Chương 5 - Trò chơi trốn tìm (1)
Mặc cho cái thân ê ẩm đủ vết bầm vì té xe đang kêu gào cầu xin nó hãy nằm yên, Quân Anh vẫn trở mình lần thứ ba trăm có lẻ kể từ khi leo lên giường đi ngủ.
Nhận ra mình trót say nắng nhỏ bạn thân là một chuyện, mà tính xem làm gì tiếp theo lại là chuyện khác. Quân Anh không rõ người ta thường say nắng nhau kiểu gì chứ sao đến nó thì cứ thấy khó chịu quá.
Có hai chuyện làm nó khó chịu. Đầu tiên, nó sợ nhỏ biết, và thứ hai, nó sợ nhỏ không biết. Vừa muốn Hạ Uyên biết, lại lo lắng Hạ Uyên sẽ chẳng bao giờ biết.
“Á! À!” Quân Anh tự nổi điên với chính mình. Lật người nằm sấp xuống, nó lấy gối bịt kín đầu.
Thật không may, tiếng cục cựa đầy sống động của nó đã đánh động đến cả cha mẹ nó đang ngủ trong buồng.
“Tư!” Mẹ nó quát um sùm. “Mày không ngủ thì để tao ngủ, giờ này mà còn la làng la xóm!”
Quân Anh im thin thít, không dám làm mình làm mẩy nữa. Nó ngủ một mình ở nhà dưới, gần bếp. Nhà nó chỉ có hai buồng, buồng cho khách và buồng của cha mẹ. Buồng cho khách chủ yếu là để cho chị Hai lấy chồng bên Cồn cứ vài ba tuần lại về chơi. Quân Anh và anh Ba bị bắt ngủ ở nhà sau theo hệ tư tưởng “giàu Út ăn, nghèo Út chịu”. Anh Ba thì đã đi học đại học, hè năm nay bận đi Mùa hè xanh không về. Một mình chiếm nguyên cái bộ ngựa, thành ra chẳng ai cản nó làm khùng làm điên nãy giờ, cũng không có ai đủ tin cậy để nó giãi bày tâm sự cả.
Lăn lộn thêm một hồi, Quân Anh quay người vào trong vách, nhắm mắt lại rồi cố ru bản thân đi vào giấc ngủ. Một lát sau, đổ thừa cho tiếng muỗi vo ve ngoài mùng quá ồn ào, nó lại mở mắt ra và vớ lấy chiếc điện thoại cục gạch cùi bắp được kế thừa từ anh Ba rồi mở lên xem. Mới gần mười giờ tối.
“Giờ chắc nhỏ Uyên chưa ngủ!” Nó lẩm nhẩm một mình.
Ở quê người ta thường đi ngủ từ rất sớm. Nhà nào nhà nấy mới hơn sáu giờ chiều đã đóng cửa thả chó, xong đến tám chín giờ thì lùa hết con cái đi ngủ. Ngủ sớm để còn dậy sớm chuẩn bị cơm nước đem lên ruộng, lên vườn. Nhưng Quân Anh đoán Hạ Uyên không ngủ sớm vậy. Nhỏ này hay lấy lý do làm bài tập để thức khuya đọc truyện. Cứ mỗi lần thấy nhỏ lủi xe đạp vào thư viện huyện là bữa sau y như rằng mang hai quầng mắt thâm xì.
Quân Anh nhìn cái điện thoại trong tay một lúc. Nó muốn nhắn tin cho Hạ Uyên nhưng không tìm ra cớ, cũng không hề nhận ra rằng mình đang làm quá vấn đề.
“Nhà cách nhau có mấy miếng vườn.” Nó lẩm bẩm. “Nhắn tin hỏi chuyện có kỳ quá hông?”
Bàn phím bíp bíp một lúc rồi lại im bặt. Quân Anh cứ loay hoay soạn xong một tin thì lại xóa đi. Lặp lại mấy lần như vậy.
Không dám gửi.
Chán nản ném điện thoại sang một bên, Quân Anh nằm vật ra gác tay lên trán.
Bên ngoài, mưa đã tạnh từ bao giờ. Ánh trăng bàng bạc vội lách mình qua những đám mây nặng nề, len lỏi vào trong nhà và soi sáng cả một mảng tường. Đâu đó có tiếng bìm bịp kêu nước lớn lẫn trong tiếng gió đưa bụi tre xào xạc. Ngó đăm đăm khoảng sáng ấy và lắng nghe những thanh âm của đồng quê xung quanh được một lúc, Quân Anh chợt thấy bình tâm lại. Nó đang lo cái quái gì thế không biết.
Nghĩ vẩn vơ một hồi, Quân Anh lại nhớ hôm ấy, cái hôm mà mọi chuyện bắt đầu xáo trộn.
Hôm đó là ngày tổng kết năm học. Sau khi từ chối lần nữa và bỏ mặc Ánh Xuân đứng bần thần dưới gốc bàng mà đầu không ngoảnh lại nhìn lấy một lần, Quân Anh đạp xe theo đám bạn lớp 9A2 lại nhà thằng Đức chơi.
Nhà thằng ấy có một vườn vú sữa rộng lắm, dư sức cho tụi nó thoải mái chạy nhảy.
Nói là vườn nhưng thực chất lại giống khu rừng nhỏ hơn. Nghe Đức bảo thì vườn này có từ thời ông nội nó. Vì cha mẹ nó bận bịu quá nên sau khi ông nội mất, vườn này hầu như bị bỏ hoang. Đức nói hồi nhỏ nó rất khoái ôm đầu gối ông nội và bắt ông kể những chuyện kỳ quái xảy ra trong khu vườn cho nghe. Nó thuật lại với gương mặt hết sức quỷ dị làm mấy đứa con gái hãi ra mặt. Lát sau Chương hoảng quá lỡ gõ lên đầu Đức một cái thì nó mới thôi cái kiểu hù đó đi.
Nghe truyện ma chán, tụi nó bèn đổi qua chơi rồng rắn lên mây, xong thì bịt mắt bắt dê (xíu nữa thì Quân Anh đã lộn cổ xuống mương), rồi kéo co... quậy đục nước tới mức gà bay chó sủa. Cuối cùng thằng Khoa, đứa có thân hình phục phịch nhất cả bọn đã phải bò dài dưới đất và giơ một tay lên đầu hàng.
Vì lý do sức khỏe, Đức quả quyết phải chơi trốn tìm.
Quân Anh không tán đồng lắm. Thật lòng mà nói thì cái vườn đấy ghê rợn vãi nồi.
Sau một hồi tay trắng tay đen rồi kéo búa bao thì Khoa là đứa phải đi tìm. Mấy đứa còn lại mừng lắm. Tụi nó tưởng với cái nết chậm chạp, mù mờ của Khoa sẽ giúp tụi nó an toàn. Nhưng tất cả đã lầm. Ván đầu tiên, Chương bị tóm được khi đang chui qua lỗ chó vào kho phân. Ván thứ hai, Đức bị phát hiện khi đang trốn trong nhà thì bị mẹ sai đi gọt dưa hấu. Cứ thế, ván này nối tiếp ván kia, đến mức chẳng đứa nào nhớ nổi đã chơi bao nhiêu ván.
Mặt trời dần ngả về tây, ánh nắng chênh chếch cố gắng len lỏi qua vòm lá nhưng chẳng xua được hết cái cảm giác rờn rợn của khoảng vườn âm u này là mấy. Tụi nhỏ thấy vậy bàn nhau định vào thưa cha mẹ Đức rồi đi về thì chủ xị lại rủ tụi nó chơi một ván cuối cùng. Lần này đổi luật cho hấp dẫn.
Vốn là trùm của những ý tưởng bá đạo, Đức đưa ra luật như thế này, thay vì đứa bị tìm thấy đầu tiên sẽ đi tìm ở ván tiếp theo thì đứa đó phải mời đứa được tìm thấy cuối cùng ba cây kem Merino ở tiệm tạp hóa kế bên nhà Đức. Quân Anh thấy Bách khẽ nhăn mặt, cũng phải thôi, nó thua ở ván trước mà. Vừa không có cơ hội được bao ăn kem vừa phải kiếm đủ những đứa đi trốn thì chắc thằng Bách sẽ phải tức chết.
Ha ha! Lúc đó Quân Anh đã cười mãn nguyện như thế.
Khi Bách úp mặt vào thân cây và bắt đầu đếm: “Năm, mười, mười lăm…”, Quân Anh cùng mấy đứa kia tản ra. Có đứa chạy thục mạng vào trong nhà Đức trốn, có đứa phóng qua mấy bờ mương lao đi như bị ai đuổi. Phần thưởng là ba cây kem “xịn” có vẻ cám dỗ hơn nó nghĩ. Quân Anh không ham hố gì đồ ăn vặt, chỉ đơn giản là nó không muốn bị khứa Bách túm đầu. Chính nó cũng không hiểu nổi tại sao mình cứ phải sống chết hơn thua với thằng này tới cùng.
“Một trăm!” Bách la lên rồi sau đó bắt đầu đi tìm.
Nấp sau cự củi, Quân Anh thấy Bách bước đến nhà kho trước tiên. Cũng không lạ gì, chỗ đó gây ra tiếng ồn nhiều nhất mà. Chắc phải hơn chục đứa chạy qua đó. Sau khi chắc chắn rằng Bách tạm thời sẽ không qua chỗ mình, nó quay đầu tính trèo lên cây vú sữa cao kế bên thì nhìn thấy bóng dáng Hạ Uyên vụt qua như một cơn lốc. Nhỏ chạy về hướng chòm mả ở phía Đông.
Quân Anh thiếu chút nữa đã hét toáng lên.
Nhỏ này bị gì vậy? Quân Anh cảm thấy lành lạnh nơi sống lưng. Nó không sợ mấy vị khuất mặt khuất mày quở hả?
Nó vẫn giữ nguyên vẻ nghi hoặc mà ló đầu ra dòm thằng Bách thêm một cái cho chắc ăn. Quân Anh thấy Bách đang nắm áo thằng Khoa mà kéo ngược ra khỏi cái lỗ chó bên vách nhà kho. Lại nữa. Có cái lỗ chó chui miết. Đến lúc nó quay lại thì không còn thấy bóng dáng Hạ Uyên đâu nữa.
Nín thở, lặng lẽ như một tên trộm, Quân Anh từ tốn bò qua từng cây cầu dừa bắc giữa hai mương. Lần mò một lúc thì an toàn tới liếp gần cuối, chỉ cần đi qua một cây cầu nữa thôi là đến được chòm mả, nó sẽ gõ đầu con nhỏ không biết sợ trời đất kia một cái rõ đau cho bỏ tức.
Mới đặt một chân lên tấm ván cầu thì...
“Quân Anh!”
Ai đó vừa thều thào gọi tên nó. Âm vực này… không giống người cõi dương lắm.