Chương 3: Tiệm chụp ảnh Ngọc Ký
Trong xóm ai cũng biết Đình Luân và Thành Bảo là cặp bạn thân chuyên đi gây chuyện, phá phách không yên ngày nào. Vì vậy, bố của Tài béo đã tìm đến tận nhà để khiếu nại với phụ huynh của hai đứa, tiện thể làm gương cho lũ trẻ trong xóm, còn ba đứa còn lại thì tạm tha.
Hậu quả là Thành Bảo bị cấm túc hai tuần, ngoài những buổi đi học thêm, cu cậu không được phép la cà hay tụ tập với đám bạn nữa. Trái lại, Đình Luân sống nhàn nhã hơn hẳn, bố cậu vốn đã quá quen với mấy chuyện này nên chỉ mắng một trận rồi cũng cho qua. Thế là nhân lúc bố mẹ Thành Bảo không có ở nhà, Đình Luân liền rủ Gia Lâm chạy qua nhà Bảo để chơi game.
“Này, phòng Bảo đúng là xịn thật, cái gì cũng có hết. Tớ mà biết phòng cậu có tủ sách to như thế này thì tớ đã sang đây thường xuyên rồi.” Gia Lâm mở một cuốn truyện tranh ra, sau đó ngẩng đầu nhìn tủ sách chỉ toàn truyện tranh và đồ chơi của Thành Bảo. “Cờ vua, cờ tỷ phú gì cũng có này.”
Đình Luân tự hào nói: “Đương nhiên, phòng của nó là căn cứ lý tưởng của bọn tao đấy!”
Rầm!
Thư Nghi không nói không rằng mà đột ngột mở tung cửa rồi xông vào với khí thế hừng hực. Thấy Gia Lâm đang nằm dài trên giường đọc truyện tranh, nó sải bước tới, tiện tay rút một cuốn trên giá sách rồi ngồi xuống bên cạnh.
“Mượn cuốn truyện đọc nha!”
Thành Bảo ôm đầu, định làm bài tập mà cứ hết người này đến người khác phá đám: “Phòng tao giống cái chợ lắm hả? Sao đứa nào cũng đến đây hết vậy?”
“Ơ, mọi người có mặt đông đủ thế này à?” Cát Tường cũng bước vào ngay sau đó, hào hứng đi vào chủ đề chính ngay: “Mọi người muốn đi chụp ảnh không? Nhóm mình chưa chụp chung bao giờ cả!”
“Chụp ở đâu vậy?”
“Ở cái tiệm Ngọc Ký hôm trước mình đi ngang qua ấy, mấy đứa trong lớp mình đến đó chụp nhiều lắm!”
Thư Nghi nhìn lên trần nhà, tiệm chụp ảnh mà Cát Tường nhắc đến chắc là tiệm của ông chú để râu dê đó.
Đình Luân nghe xong thì chẳng mấy hứng thú: “Lười lắm, không đi đâu.”
“Chụp một bức bao nhiêu thế? Tớ sợ không đủ tiền.” Thư Nghi mở cái ví giấy màu hồng của mình ra kiểm tra.
“Mười nghìn một bức!”
“Ô, thế thì vừa đủ!” Nó bật dậy, quay qua hỏi Gia Lâm. “Lâm muốn đi không?”
“Đi, chụp ảnh nhóm thì phải đủ người chứ!”
Thành Bảo lập tức chen vào: “Ê khoan đã, tao đang bị cấm túc mà!”
“Không sao đâu, lén đi có một lát thôi mà, về trước giờ mẹ cậu tan làm là được. Nếu có bị phát hiện thì cứ đổ hết lỗi cho Đình Luân là xong!”
Thành Bảo suy nghĩ một lát rồi nói: “Thế cũng được…”
“Chốt thế nhé! Để tớ về nhà thay đồ rồi mình đi chụp ảnh!” Thư Nghi vừa dứt câu đã biến mất sau cánh cửa, chỉ còn tiếng nói vọng lại: “Luân nhất định phải đi đấy! Không được lười!”
“...” Cậu tặc lưỡi, nói thế thì chịu rồi.
***
Đình Luân ngước nhìn tấm bảng hiệu bằng gỗ phủ đầy mạng nhện đang xiêu vẹo như thể sắp rơi xuống đến nơi, cao giọng hỏi:
“Tiệm này thật sự mới mở hả? Sao trông như có tuổi đời hơn ba mươi năm rồi vậy.”
“Mới mở thật mà! Còn bảng hiệu thì…” Thư Nghi thì thầm. “Chắc là do chủ tiệm nghèo nên dùng lại đồ cũ.”
Cánh cửa tiệm chầm chậm mở ra. Một người đàn ông buộc tóc dài thấp xuất hiện, trên người mặc chiếc sơ mi caro đỏ đen với một chiếc yếm quần trông rất lạ lùng. Lạ ở đây là lạ với Thư Nghi, vì xung quanh nó rất ít ai ăn mặc như thế vào ngày thường.
“Các cháu đến chụp ảnh phải không? Vào đi, đừng ngại!” Ông chú mỉm cười với chúng nó.
Khi vào bên trong, năm đứa không khỏi ngạc nhiên khi phía sau vẻ ngoài cũ kỹ của tiệm chụp ảnh ban nãy lại là một không gian hoàn toàn khác. Nội thất được bài trí theo phong cách cổ điển phương Tây, vừa sang trọng vừa mang nét gì đó xa lạ đối với bọn trẻ. Thành Bảo khẽ hích tay Thư Nghi, hạ giọng nói nhỏ:
“Thế mà cậu bảo chủ tiệm nghèo, bên trong nhìn oách thế kia!”
“Làm sao tớ biết được, bên ngoài nhìn cũ thật mà.”
Ông chú lôi máy ảnh ra, nghe chúng nó xì xào bàn tán về vấn đề đó thì bật cười: “Sở thích của chú là vậy đấy, bên ngoài đơn giản nhưng bên trong phải thật xịn. Lần nào mở cửa tiệm, chú cũng thiết kế như thế.”
“Chú mở nhiều tiệm lắm ạ?” Gia Lâm tò mò hỏi.
“Ừ, nhưng đóng cửa hết cả rồi, giờ thì chú mở tiệm chụp ảnh.” Chú ta trả lời rồi đặt máy ảnh lên chân máy, chỉ tay về phía bức tường có treo một tấm vải màu xanh dương. “Muốn chụp ảnh ghép phông thì đứng vào chỗ kia nhé, chụp xong chú cho các cháu lựa cảnh nền để ghép sau.”
Lần đầu tiên chụp ảnh nhóm, cả năm đứa đều lúng túng, chẳng biết phải đứng thế nào cho đẹp, cứ vậy chen chúc khiến đội hình trở nên rất lộn xộn. Ông chú đành phải lên tiếng hướng dẫn, sắp xếp dáng chụp và vị trí cho từng đứa: hai đứa con gái ngồi trên ghế, còn ba đứa con trai đứng phía sau.
“Chuẩn bị chụp nhé! Các cháu cười lên nào… Một… hai… ba!”
Tách!
Đến phần chọn phông nền. Gia Lâm không do dự chọn tháp Eiffel; Đình Luân chọn bãi biển ngập nắng; Thành Bảo chọn nhà hàng buffet; Cát Tường chọn phông nền tòa lâu đài nguy nga, tráng lệ; còn Thư Nghi lại thích bãi biển đêm đầy sao. Gia Lâm liếc nhìn tấm ảnh của Thư Nghi và Đình Luân, chớp mắt nói.
“Hai người chọn giống nhau vậy, đều là bãi biển này.”
Thư Nghi cười khẽ, giơ tấm ảnh của mình lên: “Phông nền của tớ nhìn đẹp hơn đúng không?”
“Bãi biển ngập nắng mới đẹp!” Đình Luân chen lời.
“Bãi biển ban ngày nhìn bình thường chết đi được, biển đêm đầy sao mới đẹp!” Thư Nghi cãi lại rồi quay sang hỏi ý kiến của mấy đứa kia. “Các cậu thấy biển nào đẹp nhất?”
“Bãi biển nào không có hai chúng mày ở đó ấy! Có mỗi vậy mà cũng cãi nhau cho bằng được!” Thành Bảo cao giọng.
“Cả hai ảnh đều đẹp, ảnh ai người nấy giữ, được chưa?” Cát Tường nhoẻn miệng cười. “Giờ thì đi ăn kem nha, hôm nay tớ đãi các cậu.”
“Tớ thấy nhóm mình thật may mắn khi có Cát Tường.” Thành Bảo giơ ngón tay cái lên. Nếu không, có lẽ người trưởng thành nhất cái nhóm này chỉ có mỗi mình cậu.
Cả bọn lễ phép chào tạm biệt chủ tiệm rồi rủ nhau sang quán tạp hóa của bác Tôn để ăn kem. Thư Nghi đi sau cùng, vừa chuẩn bị bước ra khỏi cửa thì ông chú bất ngờ gọi giật lại.
“Cháu làm rơi ảnh kìa!”
“A, cháu cảm ơn ạ!” Thư Nghi vội cúi xuống nhặt bức ảnh, phủi nhẹ vài lần rồi nhét vào túi áo.
“Giữ cẩn thận nhé, bức ảnh này quan trọng lắm đấy.” Chú xoa đầu nó, mỉm cười nhắc nhở.
Thư Nghi chẳng hiểu bức ảnh ấy quan trọng ở chỗ nào, suy cho cùng cũng chỉ là một tấm hình kỷ niệm, mất thì chụp lại là xong. Nghĩ là vậy, nhưng nó vẫn lễ phép đáp: “Vâng, cháu chào chú ạ!”
Cánh cửa tiệm khép lại, ánh nắng chiều mùa hạ rực rỡ cũng theo đó dịu dần. Người đàn ông lặng lẽ đứng bên khung cửa kính, hai tay đan sau lưng. Giữa dòng người qua lại, ánh mắt ông bất chợt dừng ở cô gái bên kia đường. Cô ta đang nghiêng đầu chăm chú ngắm nhìn phía bên ngoài cửa tiệm, đôi mắt ánh lên vẻ vừa tò mò vừa khó hiểu.
Người đàn ông thu hồi tầm mắt, nở một nụ cười rồi khe khẽ ngâm nga mấy câu thơ:
“Đời người như dải sông dài
Ngược xuôi con nước chẳng nài gian nan.
Đêm tàn sương sớm dần tan
Bình minh rạng rỡ ngập tràn nắng mai.”
***
Hà Nội, năm 2031.
Thư Nghi choàng tỉnh. Cô ôm đầu ngồi dậy, ánh mắt chậm rãi lướt nhìn xung quanh. Khi nhận ra mình đang ngồi trong quán bar và bản thân vẫn là Lê Thư Nghi của tuổi hai mươi tám, cô vẫn chưa thể ngừng nghĩ về giấc mơ vừa rồi.
Một cơn đau đầu bất chợt ập tới, Thư Nghi lập tức đưa tay xoa nhẹ thái dương. Những hình ảnh trong giấc mơ kỳ lạ kia đột ngột hiện lên, dồn dập tràn vào não bộ như một cơn sóng thần. Cô khẽ rên lên một tiếng, đợi đến khi cơn đau dần lắng xuống rồi mới hít sâu một hơi, bình tĩnh nhớ lại toàn bộ những gì đã xảy ra.
Tối hôm nay, Thư Nghi nhớ mình có hẹn với Lisia - người bạn cô đã làm quen cách đây hai tháng trước tại một quán bar ở gần công ty. Sau khi Lisia có việc phải về trước, Thư Nghi đã ra quầy bar ngồi uống rượu một mình. Lúc ấy, một cậu bartender trẻ tuổi đã đến hỏi cô có muốn thử loại cocktail mới ra mắt không. Vốn tưởng chỉ là một ly cocktail bình thường, ấy vậy mà sau khi uống xong, Thư Nghi lại mơ thấy bản thân hồi bé và còn được nhìn thấy những sự kiện mà cô chưa từng nghĩ là chúng có tồn tại trong cuộc đời hơn hai mươi tám năm của mình.
“Mời người đẹp, món này có tên là Tu me manques beaucoup.”
Tu me manques beaucoup…
Nhớ lại lời nói của cậu thanh niên pha chế đó, Thư Nghi lập tức cầm ly rượu mà mình vừa uống lên ngắm nghía. Cô vốn là người có sức uống rất tốt, vậy mà lại ngủ quên mất chỉ vì một ly cocktail, đúng là vô lý thật.
“Em ơi! Em biết bạn nam tóc vàng hồi nãy pha rượu cho chị không?” Thư Nghi gọi một nhân viên đang đứng gần đó.
“Bạn ấy tan làm rồi chị ạ!”
“Tan làm rồi à?” Thư Nghi mở điện thoại lên xem, mới tám giờ rưỡi mà đã hết ca rồi sao. Quán này chia ca với giờ giấc lạ thật. Sợ có sự nhầm lẫn, Thư Nghi hỏi lại cho chắc: “Quán mình chỉ có một bạn nam tóc vàng đó thôi phải không em?”
“Vâng! Chị tìm bạn ấy có việc gì không ạ? Nếu được thì để em chuyển lời giúp cho nhé!”
“À thôi, không cần đâu, chị cảm ơn!” Cô vốn định tìm cậu thanh niên kia để hỏi xem cậu ta có bỏ gì vào ly rượu không, nhưng chưa kịp hỏi thì cậu ta đã về mất rồi. “Cho chị tính tiền với nhé!”
“Vâng ạ.” Phục vụ rời đi để in hóa đơn, sau khi quay lại thì gửi nó kèm với mã QR. “Em gửi chị hóa đơn của Sapphire Alpine cocktail ạ!”
Sao lại là Sapphire Alpine? Không phải là cái tên dài ngoằng bằng tiếng Pháp kia ư?
Cơn choáng váng đột ngột ập đến. Thư Nghi nhíu mày, đưa tay day nhẹ hai bên thái dương. Sự tò mò về cái tên chính xác của loại rượu cũng bị cô gạt phăng khỏi đầu. Đợi cảm giác ấy lắng xuống, cô mới cầm điện thoại gọi xe đến đón.
Đứng dưới ánh đèn đường trắng sáng, Thư Nghi nhìn những bóng xe loang loáng lướt nhanh qua tầm mắt, bất giác thẫn thờ. Lúc này, điện thoại bỗng rung lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô. Cô bắt máy, đảo mắt nhìn quanh để tìm xe taxi rồi bước nhanh về phía đó. Mải bước vội, Thư Nghi va sầm vào vai một người đi ngược chiều, khiến chiếc điện thoại tuột khỏi tay rồi rơi bộp xuống đất.
Xui đến thế là cùng…
“Em xin lỗi ạ!” Thư Nghi vội cúi xuống nhặt điện thoại. Khi ngẩng đầu lên, cô bỗng khựng lại khi chạm phải gương mặt của người đối diện. Khuôn mặt này, đường nét này... sao lại trông quen thuộc thế nhỉ? Nhưng cô lại chẳng thể nhớ nổi mình đã gặp người này ở đâu.
“Là lỗi của tôi, điện thoại của cô có sao không?” Anh ta quan sát cô với một vẻ mặt rất lạ. Đôi mắt ấy sâu thẳm và phảng phất chút u buồn, như đang cố kìm nén rất nhiều tâm sự ở trong đó vậy. Cái nhìn ấy khiến Thư Nghi bỗng chốc thấy lòng mình chùng xuống, dù cô chẳng hiểu vì sao lại thế.
Thấy cô không đáp lời mà chỉ chăm chú nhìn mình. Anh ta bèn đưa tay khua nhẹ trước mặt cô, khóe môi khẽ cong lên.
“À, điện thoại của tôi không sao…” Thư Nghi chớp mắt, bối rối trả lời.
“May quá! Xin lỗi cô nhé!” Anh ta gật đầu chào rồi quay lưng, nhanh chóng rảo bước hòa vào dòng người.
Bíp!
Tiếng còi xe chói tai kéo cô ra khỏi cơn ngơ ngẩn. Tài xế hạ kính cửa sổ, ló đầu ra nhìn cô: “Chị đặt xe phải không ạ?”
Suốt dọc đường về nhà, cô mặc tâm hồn mình treo lơ lửng trên cây. Nghĩ đến người đàn ông vừa gặp, một nỗi hoang hoải mơ hồ như sương sớm tràn vào, thấm đầy trong lồng ngực.
Thư Nghi mấp máy môi, thì thầm chỉ để mỗi cô nghe thấy:
“Người đó… mình đã từng gặp ở đâu rồi nhỉ?”