Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 7: Người đem lòng yêu biển cả

 

 

 

Sáng Hà Nội trong veo, Thư Nghi chỉ biết nằm dài trên giường và thở dài thườn thượt. Cô đã ở nhà hơn một tháng rồi, những bộ truyện tranh lẫn phim ảnh cô yêu thích cũng đã cày hết, đến nỗi giờ đây chẳng còn gì hay ho để xem nữa. Không những thế, kể cả những đầu việc mà anh Tùng giao cho cô làm trong quãng thời gian này, cô cũng đã làm xong cả rồi.

Ngoài việc đó ra, Thư Nghi đã thử hỏi bố mẹ về chuyện hồi nhỏ, nhưng họ đều bảo không nhớ và cũng chẳng biết gì về bạn bè cũ của cô cả. Còn Thành Bảo thì khỏi nói, là bạn bè từ thuở lọt lòng mà hỏi tí chuyện thôi cũng chẳng thèm trả lời. Nghĩ ngược nghĩ xuôi, nghĩ thế nào cũng thấy có gì đó không ổn.

Và… nếu Luân thật sự đã từng là bạn của cô, thì tại sao anh ta lại tỏ ra không quen biết như vậy nhỉ?

Có khi nào Luân cũng mất trí nhớ không?

“Càng đoán càng thấy ngớ ngẩn.”

Thư Nghi nhớ rằng sau vụ tai nạn, toàn bộ tài khoản mạng xã hội của cô đều biến mất. Có lẽ đó không phải là sự trùng hợp, mà giống như mọi người xung quanh đang âm thầm hợp sức để chôn vùi đoạn quá khứ ấy vậy.

Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy nổi da gà.

“Nghi ơi Nghi, nếu giả thuyết này mà đúng thì đời mày quả là như phim luôn!”

Nhưng mà quan trọng là, nếu muốn tìm hiểu về quá khứ thì cái chân của cô phải lành hẳn đã. Đi lại còn khó khăn thì còn làm ăn được gì chứ!

“Chán như con gián.”

Thư Nghi nhìn trần nhà, cô muốn ra ngoài để hít thở khí trời lắm rồi. Bạn bè của cô giờ đây người nào cũng bận bịu, không bận chuyện gia đình con cái thì cũng là đi định cư ở nước ngoài hoặc về quê. Nghĩ đi nghĩ lại, người có thể rảnh rang đi chơi với cô vào lúc này thật sự chẳng còn bao nhiêu. Sau cùng, Thư Nghi quyết định tự mình trốn ra quán cà phê ngồi vẽ tranh.

Vì đi lại khó khăn nên cô đành tạm ngủ ở phòng dành cho khách dưới tầng một. Nhân lúc trong nhà vắng người, Minh Nguyên cũng chưa về, cô liền đặt xe rồi nhét bảng vẽ vào balo, chậm rãi chống nạng bước ra ngoài cổng.

***

Thư Nghi đã muốn đến quán cafe SeaHolic từ lâu nhưng vẫn chưa có thời gian, vậy nên nhân dịp bị “què chân”, cô sẽ dành trọn cả một buổi chiều của mình ở đây. Với dáng đi cà nhắc cùng đôi nạng lộc cộc của mình, Thư Nghi nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người xung quanh khi bước vào. Thế là nhân viên lập tức chạy đến hỏi han rồi đỡ cô đến chỗ ngồi. Dịch vụ đúng là tốt thật!

Cô đặt bảng vẽ lên bàn. Ngay khi ý tưởng vừa lóe lên, Thư Nghi liền cầm bút phác thảo, tấm lưng của năm đứa trẻ đang hướng ra biển cũng dần hiện ra.

Dù sao đi nữa, cô vẫn tin rằng Đình Luân và Cát Tường có tồn tại.

Vẽ một hồi đến tận năm giờ chiều, Thư Nghi ngắm nghía bức tranh đang hoàn thiện khoảng 70% và cảm thấy vô cùng hài lòng. Liếc xuống cái chân đang băng bó của mình, cô lấy điện thoại chụp lại và đăng kèm ảnh chụp bảng vẽ lên Facebook. Tài khoản này vốn là nơi cô dùng để khoe các tác phẩm và viết dăm ba dòng tâm sự vụn vặt, vì không có hứng vẽ tranh cá nhân nên đã lâu lắm rồi cô không đăng tranh lên.

[Trốn ra ngoài chơi sau một tháng nằm ở nhà. Vẽ ở quán cà phê đúng là có cảm hứng hơn hẳn!]

Vài phút sau, ở dưới bài viết đã có rất nhiều người vào bình luận. Thư Nghi xoay chiếc bút trên tay, tay còn lại lướt xuống đọc hết từng cái một.

[Người tình của Himmel: Á! Artist yêu dấu của em đã quay trở lại rồi! Chân chị đã đỡ hơn chưa ạ?]

[Xương rồng chọc mông đau quá: Sớm khỏi nhé người đẹp ơi!]

Mọi bình luận đều đầy ắp emoji khóc và trái tim, chỉ duy nhất một bình luận trông khá nghiêm túc, chẳng hề kèm theo một cái emoji nào cả.

[Ocean: Trốn ra ngoài một mình à?]

Ồ! Lâu lắm rồi mới thấy cậu ta. Đọc bình luận này làm cô thấy mình giống như vừa bị bắt quả tang vậy.

[Lê Nghi: Đúng rồi!]

[Ocean: Vậy thì chú ý cẩn thận nhé!]

Bịch!

Chiếc bút cảm ứng trượt khỏi đầu ngón tay rồi rơi xuống sàn. Cô liếc nhìn khoảng cách từ tay mình đến nơi cây bút vừa đáp xuống, khẽ thở dài một tiếng rồi với lấy cây nạng bên cạnh để khều bút. Nhưng còn chưa kịp nhấc nạng lên thì một bóng người đã nhanh chóng tiến đến, cúi người nhặt cây bút giúp cô. Thư Nghi ngẩng đầu, khi bắt gặp ánh mắt của người đối diện, môi cô liền cong lên thành một nụ cười:

“Ơ, lại gặp nhau rồi!”

“Cô đi một mình à? Chân thế nào rồi?” Luân đưa bút cho cô, không quên hỏi thăm. Ngày hôm nay anh cũng đeo một chiếc kính có tròng màu nâu trà, đầu đội mũ lưỡi trai.

“Đỡ hơn nhiều rồi, dùng nạng cũng tiện hơn trước.” Thư Nghi ôm má nhìn anh. “Không ngờ lại gặp được anh ở đây, đúng là sáng suốt khi quyết định trốn ra ngoài chơi!”

“Vẫn còn có thể tự trốn đi thế này, xem ra chân cô cũng hồi phục kha khá rồi.” Luân vừa kéo chiếc kế đối diện ra, vừa hỏi. “Tôi ngồi đây được không?”

“Được chứ!” Thư Nghi gật đầu, rồi nhìn xung quanh, tò mò hỏi. “Còn anh thì sao? Anh đi một mình hả?”

“Tôi là chủ ở đây, hôm nay ghé qua để xem tình hình của quán.”

“Anh là chủ của SeaHolic á?” Thư Nghi ngạc nhiên, thì ra quán cà phê mà cô thường xuyên đặt nước lại là của anh ta. “Vậy hôm đó anh đi ‘Ngày hội thương mại điện tử’ hả? Tại tôi có thấy gian hàng của anh nè!”

Luân đảo mắt, suy nghĩ vài giây rồi trả lời: “Cũng có thể nói là như vậy. Hôm đó tôi thấy cô có cầm cốc trà việt quất của quán tôi, cô thấy nước thế nào? Có hợp khẩu vị không?”

“Có! Nước quán anh hợp gu của tôi lắm, đặc biệt là cà phê!” Thư Nghi chỉ vào cốc cà phê kem trứng của mình rồi bật ngón tay cái. “Siêu ngon!”

Khóe môi Luân khẽ nhếch: “Thế thì tốt rồi.”

Thư Nghi nhìn không gian của quán, tìm thêm chủ đề để có thể trò chuyện với anh lâu hơn: “Tại sao anh lại đặt tên quán là SeaHolic vậy? Bởi nếu như sử dụng hậu tố ‘holic’ để đặt tên cho quán cà phê thì người ta sẽ thường đặt là ‘CoffeeHolic’ hoặc ‘PhinHolic’ gì đấy… Hay là vì anh thích biển?” 

“Ừ, chẳng biết nên đặt tên quán là gì nên tôi cứ đặt bừa vậy đấy.” Luân khoanh tay, giọng thoải mái. “Hồi cấp ba tôi hay ra biển chơi lắm, giờ thì ít rồi.”

“Hà Nội không có biển… nên chắc anh lớn lên ở nơi khác nhỉ?” Thư Nghi hơi nghiêng đầu. “Quê anh ở đâu thế? 

“Tôi là người Hải Phòng.”

Ánh mắt cô sáng lên: “Vậy chúng ta là đồng hương rồi, tôi cũng là người Hải Phòng đó!”

“Thế à…”

“Vậy hồi tiểu học anh học ở trường nào?”

“Hừm… cô hỏi làm gì?”

Thư Nghi tựa cằm vào tay, hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt lấp lánh ý cười: “Tôi muốn biết thêm về anh ấy mà, tại vì anh làm tôi thấy hứng thú!”

“Cô thích tôi à?”

Thư Nghi chớp mắt, mặt dày nói: “Nếu tôi thích anh thật thì anh định làm gì?”

“...” Sự thẳng thừng của Thư Nghi khiến anh chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Thấy Luân im lặng, Thư Nghi bật cười: “Tôi đùa đấy! Dù gì chúng ta cũng là đồng hương mà, hơn mười năm ở Hà Nội, tôi chưa từng gặp một người Hải Phòng nào cả.” Nói rồi, cô buông một tiếng thở dài.

Luân phì cười, không tin vào lời nói của cô cho lắm: “Thế thì cô cũng xui thật, tôi ở đây gặp không ít người Hải Phòng đâu.”

Thư Nghi bĩu môi, khoanh tay lên bàn: “Chúng ta là đồng hương mà, tâm sự một chút về quê mình cũng là chuyện bình thường. Biết đâu ngày xưa chúng ta học cùng trường tiểu học thì sao? Hoặc anh kể cho tôi biết hồi cấp ba anh học trường nào cũng được.”

“Tôi học ở Tiểu học Trường An.”

Trường An? Không phải là Tiểu học Hồng An* à?

Tất nhiên là cô không tin anh nói thật. Nhưng sợ mình hỏi nhiều chuyện riêng tư quá sẽ làm đối phương thấy phiền toái, cô bèn thôi, cứ quan sát từ từ vậy.

*Chú thích: Các trường học được đề cập đến trong truyện đều không có thật ở ngoài đời.

“Mà anh giỏi thật đấy! Trước đây tôi cũng có ý định mở quán cà phê, nhưng nghe bảo dễ thua lỗ lắm nên vẫn chưa có dũng khí dốc vốn vào làm.” Thư Nghi chuyển sang chủ đề khác, dù sao thì, việc cô thấy hứng thú với Luân cũng là sự thật.

“Đúng là rất dễ thua lỗ.”

“Chắc anh làm ăn cũng ổn nhỉ? Tôi thấy quán khá đông khách.” Nhân dịp được trò chuyện với chủ quán, cô muốn tranh thủ học hỏi một ít kinh nghiệm để về sau có thể mở một quán cà phê theo phong cách hoạt hình.

“Cũng không hẳn, lỗ hơn một tỷ gì đấy rồi cơ.”

“Tận một tỷ cơ á?” Nụ cười của Thư Nghi đông cứng.

“Ừ, một tỷ cũng chỉ là mức trung bình thôi.” Luân hơi híp mắt. “Mọi người hay đùa rằng nếu cô ghét ai đó thì cứ xúi người ta lập nghiệp bằng cách mở quán cafe mà.”

Thư Nghi hắng giọng an ủi: “Chuyện kinh doanh ấy mà, lời lỗ là chuyện thường tình…”

Thì ra đằng sau gương mặt bình thản ấy là một con người luôn cố gồng lỗ hết mình. Có lẽ cô nên cân nhắc kế hoạch này kỹ lưỡng hơn…

Luân thấy gương mặt đang ngẫm nghĩ suy tính của Thư Nghi thì không giấu được nụ cười trên môi. Rồi anh liếc nhìn bảng vẽ của cô, làm vẻ chuẩn bị đứng dậy: “Thôi chào cô nhé! Tình cờ gặp cô nên tôi định hỏi thăm một chút thôi.”

“Ơ, anh có việc bận à?”

Luân nghe cô hỏi vậy thì khựng lại, thành thật đáp: “Cũng không hẳn.”

“Nếu anh không bận thì đi ăn cùng tôi được không? Tôi đói quá…”

“...”

“Chân tôi thế này mà phải đi ăn một mình thì đáng thương lắm.” Thư Nghi nhìn anh đầy mong đợi.

“Vậy thì… cô muốn ăn phở không? Ở bên cạnh có quán phở đấy.”

“Ăn chứ, vậy mình đi thôi!”

Từ sau lần bị xe tông, Thư Nghi bỗng nhận ra anh ta đã trở nên cởi mở với cô hơn. Xem ra bị bong gân cũng có mặt tốt của nó…

***

“Cô ăn phở gì?” Luân mở thực đơn, hỏi cô trước.

“Tôi ăn phở bò.”

“Cho anh hai bát phở bò, một bát không hành.” 

“Hai bát đều không hành nhé em!” Thư Nghi vội chen vào. Đợi đến khi nhân viên rời đi rồi, cô mới nheo mắt nhìn anh. “Anh cũng không ăn được hành à?”

Đôi tay đang lau đũa của Luân hơi khựng lại. Giây sau, anh đặt đôi đũa đó bên phần bàn của Thư Nghi. Giọng đều đều trả lời: “Cái này thì tùy món, có món cho hành vào tôi vẫn ăn được, có món thì không.”

“Còn tôi thì ghét đều như nhau, chẳng thể nào ăn được.” Thư Nghi rút tờ giấy ăn, vừa lau tay vừa kể. “Hồi lớp Một, tôi từng lén bỏ hành vào bát của bạn cùng lớp chỉ vì không muốn ăn. Kết quả là cậu ấy giận tôi luôn!”

“Thế à…”

“Anh có bao giờ bị người khác bỏ hành vào bát như thế chưa?”

“Tôi chưa.”

“Thật không? Hồi tiểu học không có cô bé dễ thương nào bỏ hành vào bát anh à?”

“Không.” Luân lắc đầu, liếc nhìn cô. “Mấy câu hỏi của cô kỳ lạ thật đấy.”

“Tôi hỏi cho vui ấy mà.” Thư Nghi mỉm cười. “Này, tên đầy đủ của anh là gì thế? Hoặc là ngày tháng năm sinh gì đó…”

“Lại nữa à…”

“Tôi biết xem tử vi đấy, chỉ cần anh nói ra một ít thông tin thôi là tôi có thể xem được cuộc đời trong mười năm tới của anh luôn.”

“Xin lỗi, tôi không mấy tin vào những chuyện này, cũng không có nhu cầu biết trước cuộc đời mình trong mười năm tới.” Anh xua tay.

“Chán thế…” Cô trề môi, rồi lại hỏi. “Vậy anh bao nhiêu tuổi ấy nhỉ? Để còn tiện xưng hô, lỡ anh lớn hơn hay bé hơn tôi thì sao?”

“Tôi hai mươi tám.”

“Vậy là chúng ta bằng tuổi nhau rồi, ngạc nhiên ghê! Vừa là đồng hương, lại còn cùng không thích ăn hành!” Thư Nghi cười cười, miệng thì nói vậy nhưng mặt lại trông không ngạc nhiên cho lắm.

“Em gửi anh chị phở ạ!” Nhân viên bưng hai bát phở ra, nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Sự chú ý của Thư Nghi nhanh chóng rời khỏi người anh, chuyển sang bát phở nghi ngút khói.

Hai bát phở không hành đúng là trông vô cùng nhạt nhẽo.

“Tại sao anh lại ghét ăn hành vậy?”

“Thật ra tôi cũng không ghét hành đến thế…”

“Vậy tức là anh không ghét hành.”

“Tôi có nói thế đâu?”

Thư Nghi thầm nhếch mép. Trong giấc mơ của cô, Đình Luân không hề ghét ăn hành, thậm chí còn tỏ vẻ khinh bỉ khi thấy cô ngồi vớt hành ra nữa. Có lẽ cái bát phở không hành kia là anh ta vô thức gọi cho cô.

Cứ đợi mà xem, cô sẽ tìm ra bằng chứng chứng minh anh chính là cậu bạn Đình Luân đó!

“Phở ở đây ngon thật! Lần sau ghé SeaHolic, chắc tôi lại tạt qua đây ăn tiếp.” Thư Nghi giơ ngón tay cái.

“Cô thấy hợp khẩu vị là tốt rồi.” Ánh mắt anh lướt qua cái chân đang duỗi ra của cô, trầm ngâm một chút rồi nhắc nhở: “Chân cô chưa lành hẳn thì nên hạn chế đi lại. Nếu có việc cần ra ngoài, tốt nhất nên đi cùng ai đó để còn có người hỗ trợ.”

“Thế anh đi với tôi nhá? Tôi không có ai để đi chơi cùng cả.”

“... Cô ăn đi, để lâu phở nguội đấy!”

 Thư Nghi trề môi, lẳng lặng tập trung giải quyết nốt bát phở của mình. Luân thầm đưa mắt quan sát cô trong chốc lát rồi nhanh chóng rời mắt đi. Đoạn, anh cầm lấy chiếc kính râm cùng chiếc mũ lưỡi trai trên bàn lên đội, phong thái có phần gấp gáp.

Thấy vậy, Thư Nghi phàn nàn: “Tôi còn chưa ăn xong mà.”

“Tôi chuẩn bị sẵn vậy thôi.”

Thư Nghi chun mũi, vừa đảo mắt thì chợt thấy bóng dáng của ai đó trông quen quen. Cô nheo mắt, đến khi nhìn rõ rồi thì ngay lập tức đưa tay che đi nửa khuôn mặt. Chọn thế nào lại chọn cùng một quán ăn với mẹ cô, xui thế không biết!

Vì mẹ bảo hôm nay bà có hẹn với bạn cả ngày, nên cô mới dám trốn ra ngoài đi chơi. Nếu để mẹ bắt gặp cảnh cô - một đứa đang bong gân lẽ ra phải ở nhà dưỡng thương, lại đang ngồi cùng một chàng trai thì sẽ phiền phức lắm, chắc chắn bà sẽ dò xét đủ điều và nảy sinh ấn tượng không mấy tốt về Luân.

Huống chi, đây hoàn toàn không phải thời điểm thích hợp để bà nhìn thấy anh.

Thư Nghi âm thầm cân nhắc trong đầu. Bàn của mẹ cô ở góc tường phía bên kia, còn bàn của cô thì nằm ở góc tường phía bên này. Bây giờ bà đang ngồi quay lưng về phía Thư Nghi, nhưng bạn bè của bà đều đã gặp cô cả rồi. Nếu như chân cô vẫn bình thường thì chẳng có gì đáng ngại, đằng này lại phải mang theo cặp nạng, chỉ cần cầm hai cây nhôm kia đứng lên thôi cũng dễ khiến cho mọi người chú ý rồi.

Thư Nghi rướn người lại gần Đình Luân, giọng thì thầm đầy vẻ hệ trọng: “Này, mẹ tôi đang ở đây. Nếu bà ấy nhìn thấy tôi thì coi như xong phim! Anh thanh toán trước rồi mang nạng ra ngoài hộ tôi nhé, trăm sự nhờ anh!”

“Hả? Cô định làm gì?”

“Cho tôi mượn mũ của anh đi!” Thư Nghi không trả lời mà chìa tay ra.

Tuy anh không hiểu lắm, nhưng vẫn lấy chiếc mũ trên đầu xuống đưa cho cô. Thư Nghi nhận lấy, đội lên rồi lập tức đứng dậy rời khỏi quán. Những bước chân cao thấp chênh vênh khiến dáng người cô lảo đảo, như chỉ cần sơ sẩy là có thể ngã luôn ngay tại chỗ. Trong khi đó, mẹ cô vẫn mải mê cười nói rôm rả cùng bạn bè, hoàn toàn không hay biết con gái mình vừa vội vã rời khỏi quán.

Đình Luân lắc đầu, thầm mắng một câu: “Đồ ngốc!”

Khi Đình Luân thanh toán xong và cầm cặp nạng bước ra ngoài, anh thấy Thư Nghi đang đứng co chân tựa lưng vào tường, mặt mũi méo xệch đầy khổ sở. Vừa trông thấy anh, cô lập tức gọi:

“Anh nhanh lên đi, tôi sắp không đứng nổi nữa rồi!”

Đình Luân dựng cặp nạng vào tường rồi khuỵu gối xuống trước mặt cô, cất giọng: “Để tôi cõng cô.”

“Tôi chờ câu này của anh từ nãy giờ đó!” Thư Nghi reo lên, rồi nhanh nhẹn choàng tay qua vai anh. “Chân tôi một bên thì tê, một bên thì đau, khổ chết đi được!”

“...”

Đình Luân xốc Thư Nghi lên lưng rồi cầm theo cả cặp nạng, vững vàng cõng cô ra chiếc ô tô đang đỗ trước SeaHolic. 

Thư Nghi hít sâu một hơi, bất chợt thấy cảm giác này thân quen đến lạ, như thể cô đã từng trải qua không chỉ một lần rồi vậy. Trong thoáng chốc, ký ức mơ hồ nào đó trong tâm trí cô khẽ lay động. Có lẽ ở một thời điểm nào đó trong quá khứ, cô cũng từng được Luân cõng như thế này. Chính sự quen thuộc khó lý giải ấy khiến cô càng thêm tin vào suy đoán của mình.

“Nè, hôm nào đó, chúng ta lại gặp nhau tiếp được không?”

“Tôi bận lắm.”

“Thì khi nào hết bận rồi gặp. Anh có số của tôi mà, mình kết bạn Zalo nhé!” Thư Nghi cười tươi.

“.... Cũng được, nhưng mà cô nói địa chỉ nhà đi, tôi đưa cô về.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px