Chương 6: Chúng ta đã từng gặp nhau chưa?
Sau khi Quang mang xe lăn tới, Luân bảo cậu nhóc cứ về trước, còn anh sẽ về sau. Đợi đến khi Quang rời khỏi khoa cấp cứu, anh mới cúi xuống, cẩn thận đỡ Thư Nghi ngồi vào xe lăn rồi đẩy cô về phía khu vệ sinh. Thấy bồn rửa mặt quá cao so với tầm với, anh chủ động đưa Thư Nghi sang dãy nhà tắm rồi lấy nước giúp cô đánh răng, rửa mặt… cốc hết nước là lại giúp cô rót đầy.
Thư Nghi bất giác bật lên một ý nghĩ, sao cảnh này trông như…
“Đôi vợ chồng trẻ trông tình cảm thế! Cháu gái bị tai nạn à?”
“Bọn cháu không phải là vợ chồng đâu ạ.” Thư Nghi cười cười, xua tay phủ nhận.
“Thế à? Thế mà bác cứ tưởng!” Bác gái cười cười, lại nhìn xuống chân cô. “Cháu bị gì đấy? Gãy chân à?”
“Không ạ, hình như là bong gân ấy cô.” Thư Nghi trả lời, vừa nói xong đã hít một hơi qua kẽ răng vì cơn đau.
“Cháu bị tai nạn hả?”
“Vâng, lúc đó cháu đang đi thì…” Thư Nghi kể lại đầu đuôi rồi tiện miệng hỏi tiếp. “Còn bác thì sao ạ, sao bác lại vào đây vậy? Người nhà bác…”
Hai người nhanh chóng bắt nhịp chỉ từ một lời hỏi thăm vu vơ. Họ nói hết chuyện này sang chuyện khác, rôm rả như thể đã quen nhau từ rất lâu rồi vậy. Luân đứng bên cạnh, muốn chen vào mà lại không biết nên mở lời thế nào. Anh cũng chẳng hiểu nổi, làm sao chỉ từ một câu xã giao ban đầu lại có thể kéo dài thành cả chuỗi đối đáp không dứt như thế cơ chứ?
Rồi bác gái bỗng nhiên quay sang anh, chau mày hỏi: “Sao bác thấy mặt cháu trông quen quá, nhìn giống ai đó mà bác chưa nhớ ra được…”
“Chắc là do gương mặt cháu khá phổ thông, dễ bắt gặp nên bác thấy quen thôi ạ.” Luân mỉm cười.
Ọc ọc…
Chiếc bụng phản chủ kêu lên mấy tiếng rõ to. Bốn con mắt đổ dồn về phía Thư Nghi khiến cô không khỏi ngượng ngùng, cô vội đưa tay sờ bụng rồi nhìn anh cười trừ:
“Tôi chưa ăn tối…”
“Cô muốn ăn gì không? Để tôi đặt cho.”
“Như vậy thì phiền anh lắm…”
“Thế thì thôi vậy.”
“Tôi muốn ăn gà rán sốt cay!”
***
“Gà ở đây đúng là ngon bá cháy con bọ chét!” Thư Nghi xuýt xoa, giơ ngón tay cái đầy vẻ tâm đắc. Vì không thể mang gà rán vào trong phòng, cô đành nhờ Luân đẩy mình ra ngoài sân, tìm chỗ có bộ bàn ghế đá để ngồi tạm. Khi thấy anh không ăn miếng nào, cô tò mò hỏi. “Nhưng mà anh không ăn à?”
“Cô ăn đi.” Anh lắc đầu.
“Đừng ngại mà, cứ ăn một miếng đi cho vui.”
“Thôi, tôi không ăn đồ chiên dầu sau mười giờ tối.”
“...” Thư Nghi khựng lại, tự dưng thấy miếng gà trên tay nặng hơn hẳn.
Cơn gió từ đâu bất chợt ùa đến, làm những tán cây xung quanh rì rào xào xạc. Cô để ý gần đó có gốc xoài rất lớn, tán rộng che rợp cả một khoảng sân, nhưng lạ là cây xoài to đến thế, quả mọc lủng lẳng trĩu cành mà vẫn còn nguyên vẹn, chẳng thấy ai hái xuống cả.
“Xoài nhiều quá mà chẳng ai hái nhỉ? Nếu là bọn mình hồi bé thì chắc cái cây này trụi hết quả luôn rồi.”
Nghe đến câu “bọn mình hồi bé”, đôi mắt anh thoáng qua một tia ngỡ ngàng, nhưng cảm xúc ấy cũng chỉ lướt qua trong giây lát. Anh chuyển ánh nhìn về phía cây xoài, giọng đều đều.
“Hồi bé tôi chưa từng hái trộm quả bao giờ cả.”
Thư Nghi rướn người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cô hơi nghiêng đầu, để ánh mắt mình chậm rãi len lỏi qua từng đường nét trên gương mặt anh, rồi dừng lại nơi đôi mắt màu nâu ấy. Trong giây phút tĩnh lặng này, cô khẽ khàng cất tiếng:
“Trước đây, anh đã từng gặp tôi bao giờ chưa?”
“Tôi nghĩ là chưa.”
Thư Nghi híp mắt: “Nhưng tôi lại có cảm giác chúng ta đã quen thân từ rất lâu rồi.”
Luân cười lắc đầu: “Chiêu này cũ rích lắm rồi đấy!”
“Ơ kìa! Tôi nói thật mà, không phải bịa chuyện để tán tỉnh anh đâu.” Thư Nghi chống cằm, mỉm cười nhìn anh. “Anh thật sự không biết tôi từ trước à?”
“Không, lần đầu tiên tôi gặp cô là ở quán bar kia. Lúc mà cô uống say khướt rồi nằm gục bên quầy bar ấy.”
“...”
Thư Nghi cứng họng. Gặp lần nào không gặp, lại gặp đúng vào khoảnh khắc ấy là sao?
Cô quyết định đánh trống lảng bằng cách than vãn: “Ôi, đau chân thật! Sao số tôi lại khổ thế này…”
“Cô hay tới đó uống rượu một mình lắm à?” Đình Luân đột nhiên hỏi.
“Đâu có, lần trước tôi đi với bạn, nhưng bạn về sớm nên tôi mới ra quầy uống thêm một ly cocktail thôi, nồng độ thấp lắm. Ai mà ngờ lại…” Thư Nghi vừa nói vừa thu dọn đồ ăn trên bàn. “Còn hôm nay là lần thứ hai tôi đến đó.”
“Để tôi dọn cho.” Luân tranh việc, nhanh tay dọn nốt giúp cô rồi nói tiếp. “Nếu muốn đến những chỗ như vậy, tốt nhất cô nên đi cùng bạn bè hoặc ai đó đáng tin. Sức uống của cô kém như thế thì đừng đi một mình, nguy hiểm lắm.”
“Thật ra sức uống của tôi hơi bị đỉnh đấy…” Thư Nghi cười cười, nhưng ngại nói lời dài dòng nên chốt lại một câu. “Cảm ơn anh, lần sau tôi sẽ rủ thêm người đi cùng.”
Luân nhìn cô, dường như định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Anh cầm túi rác đứng dậy rồi tốt bụng nói:
“Cũng trễ rồi, để tôi đưa cô vào trong nghỉ ngơi. Khoa cấp cứu lúc nào cũng đông người ra vào, cô mà rời giường bệnh lâu quá thì lúc quay lại e là chẳng còn chỗ để nằm nữa đâu.”
“Anh về hả?” Cô bỗng thấy hơi hụt hẫng.
“Ừ. Sáng mai bác sĩ sẽ đến gọi cô dậy, thông báo kết quả rồi cho cô làm thủ tục xuất viện. Lúc đó cô gọi người nhà lên đón là vừa.” Luân vứt túi đồ vào thùng rác gần đó rồi quay lại đẩy xe lăn giúp cô, nói đùa. “Sao vậy? Không muốn tôi về à?”
Thư Nghi nhoẻn miệng cười: “Đâu có đâu, tôi chỉ hỏi thế thôi. Cảm ơn anh nhiều vì đã giúp đỡ tôi.”
“Không có gì, chúc chân cô sớm lành lại nhé!”
Đến sáng, Thư Nghi đang ngủ thì bị bác sĩ gọi dậy, kết quả chẩn đoán là cô bị bong gân cấp độ hai, dây chằng ở cổ chân rách một phần. Chấn thương này không quá nghiêm trọng nên Thư Nghi không cần nhập viện. Băng cố định cổ chân xong là cô có thể về nhà nghỉ ngơi, chỉ cần hạn chế vận động và tái khám theo lịch là được.
Sau khi hay tin cô gặp tai nạn phải nhập viện cấp cứu, bố mẹ Thư Nghi tá hỏa một phen, vội vã bắt xe đến bệnh viện để đón cô về. Cũng vì biết trước phản ứng của hai người họ nên đêm qua cô mới không dám kể gì.
“Người giúp đỡ con đi đâu rồi? Để bố mẹ cảm ơn người ta một tiếng.”
“Người ta về từ lâu rồi ạ.”
“Thế con có lưu số người ta lại không? Để bố gọi điện cảm ơn, người ta đã giúp con đến thế này mà.”
“Thôi bố ạ, con đã cảm ơn người ta rồi.” Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc xe lăn để góc tường, khóe môi bất giác cong lên.
***
“Mẹ nói thật đấy à?”
“Chứ còn gì nữa. Con tưởng mẹ đùa sao?”
“Có nói thế nào cũng vô ích thôi. Con không đi đâu cả.”
Mẹ Gia Lâm không hề nói đùa, bà ấy bảo sẽ đến Hà Nội để kéo anh đi xem bói là sự thật. Dù có phản đối thế nào thì bà ấy vẫn không chịu từ bỏ, còn tỏ ra tức giận với anh nữa:
“Mẹ chỉ muốn đưa con đi xem đường tình duyên thôi, có bắt con làm chuyện gì quá đáng đâu mà cứ bướng bỉnh thế hả?”
“Con đã nói rồi, con chỉ mới hai mươi tám tuổi thôi, sự nghiệp còn chưa lo xong thì cưới vợ cái gì?” Gia Lâm thở dài, thật sự không biết phải nói thế nào thì bà mới chịu từ bỏ ý định. “Nhỡ đâu mẹ đi xem bói, người ta phán phải hơn năm mươi tuổi con mới lấy vợ thì mẹ tính sao? Chẳng lẽ lại xin bùa về để con có vợ sớm hơn à?”
“Con…” Bà bực bội, chỉ tay vào Gia Lâm, bộ dạng như muốn mắng cho một trận nhưng rồi lại thôi. Sau đó bà bất lực ngồi phịch xuống ghế, vừa thở dài vừa càm ràm.
“Từ trước tới giờ chẳng thấy con hẹn hò ai cả, giờ thì sắp ba mươi đến nơi rồi mà vẫn chỉ biết mỗi sự nghiệp. Chẳng lẽ con chưa từng thích đứa con gái nào à? Hay là…” Bà nheo mắt nhìn anh: “... con thích đàn ông?”
“Đàn nào cũng như nhau, con chẳng muốn yêu đương với ai hết.”
“Ôi trời ơi! Được có mỗi thằng con trai mà xem nó nói gì kìa! Đúng là không ai khổ bằng tôi!”
“Lâu lắm rồi con mới về nước, mẹ đừng có kéo con vào mấy chỗ mê tín dị đoan ấy.”
“Chỉ lần này thôi. Nếu con chịu đi xem bói với mẹ, mẹ hứa nửa năm tới sẽ không nhắc đến chuyện tìm người yêu nữa!”
“Một năm.”
“Còn mặc cả nữa à?”
“Một năm, không bớt.”
Bà trừng mắt nhìn anh, cuối cùng đành thỏa hiệp:
“Thôi được rồi, một năm thì một năm. Chốt vậy!”
Địa chỉ nhà thầy bói nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, nên Gia Lâm đành phải đỗ xe ở ngoài rồi cùng mẹ cuốc bộ vào trong. Vừa bước lên bậc thềm tam cấp, hai mẹ con được một bà cụ dẫn vào nhà ngồi để chờ lượt khách trước đó xem bói xong. Mẹ anh thấy thế thì quay sang thì thầm:
“Mẹ nghe bảo cô này đắt khách lắm, xem rất chuẩn!”
Gia Lâm vốn không tin vào những chuyện mê tín này nên khi nghe mẹ nói thế cũng chẳng buồn đáp lời. Đợi khách trong phòng ra hết, hai mẹ con cũng đứng dậy đi vào bên trong. Người xem bói là một bà cô tầm tuổi tứ tuần. Bà ta mặc áo thun giản dị nhưng trên người lại đeo lủng lẳng đủ loại vòng vàng. Vừa nhìn thấy Gia Lâm bước vào, bà lập tức chỉ tay vào chỗ ngồi đối diện mình, ra hiệu cho cậu ngồi xuống:
“Anh này ngồi ở đây, còn chị thì qua bên kia ngồi.”
Gia Lâm ngồi xếp bằng đối diện thầy bói. Ít ra bà ta vẫn biết nhân vật chính của buổi xem bói là ai, nhưng chừng đó thôi thì chưa đủ để khiến cậu tin vào mấy thứ không rõ ràng này.
“Chị và anh đây muốn hỏi chuyện gì?”
“Con trai tôi năm nay hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa có bạn gái. Cô xem giúp khi nào nó mới lấy vợ được?” Nói xong, bà lại nghiêng người thì thầm thêm, giọng đầy lo lắng: “Hay là nó có duyên âm theo?”
“Mẹ!” Gia Lâm liếc sang.
“Hai mươi tám tuổi thì vẫn còn trẻ chán, làm gì mà phải vội thế.” Bà cô bật cười.
“Tại thằng này từ bé đến lớn chẳng yêu ai hết cô ạ, nên tôi mới phải dẫn nó đến đây đấy! Cô xem giúp cháu nó nhé!”
Bà cô trải bộ bài Tây ra trước mặt, vừa xào bài vừa lẩm nhẩm những câu từ mà Gia Lâm nghe chẳng hiểu mấy. Một lát sau, bà bốc từng lá, đặt xuống rồi nói nhanh:
“Gia đạo bình an, tiền đồ rộng mở, có quý nhân phù trợ. Tầm cuối năm nay đến đầu năm sau công việc còn thăng tiến hơn nữa. Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng nghỉ việc trong khoảng thời gian này…”
Nói xong, bà ngẩng lên nhìn Gia Lâm, ánh mắt như soi xét thêm một lượt rồi tiếp lời:
“Cậu này tướng mạo sáng sủa, số đào hoa, chỉ tại kén quá nên mãi chưa ưng ý ai thôi. Yên tâm, không có duyên âm gì đâu.” Bà cười khẽ. “Muốn nhanh thì lên chùa xin sư thầy một lá bùa cầu duyên, kiểu gì chưa hết năm sau cũng gặp được người thương.”
“Xin ở chùa nào cũng được hả cô?” Mẹ Gia Lâm vội hỏi lại.
“Chùa nào cũng được. Nhưng nếu xin ở những chùa nổi tiếng linh thiêng về cầu duyên thì càng tốt.”
Giữa lúc ấy, Gia Lâm thản nhiên thả một câu xanh rờn:
“Cháu có người yêu rồi, chỉ là chưa muốn ra mắt bố mẹ thôi.”
“Con nói cái gì?” Mẹ Gia Lâm quay sang, chau mày nhìn con trai. “Thằng này! Sao lại giấu mẹ hả?”
“Con đang tìm hiểu một bạn nữ, nhưng mọi chuyện vẫn chưa đi đến đâu nên con mới khoan nói với mẹ.”
“Thật tình, con mà nói sớm thì đâu cần phải đi xem bói nữa! Đúng là biết chọn thời điểm để lên tiếng quá nhỉ?”
Gia Lâm không đáp lời mẹ mình, cậu nhìn sang thầy bói, chủ động mở một tấm ảnh trong album rồi đưa điện thoại về phía bà ta.
“Vậy nên cháu muốn nhờ cô xem giúp. Cháu với bạn nữ này có hợp tuổi không, sau này lấy nhau về có vấn đề gì không. Nếu hợp thì khoảng bao lâu cưới là vừa ạ?”
“À…” Bà cô cười gượng, cầm điện thoại lên ngắm nghía một chốc rồi hỏi. “Ngày sinh của bạn nữ này là ngày nào nhỉ? Cháu đưa cô ngày sinh của cháu với cả bạn ấy đi.”
Sau khi đọc ngày tháng năm sinh của mình xong, Gia Lâm nói ra ngày sinh của người trong bức ảnh:
“Sinh ngày 10 tháng 4 năm 200x.”
Bà cô nheo mắt nhìn bức ảnh một lúc rồi lại lần nữa trải bài, sau đó gật gù phán:
“Cô bé này trông xinh xắn đấy, mặt mũi hài hòa, lại toát lên vẻ tri thức.” Bà liếc nhìn Gia Lâm, giọng chắc nịch như thể bản thân đã nhìn thấu mọi chuyện. “Cháu là người rất chung tình, vì vậy chắc chắn cũng rất yêu thương và đối xử tốt với cô bé này. Tuổi của hai đứa cũng khá hợp đấy. Nếu tính chuyện lâu dài thì tầm giữa năm sau cưới là đẹp. Cưới xong rồi, đường tiền tài còn rộng mở hơn nữa.”
“Vậy cô cảm thấy cháu và bạn nữ này sẽ sinh con vào năm bao nhiêu tuổi?”
“Hừm… năm nay hai tám đúng không? Năm sau cưới là hai chín, tầm ba mươi mốt sẽ có một đứa con trai đầu lòng.”
Gia Lâm cười khẩy, đột nhiên đứng dậy rồi quay sang nhìn mẹ mình, giọng pha chút châm chọc:
“Mẹ thấy chưa? Từ nay đừng bắt con đến mấy chỗ mê tín như thế này nữa.”
Mẹ Gia Lâm nhíu mày, nhất thời chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bà với lấy chiếc điện thoại trên bàn, khi vừa liếc qua màn hình, gương mặt bà lập tức sững lại.
“Con ra ngoài trước đây.” Gia Lâm nói rồi quay người đi thẳng ra khỏi phòng.
Thấy con trai quay lưng bỏ về, bà cũng vội vã đứng dậy, lúng túng rút tiền đặt xuống bàn cho thầy bói.
“Tôi gửi chị nhé!”
Nhận ra phản ứng của hai mẹ con có điều bất thường, bà cô xem bói liền với theo, cất tiếng gọi lớn:
“Người có duyên thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại nhau thôi!”
Lúc ấy Gia Lâm đã bước ra tới cửa, nghe vậy thì chỉ ném lại hai chữ lạnh tanh: “Vớ vẩn.” Rồi đi thẳng ra ngoài mà không hề ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.