Chương 6 - Trò chơi trốn tìm (2)
Gió lại đột nhiên hiểu lòng người, cố tình lướt qua đôi má ửng hồng, thổi những lọn tóc của người nọ nhè nhẹ bay và thổi luôn cả những rung động đầu đời vào trái tim thằng nhóc.
Quân Anh cứng đờ tại chỗ. Sát bên nó là cây vú sữa thân đen xì, bự chảng. Còn ở đối diện, màu trắng xóa của vôi quét tường làm bật lên những dải giấy đủ màu sắc còn dính lại từ sau đợt Tết Thanh Minh. Chúng khẽ lay động trong gió tựa muôn vàn bàn tay đang vẫy gọi. Khung cảnh ấy cứ thế đập thẳng vào mắt, khiến tóc tai nó dựng hết cả lên.
Chợt, đám cành lá trên đầu Quân Anh phát ra tiếng kẽo kẹt, như thể có kẻ đang đu bám vào. Câu chuyện ma Đức kể bắt đầu chạy tới chạy lui trong tâm trí nó. Trong vài giây ngắn ngủi, đầu óc Quân Anh đã vẽ ra muôn hình vạn trạng của thứ quái dị đang đánh đu tòn ten trên đầu mình. Lũ ve sầu cũng đột ngột im bặt, chỉ còn tiếng gió thở qua kẽ lá. Rồi đột nhiên có thứ gì đó rơi bộp xuống, lăn trúng chân nhưng nó chẳng dám nhìn. Đến lúc này nó mới nhận ra bản thân chỉ là một thằng chết nhát.
Chạy? La lên? Quân Anh nghĩ nhanh. Nhưng còn Hạ Uyên thì sao? Nhỏ có bị đem giấu rồi ngậm đất trong miệng không?
“Quân Anh!” Người nọ lại gọi nhưng lần này rõ hơn và có phần quen thuộc.
Nó nuốt nước miếng cái ực, gom hết can đảm từ từ ngẩng đầu lên để đối diện với con ma trồng cây chuối, tóc tai rũ rượi.
Nhưng nó đã lầm.
“Cái con nhỏ này!” Quân Anh rít lên.
Hạ Uyên một tay cầm đôi dép quai hậu, ngồi vắt vẻo trên cành cao. Mắt nhỏ trố ra nhìn nó.
“Đừng nói với tao là mày tính qua đó trốn nha?” Nhỏ kêu lên khe khẽ, mặt trưng ra cái vẻ không tin được.
Rồi cũng chẳng thèm đợi Quân Anh trả lời, Hạ Uyên với tay ngắt mấy trái vú sữa khô quắc chọi liên tiếp vào người nó.
“Mày hết chỗ trốn rồi hả? Tao kêu hai ba lần mà mày còn không nghe.”
“Ừ!” Quân Anh tức muốn lộn ruột. “Còn mày thì hay lắm.”
Quân Anh cũng chả buồn giải thích. Bởi nó không muốn thừa nhận mình đã sợ suýt vãi cả ra quần.
“Mày còn đứng đây thì hai đứa bị bắt luôn đó!” Hạ Uyên gắt lên. “Leo lên lẹ coi!”
Nhưng đã quá trễ, nhỏ vừa dứt lời thì thằng Bách ở đầu bên kia cũng vừa réo lên. “Tao thấy mày rồi nha Tư.”
“Ê! Sẵn kêu nhỏ trên cây xuống dùm tao luôn!” Bách nói rồi quay lưng bỏ đi.
Lúc ấy Quân Anh mới nhớ ra là mình còn đang chơi trốn tìm.
“Tại mày hết á!” Hạ Uyên nói trong cái thở dài chán chường. “Tao tưởng trốn ở đây thì còn lâu thằng Bách mới tìm ra. Mà sao mày gan dữ vậy?”
Nghe tới đây Quân Anh lại tức xì khói. Xíu nữa nó đã nói toẹt ra là vì tưởng con nhỏ lên cơn khùng điên chạy qua chòm mả trốn nên mới mò sang đây. Nhưng cái cục quê xệ mới nãy cộng với sĩ diện ngút ngàn đã chặn họng nó lại.
“Sao mày leo lên được hay vậy?” Quân Anh hắng giọng lái câu chuyện qua chủ đề khác.
“Thì leo thôi!” Nhỏ trả lời tỉnh queo.
Quân Anh quan sát Hạ Uyên ngồi trên đó. Nhỏ bám tay vào thân cây và đung đưa hai chân một cách thoải mái. Ở góc độ này, nó có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt bạn mình. Gió lại đột nhiên hiểu lòng người, cố tình lướt qua đôi má ửng hồng, thổi những lọn tóc của người nọ nhè nhẹ bay và thổi luôn cả những rung động đầu đời vào trái tim nó.
Lần đầu tiên, Quân Anh mới nhận ra nhỏ bạn thân của mình nữ tính đến vậy. Hạ Uyên lớn thật rồi. Không còn là con nhỏ còi cọc, làn da cháy nắng với mớ tóc vàng loe hoe như râu bắp nữa. Nó cứ ngẩn ngơ nhìn mãi, cho tới khi nghe thấy tiếng “bụp” sát bên cạnh. Giật mình ngó xuống đất, Quân Anh thấy đôi dép vừa bị quăng xuống.
“Coi chừng té!” Quân Anh nhắc nhở. “Leo xuống từ từ thôi.”
“Đừng có nói gở!” Hạ Uyên bật lại.
Con nhỏ coi vậy mà cũng khỉ khọt dữ lắm. Thay vì leo xuống một cách đàng hoàng, nhỏ lại phóng xuống. Đúng như Quân Anh đoán, Hạ Uyên mất đà, chúi người về phía trước và chắc chắn sẽ cắm đầu xuống mương. Thấy thế Quân Anh vội túm lấy tay con nhỏ giật ngược lại. Chỉ là dùng lực hơi lố, trong tích tắc, hai đứa nhỏ nằm dài dưới nền đất đầy lá khô ẩm mốc và cỏ dại. Hạ Uyên ngã đè lên người Quân Anh. Còn nó thì theo phản xạ ôm lấy nhỏ.
Nhẹ quá vậy? Là tất cả những gì Quân Anh có thể nghĩ. Hương dầu gội từ tóc Hạ Uyên phảng phất nơi đầu mũi.
Ngọt!
Bất giác, nó định đưa tay lên vuốt tóc nhỏ bạn nhưng Hạ Uyên đã bật dậy như một cái lò xo.
“C...ca...cảm ơn!” Nhỏ bối rối.
Quân Anh cũng hoảng hốt vì nhận ra hành động của mình. Vội vội vàng vàng ngồi dậy, nó lắc đầu rồi lại gật đầu.
“Ờ... Ừ!”
Không gian xung quanh hai đứa đột nhiên trở nên im ắng một cách kỳ lạ. Hạ Uyên vẫn nhìn nó. Quân Anh cảm thấy dường như mình đã bị ánh mắt kia hút hồn. Có phải chính từ khoảnh khắc này Hạ Uyên đã gieo vào lòng mình thứ cảm xúc khó có thể gọi tên ấy?
“Khụ khụ!”
Chợt, có đứa nào đó lên tiếng phá tan sự gượng gạo giữa hai đứa, là Bách. Nó đã quay trở lại và đứng thù lù một cục ở bờ mương bên kia từ lúc nào.
“Xin lỗi đôi trẻ!” Bách gãi cổ. “Tao không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu, nhưng mà tụi bây có thấy thằng Hiệp đâu không? Còn thiếu mỗi nó thôi.”
“Không!” Hạ Uyên trả lời ngay tắp lự. “Ở đây có hai đứa tao thôi.”
“Vậy thì có chuyện rồi!” Bách nói.
Hạ Uyên và Quân Anh lồm cồm đứng dậy, cả hai cùng dòm thằng Bách đầy khó hiểu.
“Là sao?” Quân Anh cục cằn hỏi.
“Thằng Hiệp.” Bách nhắc lại, gương mặt lộ vẻ lo lắng. “Tao kiếm đủ hết mấy đứa kia rồi, chỉ còn thiếu mình nó. Tao hơi lo.”
Nhìn vẻ mặt của Bách không giống như đang giỡn. Nghe vậy, Quân Anh liền theo Hạ Uyên và Bách trở vô nhà Đức.
Trước sân, đám bạn đang đứng túm tụm lại. Mặt đứa nào đứa nấy hoang mang sợ hãi, còn thi nhau kể xem đã gặp thằng Hiệp trốn ở đâu. Theo những gì Quân Anh nghe và tổng hợp được thì lần cuối cùng tụi nó thấy Hiệp là khi thằng ấy chạy từ chuồng gà qua nhà sau.
Theo Chương thì có lẽ Hiệp bị “ma giấu”. Quân Anh nghe vậy liền chửi nó xàm ngôn dù mới nãy chính nó cũng sợ muốn chết. Còn Hạ Uyên thì tỏ ra hoàn toàn không tin chuyện đó.
“Ban ngày còn sáng trưng vậy mà ma cỏ gì? Chuyện này đâu đem ra giỡn được!” Nhỏ nói.
Bách thở dài.
“Tao cũng không mê tín. Nhưng sự thật là tao với mấy đứa kia kiếm hết từ trong nhà ra ngoài vườn. Cái hốc cái kẹt nào cũng kiếm rồi, có thấy nó đâu. Kêu từ nãy giờ cũng không thấy lên tiếng. Bởi vậy tao mới...”
Bách bỏ dở câu nói vì mấy đứa còn lại nhao nhao bàn luận. Ồn ào thêm một hồi thì mẹ Đức từ trong bếp hớt hải chạy ra, trên tay còn cầm nguyên đôi đũa bếp, chắc cô tưởng tụi nó sắp đánh lộn.
“Gì mà um sùm vậy mấy đứa?” Cô hỏi.
“Dạ...”
Bách nói cho mẹ Đức nghe về sự biến mất của Hiệp nhưng không đề cập đến chuyện mấy đứa kia cho rằng thằng bạn có thể bị “ma giấu”. Sắc mặt cô hơi tái đi.
“Thằng nhỏ biết lội hông?” Cô hỏi.
“Dạ biết!” Chương nhanh nhảu đáp. “Nó lội sông từ nhỏ tới lớn.”
Lúc này gương mặt mẹ Đức mới giãn ra một chút. “Tụi con ra bờ kinh kiếm thử đi! Nãy cô thấy một đứa chạy từ nhà sau ra đó.”
Bách vỗ tay lên trán cái bốp.
“Mày chưa ra tới đó?” Hạ Uyên hỏi.
“Ừ!”
Cả đám nhanh chóng kéo nhau xuống bến trước nhà Đức. Nước đang lớn, sóng đánh ì oạp vào bờ mỗi lần có ghe hay vỏ lãi(1) chạy qua nhưng cũng không lớn đến mức có thể lấn át tiếng gọi om tỏi của tụi nó. Quân Anh cũng thấy hơi lo. Nếu thằng Hiệp ở ngoài này thì không lý nào lại không nghe được. Trừ khi nó muốn giỡn nhây với thằng Bách.
“Trời ơi nó đây nè!” Quân Anh nghe thằng Đức gào lên.
Quân Anh chạy tới chỗ Đức và ngó xuống trại ghe nhà thằng bạn. Nó thấy Hiệp đang cuộn mình ngủ ngon lành trong chiếc vỏ lãi. Chương đang ngồi chồm hổm dưới chân Hiệp và cố lay nó dậy. Thằng Đức được dịp lăn lộn dưới đất, ôm bụng cười như bị trúng tà.
“Đứa nào? Đứa nào đồn ma giấu?” Đức vừa hỏi vừa cười khùng khục, khoe ra hàm răng vẩu xấu đau xấu đớn làm Quân Anh muốn bịt cái mỏ nó lại ngay và luôn.
Quân Anh đến là cạn lời. Nó biết rõ cái nết của thằng Hiệp, một khi đã đặt lưng xuống ngủ thì trời có đánh sát bên nó cũng không dậy nổi. Nhìn qua kế bên, Quân Anh thấy rõ quai hàm thằng Bách giật giật, chắc là đã chuẩn bị xổ ra một tràng.
“Tạt nước vô mặt nó đi!” Cuối cùng Bách nói.
Quân Anh dám cá là thằng Bách chỉ nói để thỏa cơn bực tức nhưng Chương không nhận ra và nó làm thật.
Quân Anh cạn lời lần hai.
Chương nhiệt tình vốc một ít nước hất lên mặt Hiệp. Tuy có hơi thô thiển nhưng cách này lại hiệu quả. Hiệp vừa ngồi dậy vừa hoảng hốt la lên.
“Trời mưa! Trời mưa! Bé Hân đi ra xúc lúa vô với anh Hai!”
Những đứa khác ngoác mỏ ra cười như xem diễn hài, chỉ có bốn đứa bạn thân của Hiệp là không. Tụi nó đều hiểu vì sao Hiệp nói vậy.
Chương giữ vai Hiệp lại để nó không lật xuống nước. Lúc này Hiệp mới hồi tỉnh lại, nhưng mặt vẫn còn say ke lắm. Hiệp dụi mắt, hết nhìn Chương rồi nhìn tới đám bạn bu đen bu đỏ trên đê.
“Trời tao ngủ quên!”
“Mày làm tụi tao xém khóc ra máu.” Chương cười toe toét như ông Địa. “Rồi đi lên đi dìa nè! Nãy giờ làm phiền nhà người ta quá trời rồi.”
Chương nói rồi quay trở lên bờ. Bước đi lí lắc của nó làm cái vỏ lãi hơi chao đảo. Rồi như thể muốn làm một màn biểu diễn để đời, Chương bật nhảy từ mũi vỏ lên. Thân hình mũm mĩm của nó đáp “phịch” xuống cầu một cách điệu nghệ. Có lẽ thằng nhóc đã quên mất sau lưng mình còn một người.
Hành động bất ngờ của Chương làm Hiệp mất thăng bằng. Nó lảo đảo chỉ chực chờ rơi xuống nước. Ngay lúc đó, Quân Anh thấy Hạ Uyên chạy như bay xuống cầu, hình như nhỏ linh cảm được sẽ có chuyện xấu xảy ra.
“Coi chừng tấm tôn!” Quân Anh nghe nhỏ la lên.
“Hiệp! Hiệp!” Mấy đứa còn lại cũng bắt đầu kêu réo um sùm khi thấy Hiệp sắp té xuống sông.
Nhưng đã quá muộn. Vỏ lãi trượt theo lực đẩy của Chương rồi bị sợi dây xích cột vào chân cầu giật ngược lại. Hiệp mất đà, nó nghiêng người trúng tấm tôn trên vách trại ghe và rơi thẳng xuống nước.
Lúc Hạ Uyên cùng Chương kéo được Hiệp lên, chiếc áo đồng phục trắng của nó loang lổ đầy những vệt màu đỏ. Chứng kiến cảnh đấy, đứa nào đứa nấy đều sợ mất mật. May mà nhà có người lớn, sau khi thay tạm bộ đồ mượn từ Đức, Hiệp được cha Đức chở thẳng ra trạm xá may mấy mũi và chích ngừa uốn ván.
Hiệp đã không ăn được ba cây kem Merino. Chẳng ai còn nhớ về phần thưởng đó nữa, vì sốc.
Ngày hôm ấy đã để lại những gì? Một vết thẹo dài xấu xí trên tay Hiệp. Nỗi ám ảnh trong ký ức của đám bạn và sự day dứt không nguôi trong lòng Chương. Với Quân Anh, có lẽ còn thêm chút vấn vương về Hạ Uyên.
Chú thích
(1) Vỏ lãi, còn gọi là vỏ tắc ráng hay vỏ vọt, một loại thuyền có hình dáng thoi dài, thường được gắn thêm máy. Vỏ lãi là phương tiện giao thông đường thủy rất phổ biến ở vùng sông nước Tây Nam Bộ.