Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Gió Thổi Đồng Xanh

Chương 12 - Trống rỗng

Cảnh báo

Có chứa chi tiết kể chuyện kinh dị ở cuối chương.

“Không phải! Chị Hai của tao ơi!” Quân Anh ngồi ở mũi ghe, hướng cái nhìn chịu thua về phía nhỏ bạn. “Mày phải bước một chân lên... đúng, đúng rồi. Giờ chèo thử lần nữa đi!” 

“Tao hiểu rồi!” Hạ Uyên cắn môi, di chuyển chân phải của mình lên thêm một chút. Tay nắm chặt đôi mái chèo, nhỏ thử khua hai vòng dưới mặt nước đục ngầu.  

Nhưng rõ ràng hiểu là một chuyện, còn làm được hay không lại là chuyện khác. Chiếc ghe vẫn không nhúc nhích. Nó cứ nằm yên một chỗ giữa dòng nước như chưa từng có gì tác động vào.  

“Nè nè… Như vậy nè!” Quân Anh lại nói. Nó giơ hai cánh tay làm mẫu trong không trung. “Dùng sức đi! Nại một cái vậy nè.”  

Và rồi... mọi nỗ lực của Quân Anh lẫn Hạ Uyên đều đi tong. Chiếc ghe hết lủi vào đám rễ bần rồi tới quay mòng mòng suýt lật úp. Quân Anh dứt khoát bắt con nhỏ ngồi yên để cho mình tự chèo.  

Nhẩm tính trong đầu, Quân Anh nhận ra nếu nãy giờ mình tự làm có khi đã tới nhà Hiệp lâu rồi. Ai biểu cái bản tính thích ra vẻ của nó lại trỗi dậy mạnh mẽ quá làm gì. Hạ Uyên chỉ mới nói có một câu: “Cho tao chèo thử nha!”, là nó lập tức lấy hết vốn liếng bao nhiêu năm lăn lộn ở miền sông nước ra dạy. Chỉ là nó không ngờ nhỏ này thiếu năng khiếu đến vậy.  

Mặt trời đã treo quá ngọn cây. Điện thoại trong túi Quân Anh reo liên tục. Bách cứ gọi miết, hệt như vong đòi mạng. Mà cũng đúng, hai đứa đã trễ hẹn với tụi Bách và Chương độ một tiếng rồi. Nhưng nhìn vào cái người xinh xắn đang ngồi lắc lư theo nhịp chèo ở mũi ghe, Quân Anh thấy để cho thằng Bách đợi cũng xứng đáng lắm.  

“Hôm qua mày nhờ cậu Chín đúng không?” Hạ Uyên đột ngột ngẩng đầu lên nhìn nó, hỏi. 

“Nhờ cái gì?” Quân Anh quay ngoắt sang ngắm đám lau sậy trên bờ, giả đò không hiểu.

Hạ Uyên chỉ vào ba túi sách vở và dụng cụ học tập nằm trên đống lá chằm đặt dưới chân mình. “Sáng nay cậu kêu tao đem qua nhà Hiệp.”

“Cậu mua đủ phần cho năm đứa mình, cho em của Hiệp nữa.” Hạ Uyên nhíu mày. “Tao nhớ cậu có nói cuối tuần tụi mình qua chơi mới phát quà nhập học này cho từng đứa. Giờ nó xuất hiện ở đây cùng với tao. Mày nói xem, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?” 

“Mày nghĩ nhiều quá rồi đó!” Quân Anh nhăn mặt. “Ý định của cậu mày thì liên quan gì tới tao?” 

Nhưng Hạ Uyên đoán không sai. Mọi sự đúng là do Quân Anh. Hôm qua, sau khi đưa Hạ Uyên về, nó có nán lại nhà thầy Lương một lúc. Nó nói với thầy ý định sang giúp Hiệp sửa nhà và Hạ Uyên cũng muốn đi. Thầy Lương ngẫm nghĩ một lúc rồi vỗ vai kêu nó về đi, chuyện còn lại để thầy lo và nó chỉ cần sáng nay qua đón Hạ Uyên là được.  

Đúng như lời thầy Lương hứa, sáng nay nó vừa bước ra khỏi cửa thì đã nhận được điện thoại của Hạ Uyên, nhỏ bảo mình đang ngồi đợi sẵn ở bến. Mẹ con nhỏ tỏ ra rất không hài lòng nhưng vì thầy Lương cứ nói tới nói lui, bằng lập luận sắc bén lẫn lý lẽ đanh thép đến nỗi mẹ nhỏ phải đầu hàng và để Hạ Uyên đi cùng Quân Anh.  

Thế nhưng, nó vẫn không muốn thừa nhận việc đó với Hạ Uyên. 

“Dù sao cũng cảm ơn mày nhiều!” 

Vài sợi nắng rơi rớt trên vai áo hai đứa nhỏ rồi trượt xuống, óng ánh trên dòng sông. Tiếng sóng vỗ nhịp nhàng vào mạn ghe nghe lách tách giúp bầu không khí im ắng giữa hai đứa bớt ủ dột. Hạ Uyên vẫn kiệm lời. Dù cho ngồi đối diện với Quân Anh, nhỏ cũng chỉ lặng lẽ ngắm cảnh vật hai bên bờ. Thỉnh thoảng nhỏ sẽ chỉ cho Quân Anh thấy mấy tổ chim dòng dọc lủng lẳng trên các cành cao. Đôi lúc lại cười khe khẽ khi thấy đám thòi lòi nhảy loi choi trên mặt nước rồi lẩn trốn vào mấy bẹ dừa nước.  

“Sau này mày muốn làm gì?” Quân Anh cất tiếng hỏi lại câu mà Hạ Uyên đã bỏ dở ngày hôm qua. “Ở đây chỉ có tao thôi. Không cười hay chê bai gì đâu.” 

Hạ Uyên nhìn Quân Anh một lúc. Sắc tối lan dần trong mắt như thể nhỏ đang đấu tranh dữ dội lắm. 

“Tao chỉ tò mò chút thôi!” Quân Anh dịu giọng. “Nếu mày không muốn trả lời thì cũng không sao hết.” 

“Tao muốn chơi bóng chuyền giống mày.” Cuối cùng nhỏ đáp.

Quân Anh gật đầu. 

“Mày không hỏi tại sao à?” Hạ Uyên ngạc nhiên.  

“Nếu là chuyện đó thì tao biết lâu rồi.” Quân Anh khẽ mỉm cười. “Mày khi ở ngoài sân bóng chuyền khác với mọi khi lắm. Nói sao ta? Kiểu như đó mới là con người của mày vậy. Bình thường mày nghĩ mình ngụy trang cảm xúc của mình giỏi lắm đúng không? Nhưng tao vẫn nhìn ra được hết.” 

“Mày... thật sự nhìn ra được sao?” 

“Tao lớn lên với mày mà Hạ Uyên!”  

Chẳng hiểu sao Hạ Uyên lại đờ người ra một lúc. Hai má cũng dần ửng hồng. Tay chân luống cuống thấy rõ.

“Hồi nhỏ mày quậy như tụi con trai vậy.” Quân Anh thủng thẳng tiếp tục câu chuyện. “Lần đầu tiên gặp nhau lúc mày mới chuyển về đây, mày đã đấm tao một cái như trời giáng vì tao lỡ chọc hàm răng sún của mày. Sau này vẫn đánh có trượt phát nào đâu...” Nó khựng lại một chút khi Hạ Uyên đột ngột liếc sang. “Ý tao là mày luôn vô tư, hồn nhiên nghĩ gì nói đó cho tới khi lên cấp hai. Mày đột nhiên im lặng, thỉnh thoảng cứ nhìn vào vô định, như biến thành người khác vậy. Bốn đứa tao đều không biết mày bị làm sao. Hỏi mày thì mày không chịu nói.” 

“Ừ!” Hạ Uyên đồng tình. “Lúc đó tao có vài vấn đề trong đầu, không tiện nói.” 

Quân Anh gật gù, tay vẫn đưa đẩy đôi mái chèo liên hồi để chiếc ghe lướt đi êm như ru.  

“Vì mày không tiện nói và tao cũng không hiểu con gái nên ờ... tao có đi hỏi chị Hai tao.” Nó ấp úng. “Chị tao nói... mày đang trải qua... quá trình thành người lớn... kiểu, ừa... tâm sinh lý thay đổi nên dễ sinh ra cảm giác u uất, khó ở. Chị Hai cũng dặn tao đừng gặng hỏi hay làm phiền gì mày. Cứ thuận theo tự nhiên thì mày sẽ bình thường lại thôi. Nên tao cũng nhắc chừng mấy đứa kia đừng có làm mày khó chịu nữa.” 

Hạ Uyên nghiêng người nhúng tay xuống nước. 

“Chị mày nói đúng, nhưng không hoàn toàn.” Nhỏ bắt đầu dùng ngón tay vẽ vời lên tấm ván trên mui ghe. “Vấn đề của tao nó phức tạp hơn vậy một chút, nhưng tạm thời tao chưa muốn nói ra.”

“Khi nào muốn thì nói.” Quân Anh gật gù. 

“Còn bây giờ thì tao thế nào?” Hạ Uyên vẽ thêm mấy cái râu vào mặt con mèo.

Bất ngờ trước câu hỏi ấy, nó nói nhanh. 

“Dễ thương và...” 

“Không!” Hạ Uyên cắt ngang lời nó. “Ý tao là bây giờ tao còn u uất và khó ở không?” 

Quân Anh cảm thấy mình vừa nuốt phải một cục nước đá bự tổ chảng, khiến cổ họng nó nghẹn ứ không thốt ra nổi một lời nào nữa. 

Nhanh quá hóa vụng, hiểu sai lời Hạ Uyên mất rồi. 

“Ừm...” Cuối cùng nó tìm lại được giọng của mình. “Vẫn khó hiểu nhưng đỡ hơn trước nhiều lắm. Ít ra cũng chịu nói chuyện tào lao với tao.” 

“Vì tao đã giải quyết được phần nào vấn đề của mình rồi.” Nhỏ ngẩng đầu lên, cười hiền. “Tụi mày không cần lo cho tao nữa đâu.” 

“Nhưng sau này có gì mày cũng nên giãi bày với tao, hoặc bất cứ người nào mà mày tin tưởng. Đừng chịu đựng mãi như vậy. Hạ Uyên, mai mốt vui thì cười, buồn thì khóc, sao phải khổ sở đè nén vậy? Trời có sập xuống tao cũng ráng chống hết cho mày.”  

Quân Anh làm một tràng, chẳng dừng lại để lấy hơi. Vì nó sợ chỉ cần ngừng lại một giây thôi, cũng đủ khiến nó mất hết can đảm để thốt ra tất cả những gì nó muốn nói với con nhỏ.  

“Tao...” Nhưng cuối cùng những lời từ tận đáy lòng Quân Anh vẫn bị nhốt lại. Trực giác mách bảo với nó rằng giờ chưa phải lúc.  

Khi ở một khung cảnh thích hợp hơn và với một thái độ chân thành hơn, nó sẽ nói. 

“Sao hôm nay mày lại nói với tao những chuyện này?” Hạ Uyên nghi hoặc hỏi. “Trước đây có khi nào mày nhắc đến đâu?” 

Quân Anh lựa từ ngữ để trả lời, cũng không hề tránh sự soi xét của người nọ. 

“Vì tao lo cho mày.” Nó nói một cách hết sức nghiêm túc. “Tao sợ tụi mình sẽ như thằng Bách nói, mỗi đứa một lớp. Đến lúc đó không có tụi tao bảo bọc, với tính tình của mày, tao lo mày sẽ không thích nghi được nên dặn mày trước thôi.” 

Cơ mặt của Hạ Uyên dần dần giãn ra. 

“Tao biết mày không thích nghe triết lý nhân sinh, nhưng tao đã từng đọc ở đâu đó rằng nỗi phiền muộn của con người đa phần xuất phát từ cách nhìn nhận vấn đề(1). Nếu có thể thay đổi góc nhìn đối với một sự vật nào đó, có khi mày sẽ nhận ra mọi chuyện không thật sự tệ như vậy. Trước đây tao bị bó buộc trong những suy nghĩ tiêu cực, nhưng giờ tao đã nhìn mọi thứ thoáng hơn rồi. Tao có thể khẳng định với mày là tao sẽ ổn thôi. Mày không cần phải bận lòng vì tao đâu.” 

“Được như vậy thì tốt rồi. Bây giờ mày còn khúc mắc gì không?” Quân Anh nói nhanh khi thấy Hạ Uyên lại sắp thu mình vào thế giới riêng của nhỏ. “Tao sẽ nghĩ cách gỡ rối cho mày.” 

“Bây giờ sao?” Nụ cười tinh nghịch hiện lên trên gương mặt Hạ Uyên. “Mấy hôm nay tao trằn trọc suy nghĩ về nhiều thứ lắm. Nếu mày đã lên tiếng, thì tao cũng không ngại nhờ vả nữa.” 

Quân Anh gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Hạ Uyên hắng giọng rồi mở lời. 

“Con gà có trước hay quả trứng có trước? Bản chất của thời gian là gì? Mấy bức tượng như thật ở Hy Lạp có phải là do Medusa làm không? Người Ai Cập cổ đại đã xây dựng nên kim tự tháp như thế nào? Titanic chìm do lời nguyền xác ướp là thật? Người ngoài hành tinh có tồn tại? Nếu họ tồn tại thì sự sống trên Trái Đất liệu có phải là sản phẩm thí nghiệm của họ? Tại sao con người lại cố gắng sống sót để sau cùng rồi cũng chết?...” 

“Ngừng… ngừng lại giùm tao!” Quân Anh kêu lên.  

Sau mỗi câu hỏi của Hạ Uyên, Quân Anh lại thấy mình ngu đi một tẹo. Nó không ngờ con nhỏ lại xổ ra những thứ vĩ mô như thế này. Những thứ mà nó tin rằng dù ông bà tổ tiên có hiển linh cũng không giúp nó giải đáp được.  

“Nói tiếng người đi!” Quân Anh rền rĩ.

“Khó quá hả?” Hạ Uyên giả bộ thông cảm cho nó. “Còn cái này ít phức tạp hơn nè!” 

“Cái gì?” 

“Con cái rốt cuộc là con cái hay con cái?” 

“Mày thật sự trằn trọc vì những thứ này?” Quân Anh nhăn nhó. 

Hạ Uyên gật đầu một cách chắc nịch. 

“Tha cho tao đi, Uyên!” Quân Anh chấp nhận bỏ cuộc. “Coi như tao ngông cuồng, không biết bản thân mình tới đâu mà dám đòi tháo gỡ khúc mắc mang tầm vũ trụ của mày.” 

Hạ Uyên cười toe toét, ánh dương phản chiếu nơi đôi con ngươi màu nâu nhạt long lanh tựa hổ phách.

“Giỡn á! Thấy mày căng thẳng quá nên tao ghẹo xíu thôi mà.” Nhỏ nói, ý cười vẫn phảng phất nơi khóe môi. “Và vì mày đã quan tâm tao nên tao sẽ tiết lộ cho mày biết một bí mật nho nhỏ.” 

Động tác chèo của Quân Anh chậm lại khi chiếc ghe chui vào tán cây còng phủ lòa xòa xuống mé sông. Cái bóng mát rượi của nó giúp hai đứa cảm thấy dễ chịu hơn phần nào. 

“Nói đi, tao nghe đây.” Tay phải buông mái chèo, gạt nhánh cây sang một bên. 

“Chuyện là…” Hạ Uyên nhỏ giọng xuống chỉ còn là tiếng thì thầm. “Tao không thích xuống sông lắm.” 

“Sao vậy?” 

“Hồi lớp ba tao có đọc một cuốn truyện của anh họ tao, tên là Oan hồn báo hận…” Nhỏ dừng lại một chút để ngó phản ứng của Quân Anh. “Tao biết mày định nói gì… Ừ, dù chưa đủ tuổi để đọc thể loại đó, nhưng tao cũng lỡ đọc rồi. Có hai đoạn làm tao nhớ hoài, đi ngủ cũng tưởng tượng ra nữa. Từ đó đâm ra sợ sông nước.” 

“Đâu kể nghe thử!” 

“Một là đoạn bà Hội đồng, cũng là người ác nhất trong câu chuyện, bà ta chết dưới mương nước đen xì, lúc tìm thấy trong miệng toàn là sình đất. Đoạn thứ hai nói đến một ả cũng tên Tư, ả ta làm chuyện xấu xa dơ bẩn hại người. Lúc chạng vạng ả gội đầu dưới bến sông, thì có một thây người đang rã trôi theo dòng nước cuốn vào chân ả.” 

Quân Anh rùng mình.

“Truyện thứ hai tao đọc là về một căn nhà bị ám. Gã thầy pháp ếm bùa căn nhà đó sau khi bị tóm thì bị lôi đi hành quyết. Họ phanh nhỏ thân thể hắn ra, vứt xuống sông. Vì không toàn thây nên hồn ma của hắn cứ lẩn quẩn ở đó. Đêm đến khi nhìn ra bờ sông, người ta sẽ thấy một hình ảnh rất khủng khiếp. Một con ma ngồi vắt vẻo trên cây gạo, thè cái lưỡi dài ra để lụm từng bộ phận của cơ thể mình rồi kéo lên...” 

“Má ghê vậy ba!” Quân Anh kêu lên. “Đủ rồi đủ rồi!” 

“Mày rén à?” Nhỏ hỏi. 

“Không!” Quân Anh vẫn cứng miệng. 

“Vậy tao kể tiếp về ma da kéo chân nha! Bà nội tao nói khúc sông gần lò rèn có...” 

“Thôi tao lạy mày! Đang đi ghe đó má! Mày có thể đọc cái gì khác lành mạnh hơn không? Mày không biết sợ à?” 

Hạ Uyên lắc đầu.  

“Mỗi người có một nỗi sợ riêng. Với tao thì những thứ này không đáng sợ bằng cảm giác trống rỗng.” 

“Trống rỗng?” 

“Ừ, khi đó mày sẽ không còn cảm thấy gì hết. Vui, buồn, sợ hãi, háo hức... tất cả đều không. Như thể mất hết phương hướng, mất hết lý do để tiếp tục sống vậy. Nên tao thường đọc mấy truyện đáng sợ như thế này để lấy lại cảm giác. Còn biết sợ thì tao mới an tâm về chính mình được. Sau này tao mới nhận ra, đây quả thật là chuyện không nên. Thậm chí là rất tệ nữa kìa. Mày đừng có mà bắt chước tao đó.” 

Quân Anh trầm ngâm hồi lâu. Nó không hề biết nhỏ bạn của mình đã trải qua những gì. Đáng ra nó phải để ý con nhỏ nhiều hơn. 

“Giờ thì tao đọc kỳ ảo rồi, như Harry Potter nè!” Hạ Uyên chống hai tay xuống tấm ván đang ngồi, nhắm mắt và ngửa mặt lên như tận hưởng làn gió nhẹ vờn qua. “Thôi đừng nói chuyện này nữa!” 

“Sau này có cảm thấy trống rỗng nữa làm ơn hãy nói với tao, nha!” Quân Anh dùng tất cả sự khẩn thiết để nói với con nhỏ. 

“Ừ biết rồi!” 

 Chú thích

(1)  Xuất phát từ câu nói của Triết gia Hy Lạp Epictetus. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px