Chương 8: Bức ảnh đến từ quá khứ
Ở nhà lúc này chỉ có bố, mà bố thì dễ nói chuyện hơn mẹ nhiều. Ông hỏi han, dặn dò vài câu rằng đang bị thương thì đừng ra ngoài một mình, có việc gì thì để ông chở đi. Nói xong, ông không nhắc lại chuyện ấy nữa mà chỉ ung dung ngồi vắt chân xem tivi, thỉnh thoảng bật cười khà khà.
“Có ‘Chạy nhanh lên đi!’ rồi.” Bố cô chăm chú nhìn đoạn giới thiệu mở đầu của chương trình, giọng đầy hứng thú.
Thư Nghi biết chương trình này, đây là một show thực tế giải trí đã kéo dài đến mùa thứ sáu rồi. Bố cô mê mẩn đến mức tuần nào cũng háo hức đợi tập mới và chưa bao giờ bỏ lỡ hết.
“Nghi, pha giúp bố ấm trà đi, rồi lấy thêm hộp mứt gừng lần trước bác Tân cho nữa!”
Thư Nghi đang tựa lưng vào sô pha lướt điện thoại, chờ lát nữa tới giờ cơm sẽ vào ăn luôn. Nghe bố nói thế, cô ngáp một cái rồi trả lời: “Bố lại quên rồi, con đang bị bong gân mà.”
“Ừ nhỉ, bố quên mất.” Ông nói rồi đứng dậy đi vào bếp.
Thư Nghi cầm cốc nước lên uống, mắt vẫn không rời điện thoại. Nghe thấy câu nói hài hước của người dẫn chương trình, cô tò mò ngước nhìn rồi lại cúi xuống ngay. Nhưng chỉ một giây sau, cô bỗng khựng lại rồi lập tức nhìn màn hình tivi lần nữa.
Khoan đã… sao cái người xuất hiện giữa dàn nghệ sĩ đó trông quen thế nhỉ?
“Và nhân vật tiếp theo của chúng ta… là một gương mặt hoàn toàn mới với ‘Chạy nhanh lên đi!’. Sau rất nhiều lần ngỏ lời, cuối cùng hôm nay anh ấy cũng đã chính thức có mặt và hứa hẹn sẽ cháy hết mình cùng chúng ta ngày hôm nay. Xin mọi người hãy dành một tràng pháo tay thật lớn để chào đón ca sĩ, nhạc sĩ Dương Đình Luân!”
Phụt!!!
Thư Nghi bỗng thấy đầu óc choáng váng, cô nheo mắt nhìn màn hình. Nhận ra cái người nghệ sĩ mà cô thấy quen đó chính là anh chàng tên Luân mà cô vừa gặp cách đây nửa tiếng trước.
Anh ta… là nghệ sĩ sao???
“Ôi giời ơi! Con gái con đứa, uống nước kiểu gì mà phun hết cả ra sàn thế này!”
Bố cô đặt khay trà xuống bàn, càu nhàu hành động kém duyên dáng của con gái. Còn Thư Nghi thì đưa tay bụm miệng, vẫn chưa hết bàng hoàng trước thông tin chấn động vừa ập đến. Thấy vậy, ông chỉ tặc lưỡi, rót cốc nước lọc nhấp môi chờ trà nguội, sẵn tiện vươn tay lấy tấm khăn gần đó để lau bàn.
“Vâng, cảm ơn lời phát biểu của anh Dương Đình Luân!”
Phụt!!!
“Á! Bố phun nước trúng chân con rồi!” Thư Nghi lập tức co chân lên.
Bố cô trố mắt trước gương mặt của cậu trai trẻ mà ông đang thấy trên màn hình. Thằng bé đó chẳng phải là…
Ông lén liếc Thư Nghi, thấy con gái đang nhíu mày chăm chú nhìn tivi thì không khỏi toát mồ hôi hột. Ông hắng giọng một tiếng rồi cầm điều khiển chuyển sang kênh khác.
“Ơ kìa! Con đang xem mà bố!”
“Tự dưng bố thích xem chương trình khác rồi, không thích thì vào phòng chơi đi.” Bố cô xua tay, đứng dậy rồi nói. “Để bố đi lấy cây lau nhà đã.”
Cô trề môi, nhảy lò cò đến xe lăn, ngồi xuống rồi tự lăn bánh đẩy mình vào phòng. Nếu anh ta là nghệ sĩ thì mọi chuyện dễ dàng hơn với cô rồi.
Thư Nghi nằm trên giường, miệt mài tra cứu cái tên Dương Đình Luân trên tất cả những nền tảng cô có thể tìm được. Theo những gì hiện ra trước mắt, Đình Luân là chủ nhân đứng sau hàng loạt ca khúc nổi tiếng. Thế nhưng, vì hiếm khi xuất hiện trong các MV của chính mình nên gương mặt anh gần như không để lại ấn tượng rõ ràng trong trí nhớ cô.
“Sốc thật đấy!” Thư Nghi chép miệng. Cô tiếp tục lục tìm thêm thông tin về Đình Luân hồi nhỏ, cho đến khi thấy một tấm hình thời thơ ấu của anh.
Một suy nghĩ lóe lên rõ mùng một, khiến tim cô đập nhanh liên hồi. Không thể nhầm lẫn được, gương mặt trong bức ảnh giống hệt cậu bé xuất hiện trong giấc mơ của cô. Phát hiện này làm Thư Nghi mừng rỡ, đồng thời, vô số suy đoán và thắc mắc cứ thế ùa về trong đầu như một cơn sóng thần.
***
Sáng hôm sau, khi trong nhà không còn ai, Thư Nghi lập tức gọi thợ khóa đến làm một chiếc chìa mới. Cô ngồi trên xe lăn, sự sốt ruột hiện hết lên gương mặt. Chỉ một chút nữa thôi, cô có thể vào trong nhà kho rồi.
“Xong rồi nhé!”
“Vâng, cảm ơn ông, cháu gửi ông tiền ạ!”
Sau khi thợ khóa về, Thư Nghi tự lăn bánh đi vào bên trong. Ánh mắt cô lướt một vòng quanh căn phòng với hy vọng có thể khơi gợi lại chút ký ức mơ hồ nào đó về lần ngất xỉu trước. Đồ đạc trên này đều được mẹ sắp xếp đâu vào đấy, chỉ là có hơi bụi bặm, ngoài ra thì không có cái gì đáng chú ý cả. Thư Nghi đành đứng dậy bằng một chân, mở từng thùng cát tông ra để tìm manh mối. Nào là đồ chơi cũ, nào là sách vở hồi còn học cấp ba, từng thứ một hiện ra nhưng cô vẫn không thể nào nhớ nỗi hôm đó thứ mình muốn tìm là gì. Đồ đạc của cô quả thật chỉ có từng này, còn những món đồ khác đều đã để quên ở nhà cũ rồi.
Ánh mắt cô dừng lại ở cuối góc phòng, nơi một đống đồ đạc đang được phủ kín bởi một tấm vải lớn. Thư Nghi lăn xe đến phía đó rồi kéo lớp vải cũ kỹ kia ra. Ngay lập tức, một làn bụi dày xộc thẳng lên, rã ra thành muôn vàn hạt nhỏ li ti hỗn loạn chao đảo trong không khí như vừa bị đánh thức.
Bên dưới lớp vải phủ chất đầy những thùng giấy nhỏ, và nổi bật nhất là một chiếc thùng sắt lớn màu bạc đã bị rỉ sét. Thư Nghi nhíu mày, mở cái thùng đó ra xem thử thì phát hiện bên trong chỉ toàn là đồ kỉ niệm của bố mẹ. Có thư tay hai người từng viết cho nhau từ thời còn học cấp ba cho đến khi lên đại học, được xếp gọn gàng thành từng chồng dày. Có cả album ảnh cưới, ảnh cá nhân, và thậm chí là cả những món quà lưu niệm nhỏ xinh mà bố từng tặng mẹ nữa.
Chỗ này phủ bụi dày đến vậy, chứng tỏ đã lâu không có ai động tới. Có lẽ nó cũng chẳng liên quan gì đến lần ngất xỉu trước đó của cô. Nhưng vì đã lỡ mở ra rồi, Thư Nghi tiện tay lật xem mấy cuốn album đặt trên cùng, rồi bất ngờ phát hiện một bức ảnh nhỏ được kẹp giữa hai lớp nhựa trong suốt, mang phong cách hoàn toàn khác với những tấm còn lại.
Chính là bức ảnh mà bọn cô đã chụp ở tiệm chụp ảnh Ngọc Ký!
Nếu không tính giấc mơ kia thì đây là lần đầu cô được nhìn thấy bức ảnh này. Phông nền là hình bãi biển ngập nắng, nếu Thư Nghi nhớ không lầm thì chủ nhân của tấm ảnh này là Đình Luân, còn của cô là bãi biển đêm đầy sao mới đúng. Thế thì tại sao ảnh của Đình Luân lại xuất hiện trong album của bố mẹ cô?
Và… thì ra gương mặt của Cát Tường trông như vậy… Sau khi tỉnh lại, cô chỉ nhớ rõ gương mặt của Đình Luân, còn đường nét trên khuôn mặt của Tường lại trở nên rất mơ hồ, điều này làm cô cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Đang miết nhẹ, đầu ngón tay Thư Nghi bỗng cảm nhận được sự gồ ghề đằng sau bức ảnh. Cô tò mò lật lại, để rồi sững sờ khi thấy mặt sau bị phủ kín bởi những dòng chữ nguệch ngoạc:
“Tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi… tớ xin lỗi…”
Chuyện… chuyện gì thế này?
Nét chữ này… là của cô đúng không?
Nhưng tại sao cô lại xin lỗi, và xin lỗi ai chứ?
Hơi thở Thư Nghi trở nên nặng nề. Dựa vào những chuyện kỳ lạ đã xảy ra suốt thời gian này, cô dần nhận ra lý do khiến mình ngất xỉu hẳn liên quan đến quá khứ đã bị chôn vùi kia. Ngoài điều đó ra, Thư Nghi không thể nghĩ ra thêm được lý do nào khác.
Cô lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhét bức ảnh nhỏ vào túi váy rồi tiếp tục đi tìm thêm manh mối. Đáng tiếc là ngoài tấm ảnh đó ra, cô không tìm thấy cái gì bất thường nữa. Cũng phải, tất cả đồ đạc ngày xưa của cô đều đã bị bỏ lại ở Hải Phòng cả rồi.
Thư Nghi liếc xuống cổ chân đang bị bong gân của mình. Hôm nay là thứ bảy, cô không thể chần chừ thêm nữa, ngày mai cô nhất định phải quay lại quán bar Memories đó.
***
Hôm sau, Thư Nghi rủ Ngọc Trà cùng đến Memories. Dẫu lòng như lửa đốt vì muốn làm sáng tỏ mọi chuyện, cô vẫn đủ tỉnh táo để hiểu rằng mình không nên đi một mình. Vì nếu loại rượu đó đúng như những gì Thư Nghi nghi ngờ, thì kiểu gì cô cũng sẽ ngủ gục bên quầy bar như lần trước.
“Tao bó tay với mày rồi đấy, chân bị thế kia rồi mà vẫn không ở yên một chỗ, nằng nặc đòi đi bar cho bằng được.” Ngọc Trà vừa lắc đầu vừa chép miệng, giọng nửa trách nửa buồn cười.
Vì xác định sẽ uống rượu, cả hai gọi taxi cho an toàn. Đương nhiên, Ngọc Trà không thể nào bỏ qua cảnh tượng Thư Nghi chống nạng đi vào quán bar được. Cô nàng đã nhanh tay chụp lại rồi đăng lên mục story của Facebook.
“Mày đưa máy lên làm gì đó?” Thư Nghi ngoảnh mặt lại.
“Chụp cái quán ấy mà!” Ngọc Trà cười cười.
Tối nay quán bar khá vắng, xung quanh chỉ lác đác vài vị khách, còn khu vực quầy bar thì chẳng có ai. Nhìn thấy cậu thanh niên tóc vàng vuốt keo đang đứng lau những chiếc ly rượu, cô mừng thầm trong lòng, cố gắng lết tới bên quầy bar càng nhanh càng tốt.
“Ơ kìa! Mới hơn một tháng không gặp mà chị đã ra nông nỗi này rồi sao?” Cậu chàng cười, giọng pha chút trêu chọc.
“Mày là khách quen à? Bartender nhớ mặt mày rồi kìa.” Ngọc Trà ghé sát tai Thư Nghi, thì thầm, tiện tay kéo ghế ở quầy bar ra cho cô ngồi.
“Tao mới gặp thằng nhóc này đúng một lần thôi…” Thư Nghi đáp nhỏ, rồi quay sang cậu em tóc vàng, cố nở một nụ cười thật tự nhiên. “Lâu quá nhỉ? Ly rượu mà em pha cho chị lần trước ngon lắm đấy! Chị có thể gọi thêm một ly giống hệt như vậy không?”
Cô muốn thử thêm một lần nữa, để xác nhận nguyên nhân có phải đến từ ly rượu đó hay không.
“Được ạ! Một ly ‘anh nhớ em rất nhiều’ chị nhé!” Cậu chàng mỉm cười, quay sang Ngọc Trà. “Thế chị gái xinh đẹp này muốn uống gì thế ạ?”
“Thằng nhóc này đúng là dẻo miệng!” Ngọc Trà cười khúc khích, rồi chọn một món bất kỳ trong thực đơn.
Trong suốt quá trình cậu ta pha rượu, Thư Nghi mở to mắt quan sát không rời. Từng thao tác đều trông rất bình thường, chai này rót vào rồi đến chai khác, sau đó lắc đều và đổ tất cả vào ly. Nhưng mà cho dù có thành phần nào bất thường thì cô cũng chẳng thể nhận ra được, vì cô không am hiểu về pha chế cho lắm.
“Em mời chị, chúc chị ngon miệng!”
“Sao ly lần này lại có màu vàng vậy em? Chị nhớ rượu lần trước có màu xanh dương mà?” Thư Nghi cầm ly rượu lên, màu sắc đã thay đổi so với lần trước rồi.
“Vì rượu có thay đổi một chút về nguyên liệu ạ, nên màu sắc cũng sẽ khác so với lần trước.”
“Ồ, cảm ơn em nhé!” Thư Nghi mỉm cười, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô hỏi thêm. “Chị thấy đã hơn hai tháng rồi mà món này vẫn chưa được đưa vào thực đơn. Là vì sao vậy?”
Cậu em chỉ vào ly rượu của cô: “Như chị thấy đấy, chủ quán vẫn chưa chốt được nguyên liệu cố định nên món này vẫn chưa thể xem là hoàn thiện. Nhưng vì chị thích nên em mới đặc biệt pha riêng cho chị ly này đấy ạ!”
“Ồ, thì ra là vậy sao?” Thư Nghi híp mắt, khẽ gật đầu. “Hôm nay em làm đến mấy giờ?”
“Sao thế? Chị định rủ em đi chơi à?”
Thư Nghi chống cằm, ánh mắt dịu dàng dừng trên người cậu: “Tại lần trước chị thấy em tan làm sớm quá. Đến lúc tỉnh rượu thì chẳng còn thấy em đâu nữa.”
“Này, giờ mày đổi gu sang ‘Hồng Hài Nhi’ rồi à?” Ngọc Trà trề môi, giọng bông đùa.
Thư Nghi không đáp lời mà chỉ nhún vai.
“Hôm nay em làm đến một giờ sáng cơ. Tan ca rồi thì chị muốn đi đâu cũng được, chỉ cần ‘alo’ em một tiếng!” Cậu em tóc vàng nói rồi tinh nghịch nháy mắt.
Đợi đến khi em trai kia rời đi chỗ khác, Thư Nghi nhẹ nhàng khều Ngọc Trà, thì thầm dặn: “Nếu thấy tao ngủ gật lâu quá thì nhớ gọi tao dậy nha!”
“Ngủ gật? Mày thiếu ngủ lắm à?”
“Thì… lỡ tao say rượu…”
Ngọc Trà như nghe phải chuyện cười: “Có mỗi ly cocktail cỏn con mà cũng hạ được mày á? Hồi đại học, cả câu lạc bộ đi nhậu mà chỉ còn mỗi mày là tỉnh như sáo cơ mà.”
“Tao nói trước vậy thôi. Nếu thấy tao ngủ quá lâu thì nhớ gọi tao dậy nha.” Cô còn cẩn thận nhấn mạnh thêm. “Nhưng phải là lâu lắm rồi hẵng gọi đấy, chứ đừng vừa chợp mắt một cái đã dựng tao dậy liền.”
“Biết rồi. Mày lắm chuyện thật!” Ngọc Trà gật đầu đồng ý.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Trà rung lên, là chồng của cô gọi đến. Ngọc Trà quay sang phía bên kia, nói chuyện với chồng một lúc thì bỗng cao giọng:
“Em đã nói rõ rồi, em không muốn làm dâu nên mới dọn ra ở riêng. Cô anh đòi sang ở cùng, em đã chẳng nói gì rồi, mà giờ ngày nào cô cũng kiếm chuyện với em là sao vậy? Em nói trước nhé, nếu anh không chịu nói lại với bố thì em sẽ tự mình nói đấy!”
Trà nói xong thì cúp máy, định quay sang trút giận với Thư Nghi thì lại thấy bạn mình đang nằm gục trên bàn, trong tay vẫn nắm chặt ly rượu đã vơi còn một ít.
“Vãi, mày ngủ thật à?”
“Ê! Dậy đi!” Ngọc Trà vừa gọi vừa lay người Thư Nghi, nhưng cô vẫn nằm im bất động. Trà hơi hoảng, vội đưa ngón tay lên trước mũi bạn mình để kiểm tra, chỉ đến khi cảm nhận được hơi thở đang đều đặn phả ra thì mới dám thở phào nhẹ nhõm. “Hú hồn, chưa chết.”
“Này, mày say thật hả? Lý nào lại thế?” Trông Thư Nghi như đang ngủ thật vậy, chẳng lẽ thức khuya nhiều quá nên bị thiếu ngủ sao? Đã vậy còn đoán trước được là bản thân sắp ngủ gật cơ đấy.
Ngọc Trà càng nghĩ càng thấy vô lý, vậy là đi tìm em trai pha chế hồi nãy để hỏi xem cậu ta có pha nhầm rượu nồng độ cao vào hay không.
“Này em, em có pha nhầm rượu không mà bạn chị vừa uống xong đã đo ván luôn rồi thế?”
“Đâu có ạ.” Cậu thanh niên lắc đầu, tỏ ra hơi suy ngẫm rồi nói. “Lần trước uống xong chị ấy cũng thế, ngủ tầm mười phút là chị ấy tỉnh lại ạ.”
“Thật à? Thế thôi chị cảm ơn nhá.” Ngọc Trà cười cười, lại quay sang chống cằm nhìn Thư Nghi. “Lạ lùng, chả lẽ con này bị mắc chứng ngủ rũ à?”
Nghĩ đến đây, Ngọc Trà chợt nhớ ra mấy tuần trước Thư Nghi từng kể cô bị ngất xỉu trên nhà kho, kết quả là đi làm trễ mất mấy tiếng. Có khi nào bị chứng ngủ rũ thật không?