Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 2: Trời nghiêng nắng đổ

 

 

 

Kể từ ngày Gia Lâm chê Đình Luân học dốt, mối quan hệ giữa hai đứa chẳng khá hơn là bao. Thành Bảo - người đứng giữa, phải chia lịch ra để chơi với hai đứa nó. Và cậu đã quá mệt mỏi với chuyện ấy rồi, cả ba cùng chơi với nhau không phải vui hơn sao?

Thế là vào một ngày chủ nhật nọ, Thành Bảo rủ Thư Nghi và Cát Tường cùng lên kế hoạch gắn kết tình bạn cho Đình Luân và Gia Lâm.

“Hết cách để gắn kết tình bạn rồi à? Hay sao mà lại phải đi trộm ổi nhà ông Nghĩa vậy…” Thư Nghi lẩm bẩm.

Cả lũ đứng trên mấy bao cát chất sát bờ tường rào để ngó vào cây ổi cao lớn, trĩu quả. Trong khu phố này, nhà ông Nghĩa có cây ổi to và sai quả nhất. Quả nhiều đến mức nhà ông ăn không hết, vậy mà ông cũng chẳng thèm hái đem bán, đến xin cũng không cho. Cái cây cứ thế đứng đó, những cành to vươn ra đầy ắp ổi, khiến chúng nó thèm thuồng vô cùng. Đã có rất nhiều đứa trẻ chạy vào con ngõ này trộm ổi, đứa nào may thì mang được ổi về, đứa nào xui thì bị cháu ông Nghĩa rượt chạy cho té khói.

“Này, nhưng mà tại sao lại rủ cả thằng này đi theo nữa?” Đình Luân chỉ vào Gia Lâm, thái độ không mấy hài lòng.

“Có sao đâu, càng đông càng vui mà.” Thành Bảo hất hàm. “Đúng không Lâm?”

“À ừ…” Gia Lâm nâng cặp kính cận lên, cười gượng. Đây là lần đầu tiên cậu đi trộm ổi, quả tim trong lồng ngực cứ đập thình thịch từ nãy đến giờ vì lo lắng. “Tớ chỉ hỗ trợ thôi được không? Lần đầu làm cái này nên tớ không dám tự mình hái, sợ xảy ra sơ suất.”

“Thằng nhát gan.” Đình Luân cười nhếch mép.

“Được, cậu hỗ trợ đi, tớ với Luân hái ổi cho!” Thành Bảo liếc một vòng quanh sân, hạ giọng nói. “Tớ thám thính rồi, giờ này chú Tấn đã đi làm, còn ông Nghĩa thì đi họp tổ dân phố. Chỉ sợ mỗi thằng Tài béo thôi, nó mà phát hiện ra bọn mình thì chết dở.”

“Sợ gì thằng béo đó! Tao đủ sức chấp mười thằng như thế!” Đình Luân to mồm tuyên bố.

“Vậy Đình Luân sẽ leo lên cây trộm ổi, tao ở dưới hứng quả. Còn ba đứa mày chia nhau ra canh chừng, có người về thì báo bọn tao liền để chạy cho nhanh!”

“Ok! Let it go!” Đình Luân hừng hực khí thế.

“Sao lại là ‘let it go’? Phải là ‘let’s go’ chứ!” Thư Nghi quay phắt sang.

Đình Luân cãi lại: “Nói sao chả được, miễn nghe hiểu là được rồi còn gì!” 

“Sai một chữ là nghĩa khác đi đấy, phải là ‘let’s go’ hoặc ‘let us go’ mới đúng, thêm ‘it’ vào là sai rồi!”

“Nhiều chuyện vừa thôi, người ta thích nói kiểu gì thì kệ người ta!”

“Bọn mày bớt đẻ thêm chuyện đi!” Mặt Thành Bảo nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Giờ nào rồi mà hai đứa kia vẫn còn cãi nhau om sòm, lại chỉ vì mấy chuyện bé như lỗ mũi.

Vốn đã quá thành thục trò leo trèo, Thành Bảo và Đình Luân chỉ loáng cái đã vượt qua tường rào rồi đáp đất nhẹ nhàng. Gia Lâm chủ động đi sau, cẩn thận đỡ hai đứa con gái lên trước. Trái ngược với sự nhanh nhẹn của đám con trai, Cát Tường ngồi chênh vênh trên bờ tường, nhìn xuống độ cao phía dưới mà bủn rủn cả chân tay, mặt mày xanh như tàu lá chuối. May mà có Thành Bảo đứng đó đỡ lấy nên con bé mới dám nhảy xuống.

“Rồi, đến lượt cái Nghi, nhảy nhanh lên!” Đình Luân nhắc nhở.

“Từ từ, làm gì mà gấp thế!” Thư Nghi nhìn tư thế đưa hai tay lên cao của Đình Luân, không biết nên nhảy như thế nào.

“Nhảy đi, sao ngồi đần mặt ra thế?”

“Bình tĩnh, bình tĩnh!”

“Đứa không bình tĩnh ở đây là cậu đấy.” Đình Luân cắn răng nói. “Nhảy đi, không chết đâu mà lo, có chết thì tớ chịu trách nhiệm.”

“Tớ chết rồi thì còn biết gì nữa đâu mà cần cậu chịu trách nhiệm!”

“Tớ sẽ đốt nhà lầu xe hơi cho cậu để cậu hưởng thụ ở dưới suối vàng.”

“Bọn mày thôi chưa?” Thành Bảo mất hết kiên nhẫn, chỉ tay vào nó. “Nghi! Cậu không nhảy xuống được thì về nhà luôn đi nhé!”

Thư Nghi thầm cầu nguyện, nhắm mắt liều mình nhảy xuống. Đình Luân phản xạ ngay lập tức, cậu nhóc đỡ ngang hông Thư Nghi, giữ chặt lấy để con bé đứng vững trên mặt đất.

“Đấy, thấy chưa? Có làm sao đâu?”

Thư Nghi đỏ mặt, ngập ngừng nói: “À ừ… cũng… không đáng sợ lắm!” 

Cả năm đứa bắt đầu tản ra, mỗi đứa làm một việc. Đình Luân nhanh nhẹn leo tót lên cây ổi, còn Thành Bảo thì đứng ở dưới hứng quả bằng cái làn đi chợ của mẹ, để lỡ có chuyện gì thì còn xách làn chạy cho nhanh.

“Quả bên kia kìa, quả bên kia to hơn.”

Thư Nghi ngó nghiêng vào trong nhà, căng mắt quan sát một hồi mà vẫn chẳng thấy chút động tĩnh nào. Xem ra hôm nay Tài béo vắng nhà thật. Còn Gia Lâm và Cát Tường thì vẫn đứng ở cổng canh gác, chỉ cần có người về là hô hoán cả bọn rút quân ngay.

“Này! Tài béo về rồi! Chạy thôi!” Cát Tường hô lên.

Vừa nghe vậy, Thành Bảo liền xách làn chạy một mạch, thoăn thoắt leo lên chậu cây rồi bám theo thành tường trèo lên trên. Ba đứa còn lại cũng hớt hải chạy theo, nhưng khổ nỗi chẳng đứa nào giỏi trèo tường cả, chúng nó cứ loay hoay mãi mà vẫn không sao lên nổi.

“Ê! Chúng mày bỏ tao mà chạy hết thế hả?” Đình Luân còn ngồi trên cây, chưa kịp trèo xuống thì đã nghe thấy tiếng quát của Tài béo.

“Mấy con chuột nhắt kia! Ai cho bọn mày trộm ổi nhà tao hả?” Tài béo mở cổng ra, nhanh tay chộp lấy cây chổi quét sân rồi chạy đến gốc cây ổi, chỉ cần Đình Luân leo xuống là tóm ngay lập tức.

“Bình tĩnh, chúng mình đông hơn nó mà.” Gia Lâm trấn an hai đứa con gái, mắt vẫn không rời cái cổng đang mở toang. Cậu cần nghĩ ra cách vừa cứu được Đình Luân, vừa giúp chúng nó có thể chạy ra ngoài an toàn bằng cổng chính.

“Sao cậu lại ngồi trên đó, bỏ mặc bạn bè thế mà được à?” Thư Nghi ngẩng đầu lên, nhìn thằng nhóc đang ngồi vắt vẻo trên bờ tường với vẻ mặt như vừa muốn nhảy qua bên kia lại vừa không dám.

“Tớ… tớ sợ thằng Tài lắm, nó đánh đau thì thôi rồi…” Thành Bảo than vãn với giọng điệu đầy vẻ khổ sở.

“Biết sợ là tốt!” Tài béo gác cây chổi lên vai rồi nghênh ngáo nhìn bọn nó. “Bọn mày dám bước vào đây thì đừng mơ được trở về lành lặn!”

Tranh thủ lúc Tài béo đang nhìn về phía bên kia, Đình Luân định bụng lặng lẽ leo xuống, cố gắng không gây ra tiếng động. Ai ngờ vừa mới đặt chân lên cành cây phía dưới thì Tài béo đã quay ngoắt qua, chỉ tay vào mặt Đình Luân:

“Mày có gan trèo lên đó trộm ổi mà không có gan trèo xuống à thằng khỉ?”

“Ai bảo tao không có gan? Tao vừa định trèo xuống đấy thôi! Nhưng giờ tao đổi ý rồi, tao thích ở trên này, trên này mát!”

“Thế mày cứ ở trên đấy đi, tao chống mắt xem được bao lâu! Mày dám đặt chân xuống là tao đập cho mày nhừ tử đấy!”

“Bố mày lại sợ quá cơ!”

“Đừng có mõm! Nếu mày quỳ xuống gọi tao là đại ca thì tao sẽ xem xét tha cho mày về khóc với mẹ!”

Đình Luân cười khiêu khích: “Gọi mày là đại ca á? Nằm mơ đi! No never!”

Vừa dứt lời, một chiếc làn đỏ đã úp lên đầu Tài béo. Gia Lâm lao tới ghì cậu nhóc xuống đất, còn Thành Bảo thì giữ chặt hai chân để bạn mình kịp trèo xuống. 

Đình Luân nhanh chóng đáp đất thành công, ngông nghênh nhìn cái đứa đang vùng vẫy trên mặt đất: “Mày thách ai hả con trai? Bọn tao có năm người đấy!”

“Nhưng mà Luân à, ‘no never’ là sai rồi. Phủ định đi với phủ định bằng khẳng định, tức là câu đấy sẽ trở thành phủ định ké…”

Cát Tường ngăn Thư Nghi nói tiếp bằng cách bịt miệng nó lại.

Tài béo khỏe như trâu. Cậu ta bất ngờ gồng người lên, vùng mạnh một cái khiến Thành Bảo mất đà ngã chỏng gọng. Gia Lâm cũng chẳng kịp tránh, bị Tài húc một phát vào cằm, đau đến nỗi nước mắt suýt nữa thì trào ra.

“Chạy đi!!!”

Thành Bảo lồm cồm bò dậy, hét to một tiếng rồi cắm đầu lao thẳng ra cổng trước. Bốn đứa còn lại cũng vắt chân lên cổ mà chạy theo sau. Tài béo tức đỏ mặt, vung chổi rượt đuổi, vừa chạy vừa gào ầm ĩ.

“Bố tao sẽ sang mách bố mẹ chúng mày, chúng mày sắp tiêu đời rồi!”

Dứt lời, Tài béo vung tay ném mạnh cây chổi. Cán chổi quật trúng khuỷu chân Đình Luân, khiến cậu khựng lại trong tích tắc. Chớp lấy khoảnh khắc ấy, Tài béo lao tới, xô mạnh khiến Đình Luân ngã nhào xuống đất. Sau đó ngồi lên người cậu, dùng tay đấm vào má cậu một cái trông rõ đau.

“Ôi! Luân bị tóm rồi!” Cát Tường la lên.

Gia Lâm liền tháo chiếc giày ra rồi ném vào đầu Tài béo, nói to: “Thả bạn tao ra!”

Ba đứa còn lại cũng không thể đứng nhìn. Chúng đồng loạt xông tới, đứa ôm ghì lấy Tài béo, đứa kéo tay, đứa túm áo, cuống cuồng xoay xở đủ mọi cách để ép cậu ta phải buông Đình Luân ra.

“Thả Luân ra nhanh lên!” Thư Nghi túm áo Tài béo mà kéo.

“Á! Bọn mày ỷ đông hiếp yếu hả? Chơi bẩn như thế mà cũng chơi được à?”

“Mạnh như mày thì năm đứa mới cân nổi!” Đình Luân buông một câu rồi bất ngờ cụng mạnh trán mình vào trán Tài béo khiến cậu nhóc đau điếng. “Xin mỗi quả ổi về chấm muối ô mai ăn mà làm gì ghê vậy?”

Thấy Đình Luân đã thoát được, cả lũ buông Tài béo ra rồi dốc hết sức bình sinh mà bỏ chạy. Chỉ còn lại cu cậu ngồi ôm trán, tức tối la hét giữa con ngõ.

“Vừa ăn cướp vừa la làng hả? Rõ ràng bọn mày hái cả một sọt!”

Đến khi tới được chỗ an toàn, cả bọn chống tay lên đầu gối mà thở hồng hộc, mặt đứa nào đứa nấy đỏ bừng như gấc. Đình Luân lau mồ hôi, quay sang hỏi Thành Bảo: “Ổi đâu?”

“Đây, nhưng mà chỉ đem theo được ba quả thôi.” Thành Bảo chỉ vào túi áo của Gia Lâm và túi quần căng phồng của mình.

“Thôi thế cũng được rồi.”

“Hic… vậy là mất cái làn đi chợ của mẹ, mai mốt chú Tấn còn qua mách nữa thì chết!”

“Tớ chả sợ, bố tớ cưng tớ như cưng trứng nên sẽ không mắng đâu!” Cát Tường chống nạnh nói. “Cùng lắm thì chỉ cấm tớ chơi với các cậu thôi.”

Thành Bảo trề môi nhìn Tường rồi quay sang hỏi Gia Lâm: “Cậu thì sao, bố mẹ có khó không?”

“Tớ bảo mình chỉ đi theo xem cho vui là được.”

Nghe vậy, Thành Bảo khoác vai Gia Lâm, cười đắc ý nhìn Đình Luân: “Lâm cứu mày tận hai lần cơ đấy, phải cảm ơn người ta đi chứ!”

“Ừ đúng rồi, lúc nãy Bảo chuồn nhanh lắm, mới chớp mắt đã phóc lên bờ tường định trốn một mình đấy! May mà nhờ có Gia Lâm.” Cát Tường lập tức hùa theo.

“Ơ kìa… Thì tớ quay lại rồi còn gì!”

Đình Luân im lặng, nhất thời không biết nên nói gì. Quả thật lúc nãy cậu đã nghe rõ Gia Lâm gào lên: “Thả bạn tao ra!”, nghe cũng thấy ấm ruột thật…

“Kìa, cảm ơn đi chứ!” Thư Nghi chọt vào cánh tay của cậu, nhắc nhở.

“...” Đình Luân đành vứt bỏ cảm giác ngại ngùng đang dâng trào, miễn cưỡng nói: “Cảm ơn.”

“Không có gì! Bọn mình là một nhóm mà!” Gia Lâm mỉm cười.

“Một nhóm á? Không phải Luân không cho Lâm vào nhóm à?” Thư Nghi tròn mắt, cố tình hỏi.

“Tớ bảo thế hồi nào?” Đình Luân cự nự.

“Thế là cậu đồng ý chơi với Gia Lâm đúng không?” 

“À ừ… thì cứ chơi thôi, đã ai làm gì đâu…” Đình Luân ngại ngùng, đảo mắt nhìn xung quanh.

“Tớ cũng xin lỗi vì trước đó đã chê học lực của cậu, tớ không nên như vậy.” Gia Lâm xuống nước xin lỗi.

“Có sao đâu, ai chấp mấy chuyện ấy làm gì.”

“Thế từ giờ năm đứa mình trở thành một nhóm nhé!” Thành Bảo khoác vai hai đứa con trai, đẩy chúng nó bước lên phía trước. “Về ăn ổi chấm muối ô mai thôi!”

Thành Bảo ngoảnh đầu lại, lén liếc về phía Thư Nghi và Cát Tường rồi nháy mắt một cái. Hai đứa con gái liền nở một nụ cười tinh quái, lặng lẽ giơ ngón cái lên.

Kế hoạch thành công mỹ mãn!

“Cháu gái, vào chụp ảnh không?”

Khi đi qua một cửa tiệm, có người đàn ông lạ mặt gọi Thư Nghi và Cát Tường lại. Hai đứa nó liền chuyển tầm nhìn lên tấm bảng hiệu bằng gỗ cũ kỹ có đề một dòng chữ “Tiệm chụp ảnh Ngọc Ký”. Chỗ này trước đây vốn là tiệm bánh, nhưng chủ cũ đã nhượng lại mặt bằng cho người khác từ tháng trước rồi. Người đàn ông trước mặt có một mái tóc dài được buộc thấp, đội chiếc mũ nồi màu đen, để râu dê, khoác một chiếc áo da màu nâu cũng cũ kỹ không kém gì cái bảng hiệu. 

“Dạ không ạ!” Thư Nghi lắc đầu từ chối, chụp ảnh chắc phải tốn nhiều tiền lắm.

Như nhìn thấu được nó đang nghĩ gì, chú ta nở một cười hiền lành, bảo: “Đừng lo, chỗ chú chụp ảnh giá cả phải chăng lắm. Hôm nào rủ bạn bè qua đây ủng hộ chú một bức nhé!”

“Nghi, Tường! Làm gì đấy?” Đình Luân ngoảnh đầu lại gọi chúng nó.

“Cháu chào chú ạ!” Hai đứa gật đầu, lễ phép tạm biệt người nọ rồi nhanh chóng chạy theo mấy đứa kia. “Từ từ, đợi với nào!”

“Bọn chó kia!!!”

Khi đi đến ngã tư, tiếng hét của Tài béo bất ngờ vang lên phía sau lưng khiến cả lũ giật thót. Thư Nghi quay phắt lại thì thấy cậu ta đang hùng hổ tiến tới, phía sau còn có thêm ba thằng con trai cao to đi cùng nữa. Trên tay chúng cầm chổi với gậy tre, nhìn qua là biết chẳng phải đến để nói chuyện tử tế.

“Thôi xong rồi… thằng Tài đến trả thù đấy!” Thành Bảo hạ giọng, mặt tái mét.

“Bọn mày sao thế? Mình đông hơn nó mà!” Đình Luân hất hàm.

Cát Tường không thèm trả lời mà co giò chạy đi mất. Ba đứa kia thấy thế cũng lập tức quay người chạy theo sau, để lại mỗi Đình Luân còn đứng trơ ra ở đó. Cậu tặc lưỡi, với tình hình này thì bốn đánh một không chột cũng què!

Năm đứa nhóc chạy tán loạn như ong vỡ tổ, mỗi đứa dạt một hướng rồi lạc mất nhau lúc nào không hay. Phía sau, Tài béo với một đứa nữa vẫn đang đuổi theo sau Đình Luân, xem chừng tính hội đồng cậu.

Đình Luân vừa chạy vừa đảo mắt tìm đường thoát. Thấy con ngõ gần đó, cậu lập tức rẽ gấp vào để cắt đuôi Tài béo. Không ngờ mới chạy vào đã thấy một bóng người quen quen phía trước. 

“Chà, cũng chạy vào đây à? Đúng là ý tưởng lớn gặp nhau!” Đình Luân cười cười.

Thư Nghi quay đầu nhìn cậu, lông mày nhíu lại. Trong tình cảnh này mà cậu vẫn còn thảnh thơi nói chuyện được.

Con ngõ này khá dài, lại chia ra nhiều ngách nhỏ ngoằn ngoèo, tuy không thông ra đường lớn nhưng ở tận cuối ngõ lại có một ngôi chùa. Ngay dưới bức tường ngăn cách sân chùa với con ngõ còn có đặt sẵn một chiếc ghế đá. Kế hoạch của hai đứa cũng vì thế mà rất đơn giản: chạy thẳng tới cuối ngõ, dùng chiếc ghế làm điểm đặt chân để trèo qua bức tường rồi nhảy qua bên kia. Từ đó thoát ra ngoài bằng cổng chính của chùa, thành công cắt đuôi được Tài béo.

Thư Nghi vừa chạy vừa thở hồng hộc. Bức tường vàng của ngôi chùa đã hiện ra ngay trước mắt rồi, chỉ còn vài bước nữa thôi là…

“Ủa?”

Nó nheo mắt nhìn chăm chăm phía trước. Chiếc ghế đá vốn đặt dưới chân tường bỗng nhiên biến đi đâu mất tiêu, thay vào đó là mấy chậu hoa thủy tiên.

“Ôi mẹ ơi… ghế đá đâu mất rồi?”

Thay cái gì không thay, lại thay mấy chậu hoa yếu ớt vào đó, khác nào tăng độ khó cho bọn nó đâu!

Đình Luân tặc lưỡi, chạy đến bên bức tường, khom lưng xuống rồi ngoắc tay với Thư Nghi: “Leo lên lưng tớ rồi lấy đà trèo qua đi!”

“Nhưng mà…” Thư Nghi chần chừ.

“Nhưng nhị gì nữa! Bọn nó sắp tìm ra bọn mình đến nơi rồi kia kìa!” Đình Luân giục con bé.

Thư Nghi đành vội cởi dép rồi ném vèo qua bên kia bức tường. Con bé leo lên lưng Đình Luân, hai tay chạm vào tường để làm điểm tựa.

“Bám chắc chưa?”

“Rồi rồi!”

Đình Luân từ từ duỗi thẳng chân, dồn sức nâng Thư Nghi lên cao từng chút một. Khi đầu con bé vừa nhô qua khỏi mép tường, Thư Nghi lập tức chồm tới bám lấy gờ tường rồi thông báo cho cậu biết. Nghe vậy, Đình Luân nhanh tay giữ lấy cổ chân nó, gồng người đẩy mạnh thêm một cái, giúp Thư Nghi thuận lợi vắt người qua đỉnh tường.

“Được rồi, đưa tay đây, tớ kéo cậu lên!” Thư Nghi cúi người, một tay bám chặt vào gờ tường, tay kia đưa xuống dưới.

“Gắng trụ nhé!” Đình Luân nắm lấy tay nó, chống một chân lên tường để lấy đà.

“Nặng chết đi được! Tớ ngã mất thôi!”

Con bé đỏ bừng mặt, nghiến chặt răng dồn sức kéo cậu lên. Nhân lúc đó, Đình Luân bám được một tay vào mép tường, rồi nhanh chóng đưa tay còn lại lên bám chặt hơn. Cậu gồng người, chật vật leo lên từng chút một. Đến khi thành công ngồi lên được gờ tường rồi thì từ đâu bỗng vang lên tiếng của Tài béo.

“Rõ ràng tao thấy bọn nó chạy vào đây. Mày qua bên kia tìm, còn tao qua bên này!”

Thư Nghi giật mình, hoảng quá nên nghiêng người mất thăng bằng. Trong lúc cuống cuồng bám víu, con bé túm lấy áo Đình Luân rồi vô tình kéo cả cậu ngã nhào xuống.

Huỵch!

Cú ngã khiến Đình Luân khẽ kêu lên mấy tiếng. May mà cậu phản ứng kịp, vội đưa tay nắm lấy vai Thư Nghi nên phần nào giảm được lực va đập cho nó. Biết mình vừa gây họa, Thư Nghi vội chống tay ngồi dậy, lo lắng hỏi:

“Trời ơi, có sao không thế?”

Đình Luân vẫn nằm ngửa dưới đất, chưa vội ngồi dậy vì ngã đau quá, nhưng lại không dám kêu la vì sợ mất hình tượng trước mặt Thư Nghi. Cậu nhìn lên bầu trời xanh cao vời vợi, giọng đều đều: “Ngã một cái xong là nhớ ra được tiền kiếp luôn.”

“Thật á? Thế cậu nhớ ra được gì?”

“Nhớ ra kiếp trước tớ ăn hết cơm nhà cậu, nên kiếp này mới bị cậu kéo ngã từ trên tường xuống!”

Để bù đắp cho Đình Luân, Thư Nghi chủ động đề nghị cõng cậu về nhà. Thế nhưng Đình Luân nhất quyết từ chối, cho rằng để con gái cõng thì chẳng ngầu chút nào cả. Thư Nghi mặc kệ sự phản đối của cậu, nhất quyết đỡ Đình Luân ngồi dậy rồi khoác tay cậu qua vai mình. Từ nhỏ nó đã quen chạy nhảy khắp nơi, trò gì cũng thử qua cả rồi nên thể lực khá tốt, vậy nên việc cõng Đình Luân đối với nó chẳng phải là chuyện gì khó khăn. 

Dẫu vậy, Đình Luân vẫn kiên quyết không để cho con bé cõng, cậu gạt tay Thư Nghi ra rồi tự mình đi bộ về. Thế là Thư Nghi vừa đi theo vừa cằn nhằn mấy câu, hai đứa lời qua tiếng lại suốt dọc đường rồi chẳng mấy chốc đã về tới nhà.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px