Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 5: Ba lần gặp gỡ

 

 

 

Mang theo hy vọng gọi cho bố mẹ để hỏi về chiếc chìa khóa, Thư Nghi lại chỉ nhận về sự thất vọng khi hai người họ bảo rằng không nhớ đã cất chìa ở đâu. Đã vậy còn than thở bản thân dạo này già rồi nên hay lẩm cẩm nữa. Nếu cả nhà đều không nhớ thì làm sao cô mở cửa phòng được đây?

Có lẽ ngày mai cô sẽ gọi thợ đến làm một cái chìa khóa mới. Còn giờ thì cô phải chuyển sang tìm hiểu một vấn đề khác nữa.

Thư Nghi lướt danh bạ, tìm một cái tên rồi gọi ngay. Nhưng chuông bên kia reo mãi mà không thấy đối phương bắt máy, đúng lúc sự kiên nhẫn của cô cạn sạch, miệng lỡ phun ra một câu chửi thề thì giọng nói của Thành Bảo lại đột nhiên vang lên.

“Alo?” 

“Ơ! Chào bạn thân của tớ, lâu ngày không gặp!” Thư Nghi xởi lởi chào trước.

“Hình như vừa nãy mày mới chửi tao đúng không?”

“Đâu có, tao nói thằng Nguyên ấy mà!” Cô cười khà khà, không vòng vo nữa mà đi vào chủ đề chính. “Mày còn nhớ Cát Tường và Đình Luân không?”

Đầu dây bên kia bỗng rơi vào im lặng, vài chục giây trôi qua mà vẫn không có tiếng đáp lại. Thư Nghi khẽ nhướng mày, áp điện thoại sát tai hơn rồi lạnh nhạt hỏi: “Mày ngủ rồi à?”

Bíp!

“Ê! Tự dưng cúp máy vậy? Alo?” Thư Nghi dán mắt vào màn hình điện thoại. Nỗi nghi hoặc trong lòng lan ra như vết mực tàu loang trên trang giấy. Cô lập tức bấm gọi lần nữa, nhưng đáp lại chỉ là giọng nói quen thuộc từ phía tổng đài. Phản ứng của mọi người xung quanh càng khiến sự nghi ngờ trong cô lớn dần, không sao xua đi được.

Thành Bảo không trả lời “có” hay “không” mà chọn cách né tránh. Thư Nghi biết, vì một vài lý do mà bây giờ Thành Bảo không thể nói dối. Thế nên cậu ta mới không dám trả lời cô.

Vậy thì, khả năng rất lớn giấc mơ ấy chính là đoạn ký ức mà cô đã quên đi mất. Đình Luân và Cát Tường có lẽ đã thật sự tồn tại.

***

Hôm sau, vừa tan làm là Thư Nghi lái xe đến Memories ngay, nhưng tiếc là cô chẳng thấy bóng dáng cậu thanh niên tóc vàng kia đâu cả. Đến khi hỏi thăm nhân viên thì cô mới biết cậu ta chỉ đi làm vào ngày chủ nhật, trong khi hôm nay mới là thứ ba.

Chỉ đi làm đúng duy nhất một ngày trong tuần thôi sao? Trường hợp này là đi làm cho vui à…

“Em ơi, cho chị cái món tên gì mà… ‘anh rất nhớ em’ gì gì đó với, bên mình đã thêm món đó vào thực đơn chưa?” Thư Nghi gọi hỏi một nhân viên ở gần đó.

“Dạ?” Gương mặt nhân viên thoáng bối rối. “Quán em không có món nước nào tên như thế ạ.”

Thư Nghi sững người. Đến lúc này cô mới chợt nhớ ra, trên tờ hóa đơn lần trước hình như in một cái tên khác. Chỉ tiếc rằng cô không còn nhớ rõ đó là tên gì. May mắn thay, lần ấy cô có chụp lại ly nước. Nghĩ vậy, cô lập tức mở album ảnh trong điện thoại rồi đưa cho nhân viên xem.

Sau khi nhân viên ngắm nghía bức ảnh một lúc, cô ấy chỉ vào một món nước có màu sắc trông rất giống với ly rượu mà Thư Nghi đã uống hôm nọ trên thực đơn:

“Bên em có một loại cocktail trông khá giống ly trong hình, nhưng tên của nó lại không trùng với món mà chị vừa nhắc tới, chị có muốn thử loại này không ạ?”

Thư Nghi nhìn cái tên Sapphire Alpine trên thực đơn, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:

“Ừm… vậy pha cho chị ly này nhé!”

Vài phút sau, nhân viên mang ly rượu ra đặt trước mặt cô. Thư Nghi liếc nhìn ly rượu rồi lấy điện thoại nhắn tin cho Minh Nguyên: 

“Ba mươi phút nữa mà chưa thấy chị nhắn lại thì đến địa chỉ này tìm chị, đang uống rượu ở quán bar.”

Thư Nghi vẫn còn nhớ lần uống rượu trước đó, cô đã ngất xỉu dù sức uống của bản thân vốn rất tốt. Để cẩn trọng, lần này cô nhắn tin báo trước cho em trai một tiếng rồi mới dám uống thử. Vị rượu vừa chạm đầu lưỡi đã gợi lên cảm giác quen thuộc, gần như giống hệt ly cocktail mà cô từng uống hôm đó. Ấy vậy mà lần này, sau khi uống cạn, Thư Nghi lại chẳng có phản ứng gì đặc biệt. Cô vẫn tỉnh táo như thường, đầu óc không hề đau nhức và cũng chẳng có chút buồn ngủ nào.

“Sai ở khúc nào vậy?” Thư Nghi lẩm bẩm. Chống cằm nhìn chăm chú chiếc cốc rỗng trên bàn.

Là vì cô mệt quá nên mơ linh tinh, hay vì đây không phải là loại rượu mà cô đã uống vào tối hôm đó?

Thư Nghi thở dài, gọi nhân viên đến thanh toán rồi cầm túi xách định đứng dậy. Nhưng khi vừa đặt chân xuống sàn, cô bất cẩn bị trẹo chân khiến cả người chao nghiêng sang một bên. May mà người ngồi cạnh phản ứng rất nhanh, kịp thời đưa tay đỡ nên cô mới không phải ngã nhào xuống sàn. Thư Nghi vội vàng đứng thẳng lại, ngẩng đầu nhìn đối phương, định lên tiếng cảm ơn thì bị gương mặt trước mắt làm cho khựng lại.

“Ơ! Là anh à? Lại gặp rồi này!”

Chính là anh chàng tên Luân mà cô đã vô tình va vào tận hai lần đây mà. Dù anh ta đang đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, nhưng ở khoảng cách gần như vậy, cô vẫn có thể nhận ra ngay.

“Anh còn nhớ tôi không?” Thư Nghi tự chỉ tay vào mình, thân thiện hỏi.

“Cô có vẻ hậu đậu nhỉ? Lần nào gặp cô cũng vậy, không va vào người khác thì cũng vấp ngã.” Anh chàng kia vừa nói vừa thu tay lại.

“Ngại quá, trước đây tôi đâu có vụng về như vậy…” Thư Nghi gãi nhẹ lên má, chớp mắt nhìn anh ta. “Chắc là ông trời cố tình để tôi va vào người anh đấy!”

 “...”

“Tính ra chúng ta đã vô tình gặp nhau đến lần thứ ba rồi, nghe nói như vậy là có duyên lắm!” Thư Nghi nghiêng đầu, trao cho đối phương một ánh nhìn dịu dàng cùng nụ cười ngọt ngào như muốn hớp hồn con người ta. “Anh có thể cho tôi biết tên anh được không?”

Cô muốn biết tên đầy đủ của anh ta là gì.

Gương mặt chàng trai thoáng lộ vẻ phân vân. Anh ta hắng giọng, dường như định nói gì đó thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ reo lên. Sau khi nhấc máy, anh ta liếc nhìn cô một cái rồi rời mắt đi chỗ khác.

“Sắp đến rồi à? Ừ ừ, anh biết rồi…” Cúp máy xong, anh ta quay sang nhìn cô: “Bây giờ tôi phải đi rồi, chào cô nhé!”

Dứt lời, anh ta bình thản đi lướt qua người Thư Nghi.

“...” Người đâu mà phũ phàng quá vậy? Trước đây, rõ ràng chiêu này dùng tốt lắm mà nhỉ, ấy thế mà giờ lại bị mất tác dụng.

Thư Nghi lầu bầu vài câu rồi quay lưng rời khỏi Memories. Do đã thấm hơi men, cô không tự cầm lái mà đứng đợi tài xế đến đón. Giữa phố xá lên đèn, cô lặng lẽ khoanh tay bên vỉa hè, nhìn dòng xe cộ ngược xuôi như một cuốn phim tua nhanh trước mắt. Một linh cảm mãnh liệt mách bảo Thư Nghi rằng anh chàng tên Luân kia chính là cậu bé Đình Luân mà cô đã gặp trong giấc mơ. Dẫu thời gian đã mài dũa những nét ngây ngô năm mười tuổi thành một gương mặt xa lạ, trưởng thành hơn, nhưng đâu đó trong ánh mắt ấy, cô vẫn tìm thấy một sự thân thuộc đến nao lòng.

Thư Nghi thở dài nặng nề. Khi ánh mắt cô rời khỏi dòng xe đang lao vun vút, một cửa tiệm ở bên kia đường bỗng lọt vào tầm nhìn. Trên tấm biển hiệu cũ kỹ của cửa hàng đề năm chữ: Tiệm chụp ảnh Ngọc Ký.

Tiệm chụp ảnh Ngọc Ký?

Chính là tiệm chụp ảnh đã xuất hiện trong giấc mơ của Thư Nghi.

Trong ký ức của cô vốn không hề có sự tồn tại của cửa tiệm này, nhưng nó lại xuất hiện rất rõ ràng trong giấc mơ đó. Tim Thư Nghi bỗng đập dồn dập, cô vội băng qua đường, bước chân mang theo chút hồi hộp xen lẫn bất an khi tiến về phía cửa tiệm ấy.

Bíp!!!

Tiếng còi ô tô đột ngột xé toạc không khí, dội thẳng vào màng nhĩ khiến Thư Nghi sững người. Cô đứng chết lặng tại chỗ, nhìn đầu xe đang lao thẳng về phía mình. Ánh đèn pha chói gắt chiếu vào mắt, làm tầm nhìn trước mặt cô trở nên trắng lóa.

Ngay lúc này, hình ảnh một chiếc xe khác bỗng chồng chéo lên chiếc xe kia. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như cô có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình vào thời khắc chiếc xe ấy lao tới.

Ký ức đó… là khi cô bị tai nạn vào năm mười bảy tuổi sao?

“Thư Nghi!”

Ai đó hoảng hốt hét lên khiến Thư Nghi sực tỉnh. Cô vội lùi mạnh về phía sau để tránh chiếc ô tô đang lao tới trước mặt, nhưng vừa lùi vào dòng xe phía sau thì một chiếc xe máy đang chạy tới không kịp tránh, tông thẳng vào cô khiến cô ngã xuống đường. Mọi thứ xảy ra chỉ chưa đầy năm giây.

Âm thanh xung quanh bỗng trở nên hỗn loạn. Thư Nghi nghe rõ có bước chân vội vã chạy về phía mình, xen lẫn tiếng mở cửa của chiếc ô tô đó.

Cô nằm đó, mắt trân trân nhìn lên bầu trời đêm phía trên cao, trong đầu chợt thoáng qua một ý nghĩ: Thì ra cảm giác nằm giữa mặt đường là như thế này…

“Cô có sao không?”

Luân vội vàng chạy đến bên cạnh cô, gương mặt chất chứa sự lo lắng. Còn Thư Nghi thì chỉ có thể nằm im, dư chấn từ cú va chạm khiến cô không kìm được mà bật ra những tiếng rên đau đớn.

“Đau… chân đau quá…”

Người lái xe máy tông trúng cô lúng túng bước lại, rối rít hỏi han với vẻ mặt áy náy. Hiểu rằng phần lỗi lớn cũng do mình bất cẩn, Thư Nghi bèn gượng cười trấn an anh ta.

“Đau thế này thì không đùa được đâu. Phải vào bệnh viện kiểm tra xem có nứt xương hay đứt dây chằng không.” Luân cúi xuống nhìn chân cô, đôi mày nhíu lại.

Thư Nghi đang bận tìm tiệm chụp ảnh lúc nãy nên không để ý lời Đình Luân. Khi cô quay mặt nhìn sang bên kia đường, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ.

Cửa tiệm ấy đã biến mất rồi.

Ở đúng vị trí đó bây giờ lại là một cửa hàng bán đồ gốm sứ. Sau lớp cửa kính trong suốt là những chiếc bình men trắng, đĩa gốm cùng mấy chiếc cốc nhỏ được bày biện ngay ngắn, trông như chúng vốn đã nằm ở đó từ rất lâu rồi. Thư Nghi ngây ra, đầu óc thoáng chốc rối bời. Thế quái nào lại như vậy? Rõ ràng chỉ mới ban nãy thôi, cô còn nhìn thấy tiệm chụp ảnh Ngọc Ký ở ngay chỗ đó cơ mà.

Đúng lúc ấy, điện thoại trong túi Thư Nghi rung lên. Sau khi cô bắt máy, đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng tài xế đang ngơ ngác tìm khách:

“Alo, chị đứng chỗ nào thế? Em đến rồi này!”

“Anh thấy gần đó có đám đông đang tụ lại không? Em là cái người đang nằm ở dưới đất đấy ạ.”

Bên kia đầu dây im lặng mất một giây, rồi sau đó thốt lên:

“Ôi trời, em thấy rồi! Thế giờ em chở thẳng chị vào bệnh viện luôn hay sao ạ?”

“Vâng… anh qua giúp em với.”

Nghe cuộc trò chuyện ấy, Luân cũng nhìn theo hướng cô đang nhìn. Khi thấy chiếc xe máy của tài xế công nghệ chạy lại gần, anh nói ngay:

“Để tôi đưa cô vào viện, chân cẳng thế này mà ngồi xe máy thì không ổn đâu.” Nói đoạn, anh chỉ tay về phía chiếc ô tô đang đỗ ngay đó: “Xe tôi ở kia.”

Thư Nghi nhìn theo hướng chỉ tay của anh, để rồi nhận ra đó chính là chiếc ô tô mà cô vừa cố tránh ban nãy. Và cậu thanh niên vừa bước xuống xe cũng chính là người đi cùng với anh ta ở khách sạn hôm ấy.

Đúng là không biết nói gì hơn.

Không đợi Thư Nghi kịp trả lời, cậu thanh niên đi cùng anh ta đã bước lại gần tài xế. Lấy một khoảng tiền mặt ra đưa cho người nọ rồi lịch sự nói: “Xin lỗi vì đã làm phiền anh ạ, cho chúng tôi hủy chuyến này nhé!”

***

Thư Nghi được đưa thẳng vào khoa cấp cứu. Sau một loạt kiểm tra từ  khám lâm sàng đến chụp chiếu, cô được băng bó cố định chân lại rồi đưa về giường để chờ đợi chẩn đoán. Mặc dù chưa có kết quả chính thức, nhưng Thư Nghi nghe bác sĩ bảo có thể cô đã bị bong gân, dự là sẽ không thể đi lại được trong vòng một tháng.

Kim đồng hồ lẳng lặng nhích dần, chẳng mấy chốc đã gần đến mười giờ tối. Lúc này, Minh nguyên mới chịu trả lời tin nhắn của cô:

[Minh Nguyên: Giờ em mới đọc tin nhắn, chị về nhà chưa đấy? Nhắn cái gì mà nghe nguy hiểm quá vậy?]

[Thư Nghi: Ôi! Thằng em trời đánh, nhắn từ hai tiếng trước mà giờ mới trả lời, lỡ chị mày có mệnh hệ gì thì đúng là chả trông chờ được vào mày.]

[Minh Nguyên: Thế thì chị phải gọi điện thoại luôn chứ! Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra thế?]

[Thư Nghi: Không có chuyện gì đâu, đừng lo! Tối nay chị sang nhà cái Trà ngủ lại, em nhớ nói lại với bố mẹ đấy!]

Thư Nghi giấu chuyện mình nhập viện, định bụng đợi mai về rồi mới giải thích để bố mẹ đỡ phải lo lắng. Cô thở dài, liếc nhìn người đàn ông đang đứng bên giường bệnh:

“Anh cứ về đi, không cần phải ở đây với tôi đâu, tôi tự lo được mà.”

“Anh Luân!” Cậu thanh niên kia từ bên ngoài bước vào, thấy Thư Nghi nhìn mình thì đưa một túi đồ ra trước mặt cô, bắt đầu liệt kê những món có trong đó. “Đây là đồ dùng cá nhân mà anh Luân bảo em mua cho chị ạ. Trong này có kem đánh răng, khăn mặt, nước tẩy trang, bông tẩy trang…”

Nghe cậu em kia đọc một loạt những món vừa mua, Thư Nghi chỉ biết há hốc mồm. Chu đáo đến mức này luôn sao, trong khi cô chỉ nằm ở đây có một đêm…

“Cô nằm nghỉ đi. Tôi đọc số điện thoại của tôi cho cô nhé, có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi.”

“À… vâng.” Thư Nghi lấy điện thoại ra, vừa nghe anh đọc vừa nhập số vào danh bạ. Nhập xong, cô ngẩng đầu nhìn anh. “Tên của anh là gì vậy? Để tôi đề tên cho danh bạ.”

“Cứ ghi ‘Luân’ là được rồi.”

Thư Nghi tặc lưỡi, chỉ mỗi cái tên đầy đủ thôi mà anh ta cũng giấu. Dù vậy, suy đoán rằng anh chính là cậu bé Đình Luân năm ấy vẫn bám rễ trong lòng cô. Nhất là vào khoảnh khắc chiếc xe kia lao tới, cô đã nghe anh gọi mình là Thư Nghi.

“Tại sao anh lại biết tên tôi? Tôi nhớ mình chưa từng nói tên cho anh biết.”

Đình Luân im lặng vài giây, nhìn cô rồi thản nhiên trả lời: “Hôm ở khách sạn, cô có đeo thẻ tên ở trên người mà.”

“Hả?” Thư Nghi đần mặt. Ừ nhỉ, những người có trong danh sách tham gia hội thảo đều được cấp một chiếc thẻ tên, và hôm ấy cô cũng có đeo nó. Anh ta để ý đến vậy à? Là cô thì cô chẳng rảnh để ý thẻ tên của người khác như thế đâu…

“Thế… họ tên đầy đủ của anh là gì vậy?”

“Cần họ tên đầy đủ nữa à? Viết vào danh bạ thì cô thích viết thế nào cứ viết.” Không để cô kịp nói thêm, anh ta lại dặn dò. “Tôi sẽ ra ngoài ngồi để tránh làm phiền cô nghỉ ngơi, cần gì thì cứ gọi cho tôi nhé!” 

“Cảm ơn hai người nhiều lắm!”

Dẫu ký ức đã mờ nhạt, trong lòng Thư Nghi vẫn dâng lên một cảm giác thân quen khó tả mỗi khi nhìn anh ta. Ngay lúc này, cô tin vào trực giác của mình hơn bao giờ hết.

Nhưng… nếu anh chàng này thật sự là Đình Luân, thì tại sao lại tỏ ra như chưa từng quen biết cô?

Thư Nghi vẫn chưa muốn Luân rời khỏi tầm mắt mình. Vì vậy, cô cúi xuống nhìn chân rồi ngước lên: “Tôi muốn đi đánh răng, anh giúp tôi được không?”

“Phải rồi, tôi quên mất chưa mua nạng cho cô, không biết giờ này họ có còn mở cửa không…”

Anh ta còn định mua nạng cho cô nữa à… Không phải là người gây tai nạn mà lại chu đáo đến thế.

“Để em đi mượn xe lăn, hình như bệnh viện có cho mượn đấy ạ!” Cậu thanh niên nhiệt tình đề xuất, nói xong liền chạy đi ngay.

“Ơ…” Thư Nghi chớp mắt, quay sang cười với Luân. “Cậu ấy nhiệt tình quá, em trai anh à?”

“Không phải, đấy là trợ lý của tôi, tên là Quang.”

“...”

Thư Nghi gãi má. Đến cả trợ lý cá nhân cũng có, hẳn là công việc của anh ta mang tính chất khá đặc thù.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px