Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hàng Ngàn Vụn Sao Trôi

Chương 1: Ngày hè tháng tư

Giữa những buổi trưa hè oi ả, khi nắng hạ nhuộm vàng khoảng sân trước hiên nhà và tiếng ve râm ran khuất mình trong vòm lá xanh um. Chúng tôi lại gom góp những câu chuyện vụn vặt, cùng ngồi trước tiệm tạp hóa ven đường giữa cái nắng cháy da cháy thịt để nhấm nháp cây kem mát lạnh giá chỉ vài ba nghìn. Đám trẻ chúng tôi ngày ấy với tâm hồn trong veo như hạt sương sớm, vẫn luôn nuôi dưỡng một niềm tin mãnh liệt rằng vào một mai này, cả nhóm sẽ hóa thân thành những người lớn ưu tú, tự tại giữa cuộc đời và sở hữu mọi thứ mình yêu.

Chúng tôi đã cùng nhau vẽ nên trăm ngàn viễn cảnh, dệt biết bao giả tưởng về những tháng ngày sau này. Thế nhưng, trong muôn vàn cái “nếu như” đầy mơ mộng ấy, tuyệt nhiên chẳng đứa nào nỡ đoán định về một ngày mai mình lạc mất nhau.

“Mùa hè năm ấy vốn chẳng thể nào quay trở lại, chỉ còn vương vấn chút dư âm ấm áp nhuốm màu nắng hạ trong ký ức mong manh. Tớ hiểu, những thứ đã vụt qua kẽ tay rồi thì chẳng thể tìm lại được nữa. Giá như sau một đêm dài chìm trong giấc mộng, tớ có thể đón nhận ánh nắng sớm mai, thấy được cơn gió lùa qua tấm rèm cửa sổ, và thấy đôi bàn tay be bé giơ lên giữa không trung. 

Tớ không thích cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè, nhưng nếu được quay trở lại, tớ muốn mùa hè ấy sẽ không bao giờ trôi đi.”

***

Hải Phòng, năm 2008. 

Ngày xuân, trên những tán bàng còn lưa thưa lộc non là những chú chim sẻ đang hót líu lo. Ánh nắng như mật rót xuống sân, trải lên từng bậc thềm gạch cũ, len qua khung cửa sổ gỗ đã phai màu sơn, và đậu lại trên mái tóc thơm mùi dầu gội của lũ nhỏ đang ríu rít nô đùa.

Thư Nghi ngồi bên thềm cửa, bưng má suy tư về những vấn đề nhỏ xíu như con kiến. Đôi mắt tròn xoe nhìn đám trẻ đang nối đuôi nhau, cùng ca vang bài đồng dao quen thuộc:

“Rồng rắn lên mây

Có cây núc nác

Có nhà hiển vinh

Hỏi thăm thầy thuốc

Có nhà hay không?”

Bỗng, ánh mắt nó dừng lại nơi người phụ nữ đang dắt tay một cậu bé bước vào cổng trường. Nhận ra cậu bé ấy là ai, nó không giấu được sự vui mừng, reo lên đầy hào hứng: “A! Bạn Đình Luân kìa!”

Đình Luân mới dọn đến khu phố của con bé vào tuần trước. Hôm qua nó đã đánh bạo làm quen, dù Đình Luân vẫn chưa đồng ý kết bạn với nó, nhưng trong lòng con bé, cậu đã nghiễm nhiên trở thành bạn bè của mình rồi.

Sau một hồi trò chuyện với cô giáo, mẹ Đình Luân cúi xuống vuốt nhẹ mái tóc con trai, dặn dò phải nghe lời cô giáo rồi rời đi. Là người có kinh nghiệm, Thư Nghi tình nguyện dẫn Đình Luân đi khắp nơi khám phá trường học và “chỉ dạy” cho cậu bé những điều còn bỡ ngỡ. Chẳng hạn như mấy cục gỗ xếp hình trên chiếc tủ này chỉ có lui tới bốn màu, hoặc khi mở cánh cửa này ra sẽ thấy ngay một cái nhà kho để cất bàn học, rồi làm sao để có thể giành được cầu trượt và xích đu mỗi khi đến giờ ra chơi.

Đình Luân không hứng thú với chủ đề này lắm nên toàn nghe tai này lọt qua tai kia. Cậu định bụng quay sang nói với Thư Nghi rằng mình không muốn đi khám phá trường học với nó nữa, thì lúc này bất chợt có tiếng la lớn:

“Người nước ngoài kìa!!!”

“A, người nước ngoài!” Thư Nghi lập tức kéo Đình Luân chạy về phía cổng trường. Những đứa trẻ khác cũng tíu tít chạy theo sau.

Đình Luân chẳng hiểu mô tê gì, hai mắt dõi theo hàng xe xích lô đang chở khách Tây đi qua trước trường mẫu giáo. Còn các bạn khác thì bám vào cánh cổng sắt, vươn tay vừa vẫy vừa đồng thanh la to: 

“Hế lô!”

“Hế lô!”

Bọn trẻ rất thích thú khi có cơ hội được dùng vốn tiếng Anh ít ỏi của mình để “giao tiếp quốc tế”, mà cụ thể chỉ gói gọn trong một từ duy nhất là “Hello!”. Kể cả Thư Nghi cũng vậy, con bé nghĩ mình nên làm một người bạn tốt, mà bạn tốt thì phải biết chỉ cho bạn mình những điều thật thú vị. Thế là nó cầm lấy tay Đình Luân rồi kéo lên cao, hai mắt sáng ngời hướng dẫn cho cậu:

“Nè, vẫy tay như vậy nè, cậu nói ‘hế lô’ đi!”

Đình Luân đứng đực ra như một cái cây nhỏ bị gió lay, để mặc Thư Nghi nắm tay mình lắc qua lắc lại. Cậu đỏ mặt, thấy trò này ngốc ơi là ngốc, nhưng lại không biết phải rút tay về thế nào.

Mãi đến khi đoàn khách Tây đi khuất hẳn, Thư Nghi vẫn nắm chặt tay Đình Luân, kéo cậu lon ton sang chỗ khác. Thấy Thành Bảo đang ngồi xếp gỗ với các bạn, nó liền kéo Đình Luân ngồi xuống cùng rồi nhiệt tình giới thiệu cậu với mọi người.

“Nè, cho Đình Luân chơi cùng với nha! Đây là bạn mới của tớ đấy!” 

Đám Thành Bảo hào phóng chia cho Đình Luân vài khối gỗ đủ màu, còn nghiêm túc tuyên bố phải xếp thành một cái nhà thật đẹp để thi xem ai giỏi nhất. Thế là Đình Luân cũng cầm gỗ lên, chậm chạp đặt từng khối một lên nhau. Nhìn cảnh đó, Thư Nghi thấy lòng nở ra vì vừa làm được việc tốt, và đoán rằng cậu hẳn đang rất vui khi được làm quen với bạn bè của nó.

Chỉ là con bé không để ý rằng, thỉnh thoảng Đình Luân lại lén ngước mắt nhìn về phía xa, nơi mấy cậu con trai đang ngồi chụm đầu chơi bắn bi, tiếng bi va vào nhau lách cách nghe vui tai vô cùng.

Luân thở dài khe khẽ. Cậu thật sự muốn ra kia chơi bắn bi chứ không muốn ngồi ở đây xếp gỗ đâu…

***

Trong ấn tượng của Đình Luân, Thư Nghi là một cô bé hướng ngoại đến mức khiến người khác phát mệt. Con bé lúc nào cũng ríu rít, hết trêu chọc lại lôi kéo cậu đi hết chỗ này đến chỗ khác, như sợ cậu đứng yên một phút thôi là sẽ mọc rễ ngay tại đó vậy. Dù Đình Luân chẳng mấy hào hứng với việc làm bạn cùng nó, Thư Nghi vẫn nhất quyết bắt cậu chơi cùng. Trông chẳng khác nào một con bé thiếu bạn đến nỗi phải đi cưỡng ép người khác chơi với mình. 

Đến sau này cậu mới nhận ra là mình đã nghĩ lầm. Thư Nghi vốn quen gần hết lũ trẻ trong xóm và trường mẫu giáo, trai hay gái, lớn hay bé gì cũng chơi được cả. Bạn bè nó đông đến nỗi, có khi đứng giữa sân gọi một tiếng là có ngay một đám từ đâu chạy tới tập hợp. Đình Luân nghĩ bụng, chắc mình cũng chỉ là một cái tên được con bé tiện tay ghi thêm vào bộ sưu tập bạn bè cho xôm tụ mà thôi.

***

Trường Tiểu học Hồng An. Năm 2010, giờ ngủ trưa. 

Đình Luân nằm nghiêng đầu, áp má vào chiếc gối nhỏ êm ái. Cậu lắng nghe tiếng quạt trần quay đều vù vù, hòa cùng tiếng thở khẽ khàng của các bạn xung quanh. Cả căn phòng giờ đây dường như đã ngủ say mất rồi, chỉ còn mỗi lòng cậu là vẫn thức. Âm thanh rộn ràng của bài hát Jingle Bells phiên bản dàn hợp xướng khi nãy dường như vẫn còn vang vọng đâu đó trong trí nhớ. Đình Luân nhắm mắt lại, tưởng tượng ra những cây thông lấp lánh đèn màu và những hộp quà thắt nơ đỏ chót. Ở đó, gia đình cậu đang quây quần bên nhau, và mẹ như thường lệ sẽ lại mở những bộ phim của Disney cho cậu xem. Ý nghĩ ấy khiến sống mũi Đình Luân cay xè, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

Căn phòng im lìm đến mức Luân nghe rõ cả tiếng ma sát của tấm chăn khi cậu kéo nó qua khỏi tầm mắt. Cậu tự nhủ phải ngủ đi, ngủ một giấc thật nhanh để buổi trưa chóng qua. Nhưng càng cố ngủ, cậu lại càng thấy nhớ mẹ da diết.

“Luân ơi… Luân ơi…” Chợt có tiếng gọi khe khẽ vang lên bên ngoài tấm chăn. Thư Nghi nhích lại thật gần, thì thầm nói: “Đi xem châu chấu với tớ không? Tớ vừa mới bắt được một con to ơi là to này!”

Đình Luân khịt mũi, con bé này lại lén lẻn ra ngoài chơi vào giờ ngủ trưa rồi.

Thấy Luân không đáp lại, chỉ thi thoảng vang lên vài tiếng sụt sùi rất khẽ dưới lớp chăn, Thư Nghi bắt đầu nghi ngờ. Con bé nhíu mày, đưa tay lật tấm chăn nhung lên. Gương mặt Luân lập tức hiện ra với đôi mắt đỏ hoe còn ướt nước. Thư Nghi tròn mắt, định mở miệng gọi cô giáo thì Luân liền lắc đầu, đặt ngón tay lên môi ra hiệu im lặng. Nhìn vẻ mặt tha thiết của cậu, nó hiểu ý nằm xuống bên cạnh, chớp mắt hỏi.

“Sao cậu khóc vậy? Vì lúc ăn trưa tớ lén bỏ hành vào khay cơm của cậu à?”

“...”

Thì ra thủ phạm là Thư Nghi. Bảo sao bát canh tôm của cậu lại nhiều hành hơn bát của các bạn khác!

“Cậu buồn hả? Đừng khóc nữa nhé!” Thư Nghi gãi đầu, áy náy nói. “Do tớ không ăn được hành nên mới lén bỏ vào bát người khác á. Lần sau tớ sẽ không bỏ hành vào bát cậu nữa đâu.”

“Tớ không khóc vì mớ hành đó…”

“Thế cậu khóc vì gì?”

“Tớ…” Nhắc đến việc này, Đình Luân lại mếu miệng khóc tiếp. “Tớ nhớ mẹ…”

“À, ra là nhớ mẹ à? Thôi, đừng buồn nữa nhé!” 

Thư Nghi ra vẻ người lớn, vươn tay xoa đầu Đình Luân mấy cái, mái tóc ngắn cứng cứng chạm vào khiến lòng bàn tay nó nhồn nhột. Chợt nhớ ra điều gì đó, Thư Nghi lập tức ngồi bật dậy, quay sang lấy con gấu bông màu hồng rồi dúi vào lòng cậu.

“Cho cậu mượn Mimi đó! Ôm đi cho đỡ nhớ mẹ.” Thư Nghi nói một cách hào hiệp.

Đình Luân cúi xuống nhìn con gấu bông màu hồng đang nằm gọn trong vòng tay mình. Bộ lông mềm và chiếc nơ nhỏ trước cổ khiến nó trông thật nổi bật giữa tấm chăn nhung tối màu. Thật ra Luân đâu có mê gấu bông, cậu đã lớn rồi mà. Nhưng thấy ánh mắt Thư Nghi dõi theo đầy mong đợi, cậu bèn siết chặt vòng tay lại một chút, ôm con gấu bông vào lòng để con bé không buồn.

Thư Nghi lại nằm xuống bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vỗ về cậu. Nó muốn hát ru cho Luân ngủ, nhưng với số tuổi còn chưa đếm được đến mười đầu ngón tay, Thư Nghi chỉ nhớ được mỗi bài “Chúc bé ngủ ngon” mà thôi. Thế là nó khẽ hắng giọng rồi cất tiếng hát nho nhỏ:

“Bé ơi ngủ ngon, đêm đã…” Nhận ra lời bài hát có vẻ chẳng hợp với hoàn cảnh hiện tại chút nào, nó ngập ngừng một chút rồi tự tiện sửa lại: “Giờ đã trưa rồi… để những giấc mơ đẹp sẽ luôn bên em…”

“Tớ thích xem ‘Chúc Bé Ngủ Ngon’ lắm á! Nhưng chương trình chiếu trễ quá, chín giờ là mẹ đã bắt tớ đi ngủ rồi. Tớ toàn phải năn nỉ mãi mẹ mới cho xem hết đấy.”

Đình Luân chẳng hiểu nổi vì sao đang hát mà Thư Nghi lại có thể đột ngột chuyển sang nói nhảm như vậy. Cậu tiếp tục nhắm mắt mà chẳng buồn đáp lại, mặc cho con bé ở bên cạnh cứ luyên thuyên không dứt.

“Nè, giữa chị Kính Hồng và chị Ong Vàng, cậu thích ai hơn?”

“Chẳng thích ai cả…” Đình Luân mở mắt ra nhìn nó, lẩm bẩm. “Cậu hát tiếp đi.”

Đình Luân từ từ nhắm mắt lại lần nữa. Tiếng hát còn ngọng nghịu bên tai và bàn tay nhỏ bé vẫn đều đều vuốt tóc khiến nỗi buồn lúc nãy chẳng biết đã trốn đi đâu mất tiêu. Cứ thế, cậu từ từ chìm vào giấc ngủ sâu, nỗi nhớ mẹ cũng đã vơi đi tự bao giờ.

***

Thời gian tựa như nước chảy qua kẽ tay, ngoảnh đi ngoảnh lại, bọn trẻ nay đã là học sinh lớp Bốn. Chẳng biết từ lúc nào, Đình Luân không còn thấy Thư Nghi phiền phức nữa mà đã quen với việc có cô bạn luôn miệng líu lo bên tai. Chơi cùng Thư Nghi một thời gian dài, Đình Luân cũng nhiễm luôn cái tính lanh mồm lanh miệng của con bé. Dường như cậu có thể đấu khẩu với nó từ sáng đến tối mà chẳng biết mệt là gì. Thành ra mỗi ngày, Thành Bảo đều phải chứng kiến cảnh hai đứa nó cãi cọ như chó với mèo suốt cả ngày, nhìn mãi đến phát ngán.

Giữa một chiều hè nắng như đổ lửa, cả bọn hẹn lũ trẻ trong xóm đi chơi ném bóng nước. Địa điểm tập hợp là quán tạp hóa của bác Tôn ngay trước cổng trường. Khi cả ba đứa đến nơi đã thấy Hải chuối và Hải bún ngồi uống nước ngọt trước tiệm tạp hóa, trên bàn là một túi bong bóng loại nhỏ. Lý do gọi hai đứa nó như thế là vì mẹ Hải chuối bán trái cây, còn bố Hải bún thì bán bún tươi, cả hai thằng trùng tên nhau nên lũ trẻ trong xóm gọi như vậy cho dễ phân biệt.

"Mấy đứa bên nhóm bọn mày chưa tới hả?” Đình Luân dựng xe trên vỉa hè rồi kéo chiếc ghế nhựa ra, hất hàm hỏi bọn con trai đang ngồi ở đó.

“Ừ, chắc lát nữa chúng nó đến.” Hải chuối ngậm ống hút, thổi nhẹ khiến nước ngọt trong ly sủi lên những bong bóng li ti.

Hôm nay đội của bọn nó sẽ đấu với đội của hai thằng Hải, tuy học khác trường nhưng cứ rảnh rỗi là hai bên lại kéo nhau ra ngoài thi thố. Hết thi đá bóng lại đến thi ném bóng nước, tóm lại là chỉ cần trò nào thi được là sẽ thi hết.

“À, tao có rủ thêm Gia Lâm đấy.”

“Lâm nào cơ?” Đình Luân nhướng mày.

“Mày quên nhanh thế, là cái bạn mới chuyển vào lớp mình hôm trước ý!” Thành Bảo nhắc lại.

Vừa mới nhắc thì giây sau đã thấy Gia Lâm xuất hiện. Cậu dựng chiếc xe đạp địa hình của mình lại rồi bước vào quán, những vạt nắng vàng ươm đổ lên người khiến cậu ta đã vốn trắng trẻo giờ lại càng thêm phát sáng. Trước đây Gia Lâm học ở Nam Định, theo mẹ vào đây sinh sống và mới chuyển đến lớp chúng nó từ hôm trước. Thư Nghi nghe bảo nhà Gia Lâm khá giả lắm, mặt mày vừa điển trai lại vừa học giỏi nên được bọn con gái trong lớp thích mê.

“Lâm ăn gì không? Cái gì bác Tôn cũng có hết á!” Bảo chủ động bắt chuyện với Lâm để tránh cậu nhóc bị gượng gạo với bạn bè mới.

“Không cần đâu, tớ mới ăn cơm rồi.” Gia Lâm lắc đầu, kéo ghế nhựa ra rồi yên lặng ngồi chờ.

Thư Nghi mở túi kem dừa ra, vừa ăn vừa lặng lẽ ngước nhìn tán phượng vĩ đỏ rực nằm sau bờ rào trường học. Tiếng ve đột ngột vang lên, âm thanh râm ran không báo trước mà ùa đến cả dãy phố khiến lòng Nghi nôn nao, nếu nó nhớ không lầm thì bây giờ đang là giữa tháng tư, đã vào hè rồi.

“Giờ mới để ý, mày khóc à? Sao mắt đỏ thế kia?” Hải chuối nhìn chằm chằm vào mặt Đình Luân, thắc mắc hỏi.

“Mới bị bố đánh.”

Bọn thằng Hải nghe vậy liền cười ha hả, thế là Đình Luân ngay tức thì vỗ vào đầu mỗi đứa một cái rồi trừng mắt cảnh cáo.

“Sao mày bị đánh vậy?” Thành Bảo bóc gói bánh ra, hỏi một câu cho có lệ rồi tìm tấm thẻ bài tặng kèm ở bên trong. Khi thấy mình không trúng tấm thẻ như mong muốn, gương mặt cu cậu tỏ ra thất vọng tràn trề.

“Toán làm được có năm điểm, cô gọi về nhà nên bố tao nổi trận lôi đình.”

Bạn mới Gia Lâm từ nãy đến giờ chẳng nói được bao nhiêu lại chủ động lên tiếng, vẻ mặt như vừa phát hiện ra sinh vật lạ:

“Môn Toán chỉ có năm điểm thôi á? Năm điểm cho Toán lớp Bốn ư?”

Đình Luân bị phản ứng của Gia Lâm làm cho khựng lại, cậu nhóc chớp mắt hỏi:

“Thì sao? Lần đầu thấy người học dốt à?”

“Ở trường cũ của tớ, điểm thấp nhất là điểm tám.” Gia Lâm ném cái nhìn ái ngại về phía Đình Luân. “Không ngờ lại có người… chỉ được năm điểm Toán. Mẹ tớ bảo nên chọn bạn mà chơi, không nên chơi với mấy người học dở…”

“Ai cần cậu chơi cùng chứ? Nhìn đây có giống người thiếu bạn lắm không?” Bị động vào lòng tự trọng, Đình Luân lập tức xù lông.

“Lâm nói như thế sẽ làm Luân buồn đấy, chúng ta đâu thể lựa chọn bạn bè dựa vào điểm số được.” Thành Bảo lên tiếng giảng hòa.

“Nó làm như chưa bao giờ thấy người bị năm điểm Toán ấy, tưởng học giỏi thì oai lắm à?”

“Chưa bao giờ thật…” Gia Lâm đổ thêm dầu vào lửa.

“...”

Đình Luân há miệng, định bật lại thì bị Thư Nghi huých nhẹ vào eo một cái.

“Nhịn đi!”

Đợi đến khi nhóm của song Hải có mặt đông đủ, cả bọn liền chia làm hai đội rồi lao vào một trận hỗn chiến đúng nghĩa. Luật chơi rất đơn giản: Đội nào có ít người bị ướt nhất sẽ giành chiến thắng, và đội thắng sẽ được đội thua góp tiền mua kem cho ăn. Giữa không khí hò hét rộn ràng, ai nấy đều hăng hái xông lên thì chỉ riêng Gia Lâm vẫn còn lúng túng, vụng về né tránh những quả bóng nước thi thoảng bay về phía mình. Trên tay cậu vẫn nắm chặt một quả bóng chưa kịp ném, hai hàng lông mày cau lại như sắp chạm vào nhau đến nơi.

“Chơi thế này có bị người lớn mắng không?” Gia Lâm lo lắng hỏi.

“Không biết, bị mắng thì mình bỏ chạy!” Thành Bảo trả lời xong thì thích thú hét lên, cầm quả bóng nước ném về phía Hải bún.

“...” 

Ban đầu, cậu đồng ý tham gia là vì muốn có thêm bạn mới sau khi chuyển trường mà thôi. Cậu chẳng hề hỏi kỹ xem trò “ném bóng” rốt cuộc là ném bằng bóng gì cả, đến khi biết được sự thật thì đã quá muộn màng.

“Này thằng mọt sách! Ăn quả lựu đạn nước của tao đi!” Đình Luân hét lớn, lấy đà rồi ném mạnh quả bóng nước về phía Gia Lâm. Chỉ trong tích tắc, quả bóng vỡ tung trên vai khiến một bên áo của cậu ướt sũng.

Cảm giác mát lạnh bất ngờ ập đến giữa cái nắng hầm hập của mùa hè khiến Lâm hơi sững người. Cậu liếc xuống vai áo của mình rồi ném ánh mắt khó chịu về phía Đình Luân.

“Sao thế, học nhiều nên khờ luôn rồi à? Biết ném bóng nước không?” Đình Luân cười khà khà, giở giọng khiêu khích.

Gia Lâm tức tối, cầm mấy quả bóng nước trong thùng lên để trả đũa. Thế là cả bọn lao vào ném nhau tới tấp, đứa nào đứa nấy cũng ướt nhẹp - trừ Thư Nghi. Cứ có quả bóng nào ném về phía nó là Đình Luân lại chạy ra hứng, tuyệt nhiên không cho nó dính một giọt nước nào. Cũng vì vậy mà đến cuối trận, đội của bọn nó cũng là đội giành được chiến thắng vì có con bé là người khô ráo nhất trong tám đứa.

“Tớ nghĩ mình không thể chơi với Đình Luân được, tính tình của cậu ấy khó chịu quá.” Gia Lâm nhìn thấy Thư Nghi đang ngồi một góc ăn “chiến lợi phẩm” thì chủ động lại gần tâm sự.

“Uầy, kệ cậu ý đi! Cậu quan tâm làm gì cho mệt!” Thư Nghi xua tay.

“Cậu và Bảo học giỏi thế, tại sao hai cậu lại chơi với Luân vậy?”

“Học giỏi liên quan gì đến việc bọn tớ chơi với Luân đâu, cả ba đứa chơi với nhau từ hồi còn học mẫu giáo rồi cơ.”

“Thế à…” Gia Lâm cười gượng, không nói đến vấn đề này nữa mà cũng ngồi bóc kem ăn.

“A, Tường đấy à!”

Tiếng gọi của Thành Bảo khiến Thư Nghi và Gia Lâm đồng loạt ngoảnh lại. Khi Cát Tường vừa đạp xe đến, con bé khẽ liếc nhìn Gia Lâm một cái rồi bước vào quán. Tường là lớp trưởng, gia đình Tường rất giàu, trong xóm nhà nào to và đẹp nhất thì đó chính là nhà của con bé.

“Cậu mua chỉ để lấy tẩy à? Giàu thế!” Đình Luân trố mắt khi thấy Cát Tường mang ba lốc sữa ra đặt lên bàn, tay bốc màng co để lấy mấy cục tẩy hình thú bên trong.

“Đúng rồi, bộ sưu tập của tớ còn thiếu mấy con thú.” Cát Tường lấy tẩy xong thì phân phát sữa cho mọi người. Cô bé liếc nhìn Gia Lâm, đưa một hộp cho cậu rồi hỏi. “Lâm uống không?”

“Tớ cảm ơn!” Gia Lâm mỉm cười, nhận lấy nhưng không uống ngay. Khi Cát Tường quay sang nói chuyện với mấy đứa kia, cậu lại tò mò hỏi Thư Nghi. “Cát Tường cũng ở trong nhóm các cậu à?”

“Ừ, cậu ấy gia nhập nhóm bọn tớ từ hồi lớp Một rồi.”

“Ồ! Nghe vui nhỉ? Tớ gia nhập nhóm các cậu được không?”

“Được chứ! Nhưng nhóm tớ có Đình Luân đó.” Thư Nghi nhắc trước.

“Không vấn đề, quan trọng là tớ muốn chơi với các cậu thôi.” 

Lâm vừa dứt lời, một cơn mưa bất chợt đổ ập xuống, mang theo mùi hơi đất ngai ngái xộc thẳng vào khoang mũi của chúng nó. Đây là cơn mưa đầu mùa, những giọt mưa mùa hè đầu tiên cứ vậy mà thấm nhanh vào lớp đất cát khô khốc.

“Ê! Ra đây tắm mưa đi!” Đình Luân chìa tay hứng những giọt nước mát lạnh, giọng hào hứng.

“Ờ được đấy! Đằng nào cũng ướt cả rồi!” Hải chuối với Hải bún chẳng đợi thêm mà chạy ngay ra ngoài, vừa tắm vừa vò tóc.

“Các cậu không ra à, nhanh lên nào!” Thành Bảo quay lại ngoắc tay, rủ rê chúng nó.

“Thôi xin, người tớ có ướt đâu.” Cát Tường bĩu môi, chỉ muốn ngồi trong quán chờ mưa tạnh.

“Thư Nghi! Gia Lâm! Ra đây!”

“Lâm tắm mưa bao giờ chưa? Thử một lần đi cho biết!” Thư Nghi bật cười, nắm tay Gia Lâm kéo đi.

“Ơ… từ từ đã…”

Lời phản kháng nhỏ bé của Gia Lâm nhanh chóng tan vào tiếng mưa rơi rào rạt. Chưa kịp nói hết câu, cậu đã bị con bé kéo ra ngoài rồi hòa vào làn mưa lành lạnh. Chiếc áo vừa kịp khô đôi chút lại ướt sũng, nhưng đổi lại là tiếng cười giòn tan và một khoảnh khắc chẳng thể nào quên được. Đây là lần đầu cậu tắm mưa, nên dù biết thể nào về nhà cũng sẽ ốm một trận, cậu vẫn thấy tất cả đều thật đáng giá.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px