không?” Dương chớp mắt.

“Không đời nào! Tao không làm! Tao phản đối!”

“Phản đối bị bác bỏ! Chốt Thư Nghi và Đình Luân đóng vai Âu Cơ và Lạc Long Quân!” Dương viết thêm tên của Luân vào cuối danh sách.

“Đã thế còn hỏi làm gì!”

“Hỏi cho có hình thức thôi.” Dương vỗ tay một cái, đưa ra thông báo. “Chiều nay học xong đội văn nghệ ở lại tập nhé! Chấm hết!”

Thế là sau khi tan học, hơn hai mươi mấy người đã ở lại, cùng nhau kê bàn ghế sát vào tường, chừa ra một khoảng trống rộng ở giữa lớp để tập múa. Dương đứng trên bục, đập tay vào bảng và hô to:

“Lớp mình nhất định phải giành được giải nhất hạng mục văn nghệ toàn trường! Vậy nên mọi người hãy cố gắng nha!”

“Sao nó tham vọng dữ vậy?” Đào nói với Thư Nghi.

“Tao chả biết!” Thư Nghi uể oải đáp. Nó đã có thù với âm nhạc từ khi mới biết nói rồi, hát không ra hơi, nhảy chẳng đúng nhịp, múa thì càng không dám nghĩ tới. Hồi còn bé, nó từng ảo tưởng về tài năng của bản thân, nhất quyết đòi bố mẹ cho đi thi Đồ Rê Mí mới chịu thôi, kết quả là bị loại ngay từ vòng gửi xe. Nhờ vậy mà nó mới bắt đầu ý thức được trình độ của mình ngang đâu.

Nhận xét của Thư Nghi về năng khiếu văn nghệ của bản thân hoàn toàn chính xác. Suốt cả buổi tập, nó liên tục quên động tác, đôi tay thì chẳng thể mềm mại như các bạn khác mà cứ cứng đờ như một con robot. Hình ảnh này khiến Dương bất lực đến nỗi rối bù cả đầu tóc.

“Nghi à! Cái tay mày có thể dẻo hơn tí được không?”

“Dẻo như nào cơ?”

Dương từ bỏ: “Thôi khỏi… nhớ động tác là được rồi.”

Đình Luân thì chẳng có gì phải lo. Miệng lúc nào cũng kêu không muốn tham gia, vậy mà lại làm rất tốt. Động tác dứt khoát rõ ràng, lại còn thuộc bài rất nhanh nữa. Còn với Thư Nghi thì Dương gần như bó tay, chỉ một lúc là Dương lại phải bước tới chỉnh động tác cho nó, chỉnh nhiều đến mức chính Dương cũng bắt đầu nghi ngờ về lựa chọn của mình.

Tập được gần một tiếng thì cả nhóm mới được cho nghỉ giải lao. Dương ngồi phịch xuống bục giảng, ánh mắt lờ đờ dán vào tấm bản đồ Tổ quốc treo ở cuối lớp, miệng lẩm bẩm:

“Tiêu rồi… tiêu thật rồi!”

Thành Bảo cầm ly nước mía trên tay, tò mò hỏi Dương: “Cái gì tiêu cơ?”

“Giải nhất của lớp chúng ta.”

“Ồ!”

“Ồ cái gì mà ồ! Tao không ngờ con Nghi lại múa tệ đến thế, nó chỉ được cái xinh thôi.”

“Thì cái Nghi dở văn nghệ từ xưa giờ mà.”

“Tao tưởng nó bịa lý do để khỏi đi, có ai mà ngờ…” Dương chống cằm, ánh mắt dõi theo con bé đang ngồi xếp bằng dưới sàn, gương mặt nó khi cười lên trông rạng rỡ vô cùng. Dương khẽ hừ một tiếng, giọng như buông xuôi: “Thôi kệ, cả lớp này cũng chẳng có ai hợp vai Âu Cơ hơn nó.”

Thư Nghi “lớn” đứng bên cạnh, lắc đầu, vỗ tay một cách nhạt nhẽo:

Không ngờ trong mắt mày, tao lại kém cỏi đến thế, Dương ạ! Vậy mà tao cứ tưởng mày tin tưởng tao lắm cơ đấy!

Cô khịt mũi. Trong ký ức, cô vẫn nhớ mình từng tham gia hoạt động này, nhưng không tài nào nhớ được đã tham gia cùng ai. Giờ thì rõ rồi, người đó không ai khác chính là Đình Luân. Thế là tất cả những gì liên quan đến anh, cô đều quên sạch.

Thư Nghi ngoảnh mặt nhìn cậu bé đứng ngoài cửa cùng đám bạn, trong đầu cô bắt đầu trôi dạt những dòng suy nghĩ miên man.

***

“Phạm! Thành! Bảo!”

Đình Luân đang tỉ mẩn xếp từng quân domino trên sàn, toàn bộ tâm trí dồn cả vào những viên gạch nhỏ bé trước mặt thì bị tiếng gọi của Thư Nghi làm cho giật mình. Đầu ngón tay run lên rồi chạm vào quân cờ gần nhất, khiến công trình mà cậu đang dày công chăm chút lần lượt đổ rạp xuống. Đợi đến khi chuỗi âm thanh lách cách giòn tan đó kết thúc, con bé mới thản nhiên cất lời:

“Wow! Domino hả? Hôm nay chơi trò lành mạnh thế?”

Đình Luân nhìn Thư Nghi bằng gương mặt bất lực: “Kiếp trước tao đốt nhà mày hả?”

“Nếu thế thật thì mày ác lắm đấy!” Thư Nghi đáp tỉnh rụi, bước đến bên giá sách tìm truyện tranh. 

Đình Luân nhìn con bé rồi liếc xuống đống domino vương vãi dưới sàn, chỉ biết thở dài. Giờ cậu không còn hứng thú xếp lại đống này nữa, thôi thì chuyển sang chơi game vậy.

Cạch!

Thành Bảo đẩy cửa bước vào, thấy cảnh một đứa đang dán mắt vào màn hình máy tính chơi game, đứa còn lại thì nằm dài trên giường mình đọc sách. Cậu chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

“Này, tao phải đi học thêm rồi.”

“Ừ, đi đi.” Đình Luân và Thư Nghi đáp lại một cách hờ hững.

“...” Vậy là hai đứa này định ngồi lì trong phòng cậu hả…

“Ê! Cuốn truyện này nhìn quen quen…” Thư Nghi ngồi bật dậy, nhíu mày nói. “Ơ, đây chẳng phải truyện tranh của tao sao? Sao nó lại ở đây?”

Đình Luân nghe vậy cũng liếc sang, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cậu đã phát hiện ra cuốn sách Ngữ Văn đề tên mình đang nằm trên chồng sách vở của Thành Bảo. Thế là Luân lập tức la lên: 

“Ê! Sách Văn của tao! Tao lật tung cả nhà tìm một tuần không ra, thì ra là ở nhà mày!”

Thư Nghi không nói không rằng, nhảy xuống giường để tìm mọi ngóc ngách xem có còn món gì thất lạc ở đây nữa không. Rồi nó cũng kêu lên: “Á, cây bút hình quả dưa hấu của tao!”

“Nhà mày là bảo tàng Anh hả?” Đình Luân quay ngoắt qua.

Mí mắt Thành Bảo giật giật, không nhịn được nữa lớn giọng: “Bọn mày nói thế mà không biết xấu hổ à! Đem một đống đồ qua đây ăn nằm dầm dề rồi để quên, giờ lại quay sang đổ thừa tao hả?”

Cậu chỉ thẳng vào mặt từng đứa, giọng chắc nịch như ra lệnh: “Dọn! Dọn hết! Tao về mà còn thấy sót lại một món nào của hai đứa mày ở đây thì liệu thần hồn!”

Rầm!

Thư Nghi gãi má, hất cằm nhìn Đình Luân: “Này, nhà Bảo có bánh trái gì không? Đem lên cho tao ăn với!”

“Nhà nó chứ có phải nhà tao đâu! Tự xuống dưới mà tìm đi.”

Thư Nghi trề môi, vì lười nên nó quyết định không ăn nữa mà lại gần Đình Luân, nhìn vào màn hình máy tính.

“Chơi game gì thế? Cho chơi với!”

“Gần quá rồi đó, xê ra đi…” Đình Luân đẩy má Thư Nghi ra.

“Đã làm gì đâu mà mày hắt hủi ghê thế! Tao cứ thích dí sát lại đấy!”

“Tránh ra, tao sắp thua rồi đây này!”

Cạch!

Bố Thành Bảo mở cửa phòng ra, thấy trong phòng chỉ có hai đứa nó thì chau mày hỏi: “Thằng Bảo đâu rồi?”

“Bảo đi học thêm rồi ạ!”

Ông chú chống nạnh, hỏi: “Sao hôm nào cũng thấy chúng mày kéo qua đây vậy? Phòng của thằng Bảo hay là phòng của hai đứa mày đấy?”

“Đương nhiên là phòng của Bảo rồi, chú hỏi lạ ghê!” Đình Luân bày ra gương mặt thắc mắc, ngẫm chắc ông chú này sắp lú lẫn rồi.

“Trong bốn đứa thì hai đứa bây là siêng qua nhất đấy!”

“Nhà càng đông người càng vui mà chú.” Thư Nghi đáp lời.

“Chậc! Dưới bếp có táo đấy, hai đứa thích thì xuống lấy mà ăn.” Bố Thành Bảo chép miệng, dặn một câu rồi quay lưng đi xuống nhà.

“Cháu cảm ơn chú ạ!” Thư Nghi reo lên, mắt sáng rỡ, quay sang lay lay cánh tay Đình Luân.

“Thật tình…”

Đình Luân hiểu ý, miễn cưỡng đứng dậy rồi đi xuống bếp. Cậu mở tủ lạnh tìm một hồi rồi lấy ra hai quả táo, không thèm bổ mà mang lên luôn cho Thư Nghi tự gặm.

Ầm!

Một tiếng sấm rền bất ngờ vang lên. Đình Luân khựng lại, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vừa mới đó còn sáng nay đã xám xịt lại từ lúc nào. Mưa bắt đầu gõ vào mặt kính những nhịp lộp bộp, rồi chỉ trong chớp mắt đã trút xuống thành một cơn mưa lớn ào ạt. 

Sực nhớ ra điều gì, Đình Luân vội chạy nhanh lên phòng tìm Thư Nghi. Ánh mắt dáo dác đảo quanh phòng một lượt, dù đã gọi tên nó nhưng chẳng thấy con bé trả lời. Đình Luân đặt táo lên bàn học, với tay đóng cửa sổ rồi bước đến mở tủ quần áo ra kiểm tra, nhưng bên trong chẳng có ai cả. Cậu lại rời tầm mắt về phía gầm giường, bước về phía đó rồi ngồi xổm xuống, tay vén tấm chăn đang rủ xuống sàn lên.

Cậu thấy Thư Nghi đang nằm co ro dưới gầm giường, hai tay bịt chặt tai, đôi mắt nhắm nghiền, cả người run lên bần bật. Thấy vậy, Đình Luân vội bước đến ngăn kéo bàn học, lấy ra chiếc tai nghe và nhanh chóng cắm vào điện thoại. Cậu chọn một bài hát có giai điệu nhẹ nhàng rồi cũng lúi húi chui vào khoảng không chật hẹp dưới gầm giường. Đình Luân gỡ bàn tay đang siết chặt của Thư Nghi ra, cẩn thận đeo tai nghe cho nó.

“Hít thở sâu vào.”

Thư Nghi giữ nguyên tư thế cho đến khi những tia chớp tắt hẳn và tiếng sấm không còn vọng lại. Giờ đây chỉ còn tiếng mưa rơi rào rào trên mái hiên trước cửa sổ. Đình Luân vẫn ngồi bệt dưới sàn, kiên nhẫn chờ con bé chui ra khỏi đó.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại trên giường bỗng reo lên, là điện thoại của Thư Nghi. Đình Luân đoán chắc là bố mẹ con bé gọi nên vội vàng bắt máy.

“Nghi đang ở bên nhà Bảo với cháu ạ."

“Vâng, không sao đâu ạ… Vâng…” Đình Luân nói xong thì cúp máy.

Hồi còn bé, Thư Nghi từng tận mắt chứng kiến cảnh người ta bị sét đánh chết. Hình ảnh kinh hoàng đó đã gieo vào lòng nó nỗi ám ảnh dai dẳng và gây nên hội chứng sợ sấm sét. Ngày nào nó cũng chăm chăm theo dõi bản tin dự báo thời tiết, chỉ để biết hôm ấy trời có mưa giông hay không. Nếu có thì Thư Nghi sẽ trốn biệt trong nhà mà không bước chân ra ngoài. Vì lo cho con, bố mẹ đã mua điện thoại cho Thư Nghi từ rất sớm, dặn dò kỹ càng rằng hễ nghe thấy tiếng sấm thì cứ chui xuống gầm bàn, gầm giường hoặc trốn trong tủ.

Thành Bảo và Đình Luân là bạn thân của Thư Nghi từ thuở còn lon ton học mẫu giáo, hai đứa hiểu rõ nỗi sợ ấy nên lúc nào cũng âm thầm theo sau bảo vệ con bé. Đình Luân vẫn nhớ như in một buổi chiều năm lớp Hai, khi cơn mưa giông kèm theo sấm sét bất ngờ ập đến giữa giờ học. Thư Nghi hoảng loạn đến mức chui tọt xuống gầm bàn. Cảnh tượng đó nhanh chóng trở thành trò cười của cả lớp, khiến con bé xấu hổ đến nỗi không muốn đến trường nữa.

Bố mẹ Thư Nghi sợ sau khi lớn lên, hội chứng sẽ gây ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt của nó sau này nên đã thử đưa đến chuyên gia tâm lý để điều trị. Khổ nỗi là đến giờ vẫn chưa thể chữa khỏi hoàn toàn.

Cơn mưa thưa dần, tiếng sấm cũng lặng đi. Lúc này Thư Nghi đã lấy lại được bình tĩnh, nó lồm cồm bò ra khỏi gầm giường rồi hít một hơi thật sâu.

“Ổn chưa?”

“Ổn rồi.” Nó gật đầu.

Đình Luân đưa cho nó một quả táo, rồi cầm quả còn lại lên cắn một miếng to.

“Sao mày không bổ…” Thư Nghi trề môi.

“Nhiều chuyện quá, ăn đại đi!”

Ở góc phòng, Thư Nghi của tương lai khoanh tay, lặng lẽ dõi theo cuộc trò chuyện của hai đứa trẻ. Dù đã vượt qua nỗi sợ sấm sét từ lâu, nhưng dư chấn từ tiếng động lớn vừa rồi vẫn khiến cô giật mình.

Khóe môi cô cong lên, vô thức nở một nụ cười dịu dàng. Hóa ra ngày xưa Đình Luân lại ấm áp đến nhường này, đáng yêu thật đấy!

Thư Nghi đứng dậy rồi đi dạo quanh căn phòng, định đưa tay lấy một cuốn sách trên kệ nhưng bàn tay lại xuyên thấu qua nó, chẳng thể nào chạm vào được. Cô thở dài. Ngày trước, cô cũng từng thường xuyên đến phòng Thành Bảo chơi, cũng từng có những ký ức gắn liền với nơi này, trong tâm trí có thấp thoáng bóng dáng của ai đó nhưng lại không sao nhớ rõ là ai. Chẳng trách mỗi lần hồi tưởng về nơi này, lòng cô lại dâng lên một nỗi buồn man mác. 

Một tình bạn đẹp đẽ đến vậy, thế mà cô lại có thể quên đi mất.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px