Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 4: Gặp lại bạn cũ

 

 

 

“Nghi…”

“Thư Nghi!”

“Lê Thư Nghi!!!”

Thư Nghi sực tỉnh, vội quay sang trả lời:

“Vâng!”

“Đang họp mà ngơ ngơ ngẩn ngẩn! Tối qua em không ngủ à? Hay là lại đi nhậu đấy?” Sếp Trung nhíu mày.

“Đâu ạ, em có đi nhậu đâu!” Thư Nghi chối ngay, khịt mũi đáp. “Em lỡ mất tập trung, em xin lỗi ạ.”

“Đang họp thì tập trung vào đi nhé!” Sếp nhắc nhở, sau đó nói tiếp. “Anh có xem qua danh sách nghệ sĩ của phòng Marketing rồi, mấy cái tên này phù hợp đấy, Account liên hệ theo thứ tự đi nhé! Còn danh sách ca sĩ, nhạc sĩ… có đề xuất nào phù hợp không?”

“JusTaPii, Phan Mạnh Lâm, Sơn Hùng… chẳng hạn, anh thấy được không ạ? Mấy người này đều biết sáng tác.” Một nhân viên đưa ra ý kiến.

“Toàn sao hạng A không vậy? Giá bài không những cao mà còn khó mời nữa. Anh nhắc lại là ngân sách cho phần làm nhạc có hạn đấy nhé!”

“Vậy Thái Vĩ được không ạ?”

“Ai vậy? Có bài hit nào không?”

“Không ạ, nhưng từng có bài tạo được tí gợn sóng trên TikTok hồi hai tháng trước.”

“Tìm ai có tiếng, có hit ấy! Có kinh nghiệm sáng tác nhạc quảng cáo nữa thì càng tốt. Đơn giản mà đúng không? Phòng Marketing về lập danh sách rồi ngày mốt gửi anh.”

Thư Nghi nghe tai nọ lọt tai kia, để mặc tâm trí trôi theo giấc mơ kỳ lạ mà mình đã mơ hôm qua. Cô là họa sĩ mà, nghe mấy kế hoạch truyền thông này cũng chẳng để làm gì.

Sếp Trung nói thêm vài câu nữa rồi nhìn đồng hồ, thông báo kết thúc cuộc họp: “Dừng họp nhé! Thứ hai đầu tuần làm việc cho năng suất vào biết chưa?”

“Vâng…”

“Nhớ là… phải-phù-hợp-với-ngân-sách đấy!”

“Vâng ạ!” Ngọc Trà, chuyên viên Marketing đáp to rõ ràng.

Mọi người tan họp và quay trở lại vị trí làm việc, còn sếp thì thu dọn đồ đạc rồi chạy đi đâu đó không biết. Thư Nghi ngồi vào bàn, vỗ vào má vài cái, cố mở to hai con mắt của mình ra để vẽ cho xong tạo hình nhân vật.

“Anh Trung khó chiều thật, đề xuất ai cũng không ưng ý!” Ngọc Trà liếc nhìn cô bạn đang ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính, chợt nhớ ra một chuyện nên liền lên tiếng hỏi: “À đúng rồi, mày đi khám chưa đấy?”

“Hở? Khám gì cơ?” Thư Nghi ngơ ngác.

“Thì lần trước mày bảo tự nhiên bị ngất xỉu, rồi lúc tỉnh dậy lại chẳng nhớ gì hết ấy.”

Thư Nghi “à” một tiếng. Đúng là tuần trước cô từng ngất xỉu trong nhà kho trên tầng gác mái. Khi bố mẹ phát hiện ra, họ đã đưa cô về phòng ngủ, rồi thế là cô ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau mà không đi làm.

Nhắc lại chuyện đó, Thư Nghi càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Sau khi tỉnh dậy, cô không tài nào nhớ được sự việc gì đã xảy ra trước lúc mình ngất đi. Ký ức chỉ dừng lại ở lúc cô tan làm, về nhà ăn tối rồi đứt đoạn luôn ở đó. Bố mẹ cho rằng có lẽ vì làm việc quá sức nên cô mới gặp phải tình trạng như vậy, nhưng bản thân Thư Nghi lại không tin vào lý do đó cho lắm.

Cô còn chưa kịp nghĩ thông chuyện ngất xỉu trong nhà kho thì buổi đi bar cùng Lisia lại kéo cô vào một chuyện kỳ lạ khác, khiến cô càng thêm rối bời. Rốt cuộc giấc mơ đó là sao?

“Này, đặt cà phê uống đi, tao chịu hết nổi rồi!” Thư Nghi tựa lưng vào ghế, ngước mắt nhìn trần nhà. Trước tiên, cô cần tìm hiểu lý do tại sao bản thân lại ngất xỉu trong nhà kho đã, hoặc có lẽ cô sẽ đến bệnh viện để khám thử xem đầu óc mình liệu có vấn đề gì không.

“Có ai muốn đặt cafe không? Em đặt nước ở SeaHolic nha!” Ngọc Trà hỏi ý kiến mọi người.

“Cho tao một cốc cà phê size L.”

“Uống size L luôn à?”

“Tao buồn ngủ, trong khi chiều nay còn phải đi dự hội thảo nữa. Không uống cafe thì tao sẽ ngủ thẳng cẳng luôn đấy!”

Quả nhiên là có tác dụng. Một giờ chiều, sau khi nốc hết cốc cà phê size L đó, Thư Nghi hăng hái lái xe đến địa điểm tổ chức sự kiện. Vừa đặt chân vào sảnh, cô đã nghe thấy hai em đồng nghiệp gọi lớn tên mình. Thư Nghi bước nhanh về phía họ, đôi mắt tò mò liếc nhìn những gian hàng bày biện đủ loại thức ăn và đồ dùng xung quanh.

 “Sự kiện gì đây?”

“‘Ngày hội thương mại điện tử’ ạ. Nghe bảo hôm nay bên Nova cũng tới, nhưng họ đi dự sự kiện này á chị.” Em đồng nghiệp giải thích, lấy thẻ tên đưa cho cô đeo vào.

Công ty mà Thư Nghi đang làm tên là ASF - một nhánh con thuộc sở hữu của công ty trò chơi Codara nằm ở trên tầng mười lăm, còn văn phòng của ASF và Nova thì nằm ở tầng mười bốn. Codara là một công ty trò chơi có nhiều tựa game nổi tiếng, cách đây năm năm trước đã thu mua công ty trò chơi điện tử ASF nên nhân viên như bọn cô cũng đi theo, còn Nova là nhánh công ty dịch vụ truyền thông của Codara.

Hai em đồng nghiệp vừa đi vừa chỉ trỏ từ gian hàng này sang gian hàng khác, miệng không ngừng buôn chuyện về mấy doanh nghiệp được mời đến hôm nay. Thấy ở đây cũng có gian hàng của SeaHolic - quán cà phê quen thuộc mà cô thường đặt về văn phòng, Thư Nghi đã dừng lại để mua một cốc trà việt quất rồi mang theo vào trong hội trường. Vậy là hôm nay cô đã uống tận hai cốc nước của quán này rồi.

“Nghe bảo giám đốc đó trẻ lắm, năm nay mới hai mươi tám tuổi thôi.”

“Mới hai mươi tám tuổi thôi mà đã lên chức giám đốc rồi á? Thế là bằng tuổi chị Nghi rồi.”

“Uầy, chưa được ba mươi tuổi mà đã lên làm giám đốc rồi thì chắc phải giỏi lắm.”

Nghe qua cuộc trò chuyện thì có lẽ người được nhắc đến là một trong những diễn giả được mời đến. Bỗng dưng Thư Nghi cảm thấy tò mò về tài năng của đồng niên này, xem người đó giỏi đến thế nào mà có thể trở thành giám đốc sớm như vậy.

Đợi mãi, cuối cùng cũng đến phần diễn thuyết của vị giám đốc trẻ tuổi kia. Người này quả thực rất điển trai, vóc dáng cao ráo và gọn gàng kết hợp với bộ vest ghi đen khoác lên người càng làm tôn lên khí chất lịch lãm của anh ta.

Thì ra người đó chính là Cao Gia Lâm sao? Bất ngờ thật đấy!

Thư Nghi chăm chú lắng nghe, dần cảm thấy hứng thú với phần chia sẻ của cậu ta. Cô muốn xem người bạn lâu năm không gặp giờ đã thay đổi ra sao rồi.

Qua thông tin được giới thiệu, hiện cậu đang làm giám đốc kỹ thuật trong một công ty công nghệ có trụ sở ở San Francisco. Nhân dịp về Việt Nam công tác, cậu được một người bạn, cũng là người tổ chức buổi hội thảo mời đến tham dự với tư cách diễn giả. Đến đoạn tạm ngừng nói để khán giả chiêm ngưỡng thước phim đang trình chiếu trên màn hình lớn, ánh mắt Gia Lâm vô tình dừng lại trên gương mặt cô vài giây rồi nhanh chóng lướt qua, biểu cảm lạnh lùng như đang nhìn người dưng nước lã vậy. Nếu không phải hồi nhỏ hai người từng là bạn của nhau, thì cô đoán mình sẽ chẳng bao giờ có mối quan hệ thân quen với người này được. Trên người cậu ta bây giờ như đang vắt một cái băng rôn to tướng, hiện rõ mấy chữ: Tôi và cậu không cùng đẳng cấp đâu, lượn đi chỗ khác chơi.

Hội thảo kết thúc lúc năm giờ ba mươi chiều. Mọi người còn đang chậm rãi rời khỏi hội trường thì hai người em đồng nghiệp của cô đã mất tăm mất tích từ lúc nào. Đúng là sức hấp dẫn của hai từ “tan làm”, ra về nhanh như một cơn gió vậy.

Thư Nghi vừa ra khỏi hội trường vừa nhìn xung quanh, vốn định chào hỏi Gia Lâm trước khi ra về nhưng tìm mãi không thấy bóng dáng cậu đâu nên đành thôi. Có lẽ cậu ấy cũng chẳng mặn mà gì với cuộc hội ngộ này.

“Ủa? Điện thoại đâu rồi?” Thư Nghi lục tìm trong túi xách nhưng vẫn không thấy. Chẳng lẽ cô để quên trong hội trường rồi sao? Cốc việt quất thì mang theo, còn thứ quan trọng nhất thì lại bỏ quên!

Thư Nghi bèn vội vàng quay lại hội trường, vì chạy gấp quá nên không để ý ở lối rẽ vào sảnh có người đi ra, thế là cơ thể cô đâm sầm vào người đó. Thư Nghi loạng choạng lùi lại hai bước, vội bám vào tường để đứng thẳng lại. 

Mới có hai ngày mà cô đã va phải tận hai người rồi đấy… Mẹ mà biết chuyện này, thể nào bà cũng bảo cô suốt ngày để mắt ở trên đỉnh đầu.

“Xin lỗi…” Thư Nghi vừa ngẩng đầu liền bị gương mặt đối diện làm cho bất ngờ. Đây chính là người mà cô đã va phải vào tối hôm qua!

“Không sao, là do tôi vội quá nên lỡ va vào cô.” Chàng trai lên tiếng, ánh mắt từ gương mặt Thư Nghi chầm chậm hạ xuống, dừng lại nơi cốc trà việt quất trên tay cô.

“Tối hôm qua tôi và anh cũng va vào nhau nè, hôm nay lại va tiếp, mình có duyên thật ha?” Gương mặt Thư Nghi rạng rỡ.

“Đúng là có duyên thật… Thôi, chào cô nhé!” Anh ta khép lại cuộc trò chuyện bằng một nụ cười nhã nhặn, không có ý định kéo dài thêm nữa.

Ơ kìa, cô còn chưa kịp nói được mấy câu mà...

“Khoan đã…”

Ma xui quỷ khiến thế nào, Thư Nghi lại đột nhiên đưa tay túm lấy gấu áo sơ mi của anh ta. Hành động bất ngờ ấy khiến đối phương lập tức khựng lại.

Chết dở thật…

“Sao thế?”

“Tôi…” Đôi mắt hạnh của Thư Nghi khẽ chớp, thản nhiên quan sát gương mặt điển trai trước mặt. Đường nét của người đàn ông này hoàn toàn trùng khớp với gu thẩm mỹ của cô, và nếu đã lỡ nắm áo người ta rồi thì… 

“Anh đẹp trai quá… anh có phải ca sĩ hay diễn viên gì không?”

Câu hỏi mà cô thật sự muốn hỏi là: “Anh đẹp trai quá, anh có đang độc thân không?”, nhưng nghĩ đến sĩ diện của mình, Thư Nghi bèn nuốt lại ý định ấy vào trong lòng.

“Anh Luân! Em tìm anh nãy giờ luôn đó!”

Một cậu thanh niên xởi lởi từ cầu thang chạy lên, giọng nói vang vọng cả hành lang, cắt ngang câu nói còn dang dở của anh chàng. Khi nhận ra anh đang đứng nói chuyện với Thư Nghi, cậu ta lập tức dừng lại, không nói thêm câu nào nữa.

“Tôi phải đi rồi, chào cô nhé!”

Anh ta mỉm cười đầy khách sáo, buông một câu chào rồi nhanh chóng rời đi cùng cậu thanh niên kia. Dáng người ấy khuất dần, để lại Thư Nghi đứng lặng tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo một lúc lâu.

“Luân…”

Anh ta tên là Luân ư?

***

May mà điện thoại vẫn nằm yên ở chỗ cũ. Thư Nghi thở phào, nhét điện thoại vào túi, định rời khỏi hội trường thì bỗng nhìn thấy Gia Lâm đang đứng ở dưới sân khấu nói chuyện với ai đó. Vừa đúng lúc Gia Lâm cũng nhìn về phía này, ánh mắt cậu dừng trên người cô, nhưng nét mặt không có vẻ gì là muốn chào hỏi cả.

“Gia Lâm đúng không?” Đợi khi người kia rời đi rồi, Thư Nghi mới bước đến gần để chào cậu ta.

“Nghi đấy à?” Gia Lâm tỏ ra bất ngờ, lững thững bước đến. “Lâu ngày quá nhỉ? Không ngờ lại gặp mày ở đây.”

“Tao cũng thế, suýt nữa không nhận ra mày luôn đấy. Bây giờ mày đỉnh lắm đó!” Thư Nghi giơ ngón tay cái.

“Cũng thường thôi. Còn mày thì sao? Trở thành đại gia rồi chứ?”

“Ầy, cái ước mơ trở thành đại gia đó từ thuở nào rồi…” Thư Nghi xua tay. “Mày trở về nước từ khi nào vậy? Sao không liên lạc gì với tao hết?”

“À, tại bận quá nên không có thời gian thông báo cho bạn bè. Tao mới về nước cách đây hai ngày thôi.” Gia Lâm khẽ cong môi. “Thế giờ mày đang làm công việc gì? Cũng làm trong mảng này hả?”

“Tao đang làm họa sĩ game, đây là danh thiếp của tao nè.” Thư Nghi rút danh thiếp của mình ra rồi đưa nó cho Gia lâm.

“Công ty game à? Công việc thú vị nhỉ.” Gia Lâm nhìn qua thông tin được in trên tấm danh thiếp rồi vội nói lời tạm biệt. “Thôi, tao có việc rồi nên không thể trò chuyện lâu hơn được, hẹn mày hôm khác nhé!”

“Ừ, bye bye!”

Thư Nghi giữ nụ cười trên môi cho đến khi Gia Lâm đi khuất. Cô có thể cảm nhận được sự thiếu kiên nhẫn của Gia Lâm thông qua ánh mắt của cậu, trong lòng vì thế mà không tránh khỏi sự hụt hẫng.

Chẳng lẽ bạn bè xa cách nhiều năm đều sẽ như thế ư? Hoặc chỉ là do cô đang nhạy cảm quá thôi.

***

Dù đã sang thu, lại đang tầm bốn giờ chiều, thành phố lúc này vẫn nóng hầm hập như một chiếc lò vi sóng khổng lồ. Không khí nóng nực khiến nhựa đường trông như sắp chảy ra, những tán cây ven đường cũng rũ lá và xanh nhợt đi trong cái nắng nóng triền miên. Gia Lâm quay trở về khách sạn, mệt mỏi tháo cà vạt rồi ném lên giường. Lúc này, tiếng chuông điện thoại bất chợt reo vang, cậu nhìn lướt qua cái tên trên đó rồi nhấn nút nghe:

“Mẹ à.”

“Khi nào con về nhà vậy?”

“Chắc là còn lâu đấy ạ.”

“Này, tranh thủ về Hải Phòng đi. Dì Liên có cô cháu gái xinh lắm, lại còn tốt nghiệp đại học Oxford nữa đấy! Tranh thủ lúc con bé đó đang về Việt Nam chơi, mẹ sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp nhau.”

“Con không đi đâu, mẹ đừng phí công nữa.” Gia Lâm day trán, mẹ anh lại thế nữa rồi. “Ở Hà Nội nhiều việc lắm, con không thể bỏ công việc mà về được, mà cho dù có rảnh thì con cũng không đi gặp người ta đâu.”

“Thằng này! Người ta vừa xinh đẹp lại tài giỏi như thế mà còn không ưng, vậy rốt cuộc con định ưng ai? Nếu con không chịu về xem mắt thì mẹ sẽ lên Hà Nội để dắt con đi xem bói đấy! Xem đến bao giờ con chịu yên bề gia thất thì mới thôi!”

“Mẹ đừng tin vào mấy chuyện mê tín dị đoan đó nữa.” Gia Lâm lẩm bẩm. “Mới hai mươi tám tuổi thì việc gì phải vội vã yên bề gia thất cơ chứ?”

“Ơ hay, nếu không muốn cùng mẹ đi xem bói thì mau tìm một cô bạn gái đi!”

“Con biết rồi, con cúp máy đây!”

“Khoan đã… mẹ sẽ lên Hà Nội thật đấy!”

“Mẹ cứ kệ con đi! Thời gian này con đang bận tập trung vào sự nghiệp rồi, mẹ đừng hối thúc con tìm bạn gái nữa được không? Thế nhé, con đi tắm đây!” Gia Lâm cúp máy, không muốn bàn đến chuyện này nữa.

Bên ngoài, những đám mây xám khổng lồ đang ùn ùn kéo đến, từng hạt mưa đầu tiên rơi xuống rồi vỡ tung trên nền đất bỏng rát, bốc lên cái mùi hơi đất không mấy dễ chịu. Gia Lâm cứ thế đứng đó, thẫn thờ nhìn vào màn mưa xối xả đằng sau ô cửa ấy.

Tìm bạn gái sao? Anh không nghĩ rằng quãng đời còn lại của mình còn có thể yêu thêm một ai khác nữa.

***

Về đến nhà, Thư Nghi đi thẳng lên gác mái. Cô muốn tìm hiểu xem tại sao ngày hôm đó mình lại ngất xỉu, nhưng đáng tiếc là cửa lại bị khóa mất rồi. Thế là cô bèn mở thử mấy ngăn tủ thường cất chìa khóa để tìm thử, song vẫn chẳng thấy đâu.

“Em có thấy chìa khóa nhà kho để ở đâu không?” Thư Nghi chạy xuống nhà, nhìn đứa em trai đang nằm dài trên sofa xem bóng đá của mình.

“Chịu, chị đi mà hỏi mẹ ấy.”

“Ở nhà cả ngày mà hỏi cái gì cũng không biết.” Thư Nghi chống nạnh, bĩu môi nói. “Mẹ lạ thật, nhà kho mà cũng phải khóa lại nữa.”

“Nhưng mà chị tìm chìa để làm gì?” Minh Nguyên liếc sang.

Thư Nghi ngồi xuống ghế sofa rồi nghiêm túc hỏi: “Em còn nhớ lần chị bị ngất trong nhà kho không? Nghĩ đi nghĩ lại chị vẫn thấy kỳ. Trước đó sức khỏe của chị hoàn toàn bình thường, tự dưng lại đùng một cái ngất xỉu. Em không thấy lạ sao?”

“Có gì đâu mà lạ.” Minh Nguyên trề môi. “Thấy lạ thì đi khám bác sĩ đi.”

“Nói chuyện với mày thì tao thà nói với đầu gối còn hơn.” Thư Nghi vỗ một phát vào bắp chân của Minh Nguyên. “Thế tóm lại là mày không biết chìa khóa nằm ở đâu à?”

“Em bảo rồi, chị đi mà hỏi mẹ ý, em làm gì biết mấy cái đồ linh tinh đó để ở đâu!”

“Vậy… mày có nhớ Đình Luân và Cát Tường không?”

Minh Nguyên lập tức quay sang, vẻ ngỡ ngàng hiện rõ trên gương mặt. Biểu cảm ấy nhanh chóng bị Thư Nghi bắt trọn.

Có điểm đáng ngờ ở đây!

“Hả? Ai cơ? Nói gì chả nghe rõ!”

“Nhớ Đình Luân và Cát Tường không?”

Đây là điều luôn khiến cô trăn trở kể từ đêm hôm đó. Trong giấc mơ, cô có thể nhận ra được những người đã xuất hiện, nhưng lại không hề biết Đình Luân và Cát Tường là ai.

“Chịu, ai mà biết!”

“Sao tao lại có cảm giác mày đang không thành thật nhỉ?” Thư Nghi nhìn Minh Nguyên bằng ánh mắt nghi ngờ.

“Không biết thì bảo không biết, chứ chị muốn em nói sao nữa?” Minh Nguyên nhăn mặt, hỏi lại cô. “Mà Đình Luân và Cát Tường là ai cái đã? Bạn chị à?”

“Thôi, tao đi nói chuyện với cái đầu gối của tao đây!” Thư Nghi phất tay, quay người đi lên phòng.

Trước đây Thư Nghi từng bị tai nạn giao thông dẫn đến việc bị mất trí nhớ phân ly, một số việc và một số người cũng vì vậy mà quên đi mất. Mẹ cô từng bảo có thể những điều mà cô quên đi đã gây ra tổn thương cho cô, thế nên não bộ đã tự lọc chúng ra khỏi đầu.

Thư Nghi thấy lời mẹ nói cũng khá có lý, cô tin rằng việc không nhớ lại được cũng chẳng sao cả. Bởi những mẩu ký ức rơi rớt kia dường như không đủ sức nặng để làm ảnh hưởng đến cuộc sống cô và cô cũng chưa từng bận lòng tìm lại chúng. Ấy vậy mà, giấc mơ trong đêm hôm ấy đã khiến suy nghĩ của cô thay đổi. Những sự kiện diễn ra trong đó chân thực đến mức… như thể nó đã từng tồn tại trong chính cuộc đời của cô vậy.

Minh Nguyên kém Thư Nghi tận sáu tuổi. Khi cô bắt đầu vào lớp Một thì thằng bé mới chỉ vừa qua tuổi thôi nôi, vậy mà đến tận bây giờ, Minh Nguyên vẫn nhớ rõ mồn một Gia Lâm và Thành Bảo.

Nếu Đình Luân và Cát Tường thật sự đã từng là bạn của cô như những gì đã diễn ra trong giấc mơ, vậy thì chỉ có hai khả năng: một là cô đã nghỉ chơi với Đình Luân và Cát Tường vào khoảng thời gian sau đó, khi mà Minh Nguyên vẫn còn bé nên nó không thể nhớ được hai người đó là ai. Hai là... vốn dĩ họ chưa từng tồn tại trên đời, tất cả đơn giản chỉ là một giấc mơ vì say rượu mà thôi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px